Phồn Hoa Rực Rỡ

Chương 12: Chương 12




Đôi mắt Kiều Cẩm rất lạnh, nhưng tay lại ấm áp vô cùng, vào đầu mùa đông thế này, được anh nắm tay đi dạo trên phố, sẽ có cảm giác ấm áp dễ chịu lan tỏa đến tận nội tâm. Lúc đầu khi bị anh lôi ra khỏi KTV, Phồn Hoa ngỡ ngàng, không biết phải từ chối thế nào; nhưng sau khi đi một đoạn đường dài như vậy, nhìn thấy tấm bảng hiệu sáng đèn neon từ từ bị tụt lại phía sau, cô không thế tiếp tục bị động, tự lừa mình dối người được nữa.

Bỗng dưng dừng bước , cô cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau, có ý muốn rút về, nhưng anh lại càng dùng sức nắm chặt hơn: "Buông ra! Đau mà!"

"Thả ra rồi sẽ tới lượt anh đau!" Bước chân của Kiều Cẩm khựng lại, anh không hề có mục đích rõ ràng, chỉ muốn kéo cô đi mà thôi. Lời nói buồn nôn từ trong kẽ môi chui ra, ngay cả anh cũng bắt đầu run rẩy, vậy mà cô gái bên cạnh vẫn lạnh lùng thờ ơ.

"Tôi muốn về nhà, ngày mai còn phải đi làm nữa!" Không ai biết Phồn Hoa đang cố gắng khiến cho bản thân mình phải bình tĩnh, không để bị anh làm ảnh hưởng. Cô không có hứng thú đi làm kẻ thứ ba, càng hiểu rõ mình không có tư cách đi tranh giành anh với bạn gái cũ, cho dù có bỏ qua điều kiện ngoại hình mà đại đa số đàn ông đều để tâm, thì anh yêu Đan Đan nhiều năm như thế, sao có thể chen vào được chứ?

"Anh đưa em về."Anh trừng mắt nhìn cô, nói.Nhưng anh lại càng kinh ngạc hơn khi thấy bộ dạng điềm tĩnh, xem như không có việc gì của cô. Thái độ lạnh nhạt này như muốn nói bọn họ chỉ là người xa lạ, bèo nước gặp nhau, trùng hợp ra khỏi phòng cùng lúc, đến ngã rẽ rồi thì mỗi người một nơi.

"Không cần đâu."Cô không dám ngẩng đầu, sợ mắt mình sẽ lộ ra vẻ lo lắng.

Nghe vậy, hơi thở của anh cứng lại, cho dù đây không phải là lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng tránh né của cô, nhưng mùi vị mà lúc này Kiều Cẩm nếm được lại hoàn toàn khác. Cô không còn rụt rè, dáng vẻ khách sáo đầy xa cách này, lộ rõ ý định không muốn của cô. Anh giơ tay, có chút thô bạo giữ chặt hàm dưới của cô, bức cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mình: "Anh đáng sợ như thế sao? Là do nghe lời ngon tiếng ngọt của anh ta, cho nên cảm thấy mình lúc xưa không thể sánh bằng bây giờ sao? Nên cũng khinh thường không thèm làm bạn với anh nữa đúng không?"

".... Thật không biết anh đang nói cái gì." Cô lấy hết dũng khí, dùng sức tránh đi sự kiềm chế của anh, tiếng hít thở không đều để lộ sự khó chịu của cô.

Cô nghe ra được ý châm chọc trong lời nói của Kiều Cẩm, là đang mỉa mai cô không biết tự lượng sức mình sao? Bất kể cô có nỗ lực thay đổi đến mức nào, thậm chí còn không tiếc chạy theo sở thích của anh, kết quả vẫn chẳng thể lọt được vào mắt của anh, từ đầu đến cuối vẫn chỉ xứng được đứng ở ngoài, ngắm nhìn câu chuyện tình yêu của anh. Khinh thường?Cô có tư cách gì để khinh thường cơ chứ, chẳng lẽ anh không hiểu được là cô không dám hay sao? Phồn Hoa xoay đầu, cũng chuyển mắt, những lời trong bụng cứ quẩn quanh trong miệng, cuối cũng vẫn đành nuốt ngược trở vào.

Yêu đơn phương vốn là chuyện của một người, đắng cũng được mà ngọt cũng tốt, đều chỉ có một mình mình nếm thử.

Sau khi im lặng hồi lâu, Kiều Cẩm quét mắt nhìn cánh tay bị cô đẩy ra, cái lạnh bao trùm chút ấm áp ngắn ngủi vừa có. Anh nhướng đuôi mày, ánh mắt ảm đạm, khí thể bức người trả lời: "Anh không hiểu đến cùng là em đang trốn cái gì?!"

"Tôi...... Tôi..." Cô há mồm, lời nói cứ phun ra nuốt vào trong miệng, cuối cùng, cô nhắm mắt, hạ quyết tâm: "Tôi cũng có tự tôn. Bị anh gọi đến đuổi đi như vậy, cũng sẽ đau khổ. Nếu... nếu anh vẫn còn là đàn ông, không quên được Quách Đan, thì cũng đừng đến mà chọc ghẹo tôi."

