Phôi Đạo

Chương 32: Chương 32




Khi người trước mắt trẻ tuổi xinh đẹp sau khi nói ra ‘Tôi chính là cảnh sát’, cảm giác quanh thân cậu làm cho người ta người ta bỗng thấy thay đổi – trấn định, bình tĩnh, làm cho người ta kìm lòng không lòng không được không muốn cãi lời cậu.

Mọi người xúm lại đi tới, biểu tình khách quan mà nhìn phong thư màu đỏ kia trong tay Thịnh Diêu.

Thịnh Diêu đưa mũi vào ngửi thử, màu đỏ này chắc chắn là máu, cũng không biết là máu người hay là động vật. Sau đó đem thư đưa lên, đối với ánh mặt trời nhìn nhìn, hẳn chính là một phong thư rỗng, bên trong cũng không có thấy cái gì. Thịnh Diêu mặt nhăn mày nhíu, đi đến một bên, gọi điện thoại, sau đó sắc mặt đi xuống, hỏi Lý Kì Chí: “Ông từ khi nào bắt đầu nhận được thư đe dọa vậy?”

Lý Kì Chí sửng sốt: “Tôi………..cậu nói thư đe dọa cái gì?”

“Được rồi, đừng nói dối, này khẳng định không phải là phong thứ nhất.” Thịnh Diêu trực tiếp lướt qua y, hỏi trợ lý bên cạnh vẫn đang run rẩy, “Loại đồ vật này, cậu gặp qua bao nhiêu lần?”

“Khoảng……khoảng ba bốn phong………”

“Tiểu Tống!” Lý Kì Chí cúi đầu cắt lời cậu, “Không biết là trò dùa dai của ai mà thôi.”

Thịnh Diêu ánh mắt nháy cũng không nháy nhìn chăm chú y, Lý Kì Chí đột nhiên cảm thấy được, đôi mắt hoa đào trong lúc này, thế nhưng thấy chính mình ẩn ẩn sinh ra cảm giác áp bức.

Thư Cửu thành thục đem một cái cánh tay khoát lên vai Thịnh Diêu – ân, cảnh sát Thịnh đúng là dáng người tiêu chuẩn – ở bên cạnh chậm rì rì nói một câu: “Lý đạo diễn, có loại chuyện này ông như thế nào lại không nói một tiếng, vạn nhất có phiền toái gì gì, chúng tôi với ông có rất nhiều người làm sao bây giờ nha? Trợ lý Tống, đến tột cùng sao lại thế này?”

Tiểu Tống nơm nớp lo sợ mà nhìn nhìn Lý Kì Chí liếc mặt một cái, y do dự đảo tầm mắt, nhưng mà cũng không có ngăn cản, vì thế liền thanh giọng, bắt đầu nói: “‘Sinh tử minh ước’…………….cũng chính là đang chụp cho bộ phim này, thời điểm vừa mới thành lập tổ kịch, đạo diễn liền nhận được một phong thư kỳ lạ, thư nói ‘người bẻ cong sự thật, ngươi sẽ biết hậu quả’, đóng dấu văn kiện, kí tên là ‘Hắc lam’, liền cắm ở trên của Lý đạo diễn, mặt trên có………..có………” Cậu tạm dừng, do dự quay đầu nhìn Lý Kì Chí.

“Có một cái lông chim màu đen.” Lý Kì Chí trầm mặt sau một lúc, mới trầm giọng nói.

Thịnh Diêu chú ý tới vài người xung quanh, thậm chí có cả Thư Cửu ở trong đó, sắc mặt đồng loạt thay đổi đổi chút.

“Lông chim màu đen có hàm nghĩa gì đặc thù sao?”

Thư Cửu thở dài, đầu ngón tay nhẹ nhàng mà nhiễu một chút tóc bên tai Thịnh Diêu, thừa dịp không chú ý, rất có ý tứ mà chiếm một chút tiện nghi, bất quá lúc này có người không lo lắng chú ý đến hành vi lưu manh của hắn: “A sir, cậu bị Lý đạo diễn đem đến còn không có xem qua kịch bản đi? Lông chim màu đen chính là tín vật của nhân vật xấu dễ nhìn ‘Kỉ Cảnh’ trong phim đi. Kỉ Cảnh cảnh cáo nam diễn viên không cần xen vào việc của người khác, , cũng là đem phong thơ để trên cửa nhà hắn, mặt trên dán vào một cây lông chim màu đen, viết ‘Người lo chuyện bao đồng, ngươi sẽ biết hậu quả’.”

