Phu Quân Của Giáo Chủ

Chương 20: Chương 20: Đánh mất thê tử




Trong phòng quân cơ của phủ Tướng Quân, ngồi sau thư án, Vô Tình cố đọc đi đọc lại cuốn binh thư trong tay. Hắn đã đọc nó cả trăm lần mà chữ trên đó chẳng thể vào đầu hắn. Trong đầu hắn lúc này chỉ toàn là hình ảnh về cảnh nàng trong vòng tay một nam nhân khác cũng đủ bức hắn phát điên. Bỗng nhiên hắn phát hiện sát khí từ phía sau tập kích đến.

Dù kẻ tập kích võ công cũng có thể xem là cao, thế nhưng Thất Hồn Đoạt Mệnh của Vô Tình đã luyện đến cửa cuối cùng nên tốc độ của hắn nhanh hơn hẳn kẻ kia. Kẻ tập kích hắn là một nữ tử có khuôn mặt thanh tú chừng mười lăm mười sáu tuổi. Toàn thân mặc một màu trắng, trên mái tóc nàng còn cài bông hoa tang màu trắng. Mắt vẵn còn hoen lệ chưa khô càng tăng thêm sát khí trên khuôn mặt diễm lệ kia.

- Ra ngươi cũng không đến nỗi vô dụng…Nàng gằng giọng sát khí càng nồng đượm hơn. Lại nhún mình đánh về phía hắn.

- Ta thực không hiểu nổi, Ngươi có điểm gì tốt Uyển Tỷ lại chọn ngươi. Nếu ngươi không phải may mắn là cha của bảo bối, thì ta đã bẻ gãy cổ ngươi lâu rồi, chứ chẳng thèm giết hai nha đầu kia làm gì cho bẩn tay. Giọng nói nàng phát ra từ kẽ răng đang nghiến chặt, trên môi nàng là một nụ cười khinh thường, chua chát. Nhớ đến nàng đã bị treo ngược trong hang xà độc hai ngày, càng khiến nàng phát hỏa hơn.

- Ý ngươi, người hạ độc Tiểu Mai, Tiểu Đào là ngươi? Vô Tình nhíu chặt đôi mày, lời nói thốt ra dường như đang lẩm bẩm.

- Nhiều lời..là bà cô ngươi làm đó……Kẻ Ngu ngốc như ngươi hẳn chẳng nên sống mà làm gì…Trước kia nếu không phải vì Uyển Tỷ có tình cảm với ngươi, mạng ngươi còn đến giờ sao?Nàng vừa hét lên, lại vừa công kích lấy hắn, mỗi chiêu thức của nàng đều rất hiểm độc, đều muốn lấu mạng hắn…

- Nàng ấy yêu thương ta sao?...Hẳn ngươi còn chưa biết, nàng vừa tái ngộ với tình nhân cũ…Vô Tình nhếch mép cười chua sót…Cứ nghĩ Uyển Uyển và tên kia đang ở bên nhau khiến tim hắn quặn đau.

- Nhân Tình cũ…Ngươi nói Hạo Viễn ca ca? Ha…ha… Nếu Tỷ ấy yêu Viễn ca thì thật tốt rồi….cũng vì yêu tên đầu đất như ngươi mới chết tức tưởi như thế…….Ngươi trả lại Uyển Tỷ cho ta….Nàng vừa nói vừa rơi lệ, nhưng công kích với hắn vẫn không dừng lại.

Mũi kiếm đâm về phía Vô Tình rất mạnh, nhưng hắn không tránh như nãy giờ, mà dùng tay bắt lấy lưỡi kiếm của nàng. Máu từ tay hắn rơi tý tách trên sàn nhà. Trong ành mắt của Nhã Đường đầy vẻ kinh ngạc cùng một chút bối rối, nàng không thể tưởng được, hắn dùng tay không bắt lấy kiếm của mình.

- Ngươi mới nói gì? Bàn tay cầm lưỡi kiếm của nàng càng siết chặt hơn, giọng tỏ ra nguy hiểm. Đôi mày hắn nhíu lại, chăm chú nhìn Nhã Đường, các khớp xương quai hàm cắn nghiến thật chặt. Hắn hẳn đã nghe lầm đi.

- Ta bảo ngươi là tên đầu đất ngu ngốc….Nhã Đường cố rút lưỡi kiếm ra nhưng lưỡi kiếm kia gãy lìa rơi xuống đất.

- Không phải câu này …ngươi nói nàng làm sao? Vô Tình bắt chặt lấy đôi vai Nhã Đường, gấm lên giận dữ, đôi mắt hắn như hằn lên tia máu trông hết sức đáng sợ.

- Ngươi buông bản cô nương ra…ta…Ô..ô…tỷ tỷ có linh thiêng về đây mà coi… hắn ăn hiếp muội. ô…ô..Nhã Đường nước mắt ràn rụa, gào lớn như một đứa trẻ lớn xác không nói lý …

- Ngươi nói nàng đã chết…không thể nào….Không thể như vậy…Vô Tình cứ lắc đầu liên tục không tin vào những gì hắn nghe được. Trái tim hắn thắt chặt lại như có ai đó bóp nghẹt đau đớn đến mức không thể thở được. Hắn chỉ vừa mới gặp nàng hôm qua…..

