Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 124: Chương 124: Gian tình




Nàng không biết gần Cầu phủ có phải đang có một chiếc xe ngựa đứng đó hay không, xe ngựa kia ngừng một lát rồi lập tức đi, hay vẫn ngừng nửa ngày, hoặc...... đến tận lúc trời tối cũng chưa đi.

Buổi tối, trước lúc đi ngủ, nàng lại nhận được tin bồ câu đưa tới:

“Mộ Quân, hôm nay ta nói với cha ta chuyện muốn thành thân, ông đáp ứng rồi. Mộ Quân, vài ngày nữa, ta cùng cha ta đến nhà nàng cầu hôn được không? Còn có, ngày mai, ta vẫn chờ nàng.”

Nhìn bức thư này, Cầu Mộ Quân hoảng hốt .

Cầu hôn! Hắn sao có thể làm thật, Thích Tĩnh sao có thể đáp ứng!

Nên làm cái gì bây giờ? Đoàn Chính Trung, trước tiên nên hỏi hắn phải làm thế nào bây giờ, nhưng nàng làm sao có thể gặp mặt Đoàn Chính Trung? Nghĩ tới nghĩ lui, nàng vẫn quyết định trực tiếp quang minh chính đại đi tìm hắn.

Nếu lén lút bị người ta phát hiện, ngược lại sẽ khiến người biết bọn họ có quan hệ khác thường, nếu quang minh chính đại tìm, sức tưởng tượng phong phú của mọi người còn có thể giúp nàng nghĩ ra lý do tốt.

Hạ quyết tâm, ngày hôm sau nàng liền đi ra ngoài.

Cố ý không đi qua gốc cây hòe, giống như sợ nhìn thấy người mình không muốn gặp.

Không nghĩ tới vừa đến gần cửa Đoàn phủ, lại nhìn thấy bên ngoài có vài chiếc xe ngựa.

Cầu Mộ Quân vội tránh ở một bên, trước nhìn xem tình huống rồi nói sau.

Tổng cộng ba chiếc xe ngựa, cái đầu tiên nàng biết, là xe ngựa chuyên dụng của Đoàn Chính Trung, hai cái đằng sau thực bình thường, nhưng ở phía trên có chữ “Đoàn” rất lớn có thể thấy kia cũng là xe ngựa Đoàn phủ.

Ba chiếc xe ngựa dừng lại ở trước cửa Đoàn phủ, một hạ nhận lập tức đi qua quỳ gối dưới chiếc xe ngựa đầu tiên.

Xem tư thế này, khẳng định người trên xe là Đoàn Chính Trung.

Quả nhiên, có người bên ngoài xe ngựa vén màn che lên, dìu Đoàn Chính Trung đang mặc một bộ quần áo màu trắng.

Hắn dẫm lên lưng người kia xuống đất, sau đó xoay người nhìn về phía xe ngựa.

Bên trong còn có người? Ai sẽ có tư cách cùng hắn ngồi chung một xe?

Cầu Mộ Quân cảm thấy kỳ quái, một bàn tay trắng nõn nhỏ nhắn mềm mại, trong suốt như ngọc chậm rãi đưa ra, làm cho lòng nàng cả kinh. Là nữ nhân! Hắn dám cùng một nữ nhân ngồi chung một xe, hơn nữa nữ nhân này khẳng định không phải Sanh Dung công chúa! Sanh Dung công chúa sao có thể làm ra động tác nhẹ nhàng như vậy!

Dưới chân, một góc áo trắng lộ ra, sau đó là một nửa tóc đen, sau đó nàng ta từ bên trong xe ngựa đi ra, nhìn thấy gương mặt người đó Cầu Mộ Quân lúc này lại càng khiếp sợ.

Người đó không phải ‘nàng’, là ‘hắn’! Là nam nhân! Nam nhân!

Nhưng nam nhân kia lại vô cùng xinh đẹp!

Cái trán cao, một đôi mắt xếch so với Thích Ngọc Lâm còn hoàn hảo hơn, cái mũi khéo léo mà thẳng, hai phiến môi mỏng đỏ mọng, thân mình nhìn qua yếu đuối, thắt lưng như dương liễu, dáng người kia so với nàng còn thon thả hơn!

Chỉ thấy hắn cúi đầu nhìn Đoàn Chính Trung nhẹ nhàng cười, Đoàn Chính Trung cũng ngẩng đầu nhìn hắn, khóe miệng nhếch lên trên, lại...... Cũng cười ! Đoàn Chính Trung vươn tay, nam nhân tuyệt mỹ trên xe ngựa nhẹ nhàng đặt tay vào lòng bàn tay hắn, Đoàn Chính Trung cầm tay hắn, dìu hắn xuống xe ngựa. Nam nhân kia giống như nữ nhân, gần như đứng không vững liền nghiêng về phía Đoàn Chính Trung, nhẹ nhàng ngã vào trong lòng hắn. Hắn nâng đôi mắt đẹp nhìn mặt Đoàn Chính Trung, sau đó rất nhanh hôn nhẹ lên môi Đoàn Chính Trung, lại cúi đầu rúc vào lòng Đoàn Chính Trung. Đoàn Chính Trung cúi đầu, nhẹ nhàng nói câu gì đó, làm cho mỹ nam tử nằm ở trong lòng hắn nhịn không được cười thẹn thùng. Sau đó hai người thân ái nồng nhiệt giống một đôi tình nhân ân ái đi vào Đoàn phủ. Cầu Mộ Quân cảm thấy mình đang ở trong mơ. Đây là tình huống gì?