Thịnh Diêu trong lòng ẩn ẩn hiểu được: “Lý đạo diễn………..kịch bản này có phải hay không căn cứ vào tiểu thuyết nào cải biên, ông có thể nói cho tôi biết, thời điểm khi tổ kịch mới thành lập, có bao nhiêu người xem qua kịch bản?”

Ánh mắt Lý Kì Chí ở đây đảo qua một vòng, Thịnh Diêu cười – được, người hiềm nghi không sai biệt lắm đều ở trong này, có thể là người cùng vị đại đạo điễn này có quan hệ đặc thù, trách không được y không muốn làm lớn chuyện, giữ im lặng không chịu nói.

Tiểu Tống tiếp tục nói: “Lúc ấy chúng tôi đều tưởng là trò đùa dai của đai đó, không để ý, chính là qua thời gian dài như vậy, ngay khi chuẩn bị chụp hình, trong quá trình tiến triển hết thảy thuận lợi, lại thu được phong thư thứ hai, vẩn là khẩu khí cùng lông chim đen giống nhau, trên mặt viết……………….”

“Ta thưởng thức ngươi, không cần khư khư cố chấp.” Thư Cửu, Lý Kì Chí, tiểu Tống thậm chí bên cạnh còn có mấy diễn viên quen thuộc kịch bản đều nhận ra lời này, lời vừa nói xong, vài người nhìn lẫn nhau, cũng chưa nói gì, nháy mắt cảm thấy nhiệt độ không khí có điểm lạnh.

Lập tức Thư Cửu đối Thịnh Diêu giải thích: “Là thời điểm lông chim thứ hai xuất hiện, lúc ấy có người điều tra được một ít manh mối của Dưới ánh trăng sáng, hơn nữa bắt đầu hành động, Kỉ Cảnh cho hắn phong thư thứ hai.”

Lúc này còi cảnh sát không xa không gần vang đến, Lý Kì Chí có chút vô lực phất tay: “Tiểu Tống, cậu đi đem thư đưa hết cho cảnh sát đi.” Tiểu Tống không lên tiếng chạy ra.

Một lát, mấy cíiếc xe cảnh sát đứng trước mặt bọn họ, Tô Quân Tử, Thẩm Dạ Hi, Khương Hồ, Dương Mạn cùng An Di Ninh đều đến đây. Một đám còn mặt thường phục chưa kịp thay, hai cô gái trên mặt còn chút trang điểm tinh xảo, trách không được có người ghen tỵ, trong cục cảnh sát, văn phòng bọn họ chiếm đến hai người đẹp, như vậy vừa có mặt, cũng không so với bất cứ diễn viên nào kém hơn.

Thịnh Diêu sửng sốt, theo bản năng bỏ ra cánh tay Thư Cửu khoát trên người cậu: “Các người như thế nào đến đây?”

“Nhận được nhiệm vụ thôi.” Thẩm Dạ Hi thấy thế nào cũng không giống người vòng vo như vậy.

“Thịnh Diêu em có khỏe không?” Đây là Tô Quân Tử mang sắc mặt lo lắng.

“Như thế nào có thể đem cậu một người mặc kệ ở đây?” Đây là Dương Man híp đôi mắt say đắm, ở chung quanh tìm kiếm mỹ nam.

“Chúng tôi lo lắng cho cậu nha.” Đây là An Di Ninh mở to mắt nói dối ,không có điểm thành ý.

“Di?” Khương Hồ nháy mắt mấy cái, có điểm kinh ngạc hỏi, “Kia vừa rồi trong bản kí tên là ai bỏ mặc nha?”

Mọi người quay đầu, tỏ vẻ không biết cậu.

Thẩm Dạ Hi đánh vào ót cậu một cái, chỉ tiếc rèn sắt không thành: “Lại phá, tôi đập chết cậu! Tiền thưởng cúi năm không muốn được cầm hả?”

Thịnh Diêu trong lòng bi phẫn, đây là ví dụ gặp phải người xấu, vô ý kết bạn cỡ nào tiêu chuẩn a!

Lúc này tiểu Tống đã muốn đem hết tất cả thư chạy đến, có điểm thở hổn hển: “Phong thư thứ nhất kia……phong thứ nhất thiếu chút nữa trở thành rác rưởi. thật vất vả tìm được. Thư đe dọa đều ở trong này, còn có lông chim đen cùng với phong thứ máu vừa rồi đều có trong đó.”

