Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Chương 75: Chương 75: Yên Lặng Chờ Thắng




Diên Đế lâm bệnh, chấn động cả kinh thành, phủ Hiền vương cũng không ngoại lệ. Tất nhiên ngoài mặt, phủ Hiền vương vẫn vô cùng trầm tĩnh.

Lúc này, Bùi Cẩn đang ôm Bùi Tiểu Điểu ngồi trên ghế mây chơi đùa. Hôm nay, thân thể Nhan Thế Ninh hơi khó chịu, sau khi ăn trưa xong liền vào phòng nghỉ ngơi, Bùi Tiểu Điểu không được nương ôm, liền cả ngày nương nhờ trong ngực Bùi Cẩn.

Mặt trời ấm áp, Bùi Tiểu Điểu mặc áo choàng tơ màu hồng cánh sen, thân thể mập mạp càng thêm trắng nõn trơn mềm. Bùi Cẩn ôm bé con chơi đùa vô cùng vui vẻ, trông thấy bên cạnh có một quả cầu vải nhiều màu, liền lấy tới cầm sợi dây nhỏ lắc lư trước mặt con trai. Bùi Tiểu Điểu bị cầu vải hấp dẫn, hai con mắt tỏa sáng cũng lắc lư theo quả cầu, bàn tay nhỏ bé cũng vươn ra muốn cầm. Nhưng Bùi Cẩn lại không cho, mắt thấy con trai vươn tay sắp tới rồi, hắn liền dịch quả cầu ra xa. Trải qua mấy lần như vậy, Bùi Cẩn cực kỳ vui mừng, nhưng Bùi Tiểu Điểu lại buồn bực, không chớp mắt nhìn người cha vô lương của mình, cuối cùng nhíu mặt một cái, mở miệng khóc to.

Vừa thấy Bùi Tiểu Điểu khóc, da đầu Bùi Cẩn lập tức run lên, vội vàng luống cuống tay chân đi đến dụ dỗ, mà lúc này, có người bẩm báo, nói Uy quốc công đang đến.

Nghe thế, ánh mắt Bùi Cẩn chợt lóe, “Ta biết rồi!”

Dứt lời liền cúi đầu nhìn Bùi Tiểu Điểu, chỉ thấy khóe mắt đứa nhỏ vẫn còn ướt, nhưng miệng lại cười toe toét không ngừng, thì ra là con trai hắn thừa dịp hắn không chú ý đã lấy được quả cầu kia, hiện tại đang chơi đến cao hứng.

Mắt thay tay đứa nhỏ sắp nhét cầu vải vào trong miệng, Bùi Cẩn vội vàng kéo hai tay con trai xuống, bất đắc dĩ nói, “Làm sao con lại tham ăn như vậy đây? Tốt lắm, tiểu tử, cùng lão tử nghênh đón đau khổ đi!”

Thanh âm vô cùng nhẹ nhàng, nhưng lại cực kỳ trầm thấp.

Hai ngày nay, Bùi Cẩn luôn đợi người. Ai ngờ lại chờ phải Uy Quốc công! Điều này đồng nghĩa với đại sự không ổn!

Bên kia, thức ăn ngon bị cướp, Bùi Tiểu Điểu thấy hai tay trống rỗng, lại ủy khuất, nhưng còn chưa kịp khóc thì đã thấy cả người chợt nhẹ bẫng, hóa ra là bị người khác ôm lên. Bùi Tiểu Điểu nằm trên vai Bùi Cẩn, nhìn phong cảnh bốn phía thay đổi, cảm giác có chút nhàm chán, sau đó nắm chặt quả đấm, nhét vào miệng bắt đầu rầm rì mút.

Xa xa thấy Uy Quốc công, Bùi Cẩn đã khôi phục tâm tình, lại biến thành bộ dáng của một vị Vương gia hiền lương, kính cẩn.

Nhìn thấy Bùi Tiểu Điểu, Uy Quốc công sáng rỡ hai mắt, bật thốt lên, “Tiểu tử này thật là anh tuấn!”

Nghe được lời khen ngợi con trai, Bùi Cẩn khiêm tốn nói, “Đâu có, đâu có” nhưng trong mắt lại tràn ngập tự đắc.

Đúng là lúc mới sinh, Bùi Tiểu Điểu nhiều nếp nhăn, Bùi Cẩn cũng cẩm thấy có chút xấu, nhưng nuôi hai tháng, Bùi Tiểu Điểu càng ngày càng đẹp!

Uy Quốc công không nhìn Bùi Tiểu Điểu nữa, bất động thanh sắc nói, “Đúng là dáng vẻ nhà Đế Vương!”, lập tức khôi phục lại bộ dáng lão hồ ly bí hiểm.

Bùi Cẩn nghe lời này, chỉ cười không nói, quay đầu nhìn thấy một đóa sen tàn trong ao, nghĩ thầm, cảnh sắc đẹp như thế này.. Haizzz, thật đúng là sát phong cảnh.

Ngồi vào chỗ của mình, dâng trà, Bùi Cẩn cảm giác được Bùi Tiểu Điểu đang giật giật mông nhỏ, liền ôm đứa nhỏ ngồi xuống đầu gối, thuận tay cầm một khối điểm tâm trên bàn cho con trai gặm. Bùi Tiểu Điểu lấy được bảo bối, cũng không náo loạn nữa, hai tay nắm chặt điểm tâm, vừa gặm vừa ngẩng đầu nhìn người đối diện… ừm, không biết.