- Đúng vậy là do ngươi hại….Nếu tỷ tỷ không bị ngươi chọc cho đau lòng đến mức ngất đi, bọn sát thủ của Thổ quốc kia làm sao có cơ hội…Nhã Đường còn chưa nói hết Bóng dáng của Vô Tình đã biến mất khỏi phòng.

Vô Tình Ngày đêm không ngừng nghỉ chạy đến Thọ Vĩnh Vương phủ của Thổ quốc. Đoạn đường mà dù có phi ngựa nước đại cũng phải mất hơn ba tháng trời mới đến nơi. Nhưng hắn chỉ đi trong vòng một tháng không hề nghỉ ngơi. Hắn đã dò la thực hư lời của Nhã Đường, nhưng không có chút manh mối gì. Ngũ Độc giáo phong tỏa tin tức có vẻ rất tốt, hắn chỉ còn cách đến trực tiếp hỏi Vĩnh vương của Thổ Quốc.

Vô Tình sắc mặt nhợt nhạt bước xuống từ một con ngựa, nhìn giống một con ngựa què.Thật ra đó là 1 con chiến mã tốt, hắn đã thay tất cả 10 con chiến mã, mỗi khi ngang qua các dịch trạm, hắn đều thay ngựa. Ngày đêm lên đường, ngoài những lúc đổi ngựa, hắn chưa từng dừng lại nghỉ ngơi. Chiếm mã chạy đến mức nhìn giống như một con ngựa què quặt. Dắt con ngựa tìm một nơi cột tạm trước cửa Thọ Vĩnh Vương phủ của Thổ Quốc.

Phủ Thọ Vĩnh này cũng lộng lẫy không kém phủ thái tử là mấy. Nét tỷ mỉ độc đáo trong kiến trúc có khi còn hơn cả phủ thái tử. Thế nhưng có điều phải tỉ mỉ để ý mới thấy được. Vừa cột xong ngựa hắn vừa truyền đạt ý muốn gặp Vương gia của bọn họ, vừa xông vào tìm người.

Một lát sau, Thọ Vĩnh vương phủ trở nên hỗn loạn vì sự xâm nhập của hắn. Một lão già trung niên đến và đắt hắn đến gặp vương gia của bọn họ. Vô Tình được dẫn vào một căn phòng nồng nặc mùi rượu. Kẻ hắn muốn tìm đang ngồi nhắm mắt trên chiếc ghế bành to, tay còn cầm vò rượu. Hắn ta có khuôn mặt yêu nghiệt, họa thủy làm cho cảnh tượng trước mắt giống như không thuộc cõi phàm trần. Với đôi mắt vẫn khép hờ Thát Tử Khương cất tiếng hỏi lạnh lùng

- Ngươi đến là muốn báo cho bản vương biết về tin tức của vương phi ta sao? Tử Khương đã ra lệnh phá sập hết các phân đàn lớn nhỏ của Ngũ Độc giáo.Vương phi hắn mất tích và Ngũ Đôc giáo lại liên quan đến vụ này.

- Ta đến là muốn hỏi…Giáo chủ Ngũ đôc giáo, Lâm Uyển Uyển là do ngài phái sát thủ ám sát nàng sao? Giọng nói của Vô Tình có chút run rẩy đôi mắt hắn nhìn vào Vĩnh vương kia chằm chặp

- Là thuộc hạ của ta… nhưng là theo lệnh của huynh trưởng ta. Tử Khương trả lời rất bình tĩnh, hắn cũng ngờ hoàng huynh mượn hắn ám Sát là đi giết Lâm Uyển Uyên kia. Khi biết ra thu lệnh về thì đã quá trễ, cả kẻ được phái đi cùng mục tiêu biến mất không rõ tung tích.

Trước câu trả lời của Tử Khương,Vô Tình ngã ngồi xuống chiếc ghế phía sau. Trước lúc đến hắn ôm một hi vọng mong manh rằng lới nói kia của Nhã Đường là bịa đặt. Thế nhưng….Một thuộc hạ của Tử Khương bước đến nói với hắn sự tình.

- Theo như một thuộc hạ có mặt trong lần ám sát đó cho hay…Hắn tận mắt thấy Tiểu Sát đâm một kiềm về phía Hạo Vương và Lâm cô nương. Nếu hắn nhìn không lầm một kiếm đó là đâm trúng ngực trái ngay vị trí tim nàng. Một kiếm kia quá sâu đến mức Tiểu Sát cũng không thể thu kiếm mà cùng họ rơi xuống Quỷ vực

Vô tình toàn thân chấn động, cổ họng cảm giác ngòn ngọt, phun ra một búng máu tươi. Thân mình hắn Đổ ập xuống, ý thức bị bóng tối bao lấy. Đến tận lúc này bản thân hắn hẳn không thể cố trụ thêm được nữa, hắn buông bỏ hết tất cả mọi thứ. Buông bỏ hi vọng, buông bỏ bản thân, buông xuôi cả sinh mệnh mong manh suy yếu kia của mình. Hắn đã mất nàng thật rồi thật sự đánh mất nàng trong cuộc đời hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.