Một chậu nước lạnh xối thắng vào đầu, Kiều Cẩm dần bị buộc nhập vai vào hoàn cảnh chật vật, cho đến khi nghe xong câu cuối cùng, anh mới thoải mái mở mắt ra. Thì ra cô cũng để tâm, chứ không phải vô cảm với anh. Nhưng anh giống người không cho người khác cảm giác an toàn đến vậy sao? Rất giống người bắt cá hai tay sao? Nếu có, thì đã không khăng khăng nói rõ mọi chuyện với Quách Đan xong, đã đứng trước mặt cô rồi.

Khóe miệng cong lên, anh yên lặng tiến tới gần cô, môi khẽ nhếch, ẩn chứa ý cười: "Anh không có qua lại với cô ấy."

"Hả?" Cô ngơ ngác trong nháy mắt, không hiểu vì sao anh luôn có thể nói ra những tin tức khiến cô kinh sợ như thế.

"Người anh không quên được là em."

"..." Phồn Hoa không phản bác được, niềm vui mừng quá mức bất ngờ, tim không ngừng đập loạn khiến cô cảm thấy như có người đang cố nhét thứ gì đó vào lồng ngực của mình, cảm giác khó chịu chiếm cứ toàn bộ suy nghĩ, trong đầu cũng trở nên trống rỗng.

Cô ngửa đầu, chớp mắt vài cái, chỉ thấy khuôn mặt của Kiều Cẩm đang dần lấp trọn con ngươi cô, càng ngày càng gần, mãi đến khi cảm giác lành lạnh lấp đầy đôi môi.

Anh đang hôn cô?!

Đầu lưỡi xa lạ lướt dọc quanh viền môi cánh hoa của cô, Phồn Hoa ngơ ngác muốn nói gì đó, nhưng môi vừa hé mở, đã cho Kiều Cẩm cơ hội để tiến sâu thêm một bước. Cái lưỡi linh hoạt đảo quanh trong miệng cô, những cái liếm láp nhè nhẹ dần bị thay thể bởi sự điên cuồng.

"Ưm..." Khi lý trí trở về, Phồn Hoa muốn né ra, nhưng Kiều Cẩm lại đọc được suy nghĩ của cô, bàn tay đặt trên eo cô lại tăng thêm lực, tay kia thì luồng qua mái tóc giữ chặt gáy cô. Sự chênh lệch về sức mạnh khiến Phồn Hoa chỉ có thể bất đắc dĩ đưa tay lên chống đỡ, nhưng hiệu quả lại không tốt cho mấy, càng có hiệu quả tán tỉnh.

Đối với Kiều Cẩm mà nói, chỉ sợ cho đến tận bây giờ anh mới được nếm thử một nụ hôn không lưu loát đến thế này, thậm chí có thể nói là chật vật, nhưng sự ngây ngô của cô lại như một đốm lửa, không ngừng bùng cháy khiến anh muốn ngừng mà không được. Lúc đầu nụ hôn chỉ đơn giản là ham muốn chiếm hữu, nhưng sau khi chạm được cái lưỡi mềm mại của cô, trong đầu trong tim anh chỉ còn sót lại một suy nghĩ, chính là muốn cô.

Khiến cho Kiều Cẩm ngạc nhiên chính là, bình thường Phồn Hoa luôn dịu dàng, hiền thục, nhưng khi cô bị chọc giận bắt đầu giơ nanh múa vuốt, sức lực

Quả thật không nhỏ. Đẩy không ra, cô dứt khoát giơ răng ra cắn, biến nụ hôn ngọt ngào lãng mạn này trở nên đầy vị máu tanh.

Sau khi bị đau, anh nhấm nháp hương vị mằn mặt thoáng qua trong miệng, là máu.

Cô gái này vậy mà cắn anh không chút nể tình, cảm giác đau đớn khiến anh buông lỏng tay ra theo bản năng.

Ngón tay chà nhạ cánh môi, nhìn giọt máu nhàn nhạt còn đọng lại, Kiều Cẩm cười khổ: “Không biết lãng mạn gì hết.”

“Là do anh không tôn trọng tôi!” Phồn Hoa điều chỉnh lại hô hấp, trợn tròn mắt, hung hăng nhìn anh.

“…” Phải thế nào mới được xem là tôn trọng? Kiều Cẩm cảm thấy bọn họ là lưỡng tình tương duyệt, sao lại không thể hôn? Sao lại không thể dùng nụ hôn để đúng lý hợp tình đến với nhau? Rối rắn một hồi, anh đoán, có lẽ cô chú trọng hình thức hơn. Cũng được thôi, anh nhận thua: “Được rồi, anh thích em, muốn làm… người đàn ông của em!”

Do dự một lát, Kiều Cẩm cẩn trọng nói ra từng chữ: “Đàn ông”, có lẽ cô sẽ cảm thấy có chút thô tục? Nhưng anh lại không tìm được từ nào thích hợp hơn, cái anh muốn không chỉ là bạn trai. Mà anh hy vọng xa vời có thể nắm tay cô đi đến cuối đường, dùng tư cách của một người đàn ông để đứng bên cạnh cô, để cô dựa vào.