“Hôm nay tới đây là có chuyện muốn thương lượng.” Uy Quốc có chuyện trong lòng, cũng không khách sáo nữa.

Bùi Cẩn nhướn mày, biết mà còn hỏi, “Nhìn sắc mặt Quốc công thì có vẻ là chuyện quan trọng, không biết là việc gì?”

Uy Quốc công hí mắt nói, “Đúng là đã xảy ra chuyện lớn!”

“A?” Bùi Cẩn khẽ nhếch mày.

Uy Quốc công thấp giọng nói, “Bệ hạ đã viết thánh chỉ, định ra người sẽ làm Thái Tử!”

Nghe vậy, trong lòng Bùi Cẩn nhảy dựng lên!

Chuyện này vượt ra khỏi suy nghĩ của hắn!

Mấy ngày nay trong cung loạn thành một đoàn, mỗi ngày hắn và Nhan Thế Ninh đều vào thỉnh an, nhưng đều bị Bệ hạ mời về phủ chờ đợi. Bùi Cẩn cũng rất muốn biết tình huống cụ thể của Diên Đế, nhưng mọi người đều trầm mặc không nói, hắn cũng không có cách nào lấy được tin tức từ chỗ Vương Phúc Niên, cho nên, rơi vào đường cùng, bọn họ chỉ có thể hiếu thuận, “đàng hoàng” ở nhà chờ đợi, sau đó, chờ cọc ngầm trong cung mang tin tức về. Có điều những tin tức kia lại liên tục thay đổi, cuối cùng, hắn cũng không có cách nào phỏng đoán chính xác được mọi chuyện!

Mặc dù ngoài mặt hắn làm bộ bình tĩnh, kỳ thật trong lòng vẫn có chút rung động, đặc biệt là lúc nghe được tin Diên Đế “không còn mấy ngày nữa” cùng với chuyện Diên Đế vừa có chuyển biến tốt liền triệu kiến chư vị đại thần!

Bùi Cẩn nghĩ thầm, Phụ hoàng nhất định là không được nữa, cho nên mới đưa ra quyết định cuối cùng! Đương nhiên, cái quyết định này chỉ sợ cũng rất khó hạ, bởi vì Phụ hoàng vẫn đang liên tục triệu kiến người vào cung! Như vậy, thế cục vẫn chưa sáng tỏ, hắn nhất định không thể làm ra hành động thiếu suy nghĩ! Trong khoảng thời gian này, mặc kệ tin tức lớn nhỏ gì về Diên Đế, đều rất nhanh sẽ truyền tới lỗ tai hắn, bởi vì có người còn cuống cuồng hơn hắn! nói thí dụ như, người trước mặt này chẳng hạn!

Cho nên, mặc dù nội tâm thấp thỏm, nhưng hắn vẫn kiên nhẫn chờ đợi!

hiện tại, rốt cuộc hắn cũng chờ đợi được, nhưng kết quả lại vượt ra ngoài dự liệu! hắn cứ tưởng rằng Diên Đế còn đang do dự, ai ngờ đã viết xong thánh chỉ rồi! Bùi Cẩn cảm giác được lòng của mình đang nhảy lên rầm rầm, nhưng mặc kệ có kích động ra sao, trên mặt hắn vẫn là vẻ điềm nhiên như không.

Đến lúc này, Uy Quốc công không tin Bùi Cẩn thật sự lạnh nhạt như vậy, cho hắn dừng lại một chút, mới nói tiếp, “Lưu tướng quân thấy được thánh chỉ, trên đó viết.. lập Thất vương làm Thái Tử!” Dứt lời, Uy Quốc công nhìn chằm chằm vào Bùi Cẩn, không bỏ sót bất kỳ vẻ mặt nào.

Quả nhiên, sau khi nghe xong, đồng tử của Bùi Cẩn đột nhiên co rút lại.

Biến hóa của Bùi Cẩn rất ngắn ngủi, nhưng Uy Quốc công lại thu hết vào mắt, sau đó, nhếch khóe miệng lên, nở nụ cười.

Cho dù lòng dạ ngươi có sâu hơn, thì ngươi cũng không tránh được việc lộ ra sơ hở.

không đợi Bùi Cẩn nói gì, Uy Quốc công lại nói tiếp, “Hôm nay, chúng ta không thể không hành động.”

Bùi Cẩn nheo hai mắt lại, nhìn về phía Uy quốc công.

“Hôm nay, Bệ hạ còn đang do dự, thánh chỉ đã viết nhưng không tuyên cáo, như vậy, chúng ta nhất định phải khiến Bệ hạ hạ chỉ trước! Nếu Bệ hạ hạ chỉ xong rồi, hết thảy đều được định đoạt!”

Uy Quốc công chậm rãi nói, câu chữ đều thấm thía, đồng thời cũng khiến người ta kinh tâm. Bùi Cẩn cúi đầu không nói, nhưng cánh tay đang ôm Bùi Tiểu Điểu lại vô tình siết chặt.

Đúng như Uy Quốc công nói, chỉ cần hạ đạo thánh chỉ kia, thì tất cả đều xong! Thế nhưng, hắn khổ tâm tính toán nhiều năm, cuối cùng cũng sẽ hóa thành mây khói!

Rốt cuộc, hắn vẫn còn để ý đến vị trí kia!

