Phù Dung Giang Hồ

Chương 1: Chương 1: Đại náo địa phủ




Dọc theo con đường trên phố Tây , một con đường có nhiều trung tâm mua sắm nhất thành phố, Hai cô gái , một áo tím, một áo lam , đang tay cầm bị lớn , tay xách bị nhỏ , hớn hở đi vào một trung tâm mau sắm.

“ Tiểu Nguyệt àh , hôm nay chúng ta mua nhiều rồi , hay là đi ăn một chút đi” – cô gái áo lam lên tiếng.

“Cũng được , lên lầu 5 năm đi , ở đó có nhà hàng bán món Nhật cũng ngon lắm, chẳng phải cậu rất thích món nhật sao” – cô gái áo tím tên tiểu nguyệt trả lời ( TT : hai đại tỷ nữ chính đều xuất hiện rồi đó , chắc hẳn các tình yêu cũng đoán được cô gái áo lam là ai rồi chứ gì)

“ Ưm, chỉ có tiểu Nguyệt là hiểu tớ nhất thôi, yêu tiểu Nguyệt nhất trên đời luôn, tớ sẽ không lấy chồng đâu , cả đời bám theo cậu không buông “ Ngọc Nhi mang khuôn mặt hí hửng kề sát lại mà nói.

“ Thôi đi cô nương , cô tha cho tôi, cô mà đeo bám tôi, thì không chừng tôi sẽ trở thành kẻ thù của rất nhiều đàn ông đó” – Tiểu Nguyệt chưng bộ mặt như thê thảm ra trả lời.

“ Hì hì không có đâu , tiểu Nguyệt nhà ta là thiên hạ vô địch không đối thủ mà , không cần phải sợ” – Ngọc Nhi mang khuôn mặt tươi cười vô tội trả ngược lại

“ Bó tay cậu luôn , đi ăn thôi , chẳng phải cậu bảo đói bụng sao”- Tiểu Nguyệt thởi dài đối với cô bạn này , luôn luôn là hết cách phản kháng.

Hai cô gái sau khi vào nhà hàng thì gọi ngay món sushi, và món takaki ( TT: món này là món nhật , mình không hiểu lắm các tềnh iu tra google đi nha)

Đang ăn được giữa chừng thì chuông báo cháy vang lên, tất cả mọi người đều hớt hải xách đồ chạy ra cửa.

“ Cháy , cháy , chạy mau”

“ mọi người bình tĩnh , đừng hốt hoảng “- nhân viên nhà hàng tìm cách trấn an

“ cháy tới nơi rồi còn không hốt hoàng cái gì nữa, tránh ra” – một khách hàng xông tới xô ngã anh nhân viên , sau đó chạy về hướng cửa.

“ tiểu Nguyệt àh , làm sao đây”- Ngọc nhi quay sang hỏi tiểu nguyệt.

“ tìm cầu thanh bộ mà chạy, cháy rồi không thể đi thanh máy, thang cuốn có nhiều người rồi, chịu không nổi sức nặng , sẽ sập mất “ – tiểu nguyệt bình tĩnh trả lời.

“àh”

Hai cô một trước , một sau nhằm ngay hướng cửa cầu thang mà đi, bỗng nhiên một luồng sáng lóe lên hút hai cô vào trong.

“ Ngọc nhi tỉnh lại “- Tiểu Nguyệt day day Ngọc nhi đang nằm bất tỉnh cạnh mình.

“ Ưm , tiểu Nguyệt chúng ta đang ở đâu vậy” – Ngọc nhi dùng tay day huyệt táhi dương và dụi mắt từ từ ngồi dậy.

“ Địa phủ “ – tiểu nguyệt trả lời ( TT : chỗ này xin giải thích thêm , mẹ của nguyệt tỷ là người của gia tộc linh thị , hậu duệ của Nữ Oa nương nương , nên tỷ ấy từ nhỏ tiếp xúc và biết những thứ mà người thường không biết )

“ cái gì” – Ngọc nhi nghe câu trả lời thì hoảng hốt , mở mắt nhìn xung quanh , đập vào mắt là cảnh tựa hỏa ngục , đâu đâu cũng là lửa , cộng thêm tiếng thét của những hồn ma , và những hình ảnh tương tự nhưng torng các phim mình đã từng coi .

