Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 205: Chương 205: Chính văn Đoạn Vân 9




Nhìn vệt máu trên tấm lụa trắng, nàng vô lực ngồi ở trên giường.

Làm vậy là phạm tội khi quân, nếu một ngày nào đó mà bị phát hiện chỉ mong tất cả hãy để cho mình nàng gánh chịu.

Sáng sớm hôm sau, Hoàng Thượng tỉnh lại Đoạn Vân liền quỳ gối trước giường nói: “Dân nữ thỉnh an Hoàng Thượng.”

Hoàng Thượng xốc chăn lên, khi nhìn thấy điểm đỏ trên tấm lụa thì khẽ cười một tiếng, nói:“Hầu hạ trẫm rời giường đi.”

Ngoài cửa, Trương công công đã sớm đợi từ lâu.

“Hoàng Thượng đêm qua ngủ ngon không ạ?”

Hoàng Thượng gật gật đầu, nói: “Hôm nay Trẫm sẽ hồi cung. Ngươi cũng không cần dừng ở trên đường quá lâu. Chờ khi hồi kinh thì đến kính sự phòng thông báo một câu.”

“Vâng, nô tài tuân mệnh.” Trương công công cúi đầu, âm thầm liếc qua Đoạn Vân một cái. Không ngờ đêm qua Hoàng Thượng chẳng những chỉ đích danh muốn nàng thị tẩm, còn đặc biệt dặn hắn đến kính sự phòng làm đăng ký, xem ra Đoạn Vân này trở thành chủ tử là chuyện tất nhiên rồi.

Hoàng Thượng không đi cùng đội ngũ tuyển tú mà đi trước vài ngày để tránh tạo ra cái danh “Háo sắc”. Sau khi Hoàng Thượng rời khỏi Kim Châu mười ngày thì đoàn người Trương công công mới chậm rãi xuất phát.

Đến kinh thành rồi thì hôm nào cũng phải kiểm tra. Có hơn một ngàn cô nương đến đây, những mỗi ngày lại bị loại vài người, đến cuối cùng chỉ còn lại mấy trăm người. Nhìn những cô nương có thể hồi hương, trong lòng Đoạn Vân luôn có khát khao vô tận. Ai cũng có nguy cơ bị đào thải, riêng nàng thì không. Có những lời của Hoàng Thượng, có đăng ký ở Kính sự phòng, nàng vào hậu cung đã thành chuyện tất nhiên, tất cả những kiểm tra đối với nàng chỉ để có lệ mà thôi.

Nàng đang ngóng trông từng ngày, khi nào thì Cầu Vĩ sẽ trở về khi nào thì nàng có thể gặp hắn lần cuối.

Cho đến một ngày trong lúc kiểm tra nữ công, ngoại trừ Trương công công Điền tổng quản còn có một người nữa đi vào. Đoạn Vân lơ đãng ngẩng đầu lên, lập tức trong lòng cảm thấy chua xót.

Hắn đã về...... rốt cục hắn đã về.

Đen hơn một chút, cũng gầy đi một chút.

Nàng ngửa đầu nước mắt lại muốn chảy ra. Nàng không còn cách nào khác chỉ có thể cúi đầu, để những giọt nước mắt rơi trên khăn thêu.

Đêm đã khuya, sau khi Cầu Vĩ và Trương công công cùng nhau đi tuần xong mấy chục phòng đều tự động rời đi. Khi Cầu Vĩ đi đến một con đường mòn thì nhìn thấy Đoạn Vân đang đứng trước mặt mình.

Cầu Vĩ kéo nàng vào một bụi cây, hai người nhìn nhau hồi lâu, Cầu Vĩ mới gọi một tiếng: “Cầm nhi......”

Đoạn Vân rơi lệ, lao vào trong lòng hắn.

“Cầm nhi, ta......”

“Đừng nói nữa, đây là số mệnh của ta rồi, ta chỉ...... Muốn gặp chàng.”

Cầu Vĩ nhắm mắt lại, ôm nàng vào trong lòng.

Một lúc lâu sau nàng nhẹ nhàng cười cười, buông hắn ra, lấy từ trong lòng ra một cái bao giấy nhỏ.

“Vĩ, đồng ý với ta một việc cuối cùng được không?”

Cầu Vĩ nhìn bao giấy trong tay nàng, nói: “Nàng nói đi, dù cho là cái gì ta đều đồng ý với nàng.”

“Ta......” Đoạn Vân cắn cắn môi, nói:“Ta muốn chết ở trong lòng chàng.”

“Nàng muốn làm gì?” Cầu Vĩ sốt ruột nói.

“Vĩ, lúc còn ở Kim Châu ta đã quyết định rồi, chẳng qua còn muốn chờ chàng về gặp chàng lần cuối. Coi như ông trời đối xử với ta cũng không tệ thật sự để ta đợi được chàng, vậy là đủ rồi ta chẳng cầu mong gì hơn. Hôm nay, vừa khéo có công công vào phòng đánh bả chuột, ta liền lấy một ít, chàng nói xem đây chẳng phải là ý trời sao?”

“Ý trời cái gì?” Cầu Vĩ hất thuốc chuột trong tay nàng nói:“Cũng không phải không còn đường để đi, tại sao phải chết chứ? Ít nhất chúng ta còn có thể gặp nhau, ít nhất còn có thể biết được tin tức của đối phương, còn có hi vọng. Chết không phải sẽ mất tất cả sao?”

“Nhưng...... ta không muốn tiến cung, không muốn hầu hạ Hoàng Thượng......” Nghĩ đến chuyện tối hôm đó, nàng không khỏi đau lòng khóc òa lên.