Thấy sắc mặt Bùi Cẩn có chút thay đổi, Uy Quốc công cười tủm tỉm, âm u nói, “Hôm nay, vạn sự sẵn sàng, chỉ còn chờ cơ hội!”

Vạn sự sẵn sàng, chính là điểm mấu chốt quyết định sinh tử, phe Cửu vương đã âm thầm an bài xong xuôi. Cấm quân, đội thị vệ, đại doanh tam quân, thậm chí cả những thứ vô danh tiểu tốt trong cung, sau khi biết được nội dung của thánh chỉ, phe Cửu vương đã nhanh chóng triệu tập tất cả lực lượng! không thể không nói, Uy Quốc công hợp lực với phe Thái Tử lúc trước, quả thật là đáng sợ! Tất cả đã chuẩn bị xong, như vậy chỉ còn chờ Bùi Cẩn tỏ rõ thái độ, là sẽ lập tức phát hiệu lệnh!

Ra lệnh một tiếng, nửa đêm xông vào cung, bức quân dịch chỉ, sau đó, chính là trèo lên vinh quang đại bảo!

Tiền đồ mê người biết bao!

Trước ván cờ của Diên Đế, cả phe Thất Vương và phe Cửu Vương đều ăn ý cùng nhau lựa chọn một con đường! Mà bây giờ, đám người Uy Quốc công thành công lọt vào ván cờ của Diên Đế, sau đó, chờ Bùi Cẩn cùng nhau nhảy xuống!

Trong sân, hương hoa thơm ngát, nhưng không khí lại như cô đặc lại. Uy Quốc công nhìn Bùi Cẩn không chớp mắt, Bùi Cẩn hai mắt sáng tỏ, sóng lòng sôi sục! Chỉ có Bùi Tiểu Điểu chưa hiểu chuyện chăm chỉ gặm xong điểm tâm trong tay, lại thè đầu lưỡi ra liếm bột dính trên lòng bàn tay.

Động và Bất động! Trì hoãn một giây, chính là kiếm củi ba năm thiêu một giờ!

Quả thật là lựa chọn cấp bách!

Bùi Cẩn run sợ, cũng động tâm.

Ngay lúc hắn lâm vào suy nghĩ sâu sa, một tiếng khóc nỉ non quấy nhiễu suy nghĩ của hắn, Bùi Cẩn cảm thấy dưới đùi nóng lên, hóa ra là Bùi Tiểu Điểu tè dầm.

Tiếng khóc vang lên khiến Bùi Cẩn hoàn hồn lại, nhớ tới suy nghĩ vừa rồi của mình, hắn lập tức kinh hãi không thôi! Vừa rồi, hắn đã quên mất chuyện quan trọng!

Bùi Cẩn xưa nay đều cẩn thận, hắn rất rõ vị trí của mình, cũng không bao giờ mù quáng. hắn có kế hoạch của hắn, đâu vào đấy, làm gì chắc đó. Đúng là bệnh tình nguy kịch của Diên Đế đã làm rối loạn toàn bộ kế hoạch của hắn, lại thêm Uy Quốc công nói thêm vào, hoàn toàn làm tâm trí hắn nổi lên sóng to gió lớn, khiến hắn rối rắm!

May mà có Bùi Tiểu Điểu.

Bùi Cẩn ôm con trai lên, nở nụ cười. Vừa rối nếu như không có con trai hắn, thì hết thảy đều không thể vãn hồi rồi. một mình hắn không sao, nhưng hiện tại, hắn còn có thê tử, còn có con trai. Ván cờ này, hắn không theo nổi.

Huống chi, nếu như tình huống thật sự nguy cấp, trong nội cung nhất định sẽ truyền ra tin tức! Vương Phúc Niên im lặng không có động tĩnh, có lẽ chính là ám hiệu lớn nhất!

không thể động! không thể động! Vừa động, chính là chết

Lúc này, Bùi Cẩn tự giải thích chuyện Vương Phúc Niên chậm chạp không truyền tin. Trước kia hắn nghĩ tới vô số khả năng, tỷ như Vương Phúc Niên bị phát giác, sau đó đã bị khống chế, tỷ như Vương Phúc Niên gặp tình thế không đúng liền phản bội, nhưng ngay lúc này, Bùi Cẩn nguyện ý tiếp tục tin tưởng Vương Phúc Niên!

Dù sao, lúc hắn còn nhỏ, Vương Phúc Niên đã từng cứu mạng hắn! Hơn nữa, trong những lúc tính mạng hắn gặp nguy hiểm, lão Vương cũng luôn đứng ra tương trợ!

Trong lòng đã có chủ ý, Bùi Cẩn hoàn toàn bình tĩnh lại.

Uy Quốc công thấy Bùi Cẩn đột nhiên thay đổi sắc mặt, nhướn mày, ánh mắt nghi hoặc, sau đó lại thấy Bùi Cẩn quay đầu.

“Kỳ thật, ta thật sự chỉ muốn làm một vương gia nhàn tản!” Bùi Cẩn khẽ động đôi môi, lời nói nhẹ nhàng, chân thành.

Nghe vậy, Uy Quốc công suýt chút nữa hộc máu tại chỗ.



Sau khi Uy Quốc công giận dữ rời đi, Bùi Cẩn lập tức hôn vài cái lên mặt Bùi Tiểu Điểu, sau đó vui vẻ chạy về phòng chuẩn bị thay tã cho con trai, miệng không ngừng dụ dỗ, “Ha ha ha, con trai ngoan của ta, không khóc, không khóc a ~ ~”

Bùi Cẩn cảm tạ con trai, tè dầm, dập tắt ma niệm của cha nó.

