Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 191: Chương 191: Nam nhân cuồng vọng




Hắn vuốt ve mặt của nàng nói:“Ở trong lòng ta, nàng vĩnh viễn là thuần khiết nhất, vĩnh viễn là Cầm nhi của ta.”.

Nàng nhẹ nhàng cười, cúi đầu lau đi hai hàng lệ.

Cầu Vĩ hôn tới nước mắt trong mắt nàng, đẩy nàng nằm xuống, cúi đầu hôn đến giữa hai chân nàng.

“Không!” Nàng đứng dậy đẩy hắn ra, quỳ đến dưới thân hắn, đổi giọng nói: “Để ta.” Nói xong, cúi đầu ngậm lấy.

****

Cầu Mộ Quân đang ngồi bên cửa sổ, tính số ngày Liễu Vấn Bạch rời đi, đang lo lắng cho Đoàn Chính Trung, hạ nhân đột nhiên đến bẩm báo:“Phu nhân, không tốt, Hoàng thượng hạ chỉ nói lão gia lúc còn sống tội ác tày trời, để Hiền vương dẫn người đi quật mộ tiên thi lão gia!”

“Cái gì?” Cầu Mộ Quân lập tức đứng dậy nói:“Ngươi nghe tin này từ đâu?”

“Là thật, Hiền vương đã mang theo người về phía mộ lão gia!” Hạ nhân nói.

Cầu Mộ Quân vội chạy ra ngoài.

Nàng thực ngốc, thực ngốc! Nàng sao có thể nghĩ chỉ cần lừa mọi người rồi hạ táng là ổn! Tam hoàng tử trước lúc nhập liệm đã phái người kiểm tra thi thể Đoàn Chính Trung, nhưng Cầu Vĩ thì chưa, hắn nhất định sẽ nghi ngờ, nhất định sẽ muốn điều tra rõ ràng!

Cho nên hắn liền tìm cách quật mộ, bên ngoài nói là tiên thi, thật ra là ngầm kiểm tra thân phận thi thể.

Nàng biết những người khám nghiệm tử thi đều có rất nhiều phương pháp khám nghiệm tử thi, cho dù thi thể đã hư thối chỉ còn xương cốt cũng có thể dùng phương pháp đặc thù kiểm nghiệm ra tuổi của người chết, từng trải qua cái gì, chịu qua vết thương như thế nào. Cho dù Thích Vi tìm được thi thể có thân hình rất giống Đoàn Chính Trung, nhưng chung quy cũng không phải thật, nhất định sẽ bị tra ra .

Nàng không kịp chuẩn bị, cũng không kịp nghĩ cách!

Nếu là Đoàn Chính Trung, hắn nhất định sẽ nghĩ đến, nhất định sẽ có chuẩn bị.

Cầu Mộ Quân sốt ruột chạy về phía mộ Đoàn Chính Trung, chỉ muốn tận lực giấu giếm.

Chờ nàng đuổi đến nơi, mộ Đoàn Chính Trung đã bị quật mở, Cầu Vĩ vừa sai người mở quan tài.

“Không!” Cầu Mộ Quân lao vào trong mộ, che chở quan tài khóc nói:“Không được động đến mộ phu quân ta, không được động vào chàng......”

“Người đâu, kéo nàng ra!” Cầu Vĩ lập tức nói.

Người bên cạnh hắn lập tức đi đến bên mộ kéo nàng ra, Cầu Mộ Quân liều mạng tránh bọn họ, nằm vào quan tài, ôm lấy thi thể trong quan tài khóc nói:“Không được động vào, các ngươi không được động vào chàng, cha, rốt cuộc Chính Trung đã đắc tội gì với người, ngay cả thi thể hắn người cũng không buông tha, người giết ta đi, cũng giết luôn ta đi!”

Thi thể đã hạ táng hơn nửa tháng, sớm đã bắt đầu hư thối, xa xa đã tản ra mùi tanh tưởi, trên mặt đều là những nốt màu xanh xanh, làn da đã bắt đầu phình lên nổi bọng.

Cầu Mộ Quân ôm thi thể, tựa như ôm người còn sống, trên khuôn mặt trắng nõn dính toàn dị vật xanh xanh trắng mịn cọ ra từ trên mặt thi thể .

Mọi người xung quanh mộ phần bị nàng dọa đến ngây người, có người chết lặng nhìn về phía Cầu Vĩ, trong mắt mang theo đồng tình cùng sợ hãi nhìn Cầu Mộ Quân che chở thi thể hư thối trong quan tài.

Dù thế nào bọn họ cũng không ngờ, Cầu Mộ Quân lại yêu thái giám như Đoàn Chính Trung này đến vậy, lại có thể làm ra chuyện chỉ sợ ngay cả vợ chồng yêu nhau cũng khó có thể làm.

Thì ra Cầu Mộ Quân cùng Đoàn Chính Trung là một đôi vợ chồng ân ái, Cầu Mộ Quân vẫn là con gái Hiền vương, Đoàn Chính Trung là con rể hắn, dù cho trước lúc bọn họ có bất hòa, nhưng Đoàn Chính Trung đã chết, đối mặt với con gái, con rể mình, Hiền vương sao có thể xuống tay được?