“ tại sao chúng ta lại ở đây “ – sau mấy giây định thần lại, ngọc nhi quay sang hỏi tiểu nguyệt ( TT: do từ nhỏ làm bạn với tiểu nguyệt cho nên đối với những thứ lập dị này ngọc nhi không còn lạ lẫm nữa.).

“ có lẽ do lúc hỏa hoạn , cánh cửa địa phủ mở ra để cho các linh hồn bị chết cháy đi vào, chúng ta trong lúc không cẩn thân cũng bị hút vào “ – tiểu nguyệt bình tĩnh trả lời như không có gì là lạ ( TT : ta khiếp , đến địa phủ lúc còn sống mà không có gì lạ là sao , pó tay , đúng là khác ngươi)

“ àh” – ngọc nhi trưng ra bộ mặt như hiểu biết.

“hai vị tiểu thư , xin hỏi hai vị có phải là hai người sống mà vừa rồi bị hút vào u minh giới ( cửa địa phủ ) không “

Tiểu Nguyệt và Ngọc Nhi quay đầu lại , thì thấy một người đàn ông độ chửng 40 tuổi đứng trước mặt họ , ông ta có một vẻ mặt vô cùng thân thiện nhưng hình như trong mắt có chút áy náy , lẫn xấu hổ.

“ Phải “ – tiểu nguyệt lạnh lùng trả lời

“ ônhg có chuyện gì sao, àh mà ông là ai vậy” – Ngọc nhi cũng xen vào một câu

“ ta là phán quan của địa phủ, vừa rồi khi u minh giới được mở , đáng lẽ ra ở khu vực cửa cầu thang của hai vị đi sẽ không ccó, và theo sổ sinh tử hai vị cũng chưa chết , nhưng do lúc đó ta và diêm vương cùng hắc bạch vô thường đang uống say, cho nên đã hơi mạnh tay , khiến cho u minh giới mở rông hơn so với dự kiến , cho nên mới khiến hai vị bị hút vào và xuất hiện ở đây” –phán quan giọng nói líu ríu, càng nói càng nhỏ.

“ cái gì”- ngọc nhi la lớn

“ ông …các ông đúng là … ông biết như vậy sẽ hại chết người không hả “ – ngọc nhi mang giọng điệu tức giận trả lời , nhưng trong mắt thì ánh lên tia xào nguyệt, phàn quan do áy náy cuối đầu nên không nhìn thấy , còn tiểu nguyệt thì nhìn rõ từng chút một , trong lầm thầm nghĩ : “ lần này địa phủ gặp phiền phức rồi”

“tiểu thư xin đừng tức giận , đây là do ta sai , địa phủ sẽ chịu trách nhiệm bồi thường, diêm vương nói rồi chỉ cần tiểu thư có yêu cầu gì cũng sẻ đáp ứng , còn nữa lập tức sẽ đưa hai vị về nhân gian ngay”- phán quan cuống quýt trả lời.

“ có thật không” – ngọc nhi khuôn mặt tươi cười trả lời, nhưng trong mắt thì sự xảo nguyệt càng nggày càng lớn.

“ thật , thật đó nếu không tin ta dẫn hai vị đi gặp diêm vương để đối chấp , nói cho rõ ràng”

“ vậy thì làm phiền ngài dẫn đường” – ngọc nhi tiếp tục tươi cười , rồi quay sang tiểu nguyệt nói : “ tiểu nguyệt chúng ta đi thôi, đi tham quan địa phủ một chuyến nào “

“Được “ – tiểu nguyệt cũng hùa theo , dù gì thì cũng đang rảnh rỗi không có chuyện gì làm , hơn nữa mỗi lần ngọc nhi ra tay đều có trò hay để xem , lần này cũng không ngoại lệ.( TT: ta khiếp, buồn đi dạo địa phủ , chỉ có hai tỷ nhà ta mới vậy thôi; NN,TN cùng đồng thanh : là ngươi viết mà sao lại đổ thừa bọn ta; TT : câm miệng).