Có điều, Bùi Tiểu Điểu hoàn toàn không để ý đến người cha kia, vẫn hăng say gào khóc.

Lúc này, Nhan Thế Ninh tỉnh ngủ đang đi ra, thấy Bùi Tiểu Điểu lại bắt đầu khóc thì nhíu mày.

Bùi Tiểu Điểu nhìn thấy mẫu thân, lập tức uốn người muốn đi qua, miệng nhỏ vẫn ra sức khóc, giống như vừa bị ủy khuất cực lớn!

Nhan Thế Ninh nghe phiền, quát lên, “không cho phép khóc!”

Bùi Tiểu Điểu giật mình, trợn tròn mắt, thấy mặt mũi Nhan Thế Ninh tràn đầy tức giận thì mím mím môi, sau đó dụi đầu vào trong ngực Bùi Cẩn, không dám khóc nữa, nhưng miệng nhỏ lại mếu máo, rất đáng thương.

Nhan Thế Ninh thấy con trai đàng hoàng lại, liền ôm đi thay tã, đồng thời nói với Bùi Cẩn, “Vừa rồi Uy Quốc công đến?”

“Ừ.”

“Tình hình trong cung thế nào?” Nhan Thế Ninh biết rõ Uy Quốc công vô sự không lên điện tam bảo, hơn nữa, còn là đại sự.

Bùi Cẩn nhìn Nhan Thế Ninh, lâu sau mới trả lời, “Nghe nói Phụ hoàng đã viết thánh chỉ, truyền vị lại cho Thất ca.”

Nghe vậy, Nhan Thế Ninh lập tức dừng tay, kinh ngạc quay đầu lại, “Vậy bây giờ nên làm gì?”

Bùi Cẩn cười cười, “Yên lặng theo dõi kỳ biến!”

Nhan Thế Ninh trợn to hai mắt.

Bùi Cẩn nói, “Ta cảm thấy bên trong có chuyện.”

Nhan Thế Ninh nghe hắn nói qua loa thì híp mắt.

Bùi Cẩn thấy thế, đành phải nói thật, “Này Quốc công liên thủ với nhóm người Binh bộ Thượng thư để ta bức vua thoái vị, thay đổi thánh chỉ, cướp đoạt vị trí kia, nhưng ta không dám, Vương Phúc Niên im lặng không có tin tức, ta sợ bên trong có vấn đề..”

“Vậy nếu như không có vấn đề gì thì sao? Chẳng lẽ trơ mắt nhìn Bùi Chương ngồi lên vị trí kia sao?” Dưới sự kích động, Nhan Thế Ninh không quan tâm tới chuyện xưng hô nữa.

Bùi Cẩn ôm chầm lấy nàng, trấn an, “Nếu như hết thảy đều là thật, vậy thì có sao chứ? Cùng lắm thì chúng ta đi Nam Cương. Đến lúc đó, cho dù Thất ca có muốn ra tay thì cũng không làm gì được ta. Dù sao, hiện tại chuyện đến nước này, mặc dù ta đã điều thêm người đến đây, nhưng vẫn không đủ sức ứng đối với cục diện này. Hơn nữa, cho dù có bức vua thoái vị thành công, ta cũng không có đủ năng lực để lại đi đối phó với đám người Uy quốc công, mà bọn họ, nhất định sẽ thừa dịp hỗn loạn, hung hăng hạ thủ!”

Nhan Thế Ninh nghe Bùi Cẩn phân tích, im lặng, một lát sau, nàng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn, “Nhưng thiếp không cam lòng!”

không cam lòng để Bùi Chương chiếm được tiện nghi lớn như vậy! không cam lòng nhìn Bùi Cẩn ngủ đông lâu như vậy, kết quả lại là kiếm củi ba năm thiêu một giờ!

Nghe vậy, ánh mắt Bùi Cẩn lập tức trở nên thâm thúy.

Nhan Thế Ninh không cam lòng, thì hắn sao có thể cam lòng đây! Nhưng bây giờ, không phải là thời điểm tranh đấu! Tình thế trước mắt quá bất lợi với hắn, ván cờ lúc trước của hắn, có lẽ chỉ có thể áp dụng được một nửa!

Nghĩ tới đây, Bùi Cẩn nắm chặt hai tay.

Bùi Cẩn quyết định tiếp tục ngủ đông. hắn vừa âm thầm triệu tập thế lực ẩn núp trong kinh thành, vừa yên lặng chờ đợi thánh chỉ được ban xuống. Thế nhưng thánh chỉ lại chậm chạp không tới, điều này khiến Bùi Cẩn trải qua dày vò chưa từng có.

Có thánh chỉ, hắn mới có thể hành động. không có thánh chỉ, cái gì hắn cũng không làm được!

Quá trình ngủ đông quá đau khổ, mỗi khắc, mỗi canh giờ đều bị kéo dài vô hạn, Bùi Cẩn chờ đợi trong Vương phủ, cảm thấy một ngày dài như một năm. Mỗi lần thấy ánh mắt thâm trầm của Bùi Cẩn, Nhan Thế Ninh cũng sốt ruột theo.