Mọi người thấy tình cảnh trước mắt, đều thổn thức vì hai người trong mộ kia.

Cầu Vĩ dù sao cũng là văn nhân sinh ra, không khỏi coi trọng mặt mũi, cảnh tượng như bây giờ, hắn cũng có chút khó xuống tay, lại nhìn bộ dáng Cầu Mộ Quân, thật sự là ngoại trừ Đoàn Chính Trung, nếu trong mộ là người khác nói cũng không có người tin.

Đang do dự, có ngưởi vội vàng giục ngựa đến, nói một câu bên tai Cầu Vĩ, sắc mặt Cầu Vĩ đại biến, vội vàng nói: “Lưu hai người lại ở đây lấp mộ, những người còn lại đi theo ta!” Nói xong, liền cưỡi ngựa mang theo mọi người rời đi.

Cầu Mộ Quân còn ôm thi thể khóc, hai người ở lại hết khuyên lại kéo nàng lên, đóng quan tài, lấp đất liền rời đi.

Cầu Mộ Quân ngồi trước bia mộ khóc hồi lâu, mới chậm rãi đứng dậy thất thần rời đi.

Nàng biết, nhất định là Cầu Vĩ nghe được tin tức quan trọng mới rời đi , bằng không hắn cũng không dễ dàng buông tha thi thể này như vậy, nhưng rốt cuộc là hắn nghe được tin tức gì? Còn có cái gì so với sống chết của Đoàn Chính Trung quan trọng hơn?

Thất hồn lạc phách, thất tha thất thểu đi đến xa một rừng cây cách mộ không xa, thấy được một cái ao.

Nàng chậm rãi đi đến bên cạnh ao, ngồi xuống, lấy khăn thấm nước, lau rửa dị vật dính trên người.

Nhẹ nhàng, chậm rãi, cũng không chán ghét sốt ruột giống như đang lau cái gì ghê tởm.

Trước khi lừa người khác phải lừa được chính mình, thật ra là một chuyện vô cùng thống khổ lại rất cần có nghị lực.

Nếu không phải Đoàn Chính Trung thật sự sống chết chưa rõ, nếu không phải nàng thật sự đau lòng vì hắn, khổ sở vì hắn, chỉ sợ nàng cũng không thể nào giả vờ giống như vậy.

Nàng nhìn bốn phía, nhẹ nhàng cởi quần áo, kéo xuống bả vai, lấy khăn lau gáy.

Lúc này, đột nhiên một trận gió lùa phía sau nàng, nàng vừa muốn quay đầu lại, một thanh chủy thủ đã đặt tại yết hầu nàng.

“Cởi quần áo ra!” Phía sau là giọng của một nam nhân.

Nàng cả kinh, hỏi:“Ngươi muốn làm gì?”

Nam nhân phía sau nói:“Yên tâm, ta không cần thân thể của ngươi, ngươi cởi quần áo, nhảy vào trong nước tắm rửa là được.”

Lúc này nàng mơ hồ nghe được tiếng vó ngựa.

“Nhanh!” Nam nhân lớn tiếng nói, trong giọng nói thêm một phần vội vàng, chủy thủ trong tay lại kề sát vào cổ của nàng thêm một tấc.

Cảm thấy, hình như hắn đang vội vã trốn tránh cái gì.

Nàng chậm rãi nói:“Bây giờ trời đã rất lạnh, không ai tắm rửa ở đây cả.”

“Ngươi......”

Tiếng vó ngựa càng ngày càng gần, Cầu Vĩ mang theo người đuổi tới gần ao, nhìn thấy Cầu Mộ Quân đã cởi chỉ còn cái yếm cùng tiết khố, nàng vội dùng quần áo quấn chặn thân thể, kinh hãi nhìn người tới.

Thị vệ vội quay mặt đi, Cầu Vĩ cũng hơi hơi nghiêng đầu, nói:“Sao ngươi lại ở đây?”

Cầu Mộ Quân nói:“Người cũng muốn bắt cả ta sao?”

Cầu Vĩ nhìn bốn phía, nói:“Lục soát xung quanh!” Nói xong, những người cưỡi ngựa phía sau hắn vòng ra xung quanh vài vòng, lại e ngại con gái Hiền vương không mặc quần áo, cũng không tới gần, nhìn mặt ao trụi lủi không có lấy một cọng bèo, đáp lời nói:“Hiền vương, không tìm thấy.”

Cầu Vĩ chỉ rừng cây, nói:“Đuổi đến bên kia!”

Nói xong, một đám người liền giục ngựa về phía rừng cây bên kia.

Tiếng vó ngựa đi xa, nam nhân từ trong nước ló đầu ra, há mồm thở dốc nói:“Nghẹn chết ta, lạnh chết ta!”

“Quay mặt đi!” Cầu Mộ Quân lập tức nói.

Nam nhân ngoan ngoãn xoay người sang chỗ khác, nói:“Dạng nữ nhân nào mà bản công tử chưa thấy qua, có thể để bản công tử nhìn, là phúc khí của ngươi.”

