Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 136: Chương 136: Bốn người mặc đồ đen




Buổi tối, Cầu Vĩ để Cầu Mộ Quân vụng trộm thay đổi phòng. Tắt đèn, Cầu Mộ Quân không dám ngủ, chỉ khẩn trương ngồi ở góc sáng sủa. Thời gian từng chút trôi qua, đêm dần dần thâm trầm.

Tiếng kêu khúc khúc, lá cây bị gió thổi phát ra thanh âm, tiếng bước chân hạ nhân...... Tất cả, tất cả, nàng đều giương lỗ tai lên nghe.

Cho đến một khắc, lòng của nàng đột nhiên căng thẳng, một trận gió đêm thổi qua, nàng rõ ràng nghe được bên ngoài hai thanh âm đặc thù, là thanh âm đao kiếm cắt vào da thịt.

Nàng kinh hãi từ ghế trên đứng lên, cửa lập tức bị phá, trong bóng đêm nàng chỉ nhìn thấy một cái bóng đen cùng một thanh đao sắc bén bóng lưỡng.

“Ta đã truyền tin tức ra!” Cầu Mộ Quân lớn tiếng nói. Người mặc đồ đen dừng bước.

Cầu Mộ Quân nói:“Nếu hôm nay...... Cầu phủ xảy ra chuyện, vậy...... Người kia sẽ đem tin tức nói cho Đoàn Chính Trung!”

Người mặc đồ đen cười lạnh một tiếng, nói:“Là con chim bồ câu đưa tin sao? Nó đã sớm mất mạng.” Nói xong, đao của hắn liền chém về phía nàng

Khi thanh đao kia chỉ cách Cầu Mộ Quân một chút, Người mặc đồ đen đột nhiên xoay người. Bởi vì sau lưng hắn, lại tới một Người mặc đồ đen khác, trường kiếm trong tay đâm về phía hắn. Thoáng chốc, trước mặt Cầu Mộ Quân là một trận đao quang kiếm ảnh, phân không rõ lẫn nhau. Nàng biết, dùng đao là Thích Sóc Ly, nhưng người kia......

Kỳ thật nàng cũng biết, là Đoàn Chính Trung.

Hai người mặc đồ đen bay ra khỏi phòng, đánh ở trong viện, Cầu Mộ Quân vội vàng chạy ra ngoài.

Đoàn Chính Trung......

Hắn dường như vẫn luôn dùng ngân châm, lúc này vì sao không cần ngân châm?

Nghĩ lại, ngay cả nàng đều biết hắn dùng ngân châm, khẳng định Thích Sóc Ly cũng biết, nếu để Thích Sóc Ly biết người cứu nàng là Đoàn Chính Trung, vậy quan hệ của nàng cùng Đoàn Chính Trung sẽ bại lộ .

Đúng lúc này, Thích Sóc Ly đột nhiên thổi ra một tiếng huýt kỳ quái, một con chó to từ chuồng chó ở hậu viện lập tức lao vào. Tiếng huýt tiếp tục thổi vang, con chó to kia giống như bị điên há to mồm đỏ lòm vọt tới phía Cầu Mộ Quân.

Người mặc đồ đen lập tức phi thân đến, một kiếm chém vào cổ con chó, máu bắn tung tóe, con chó to từ không trung rơi xuống, Người mặc đồ đen đẩy Cầu Mộ Quân ra, xoay người, đao của Thích Sóc Ly đúng lúc chém lên người hắn.

“A” Cầu Mộ Quân hét lên một tiếng, nâng thân thể Người mặc đồ đen lui về phía sau.

Thích Sóc Ly một tay rút đao đang đâm vào thân thể Người mặc đồ đen, tiếp theo lại chém về phía Cầu Mộ Quân, lại bị người mặc đồ đen lấy tay nắm chặt lưỡi dao.

“Không!” Cầu Mộ Quân khóc hô, nàng nghe được tiếng người mặc đồ đen thở dốc, trong lòng cũng như bị trúng một đao, co rút đau đớn. Nàng không thể để cho Đoàn Chính Trung chết, không thể để cho hắn vì nàng mà chết! Nàng buông thân thể hắn ra, chạy đi. Thích Sóc Ly một cước đá văng Người mặc đồ đen ra, đuổi theo. nàng

Lúc này lại có một người mặc đồ đen từ trên nóc nhà phi thân xuống, đáp xuống phía trước người mặc đồ đen bên cạnh, ôm hắn liền nhảy lên nóc nhà rời đi.

Thích Sóc Ly sửng sốt một chút, lại tiến về phía Cầu Mộ Quân, nhưng lại đột ngột dừng lại.

Cầu Mộ Quân không thấy gì nhưng mơ hồ nghe được có cái gì đâm vào cây cột sau người Thích Sóc Ly.

Ánh sang bạc xẹt qua trước mắt, đâm vào cây cột sau người Thích Sóc Ly. Hình như là ngân châm.

Thích Sóc Ly xoay người, lại là một người mặc đồ đen che mặt đứng ở xa xa sau bụi hoa, cánh tay chậm rãi từ không trung buông xuống.

“Là ngươi?” Thích Sóc Ly nói một tiếng, nhìn về phía Cầu Mộ Quân, Cầu Mộ Quân chỉ cảm thấy thân ảnh hắn rất nhanh đánh úp về phía nàng, ngay sau đó, nàng liền không biết gì nữa.