Tin tức trong cung không ngừng truyền đến, nhưng lại không có tin tức nào quan trọng. Thân thể Diên Đế lúc tốt lúc xấu, tình tình khó bề phân biệt. Bệ hạ tiếp tục không gặp người, phong tỏa tin tức. Điều này khiến tất cả mọi người không hiểu, bao gồm cả Bùi Cẩn và Nhan Thế Ninh, nhưng lại ngoại trừ Bùi Chương và Mục quý phi.

Sống chết gian nan giống nhau!

Buổi sớm hôm nay, mây đen mấy ngày liền rốt cuộc cũng tan đi, Bùi Cẩn cuối cùng cũng tìm ra điểm mấu chốt.

Sau khi rà soát một loạt khả năng, cuối cùng trải qua mạo hiểm rất lớn, Vương Phúc Niên cũng đem bí mật truyền ra!



Vương Phúc Niên một mực tìm kiếm cơ hội truyền bí mật ra ngoài. Nhưng mỗi lần Bùi Cẩn tiến cung, hắn đều đang ở trong tẩm điện của Diên Đế, không có cách nào đi ra ngoài! Ngay cả cơ hội gặp mặt cũng không có, thì nói gì đến chuyện đưa đồ vào tay Bùi Cẩn! Nhưng mắt thấy tình thế ngày càng không ổn, hắn lại không nhịn được!

Vương Phúc Niên là một người vô cùng cẩn thận, lại là người vô cùng tiếc tính mạng, cho dù có âm thầm trợ giúp Bùi Cẩn, nhưng mỗi lần liên lạc, hắn đều tự mình thực hiện, không bao giờ mượn tay người khác! Mà bây giờ, tự tay thực hiện là không thể nào, chỉ có thể dựa vào người khác!

Nhưng hoàng cung to như vậy, “người khác” nào đáng tín nhiệm đây, hơn nữa, còn phải hết sức cẩn thận?

Vương Phúc Niên rà soát từng người một, kết quả, không có một ai tính tình cẩn thận hết!

Đứng trong cung điện suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng Vương Phúc Niên cắn răng quyết định, lựa chọn một người.

Ai ư?

Chính là cung nữ Tiểu Như chỗ Mục quý phi!

Vì vậy, chạng vạng tối, sau khi dùng cơm xong, Vương Phúc Niên nhanh chóng chạy tới hoa viên kia. Lúc này chính là thời điểm Tiểu Như tới đây cho mèo ăn.

Rất may mắn, Tiểu Như tới đúng hạn.

Vương Phúc Niên không kịp hàn huyên, chỉ đem khăn gấm đặt vào tay Tiểu Như, trầm giọng nói, “Sáng mai ngươi chạy đến con đường trước Cảnh Minh cung, đem khăn này giao cho Cửu Vương phi! Nhớ không được cho ai biết chuyện này, nếu không, ta và ngươi đều phải chết không có chỗ chôn!”

Vương Phúc Niên đánh cuộc, chính là đánh cuộc vận khí, đánh cuộc lòng người!



Chính câu “ta và ngươi đều phải chết không có chỗ chôn” đã hoàn toàn uy hiếp được Tiểu Như. Nàng nắm chặt khăn tay trong tay, cảm thấy nặng ngàn cân, nàng có dự cảm mình sắp bị cuốn vào dòng nước xoáy kinh người, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, cũng sẽ bị thôn tính đến không còn xương cốt!

Cho nên, một đêm đó, Tiểu Như mất ngủ.

Tình thế trong cung quá phức tạp, nàng không hiểu; vì sao Vương Đại tổng quản lại muốn giao khăn tay cho Cửu Vương phi, nàng cũng không biết. Đến khi trời rạng sáng, nàng mới hạ quyết tâm.

Nàng không biết Cửu Hiền vương, cũng không biết Cửu vương phi, nhưng nàng biết Vương Đại tổng quản! Vương Đại tổng quản rất tốt với nàng, như vậy là đủ rồi!

Vì thế, sáng hôm sau, nàng tránh khỏi tầm mắt của các cung nữ khác, chạy đến con đường nhỏ trước Cảnh Minh cung chờ đợi từ sớm.

Bùi Cẩn tiến cung thỉnh an nhất định phải đi qua con đường này!

Vương Phúc Niên, đánh cuộc thắng!

….

Lúc nhìn thấy cung nữ lạ mặt kia, cả Bùi Cẩn và Nhan Thế Ninh đều nghi hoặc, đến khi nghe được câu “Đây là Vương Đại tổng quản bảo nô tỳ mang cho ngài”, trong mắt cả hai đều hiện ra ánh sáng nóng rực.

Đến khi cung nữ kia thi lễ cáo lui rồi biến mất phía sau hòn non bộ, Nhan Thế Ninh vội vàng mở khăn ra, đọc xong nội dung trong khăn, nàng trợn tròn mắt, “Đây là ý gì?”

trên khăn gấm, chỉ có một câu thơ xiêu xiêu vẹo vẹo, "Hai người ngẩng đầu cười, chỉ nói là cố nhân."

Bùi Cẩn vẫn chưa hết kích động, hắn biết rõ đây là do Vương Phúc Niên làm, hắn cẩn thận, Vương Phúc Niên càng cẩn thận hơn, lần này, vì muốn đưa bí mật ra ngoài, Vương Phúc Niên đã không sợ hãi bại lộ chính mình! Nhưng, khăn này, rốt cuộc là Vương Phúc Niên muốn nói gì? Bùi Cẩn nhìn khăn, nhất thời không hiểu nổi.