Vài người ‘nhân sĩ chuyên nghiệp’ lập tức xúm lại đi lên, Thẩm Dạ Hi thu lại thần sắc vui cười, thật cẩn thận xem qua một lúc sau đó mới lên tiếng: “Di Ninh. đem cái này xét nghiệm, Lý đạo diễn, nếu có thể, xin tận lực nghĩ kỹ một chút, phạm vi ngay từ lúc đầu người tiếp xúc với kịch bản, chị Dương Quân Tử, chuẩn bị ghi chép. Thịnh Diêu, cậu đem kịch bản xem qua một lần, đem trọng điểm đưa ra. Khương Hồ, cậu chờ bọn họ xét nghiệm xong rồi về cẩn thận nghiên cứu mất chút mấy phong thư đe dọa kia.”

Thư Cửu một phen giữ chặt Thịnh Diêu: “Tôi giúp cậu!”

Ánh mắt Thẩm Dạ Hi trên mặt hắn xẹt qua, theo sau dừng trên người Tống trợ lý bên cạnh, Tống trợ lý tuy rằng lá gan không lớn, nhưng mà phản ứng rất nhanh, lập tức hiểu ý nói: “Chúng tôi là sau khi nhận được thư đe dọa thứ hai, Thư tiên sinh mới nhận được kịch bản, tôi nghĩ, tôi nghĩ…………”

Thẩm Dạ Hi đối Thư Cửu nhẹ nhàng mà gật gật đầu: “Phiền anh.”

Thư Cửu tùy tiện hướng anh thủ thế chữ ‘V’, kéo Thịnh Diêu có ít nhiều không đồng tình đi.

Thẩm Dạ Hi quay đầu, phát hiện Khương Hồ lấy một loại biểu tình suy tư nhìn chăm chú vào bóng dáng Thư Cửu, liền hỏi: “Làm sao vậy?”

“Tôi hình như ở đâu gặp qua người vừa kia ở đâu rồi?” Khương Hồ hỏi.

Thẩm Dạ Hi nhíu mi, những lời này…..như thế nào giống như muốn bắt chuyện a? Anh dùng tay đề đầu Khương Hờ, mạnh mẽ xoa đầu cậu: “Anh ta là nhân vật công chúng, hiện tại đang nổi tiếng, TV lúc nào cũng chiếu phim cùng quảng cáo của anh ta, nếu nhìn quen mắt đương nhiên không kì quái, hện tại tập trung tinh lực nghĩ đến công tác cho tôi, nghe thấy không? Bằng không trừ tiền thưởng của cậu.”

Trừ đi…….Trừ hết cũng không sao. Khương Hồ nghĩ, bất quá sáng suốt chưa nói ra.

Từ ‘trừ tiền thưởng của cậu’ này từ lúc leo lên taxi đến giờ, Thẩm đội trưởng kính yêu của bọn họ luôn nói ngoài miệng với người mới.

“Mấy phong thư trước đều có tin nhắn.” Thời gian Khương Hồ tiến vào trạng thái làm việc qua ngắn, hoặc là nói không lúc nào trong trạng thái như vậy, lại không có lúc nào không sai sót, “Nhưng mà phong thư cuối cùng này thình lình lớn như vậy, cả bìa bị nhuộm đỏ như máu, hơn nữa cũng không có nói gì.”

“Cậu cảm thấy được đây là không phải một người làm? Nếu không phải vậy, hắn vì cái gì đột nhiên đổi phong cách?”

“Phẫn nộ, lạnh lùng, còn có một loại………”Khương Hồ nghĩ nghĩ, không nghĩ ra từ ngữ thích hợp để hình dung, “Chính là đã có quyết định nào đó, tính toán cái gì đó.”

“Liều lĩnh?” Thẩm Dạ Hi hỏi.

Khương Hồ nghĩ nghĩ, đối từ này hiểu chút chút, nhưng là cảm thấy ý nghĩa không sai biệt lắm, vì thế gật gật đầu: “Hắn cái gì cũng không nói ý là – cái gì nên nói đều đã nói, hiện tại không còn gì, phải chờ xem đi.”

Cậu ngẩng đầu lên, biểu tình trở nên ngưng trọng, đối với chuyện đã xảy ra, thật không xong, đó là đã phát sinh, chính là bọn họ hiện tại chỉ nhìn đến phẫn nộ, còn không có nhìn đến người này như thế nào lại phẫn nộ………………Lo sợ bất an cùng chờ đợi, mới là nguyên nhân chính.

“Có cái gì kích thích tới hắn, làm cho hắn quyết định không kiềm nén.” Khương Hồ nói, “Nhưng mà anh xem, cho dù là như vậy, hắn đều không quên có cái lông chim đen kia.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.