Lại tỉnh lại, Cầu Mộ Quân là từ trong mơ mà khóc tỉnh. Đã đến buổi chiều ngày hôm sau, cha, nương đứng ở bên giường đau lòng nhìn nàng.

Thấy nàng tỉnh lại, Cầu phu nhân vui mừng mà khóc nói:“Rốt cục tỉnh, rốt cục tỉnh, con khiến nương đau lòng muốn chết!”

Cầu Vĩ sờ sờ mái tóc nàng, thư thái cười.

Cầu Mộ Quân mở mắt ra, gọi một tiếng “Cha”, nước mắt tựa như vỡ đê trào ra.

Cầu Vĩ nói:“Không có việc gì, không có việc gì, cha đã gặp hắn , hắn sẽ không bao giờ đến nữa.”

Cầu Mộ Quân vẫn khóc, một câu cũng không nói.

Đoàn Chính Trung...... Hắn sao rồi?

Đột nhiên nghĩ tới, Cầu Mộ Quân hỏi:“Cha, vẫn là làm theo biện pháp lúc trước sao?” Cầu Vĩ gật đầu. Nói như vậy hắn không chết? Cầu Mộ Quân nhịn không được lại khóc lên. May mắn không chết...... Thật may.

“Cha, con muốn đi ra ngoài.” Cầu Mộ Quân ra cửa.

“Hiện tại đi ra ngoài làm cái gì, con vừa mới tỉnh!” Cầu phu nhân nói. Cầu Vĩ cũng nói:“Đúng vậy, ngày mai rồi nói sau.”

Cầu Mộ Quân trầm mặc một chút, gật gật đầu, nói:“Cha, nương, hai người đi ra ngoài đi, mặc kệ con, con muốn nằm một mình.”

Cầu phu nhân nhìn Cầu Vĩ, Cầu Vĩ gật gật đầu, Cầu phu nhân liền thay nàng kéo chăn, đỡ Cầu Vĩ đi đứng vẫn chưa ổn, đi ra ngoài

Hai người bọn họ mới ra đi, Cầu Mộ Quân liền cắn chăn khóc nức nở. Nghĩ muốn đi gặp Đoàn Chính Trung, nàng ngay cả dũng khí đi cũng không có.

Hắn thật khờ, con chó kia không nhất định có thể cắn chết nàng, hắn lại bởi vì muốn cứu nàng mà đặt mình vào nguy hiểm. Chính hắn đã nói, hắn quan tâm nhất là mạng sống của mình, chẳng lẽ làm vậy là quan tâm sao?

Đồ ngốc, đồ ngốc! Tự cho là không ai bì nổi, kỳ thật chính là một tên ngốc mười phần! Ngốc muốn chết!

Đến tận buổi tối, Cầu Mộ Quân ăn uống không được, một lòng một dạ chờ hừng đông. Nhưng nàng lại không biết, trời sáng rồi, nàng có thể có sức đi tìm hắn hay không, nhìn hắn bị thương nặng.

Sáng sớm hôm sau, nàng liền đi tới Đoàn phủ.

Đã nghĩ rất nhiều, nàng chậm rãi đi tới cửa, gõ cửa.

Thủ vệ mở cửa thấy là nàng, ngẩn người.

“Ta muốn gặp Đoàn Chính Trung.” Cầu Mộ Quân nói.

Thủ vệ trả lời:“Cầu tiểu thư đợi một chút, tiểu nhân phải đi thông báo.” Nói xong, liền rời đi. Một lát sau, thủ vệ trở lại, mở cửa nói:“Cầu tiểu thư, lão gia cho mời.”

Đã lâu chưa vào Đoàn phủ, nàng không có tâm trạng nhớ lại chuyện trước kia, chỉ đi theo hạ nhân dẫn đường, muốn đi nhanh, lại sợ nhanh.

Nhìn phương hướng hạ nhân dẫn đường, nàng lại thấy kỳ quái.

Phòng hắn không phải nên đi phía đông sao? Sao lại đến cái ao bên này?

Dù thấy quái, xa xa , nàng liền thấy được một người mặc quần áo trắng.

Là Đoàn Chính Trung, hắn ngồi ở bàn đá bên cạnh ao cầm lồng chim, ngắm nhìn con chim trong lồng!

Sao có thể!

Càng đến gần, mắt Cầu Mộ Quân càng mở lớn, không thể tin được chuyện thực trước mắt. “Lão gia, Cầu tiểu thư đến.” Hạ nhân thối lui đến một bên, Cầu Mộ Quân gian nan đi về phía Đoàn Chính Trung. Thật là, thật là hắn......

Nhưng mà...... Bị một đao sâu như vậy, hắn làm sao có thể nhàn nhã ở đây hóng gió ngắm chim!

“Cầu tiểu thư, tìm đến bản tổng quản, là có chuyện gì sao?” Đoàn Chính Trung ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái, lại trêu trọc con chim trong lồng. Cầu Mộ Quân không thể tin được mở miệng nói:“Ngươi...... Ngươi không có việc gì sao?” Đoàn Chính Trung đầu cũng không thèm nâng nói:“Cầu tiểu thư có ý gì? Bản tổng quản ta sao có thể có chuyện?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.