“Cầm nhi, coi như ta van xin nàng được không? Ta không muốn nàng chết, nàng phải sống. Có lẽ, chúng ta còn có cơ hội.” Cầu Vĩ nói.

“Có thể sao?” Đoạn Vân cười khổ, biết hắn chỉ an ủi nàng thôi.

Cầu Vĩ nói: “Đương nhiên là có. Ví dụ như vài năm sau Hoàng Thượng băng hà, tân đế đăng cơ. đó là một cơ hội. Hoặc nàng có con trai, về sau theo con rời cung đến đất phong. Chỉ cần còn sống là còn có hi vọng, với ta mà nói, cách nàng một bức tường cung không phải chuyện đau đớn nhất, âm dương cách biệt vĩnh viễn không được gặp nhau mới là đau khổ nhất!”

“Thật vậy sao? Thật sự còn có hi vọng sao?” Dù trong lòng vẫn cảm thấy tuyệt vọng, nhưng nàng nguyện ý vì lời nói của Cầu Vĩ mà coi bóng đêm u ám như mặt trời rực rỡ.

Cầu Vĩ gật gật đầu, nói: “Có...... Chỉ cần chúng ta muốn.”

Đoạn Vân khóc ôm chặt lấy hắn. Không có hi vọng thì sao, nàng chỉ nghĩ đến mình mà lại không nghĩ cho hắn. Nàng không còn gì để vấn vương chết là xong hết mọi chuyện, nhưng hắn thì sao? Hắn có vợ con đương nhiên không thể chết được. Nhưng nàng đã chết, hắn sẽ sống thế nào? Nàng muốn sống cho dù là phải đau khổ vì hắn, nàng vẫn muốn sống.

“Cầm nhi...... Cầm nhi......” Cầu Vĩ ôm chặt nàng, nhẹ giọng nỉ non.

......

“Cầm nhi, ta yêu nàng......”

Nắm chặt hắn quần áo, cắn môi kìm chế tiếng rên rỉ, cảm nhận rõ ràng vật kia ở trong cơ thể va chạm càng thêm mãnh liệt. Trong đầu lại nhớ đến hơi thở của hắn, khuôn mặt của hắn, mỗi một tiếng gọi mang theo đau lòng - “Cầm nhi.”

Hắn gầm nhẹ một tiếng, phun ra dịch nóng ở trong cơ thể nàng, thở phì phò buông chân của nàng ra, ôm nàng vào trong lòng.

Đoạn Vân mở mắt ra, hình ảnh Cầu Vĩ trước mắt chậm rãi tan đi, biến thành khuôn mặt nàng không muốn nhìn thấy - Thích Sóc Ly.

Nàng bảo hắn gọi nàng là “Cầm nhi”, nàng cố gắng tưởng tượng người trước mắt là người trong lòng nàng. Nhưng chỉ cần mở mắt ra sự thật sẽ lại hiện lên trước mắt.

Đảo mắt, nàng đã len lén với Thích Sóc Ly được ba năm, nhưng cho dù đã ba năm nàng vẫn không quen được.

Đôi khi, nàng thậm chí oán hận Cầu Vĩ, oán hắn không có dục vọng chiến hữu nàng mãnh liệt giống như Thích Sóc Ly.

Nhưng nàng biết Cầu Vĩ còn đau khổ hơn nàng nhiều lắm. Nếu không phải thật sự không có cách nào khác sao hắn có thể bảo nàng câu dẫn Thích Sóc Ly, sao có thể để nàng bán đứng thân thể mình như vậy?

“Cầm nhi......” Thích Sóc Ly hôn nàng, nhịn không được lại một lần nữa để vật cứng rắn của hắn vào giữa hai chân nàng.

“Không...... Ta ở trong nhà kho đã quá lâu rồi, phải ra ngoài.” Đoạn Vân đẩy hắn ra.

Thích Sóc Ly run lên, ôm chặt lấy nàng nói:“Đừng, ở lại một lát thôi, ta nhớ nàng rất nhớ nàng, Cầm nhi, ta nhớ đến sắp điên rồi......”

“Ta cũng nhớ chàng, nhưng nếu bị người khác phát hiện, chàng sẽ gặp nguy hiểm.”

Thích Sóc Ly hít sâu một hơi, nói:“Cầm nhi, chờ ta, ta nhất định sẽ giúp Thần Nhi làm Hoàng đế, để cho nàng làm Thái Hậu, đến lúc đó chúng ta có thể ở bên nhau mỗi ngày.”

“Được, chàng cẩn thận.” Đoạn Vân dặn dò nói.

Thích Sóc Ly cúi đầu giúp nàng mặc quần áo, tốc độ rất chậm lại cực kỳ dịu dàng.

Trong chốc lát, Đoạn Vân bình tĩnh đi ra khỏi nhà kho, Thích Sóc Ly theo cửa sổ đi ra ngoài.

Rời khỏi nhà kho không bao lâu, vừa mới đi đến ngự hoa viên liền gặp phải Cầu Vĩ. Đoạn Vân không khỏi đỏ mặt cúi đầu, tim đập thình thịch nhìn xem quần áo của mình có chỉnh tề hay không.

Nàng vừa mới cùng Thích Sóc Ly...... Hắn chắc sẽ không nhìn ra đâu, chắc hẳn sẽ không.

Cầu Vĩ đi đến trước mặt nàng, cúi đầu nói:“Thần bái kiến Lệ phi nương nương.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.