Nghĩa trên mặt chữ, chính là hai người vô tình đụng phải nhau trên đường, ngẩng đầu lên, hóa ra lại là bạn cũ. Vậy đến tột cùng bên trong ẩn hàm điều gì?

hắn lật xem khăn gấm vài lần, vẫn không nhìn ra được manh mối nào, cuối cùng, ánh mắt hắn rơi vào trên câu thơ kia. Cân nhắc từng câu từng chữ, phỏng đoán, Bùi Cẩn dường như đã nghĩ sâu hết mấy tầng nghĩa của mấy từ này, đột nhiên, hắn nhớ ra một chuyện!

A, là hắn nghĩ quá phức tạp!

Học vấn của lão Vương không cao, mỗi lần lão Vương viết gì lên giấy đều chọn từ biểu đạt ý tứ một cách trực tiếp nhất, bây giờ lại viết thơ, hẳn phải là chuyện rất nghiêm trọng! Nghiêm trọng đến mức dù có tin tưởng giao việc này cho người khác, lão Vương vẫn phải ẩn giấu nội dung chân chính đi ! Nhưng năng lực có hạn, cho nên thủ đoạn tất nhiên cũng sẽ không quá cao minh. Vậy rốt cuộc là gì?

Đáp: Thơ giấu đầu!

Đến khi nhìn hai chữ đầu tên, lông mày Bùi Cẩn lập tức nhíu lạ, “Hai? Chỉ?”

Có nghĩa gì?

Bỗng nhiên hắn vừa cười, vừa nhớ tới khẩu âm phương Nam lúc nói chuyện của Vương Phúc Niên. Sau đó, hắn híp hai tròng mắt lại, nhẹ nhàng đọc lên bốn chữ, “Hai, chỉ. Hai, chỉ.”

Bùi Cẩn là người cực kỳ thông minh, sau khi phá giải ẩn hàm của câu thơ xong, hắn liền rõ ràng cả ván cờ của Diên Đế! Sau đó, hắn run sợ.

Phụ hoàng! Quả thật là quá độc ác!

Nghe Bùi Cẩn giải thích xong, Nhan Thế Ninh cũng kinh ngạc không thôi, “Bệ hạ thực sự là quá điên cuồng!”

Bùi Cẩn cười nói, “Đúng thế, quả thật là điên cuồng! Bất quá, chuyện này cũng phù hợp với tính cách của Phụ hoàng!”

Nghĩ đến cái gì, Nhan Thế Ninh lại hỏi, “Nếu đúng như chàng nghĩ, vậy thì Bùi Chương phải sớm đã có động tĩnh mới đúng! Cái tính tình kia, không thể nào sau khi biết lại ngồi im được!”

một câu nói, nhắc nhở Bùi Cẩn, hắn nhìn cả hoa viên tươi đẹp, trầm ngâm không nói. Bùi Chương đúng là có dục vọng đáng sợ với quyền lực, nếu như biết Diên Đế lựa chọn nhường ngôi cho hắn, nhất định Bùi Chương sẽ nhanh chóng có phản ứng!

Uy Quốc công nghĩ tới chuyện kia, Bùi Chương nhất định cũng sẽ nghĩ tới!

Vậy thì sao bọn họ vẫn rất yên lặng?

Bùi Cẩn và Nhan Thế Ninh liếc mắt nhìn nhau, hai bên đều có đáp án.

..Bọn họ có người trong cung!

“Chàng thử nói xem, sẽ là ai?” Lúc lâu sau, Nhan Thế Ninh mới thấp giọng hỏi.

Bùi Cẩn suy nghĩ một chút, nói, “Biết rõ tình trạng thân thể của Phụ hoàng, chỉ có lão Vương và bốn Thái y. Trừ lão Vương ra, chỉ còn bốn người. Như vậy, chỉ cần tìm hiểu xem là ai trong bốn người đó!”

Nhan Thế Ninh cắn môi dưới, đột nhiên cũng tà ác nở nụ cười, “Chàng nói xem, nếu như biết ván cờ của mình bị quấy rồi, Bệ hạ sẽ có phản ứng như thế nào?”

Bùi Cẩn nhíu mày, nói, “Có lẽ, sẽ càng thêm điên cuồng.”

Hai người lần nữa nhìn nhau cười.

một lát sau, Bùi Cẩn nhớ tới một sự kiện, lại nói tiếp, “Trước kia ta còn tưởng nửa kế hoạch của mình không có đất dụng võ, bây giờ nhìn lại, quả thật là có lợi vô cung. Tình thế bây giờ lại càng có lợi hơn!”

Nhan Thế Ninh thấy hắn nhắc tới việc này, nhịn không được véo hắn một cái, cả giận nói, “Mỗi lần hỏi chàng, chàng đều không thành thực khai báo!”

Đúng là lúc trước Bùi Cẩn đã từng nhắc qua chuyện này với Nhan Thế Ninh, nhưng lại không nói tỉ mỉ, hắn chỉ nói thời cơ chưa tới, chưa thể nói được, Nhan Thế Ninh tò mò vô cùng, sống chết gặng hỏi, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi ra được gì!

Chàng không nói cho ta, hừ, ta cũng không muốn biết!

Bùi Cẩn thấy Nhan Thế Ninh lại có vẻ giận dữ, bèn hé miệng cười một tiếng, nói, “Nàng nói xem, hiện tại thứ Thất ca muốn nhất là gì?”

Nhan Thế Ninh không hiểu vì sao hắn lại hỏi cái này, nàng nâng mí mắt, có chút buồn bực.

