Phong Mang

Chương 65: Chương 65: Tôi tự mình mang cậu




Sáng sớm hôm sau, Hàn Đông tỉnh dậy vươn vai, thời tiết hôm nay có vẻ rất tốt, ánh nắng tươi sáng, ngàn dặm không mây, thật hợp lòng ta a!

Dọn dẹp đồ xong, Hàn Đông lại nhào lên trên giường lần nữa, hưng phấn nắm tay đấm vào không trung, lão tử rốt cục có thể thoát khỏi đống đồ hơi đó rồi! Lại lật giường xuống, kéo xẹp ghế sa lon hơi. Dù sao thì Vương tổng của các người có nhiều tiền, tôi đi rồi cũng không còn người dùng, vậy nhiều đến mấy, lần này xuất hành cũng nên cho tôi thêm chút không khí vui mừng a!

"Thịch thịch thịch thịch..."

Không đầy một lát, Du Minh tìm tới cửa, "Cậu có thể yên tĩnh chút không?"

Hàn Đông nhưng không có ý hổ thẹn, còn dắt Du Minh tiến vào, cực kỳ hứng thú nói: "Cậu không phải học khiêu vũ sao? Anh em ngày hôm nay phải đi, cậu còn không múa một đoạn đưa tiễn đi?"

Du Minh không để ý hắn, lập tức đi về hướng cửa.

Hàn Đông lại ngăn ở cửa, mặt dày nỉ non, "Cậu coi như cho tôi chút mặt mũi, tùy tiện múa một đoạn, hôm nay không múa sau này có múa nữa tôi cũng không xem được."

Du Minh hoàn toàn không đặt Hàn Đông trước mặt vào mắt.

Hàn Đông vẫn bám riết không tha, "Cậu nếu múa được đẹp, chờ đến khi tôi nổi tiếng nhất định hảo hảo dẫn cậu, bằng không cậu học vũ đến bao giờ mới hết khổ đây? Cậu nếu thật sự ngại ngùng, tùy tiện bài ra một động tác cũng được, có cần phải khởi động không? Khởi động cho tôi xem. Đừng lề mề, có phải đàn ông không vậy? Là đàn ông lập tức..."

Du Minh thật sự là bị phiền sợ, tùy tiện bổ một chữ mã (一字马: đá xoạc chân), hai chân xoải một góc 180°, hỏi Hàn Đông, "Được chưa?"

"Dáng này của cậu rất dẻo! Có phải có thể tự KJ (khẩu dâm) cho mình không?"

Du Minh trầm mặt xuống, lập tức quay đầu đi ra ngoài.

"Đừng đừng đừng... Đùa với cậu thôi." Hàn Đông túm Du Minh lại, cực kỳ hứng thú lĩnh giáo, "Cậu luyện thế nào vậy? Dạy tôi đi! Tôi muốn một cước liền đá đến trán người khác."

"Vậy cậu đừng luyện." Du Minh nói.

Hàn Đông khó hiểu, "Vì sao? Bây giờ học không còn kịp sao? Hay là tố chất của tôi không tốt?"

Ánh mắt Du Minh quét qua hai cái đại chân dài của Hàn Đông, nói: "Cậu coi như luyện thành, cũng chỉ có thể đá được trán Diêu Minh." (YaoMing cao hơn 2m)

"..."

Sau khi giằng co một lúc, Hàn Đông chuẩn bị ăn điểm tâm, đột nhiên phát hiện bánh ngọt hôm qua mua về đã không thấy. Kỳ quái, rõ ràng mình nhớ là đặt trên bàn máy tính, sao không có đây? Có khi nào ban đêm mình ngửi thấy mùi thơm, mộng du tỉnh dậy ăn vụng sao? Nhưng vấn đề là hộp đồ ăn cũng không thấy, mình không thể ăn cả vỏ hộp đi?

Hàn Đông lại tìm kiếm một lúc, tìm tìm tìm tìm đến phòng Du Minh, kết quả phát hiện ra một hộp đồ ăn trông giống như vậy. Lúc này hừ hừ nói: "Được a, tôi chỉ trộm của cậu một túi nhân hạt dưa, cậu thế nhưng trộm lại hai cái bánh ngọt lớn, đủ thâm a!"

Du Minh căn bản không hiểu Hàn Đông đang nói gì, chuyện mất túi hạt dưa đến bây giờ hắn mới biết, về phần hộp đồ ăn, đó là do công ty thống nhất phát a!

"Không sao, tôi cũng là xuất thân nông thôn, tôi có thể hiểu cho cậu. Con người tôi chính là thẳng tính, có gì nói nấy, cậu cũng đừng để trong lòng. Dù sao cũng là anh em, ai ăn của ai mà không giống nhau? Cậu lấy hai miếng bánh của tôi, tôi lấy thêm một túi lạp xưởng của cậu là hòa, đúng không?" Thuận tay tịch thu một túi lạp xưởng, nháy mắt chuyển về vẻ mặt hòa ái, "Anh em, tôi vừa nhìn đã thấy cậu chính là mệnh phú quý, tương lai khẳng định gặp được đại vận, cậu đợi hưởng phúc đi!"

Du Minh từ đầu đến cuối đều làm mặt lạnh, có bị bệnh không?

Không đầy một lát, phía cửa lại vang lên giọng hát, "Ta muốn thả mình, tựa như bay lượn trong không trung, tựa như đi giữa cánh đồng bát ngát bất tận, có thể trốn khỏi hết thảy..."

Hàn Đông một mạch hát vang đi đến tòa văn phòng, lần đầu tiên mang bộ mặt tươi cười đi vào văn phòng Vương Trung Đỉnh.

"Vương tổng, ngài tìm tôi?"

Vương Trung Đỉnh gật đầu, "Ngồi đi."

"Không cần, tôi đứng được rồi." Hàn Đông vẫn cười híp mắt.

Vương Trung Đỉnh đi thẳng vào vấn đề: "Về vấn đề đi hay ở của cậu, tôi đã suy nghĩ kỹ."

Mặc dù trong lòng đã biết trước, Hàn Đông vẫn khó tránh được không yên tâm, tựa như khoảnh khắc trước khi tuyên bố "Ảnh đế" rơi vào nhà nào, thân là thí sinh triển vọng nhất cho vị trí đứng đầu, tâm tình vô kích động.

"Không cần căng thẳng, cậu không cần phải đi rồi." Vương Trung Đỉnh nói.

Khóe miệng Hàn Đông cũng đã chuẩn bị xong, nháy mắt lại hiện lên nét run rẩy.

"Anh nói gì?"

"Từ nay về sau, tôi tự mình mang cậu."

"..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.