Hai cô gái đi theo phán quan đến một căn phòng , đối diện cửa lớn là một cái ngai bằng vàng, phía trên có một người ( TT: àh không ông này đâu phải người , dưới này làm gì có người chứ , ngoại trừ hai tỷ của chúng ta) đang ngồi , ông này độ chừng 30 mấy tuổi thôi trẻ hơn ông phán quan hồi nãy , hai bên là hai gã một mặc đồ trắng, một mặc đồ đen . (TT : chắc các bạn cũng biết đây là hắc bạch vô thường trong truyền thuyết của chúng ta chứ nhỉ)

Vừa vào phòng , xọc vào mũi là mùi rượu nồng nặc . Ngọc nhi lên tiếng hỏi :” Ta nói này , các người rốt cuộc uống bao nhiêu rượu vậy hả?”

Hắc vô thường mon men tới gần trả lời ( TT: ông này định dê ngọc tỷ hả, cút sang một bên; hvt: ta có đâu , ta chỉ sợ cô ấy nghe không rõ nên mới lại gần thôi chứ bộ; TT ; ai tin nổi hả trời, lý do đó cũng dùng , về học thêm một khóa bịa chuyện đi rồi quay trở lại) : “ tiểu thư , không nhiều lắm 4 người chỉ có 50 vò thôi”.

“ cái gì 50 vò mà nói không nhiều lắm , vậy các ngươi cho là bao nhiêu vò mới nhiều đây hả” _ Ngọc nhi quát.

“ khoảng hơn 150 vò đi “ – bạch vô thường tiếp lời.

“ bây giờ ta đã hiểu tại sao bọn ta lại ở đây rồi “ – tiểu nguyệt lên tiếng .

“ tại sao” – phán quan , diêm vương, hắc bạch vô thường cùng đồng thanh hỏi.

“tại vì nhờ những con ma men như các người chứ tại sao, vậy mà còn mở miệng hỏi cho được”- tiểu nguyệt quẳng cho họ một ánh mắt khinh miệt trả lời.

“ tiểu thư đừng giận , bất quá người muốn bồi thường thế nào bọn ta cũng chịu , chỉ xin gnười đừng kiện cáo chuyện này với thượng cấp ở trên , ta mới nhậm chức không được bao lâu, không muốn về quê cày ruộng sớm như vậy đâu”- diêm vương khóc lóc khuyên bảo , hắn biết tiểu nguyệt là người của gia linh tộc cho nên có cơ hội gặp mặt cấp trên của hắn , nếu như chuyện này giải quyết không xong hắn chuẩn bị tinh thần nghỉ hưu trước thời hạn đi là vừa, và còn trở thành diêm vương thoái vị sớm nhất trong lịch sử , hắn thật sự không muốn bị đem ra làm trò cười cho thiên hạ đâu nha.

“ông nói có thật không” – ngọc nhi cười gian hỏi lại .

“ thật, thật , thật 100% luôn, nếu không tin, tiểu thư cứ hỏi thử phán quan và hắc bạch vô thường đi”- diêm vương gật đầu lia lịa.

“ đúng đó tiểu thư người cứ nói đi chúng tôi chuyện gì cũng đáp ứng”- phán quan tiếp lới.

“ đúng vậy”-hắc bạch vô thường cùng đồng thanh.

“ nếu vậy thì bọn tui cũng không làm khó diêm vương lão gia nữa”-ngọc nhi miệng mỉm cười nói.

“ tiểu thư ý của người là sẽ không đi kiện hả “- diêm vương đôi mắt phát sáng.

“tất nhiên , bất quá các ông phải đáp ứng yêu cầu của bọn tui”- ngọc nhi thay tiểu nguyệt trả lời.

“ được , chỉ cần trong phạm vi ta làm được , cái gì ta cũng đáp ứng hết”-diêm vương đáp.