“Anh, anh thích tôi chỗ nào?” Từng trận kinh ngạc ập tới, cô cần thời gian để tiêu hóa, lúc này đây trong đầu Phồn Hoa đang vô cùng rối rắm, không còn thừa sức để suy nghĩ nhiều. Anh đang tỏ tình sao? Hẳn cô phải thấy vui vẻ mới đúng, sao mùi vị này so với ảo tưởng lại kém nhiều đến vậy?

Là thích thật lòng, hay do chia tay với Quách Đan nên vội vàng muốn tìm một người để lấp đầy chỗ trống, mà vừa khéo cô lại đủ nghe lời, không cần phải tốn sức dỗ dành, lúc nào cũng có thể gọi đến đuổi đi?

“Em nấu ăn rất ngon, lại dịu dàng đáng yêu, những lúc có em bên cạnh anh cảm thấy rất an tâm.” Thích chỗ nào, quả thật là một vấn đề rất khó trả lời, Kiều Cẩm không tìm được đáp án, cũng không rành về tác dụng của lời ngon tiếng ngọt.

“Chỉ, chỉ như vậy thôi sao?” Cái Phồn Hoa muốn nghe không phải là mấy lời tán dương phẩm hạnh của cô, giống như lời nhận xét của giáo viên thời còn đi học chính là, đơn giản đến mức không nắm được trọng điểm. Hoặc giả, ngay cả chính cô cũng không biết cái mình muốn nghe đến tột cùng là cái gì, có lẽ là do sự tự ti bị dồn nén lâu ngày nên bùng nổ chăng? Sợ anh chỉ nhất thời xúc động, sợ anh sẽ đột nhiên hối hận, sợ sau khi nếm trải cảm giác ngọt ngào sẽ càng đau đến buốt tim.

Vì việc nhỏ mà bỏ qua việc lớn, cũng xem như là một cách sống.

“Không thì còn phải thế nào nữa?” Vẻ mặt Kiều Cẩm hoang mang, cho rằng đã đủ hài lòng, toàn bộ thề giới của anh đều dành cho cô, cái này còn chưa tính là yêu sao? Nghĩ một hồi, bỗng nhiên anh nhẹ nhàng ôm lấy Phồn Hoa Phồn Hoa, mỉm cười, kiên nhẫn phối hợp với sự khó chịu của cô: “Hay là, chúng ta nghe theo ý trời đi?”

“Nghe thế nào?”

“Đi từ chỗ này đến đầu đường, nếu không có xe đi về phía mình, chúng ta nhất định sẽ không thể tách rời.”

“…Được.” Suy nghĩ giây lát, Phồn Hoa đồng ý, quay đầu nhìn bảng tên con đường ở phía sau. Đường Tư Nam, cũng được xem là một con đường tương đối phồn hoa của thành phố này, giờ mới hơn chín giờ, sao có thể đi từ đây đến đầu đường cũng không có xe đi về phía này được chứ? Cũng tốt, nếu đã là đề nghị của anh, vậy thì cũng để số phận định đoạt một lần đi.

Nhưng giờ phút này cô lại cảm thấy thời gian trôi qua thật lâu thật lâu, như thể con đường này không bao giờ hết. Ánh đèn giao thông lấp lóa phía đầu đường rõ ràng như thế, không xa, nhưng mỗi bước của cô đều đầy băn khoăn. Chỉ cần cảm giác được ánh đèn xe, cô lại nhịn không được mà nín thở chờ đợi, sau khi nhìn rõ là xe từ phía sau đi tới, cô mới thở nhẹ ra một hơi.

Kết quả thế nào, vẫn không thể đoán trước. Nhưng tâm tình hiện tại của mình vẫn khiến Phồn Hoa cảm giác được mình đã không thể quay đầu, cô không quan tâm Kiều Cẩm muốn ở cạnh mình là vì cái gì, dù cho tình yêu này sẽ mang đến bao nhiêu nỗi đau, cô cũng muốn thử một lần.

Rất nhiều lần, cô muốn mở miệng ngăn vụ đánh cuộc đầy rẫy biến cố này lại.

Nhưng anh lại nắm chặt tay cô, mỉm cười tự tin nói: “Đi thôi, em không thấy được tình yêu của anh, ông trời thấy là được. Yên tâm đi, ông trời sẽ giúp anh.”

Giúp? Mỗi ngày đều có vô số thiện nam tín nữ chờ ông trời đến giúp, ông ta bận rộn như thế, rãnh đâu mà đến giúp họ chứ!

Nhưng mãi đến khi bước chân của cô dừng ở vạch đường dành cho người đi bộ ở phía đầu đường…

Phồn Hoa kinh ngạc quay đầu, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc. Lúc này, cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu, con đường này lại không hề có xe đi về phía bọn họ?!

“Em còn lý do gì để từ chối nữa?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.