Bùi Cẩn tự trả lời, “hiện tại, chỉ sợ hắn đang chờ đợi ta rơi vào ván cờ của Phụ hoàng.”

“Cho nên?”

“Cho nên, chúng ta sẽ thỏa mãn tâm nguyện của hắn!”



Hai vợ chồng chậm rãi đi trên đường nhỏ, vừa đi, vừa cẩn thận nói nhỏ. Khi đi đến chỗ đông người, lại đều tự bảo trì trầm mặc, giả bộ bi thương lo lắng. đi đến bên ngoài tẩm cung của Diên Đế, lại phát hiện đã có không ít người.

Tiểu Thập Tam đã lâu không gặp cũng có mặt.

Tiểu Thập Tam thấy hai người, khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhíu chặt bỗng nhiên vui vẻ, sau đó liền lôi kéo tà áo Nhan Thế Ninh, “Cháu trai đâu?”

“À.. cháu trai đang ngủ ở nhà!” Nhìn vẻ mặt mong đợi của Tiểu Thập Tam, Nhan Thế Ninh thực không đành lòng nói ra lời này.

Quả nhiên, Tiểu Thập Tam nghe vậy, mặt lại nhíu chặt.

hắn rất nhớ cháu trai Tiểu Điểu a!

…….

Mấy ngày liên tục, Bùi Chương vẫn còn sợ hãi trong lòng, nếu không phải Mục quý phi bảo hắn chờ, đi tìm Đổng thái y chứng thực, như vậy hiện tại chỉ sợ hắn đã mất mạng rồi!

Bùi Chương không thể không bội phục, tâm cơ của Phụ hoàng hắn thật sự là đáng sợ! Vì nghi ngờ hắn, Phụ hoàng lại có thể thiết hạ một ván cờ như vậy!

Phụ hoàng là đang khảo nghiệm dục vọng đối quyền lợi và tấm lòng trung quân hiếu phụ của bọn họ! Mà hắn, thiếu chút nữa đã bị quyền lợi che mắt, thiếu chút nữa đã phạm phải sai lầm lớn!

Thật may! thật may!

Bùi Chương nhìn trời xanh trên cao, ngoài may mắn ra, lại cảm thấy sự phấn chấn sống sót sau tai nạn!

Đại nạn không chết tất có phúc, hắn có thể tránh thoát nguy hiểm lớn như vậy, chứng tỏ vị trí kia không còn xa nữa! hiện tại, hắn không cần làm gì hết, chỉ cần chờ lão Cửu đứng ngồi không yên, tự động lộ ra chân tướng là được!

hắn không tin, sau khi biết được nội dung thánh chỉ, lão Cửu sẽ không hợp tác!

Tưởng tượng ra kết cục chết không toàn thây của của Bùi Cẩn, Bùi Chương cực kỳ cao hứng. Bất quá, rất nhanh hắn lại nghĩ tới một khả năng, nếu như Bùi Cẩn không có động tĩnh thì sao? Nếu như Bùi Cẩn thật sự vô tâm với vị trí kia thì sao?

Ván cờ này của Diên Đế thực ra rất dễ phá giải, biết bỏ đi dục vọng là có thể đạt thành đại sự! Nếu như lão Cửu không làm gì, như vậy, hắn chính là không thắng cũng không thua! Như vậy, ván cơ kia chẳng phải sẽ hoàn toàn vô nghĩa sao?

Càng nghĩ, Bùi Chương càng nhíu chặt chân mày, hận không thể lập tức ném đám người Bùi Cẩn vào cung!

Ngay lúc này, sau lưng có người đến gần, hóa ra là tâm phúc của mình.

“Vương gia, bên phía Cửu Vương gia có động tĩnh!”

“A?” Bùi Chương mở to hai mắt, vội la lên, “nói mau! Lão Cửu đã làm gì?”

Tâm phúc thấy chủ tử gấp gáp như vậy, cũng không nói nhảm nữa, vội vàng kể lại toàn bộ tình báo.

Kể từ khi biết được Bùi Cẩn cất giấu người xung quanh phủ Hiền vương, Bùi Chương liền để tâm vào chuyện này, sau đó liên tục phái người âm thầm theo dõi, ý đồ thu thập thêm manh mối. Đến khi biết được nội dung thánh chỉ, hắn càng cho người theo dõi chặt chẽ hơn, bởi hắn nghĩ, nếu như Bùi Cẩn có động tác thì những người vây quanh hắn nhất định cũng sẽ có động tác! Chỉ cần theo dõi những người này, Bùi Cẩn tất nhiên là chạy không thoát!

Đối với việc này, Bùi Chương thể hiện hắn là người tâm tư kín đáo! Sau khi đốc thúc xuống phía dưới, thuộc hạ dưới tay hắn càng thêm nâng cao tinh thần đi theo dõi những người kia!

Đợi lâu như vậy, cuối cùng đối phương cũng có phản ứng!

Bắt đầu từ tối hôm qua, phủ Hiền vương đột nhiên xuất hiện thêm rất nhiều khuôn mặt xa lạ, những người kia sau khi đi vào cửa hàng, phần lớn đều không trở ra, cũng có vài người vào trong một lát sau đó liền rời đi, sau to liền biến mất trong kinh thành rộng lớn! Chỉ cần theo dõi là có thể phát hiện, địa điểm cuối cùng trước khi những người này biến mất chính là nhà của những người thuộc phe Hiền vương! Hơn nữa, những người này đều có thân thủ bất phàm, thân mang các loại vũ khí lợi hại! Cộng tất cả lại, không ngờ lại đạt tới mấy trăm người!