“đây là do ông nói đó nha, không được hối hận àh”- tiểu nguyệt cũng hiểu rõ ý định của ngọc nhi nên cũng phụ họa theo ( TT: ta nói rồi hai tỷ này là yêu nữ mà , diêm vương phen này ông sập bẫy rồi)

“ đúng , do ta nói ta sẽ không hối hận” – diêm vương khẳng định một lần nữa

Tiểu Nguyệt cùng Ngọc Nhi nhìn nhau cười , biết gian kế đã đạt .

“ ta nói diêm vương àh , mấy năm gần đây rất chuộng những chuyện xuyên không , ông có đưa ta và tiểu nguyệt đi một chuyến được không”-ngọc nhi tiến lại gần miệng mang theo ý cười nói với diêm vương.

“ chỉ vậy thôi sao , vậy thì quá đơn giản, tiểu thư muốn đến triều đại nào năm bao nhiêu , cứ nói đừng ngại ta lập tức làm liền”- diêm vương hí hửng trả lời.

“ về triều đại nào không có trong lịch sử đi, chứ lịch sử bọn ta thuộc quá rồi,không vui đâu”- tiểu nguyệt trả lời.

“đúng , đúng”-Ngọc nhi cũng phụ họa theo.

“ không có trong lịch sử hả, vậy thì đi tứ quốc đi ở đó được đó”- phán quan suy nghĩ một hồi rồi chen vào nói.

“tứ quốc”- tiểu nguyệt cùng ngọc nhi cùng đồng thanh quay lại nhìn

“ ừm đúng đúng,tứ quốc rất được đó”- hắc bạch vô thường cũng không chịu thua kém.

“ tứ quốc như thế nào “ –tiểu nguyệt hỏi.

“ àh nơi đó bao gồm bốn quốc gia , lục địa đó có hình vuông , 4 nước này như 4 hình tam gíac xếp lại với nhau sẽ cho ra một hình vuông”- phán quan giải thích.

“ thế tứ quốc bao gồm những nước nào”-ngọc nhi hỏi .

“ bao gồm :tử la , lãnh ngạo , long tuyền, dạ vân bốn nước. ngoài ra còn co một số tiểu tộc ít người sống xung quanh nhưng không đáng kể “ _ diêm vương tận tình giải thích.

“àh thế thì đưa bọn ta đến đó đi nghe cũng được đó”- ngọc nhi hí hửng nói.

“ được , được ta sẽ đưa hai vị tiểu thư đi liền”-diêm vương cứ nghĩ mình sắp thoát được phiền toái nên vui mừng khôn xiết.

“khoan đã”- tiểu nguyệt lên tiếng

“sao vậy tiểu nguyệt” – ngọc nhi hỏi.

“ đúng đó tiểu thư hay hay là người không chịu nơi đó, vậy chúng ta chọn nơi khác đi nha “- phán quan suy nghĩ rồi nói , nghĩ là chắc muốn chọn nơi khác.

“ đến nơi đó cũng được nhưng mà cho dù bọ ta ở thời đại này có học võ nhưng khi đến đó võ này không thể sử dụng được, hơn nữa linh lực của ta lại không tùy tiện sử dụng được.” – tiểu nguyệt giải thích.

“àh há, tại sao ta lại quên mất chuyện này nhỉ, mấy cuốn tiểu thuyết nói rõ ở mấy cái thời đại đó có rất nhiều cao thủ võ lâm , nếu như không có võ công thì không thể tự bảo vệ mình, mà mấy cái thời đó còn trọng nam khinh nữ nữa , vậy thì càng phải biết võ mới được, nè lão đầu ông không nói sớm ,có phải muốn hại chết bọn ta , để chết không đối chứng không hả.”- ngọc nhi quay sang lườm lườm diêm vương.

“đâu có , đâu có ta nào dám, tiền đồ của bọn ta nằm trong tay hai vị,ta làm sao mà dám chứ, bất quá nếu hai vị muốn có võ công trở thành cao thủ thì ta sẽ sắp xếp hai vị không cần phải lo”- diêm vương lấy tay quệt mồ hôi trán trả lời .

“ vậy thì còn nghe được , nếu không hậu quả thế nào , ta nghĩ không cần nói ông cũng biết chứ”- tiểu nguyệt lạnh lùng trả lời.