Đoàn Chính Trung...... Cùng một nam nhân...... Cùng một nam nhân...... Được lắm?

Người ngồi trên hai xe ngựa đằng sau cũng đều xuống, có già có trẻ, tất cả đều là nam nhân, bị người đưa vào Đoàn phủ.

Tiếp theo, có người nâng hai rương đồ, còn có đủ loại đao, kiếm, trường thương, linh tinh theo vào. Cầu Mộ Quân biết, đây là một gánh hát.

Nhưng vấn đề không phải đó có phải gánh hát hay không, mà là Đoàn Chính Trung làm sao có thể cùng một người nam nhân thân thiết như vậy!

Nàng biết hắn hình như đang mưu tính đại sự, cả ngày đều phải giả vờ, nhưng hắn có nhất thiết làm bộ cùng một người nam nhân không? Ngay cả hôn cũng làm!

Hóa đá tại chỗ trong chốc lát, nàng nhanh chóng đi tới quán trà Thấm Nhã, trực tiếp vào nhã gian chữ Thiên tầng hai. “Tiểu thư đi một người sao?” Tiểu nhị lại đây hỏi. Cầu Mộ Quân trả lời:“Ừ.”

“Vậy tiểu thư chờ, trà lập tức đưa lên.” Tiểu nhị nói xong, đi ra ngoài, một lát sau liền đưa chén trà đến. Tiểu nhị vừa đi, Cầu Mộ Quân liền đi khởi động cơ quan, ngoài ý muốn là lúc này cơ quan lại không mở được.

Được rồi, mở không được thì thôi, nàng chờ ở nơi này. Quán trà này là của hắn, nhã gian này có thể thông đến mật thất, nàng cũng không tin nàng cố ý chờ ở nơi này sẽ không có ai thông báo cho hắn!

Nhưng nàng ở chỗ này chờ ba canh giờ, uống năm chén trà, mặt trời đều xuống núi cũng không đợi được người nào đến nói gì với nàng, cơ quan cũng vẫn không mở được.

Giống như nàng chính là khách không mời,còn nhã gian chỉ là nhã gian bình thường.

Đổi biện pháp, nàng về nhà trước đã .

“Cầu tiểu thư, tổng cộng năm mươi lượng bạc.” Tiểu nhị nói.

Cầu Mộ Quân sửng sốt.

Ai sẽ mang nhiều bạc như vậy ra ngoài, cả người nàng cũng chỉ có hai mươi lượng bạc. Được lắm, uống “trà Bá Vương” .

Khó xử nhìn tiểu nhị, nàng nói:“Tiểu nhị ca, ta có thể nợ, ngày mai đến trả sao?”

“Cầu tiểu thư, quán trà Thấm Nhã cũng không cho chịu.” Tiểu nhị nói mười phần không lưu đường sống.

Cầu Mộ Quân đành phải nói:“Vậy chưởng quầy của các ngươi ở đây sao? Ta tìm chưởng quầy các ngươi nói chuyện.”

Tiểu nhị tuy rằng vẫn hòa khí, lời nói lại cường ngạnh: “Cầu tiểu thư, cho dù là công chúa đến đây, tìm ông chủ cũng không được.”

Tức chết rồi, tức chết rồi!

Cầu Mộ Quân hít sâu hai hơi, chịu đựng không phát giận nói:“Ta có thể gán đồ không?”

“Có thể, trong vòng năm ngày lấy tiền đến chuộc. Nhưng phải thu thêm mười hai lượng phí hoãn.” Tiểu nhị nói.

“Được.” Cầu Mộ Quân nửa ngày mới nói.

Tiếp theo, nàng liền bị tiểu nhị đưa tới trước mặt một quản sự, tháo một đôi vòng tay, một chiếc trâm cài đầu, một bộ vòng tai. Quản sự nghiệm giá, lập chứng từ cho nàng, thế mới thả nàng đi.

Đoàn Chính Trung, ngươi tốt nhất có thể giải thích tất cả! Vừa đi, Cầu Mộ Quân vừa oán hận.

Nghẹn một bụng oán khí trở về Cầu phủ, ngẩng đầu lại thấy được một chiếc xe ngựa dừng dưới tàng cây hòe gần Cầu phủ. Nàng đã quên!

Một lòng tức giận Đoàn Chính Trung, nhưng lại quên mất nguyên nhân đi tìm Đoàn Chính Trung. Cầu Mộ Quân đang muốn quay người đi, Thích Ngọc Lâm lập tức từ trên xe ngựa nhảy xuống, chạy tới trước mặt nàng. “Mộ Quân! Ta rốt cục cũng gặp được nàng!” Thích Ngọc Lâm chặn trước mặt nàng vui sướng nói.

Cầu Mộ Quân ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy cằm hắn đã mọc đầy râu, dưới đôi mắt cũng đen lại, bộ dáng tiều tụy, làm cho người ta nhìn mà chua xót.

Tuy rằng trong lòng chua xót, cảm động, nhưng nàng biết, dù cho hắn đối nàng là thật hay giả, nàng đều phải quyết đoán cự tuyệt hắn, không cho hắn một tia hi vọng, dao sắc chặt đay rối (giải quyết nhanh gọn), tuy rằng đau nhất thời, so với ngày ngày đêm đêm nhớ thương vẫn tốt hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.