Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 69: Chương 69: Lãnh đạm




Chỉ nghe hắn nói với nha hoàn:“Đợi lát nữa mang đến.” Sau đó liền quay đầu nói với nàng:“Đau thì ngủ một lát đi, đợi đến lúc có thể uống thuốc lại uống.”

Cầu Mộ Quân nhắm mắt lại, ngày hôm qua có phải mình thực nguy kịch hay không, có phải khiến hắn sợ hãi rồi không.

Sợ tới mức hắn lập tức lại đối xử tốt với nàng, giống như lần nàng té xỉu ở Tây lâu lại suýt chút nữa bị thiêu chết.

Lần đó hình như nàng cũng phát sốt.

Như vậy, hình như hắn đặc biệt sợ nàng phát sốt , nàng càng sốt cao hắn càng tốt với nàng, sợ nàng sốt chết.

Đoàn Chính Trung ơi Đoàn Chính Trung, thật sự là làm cho nàng phiền lòng.

Vốn không muốn ngủ , sau khi nhắm mắt lại ngủ mất, khi tỉnh lại nhìn thấy hắn vẫn ở đây.

Khuôn mặt tuấn lãng có chút mỏi mệt, tơ máu trong mắt lại nhiều thêm hai sợi, thấy nàng tỉnh lại, thần sắc nhất thời thả lỏng một chút.

Một khắc kia, lòng nàng không cứng rắn được nữa , chỉ cảm thấy vô luận nàng là tỉnh , hay là ngủ, dù cho nàng ngủ bao lâu, hắn đều chăm sóc nàng.

Trong lòng thực ấm, thực an ổn.

Hắn nhẹ giọng nói:“Tỉnh? Có chỗ nào không thoải mái hay không, có thể uống thuốc sao?”

“ừ.” Cầu Mộ Quân ngoan ngoãn đáp lại.

Lại bị hắn bón xong thuốc, nàng hỏi ra vấn đề trong lòng.

“Cố công tử rốt cuộc xảy ra chuyện gì ?”

Đoàn Chính Trung ngẩng đầu nhìn về phía nàng.

“Ta chỉ hỏi kết quả, cho dù thương tâm, vài ngày trước, ta cũng đã đau lòng xong rồi.” Cầu Mộ Quân bình tĩnh nói.

Đúng vậy, đau lòng xong rồi, oán xong rồi, hận xong rồi, cho dù nàng tiếp tục đau lòng, Cố Dật Lâu cũng không thể trở về, dù nàng trách Đoàn Chính Trung, Đoàn Chính Trung cũng vẫn như cũ là người nàng yêu.

Đoàn Chính Trung nhẹ nhàng nói:“Rơi xuống vách núi đen .”

“Ta chỉ giết hắn lúc này đây, nếu hắn không chết, chỉ cần không phạm đến ta, ta sẽ coi như hắn đã chết.” Hắn nói tiếp.

“Đa tạ lòng tốt của ngươi.”

“Liên quan đến phu nhân của ta, cũng là phạm ta.” Hắn còn nói thêm.

Nghe câu đó, cảm giác được sự lạnh lẽo trong giọng nói của hắn, nàng mới phát giác mình căn bản không bình tĩnh được.

“ừ......” Cầu Mộ Quân nhẹ ngâm một tiếng, nhíu mày nói:“Đầu đau quá......”

“Mau nằm xuống!” Đoàn Chính Trung một bên giúp nàng nằm xuống, một bên gọi đại phu tới.

Từ sau đó, bọn họ càng ít nói chuyện, Cầu Mộ Quân an tâm dưỡng thương, Đoàn Chính Trung ân cần thủ hộ.

Hắn bón thuốc cho nàng, bón cơm cho nàng, tìm ca kỹ đến xướng khúc khiêu vũ, tìm người kể chuyện đến kể chuyện cho nàng nghe, không chỉ có chăm sóc thân thể của nàng, hắn cũng chăm sóc tâm tình của nàng.

Sau đó, vết thương của nàng dần dần không có trở ngại, thời gian hắn bên cạnh nàng dần dần ít đi, sau đó cách mấy ngày để cho quản gia đến hỏi tình trạng của nàng một chút.

Nàng lại một lần nữa nhận định trong lòng, hắn không muốn nàng chết, cũng chỉ là không muốn nàng chết mà thôi.

Chỉ cần tính mạng nàng không gặp nguy hiểm, trong lòng hắn, liền không còn có nàng .

Hơn một tháng sau, Cầu Mộ Quân nhìn ngoài cửa sổ nói:“Tiểu Nhụy, ta muốn ra ngoài đi dạo một chút.”

“Tiểu thư, bên ngoài gió lớn như vậy, đại phu nói ngài không thể trúng gió .” Tiểu Nhụy vội vàng nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.