“đã biết, đã biết”-diêm vương khúm núm giống như chuột gặp phải mèo ( TT : tôi nghiệp, ta nói rồi mà không nghe , thấy chưa bây giờ mắc bẫy rồi đó; DV: ngươi không nói rõ làm sao ta biết , ta bị ngươi hại thê thảm rồi đó; TT: ta đã cảnh báo rồi còn gì; DV: lần sau ngươi gắn luôn đèn tín hiệu luôn đi cho dễ nhận biết;TT: ý ngươi là giống loại đèn của xe cấp cứu đó hả;DV: ừm : TT: người đẹp mang theo cái đó ra đường còn gì là hình tượng của mỹ nhân, ý kiến tồi cũng đi nói, đi đi chỗ khác chơi cho ta làm việc).

“vậy thì đi thôi , đừng lề mề ta chờ không được nữa rồi “- ngọc nhi hí hửng , cứ nghĩ đến việc được xuyên không là tâm trạng như đang ở trên mây.

“đợi đã còn việc võ công ngươi nói sắp xếp là khi nào”- tiểu nguyệt cắt ngang.

“ đúng đó “- ngọc nhi cũng hỏi

“ àh, sau khi hai vị tới đó tự khắc sẽ có thôi” –phán quan thay mặt diêm vương trả lời.

“vậy thì được , đi thôi”- tiểu nguyệt liếc xéo.

“mời hai vị , lối này”- diêm vương và phán quan cùng hắc bạch vô thường cung kính đưa tay ra làm điệu bộ mời.

Đi một đoạn dài qua hành lang lát đá , hai cô được đưa đến một cánh cửa , bên trên có một tấm biển đề 3 chữ lớn “thời không môn”.

“hai vị đây là thời không môn , bước qua nó hai vị có thể đến tứ quốc”- bạch vô thường lên tiếng.

“được rồi đưa tới đây được rồi , không cần đưa nữa , mà còn cái vụ võ công không được quên đó nghe”- ngọc nhi phất tay ý bảo họ dừng không cần đưa tiếp.

“nhất định , nhất định rồi hai vị không cần phải lo “- phán quan khúm núm trả lời.

“Ngọc Nhi đi thôi”- tiểu nguyệt lôi ngọc nhi qua thời không môn.

“hai vị lên đường cẩn thận”- diêm vương đưa tay chào tạm biệt. Đấn khi hai bóng dáng khuất sau thời không môn hắc vô thường lúc này mới lên tiếng :”Diêm vương vừa rồi khi khởi động thời không môn chúng ta lỡ chia nó làm hai lối rồi”.

“Ý của ngươi hai người bọn họ sẽ đến hai nơi khác nhau của tứ quốc hả”- diêm vương quay sang hỏi.

“đúng vậy”- hắc vô thường thành thật trả lời.

“tiêu rồi , bây giờ phải làm sao đây, không được họ mà nổi giận thì tiền đồ của ta coi như tiêu, phán quan ngươi đuổi theo ta giao Lãnh tiểu thư cho ngươi, hắc bạch vô thường các ngươi đi theo Giang tiểu thư, tuyệt đối không th6ẻ để sơ xuất biết chưa”- diêm vương nghiêm mặt nói.

“diêm vương thế còn ngài”- phán quan cùng hắc bạch vô thường cùng đồng thanh.

“ta ở đây tọa trấn,chứ đi hết rồi công việc ờ đây ai giải quyết đây, hơn nữa ta là diêm vương không thể tùy tiện rời khỏi địa phủ, thế nào các ngươi có ý kiến àh”-diêm vương ung dung đáp.

Phán quan và hắc bạch vô thường nhìn nhau sau đó lẳng lẻ bước qua thời không môn, hey ai bảo họ là cấp dưới đành phải nghe lệnh thôi.

Nhìn bóng dáng đi xa , diêm vương nở nụ cười khoái trá “ hắc hắc bọn họ đi hết rồi bây giờ có thể về uống rượu tiếp rồi, không còn sợ bị ai làm phiền hết”.

Hết chương 1


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.