Mấy trăm người thân thủ bất phàm, từng nhóm một xuất hiện ở phủ Hiền vương, lại biến mất ở chỗ những người thuộc phe Hiền vương, bọn họ muốn làm gì?

Bùi Chương nghe tin tình báo xong, lập tức hưng phấn, đến khi nghe nói tối qua có vài chiếc xe ngựa dừng lại ở những cửa hàng kia, ánh mắt của hắn quả thực là muốn bốc cháy lên.

“Ngươi nói cái gì? Trong xe ngựa toàn bộ là cung nỏ và mũi tên sao?”

“Đúng vậy! Đây là do người của chúng ta phát hiện được!”

Nghe vậy, Bùi Chương cười to! Tốt, lão Cửu, ngươi thực sự muốn hành động đúng không? Ha ha ha, ta chờ ngươi đã lâu!

Suy nghĩ một chút, hắn lại phân phó, “Các ngươi tiếp tục theo dõi phủ Hiền vương và những người có liên quan cho ta, chỉ cần có một tia gió thổi cỏ lay cũng phải lập tức báo lại với ta!... Còn nữa, những người thuộc phe Cửu vương cũng phải theo dõi!”

Phe Cửu vương, tuy gần đây rất bình tĩnh nhưng không cần nghĩ cũng biết bên trong là sóng ngầm mãnh liệt, chỉ cần ta nhẹ nhàng chọc ra một vết rách, chỉ sợ thế lực phía dưới sẽ phun trào ra!

Được rồi, chúng ta cứ mỏi mắt mong chờ đi!

Trong mắt Bùi Chương lần nữa dấy lên quang mang nóng rực!



Bùi Chương càng nghĩ càng thấy tốt đẹp, hắn đợi một ngày, lại đợi thêm một ngày, đợi đến khi mất hết kiên nhẫn, bởi vì sau khi có động tĩnh, phủ Hiền vương lại trở lại hoàn toàn yên tĩnh!

Là sự yên tĩnh trước bão táp sao? Hay là lão Cửu định rút lui?

Bùi Chương cắn răng, có chút thấp thỏm.

Đến khi phát hiện lại thêm một ngày nữa trôi qua, hắn không ngồi yên nổi nữa, kéo tâm phúc tới, nghiêm nghị hỏi, “Gần đây bên Cửu vương gia không có động tĩnh gì sao?”

Tâm phúc cẩn thận trả lời, “Xác thực không có động tĩnh.”

“một chút cũng không có sao?”

Tâm phúc suy nghĩ một chút, nói, “thật không có, nhưng gần đây phủ Cửu vương thường đi lấy nước ở mấy nhà gần đó.”

“đi lấy nước?”

“Đúng vậy, nhưng tiểu nhân đã điều tra, không có gì khả nghi.”

“Vậy còn những người thuộc phe Cửu vương thì sao? Uy Quốc công thì sao? Cũng không có động tĩnh gì sao?”

“Cũng không có.” Tâm phúc đau khổ trả lời

Bùi Chương nghe mà phiền lòng, phất tay cho tâm phúc đi xuống.

Lão Cửu! Rốt cuộc ngươi đang làm cái gì!?

Ngay lúc Bùi Chương đứng ngồi không yên, rốt cục cũng có tin tốt truyền đến! Nửa canh giờ trước, các đại doanh của phe Cửu vương đồng loạt có động tĩnh, những người ẩn thân bên ngoài phủ Cửu vương cũng đồng loạt lộ diện. Mỗi người đều rất nghiêm túc, thần bí khó lường, giống như đang chờ đợi gì đó xảy ra..

Chờ đợi điều gì? Nghe được tin tức từ thuộc hạ, Bùi Chương lập tức phấn chấn, sau đó, hắn kết luận, tối nay, lão Cửu sẽ hành động!

Nghĩ tới đây, Bùi Chương vội vàng hạ chỉ thị, lệnh cho mọi người võ trang đầy đủ, tùy thời hành động!

Có điều…

một canh giờ trôi qua, hai canh giờ trôi qua, phủ Cửu vương vẫn im lặng như cũ.

Bùi Chương vội vàng gọi tâm phúc tới, “Những tin tức kia không sai chứ?”

Tâm phúc thề son sắt, “Tuyệt đối không sai!”

Bùi Chương mím môi hồi lâu, cuối cùng trầm giọng phân phó, “Ngươi mang người đến canh giữ xung quanh phủ Hiền vương, không được để bất cứ ai ở bên trong ra ngoài! Bản vương, lập tức tiến cung!”

Vốn muốn đợi ngươi tiến cung rồi mới thu thập ngươi, nhưng ngươi lại dùng dằng, không chịu hành động, ta đành phải tự đi thu thập nhân chứng, vật chứng vậy!



Bên trong phủ Cửu vương, Bùi Cẩn và Nhan Thế Ninh đang đánh cờ, nghe ám vệ truyền tin tới, Bùi Cẩn liền nhếch môi cười với Nhan Thế Ninh.

“Ái phi, cá đã mắc câu.”

Nhan Thế Ninh cũng hé miệng cười một tiếng, sau đó hạ quân cờ trong tay xuống, híp mắt nói, “Chiếu tướng!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.