Cầu Mộ Quân liếc trắng mắt, nhanh chóng mặc quần áo vào.

Nam nhân run run đi lên bờ, thân hình to cao, làn da màu đồng cổ, khuôn mặt tuấn mỹ lại mang theo vài phần uy nghiêm. Khuôn mặt như vậy làm cho người ta không dám nhìn gần, giống như có một loại hơi thở vương giả trời sinh.

Cầu Mộ Quân nhìn hắn hồi lâu, hỏi:“Ngươi là ai, vì sao lại bị Hiền vương lùng bắt?”

Nam nhân đi lên bờ, nâng cằm nàng lên nói:“Nữ nhân, không nên hỏi nhiều, rất tò mò sẽ khiến mình mất mạng lúc nào không biết.”

Cầu Mộ Quân gạt tay hắn, nói:“Vừa nãy, hình như ngươi càng gặp nguy hiểm hơn so với ta.”

Nam nhân nhìn nàng tìm tòi nghiên cứu một chút, nói:“Ngươi hình như không sợ ta, cũng không sợ bọn Cầu Vĩ, từ đầu đến cuối ngươi vẫn rất bình tĩnh, vì sao?”

“Kẻ chạy trốn hoạn noạn như ngươi, vì sao ta phải sợ?” Cầu Mộ Quân thản nhiên nói.

“Chạy trốn hoạn noạn? Ngươi… nữ nhân này… dám nói bản công tử là kẻ chạy trốn hoạn nạn?” Nam nhân tức giận nói, lại nâng cằm của nàng lên.

Nàng lại gạt tay hắn ra, lạnh lùng nói:“Ngươi nếu không tôn trọng ta, ta liền gọi Hiền vương lại đây .”

“Nữ nhân, ngươi sẽ không sợ ta giết ngươi sao?” Nam nhân nhìn nàng, mỉm cười nói.

Nàng cũng cười nói:“Ngươi sẽ không.”

“Vì sao?” Hắn nghi hoặc nói.

“Thứ nhất, ngươi bây giờ đang lẩn trốn, có thể bớt chuyện đối với ngươi có lợi. Thứ hai, ngươi không phải quân tử, nhưng cũng không tính là kẻ tiểu nhân, còn thực kiêu ngạo, hẳn là sẽ không cho phép mình giết chết một thiếu nữ tử dùng trong sạch của nàng cứu ngươi một mạng đúng không?” Cầu Mộ Quân chậm rãi nói.

Nam nhân lại nhìn chằm chằm nàng xem trong chốc lát, nói:“Ngươi rất thú vị, tướng mạo dáng người cũng khá, ta thích ngươi, không bằng ngươi làm nô tỳ của ta đi, hoặc là thiếp thất cũng được, thuận tiện......” Hắn cười nói:“Ta còn có thể phụ trách với ‘Trong sạch’ của ngươi.”

Cầu Mộ Quân nhìn hắn, nghĩ một người bị Cầu Vĩ lùng bắt như vậy, nhìn qua xuất thân cao quý, còn kiêu ngạo có chút tự đại cuồng vọng rốt cuộc là ai.

Lơ đãng cúi đầu, đột nhiên thấy giày của quân đội dưới chân hắn.

Quần áo vải thô bình dân, lại đi giày quân đội?

“Nhị hoàng tử?” Nàng nhìn hắn hồ nghi hỏi thử.

Theo đồn đãi Nhị hoàng tử văn thao vũ lược. Hai năm trước hắn bị phái đi trấn thủ biên cương, trước khi Hoàng Thượng băng hà đã trở về kinh thành, không phải hẳn đã sớm đến kinh thành rồi sao?

Nam nhân sửng sốt, biến sắc, lập tức đem chủy thủ chỉ vào nàng nói:“Ngươi là ai?”

Thì ra hắn thật sự là Nhị hoàng tử.

Cầu Mộ Quân đẩy chủy thủ của hắn, nói:“Thì ra ngài còn chưa chết. Bây giờ Cửu hoàng tử làm hoàng đế, Cầu Vĩ đã khống chế triều đình, chỉ sợ là ngài khó có thể tới gần hoàng cung.”

Nhị hoàng tử lạnh giọng nói:“Nói, ngươi là ai?”

“Phu nhân của Đoàn Chính Trung.” Cầu Mộ Quân nói.

“Phu nhân của Đoàn Chính Trung? Hắn sao có thể có phu nhân?” Nhị hoàng tử không tin hỏi.

Cầu Mộ Quân nói:“Nhị hoàng tử, ngài rời khỏi kinh đã hơn hai năm, năm nay ta mới gả cho Đoàn Chính Trung, ngài đương nhiên không biết ta.”

Nhị hoàng tử đánh giá nàng hồi lâu, mới nói nói:“Đoàn Chính Trung, hắn sao có thể cưới vợ?”

“Ta đắc tội tiên hoàng, cũng chính là phụ hoàng ngài, cho nên phụ hoàng ngài liền tứ hôn ta gả cho thái giám tổng quản.” Cầu Mộ Quân nói.

Nhị hoàng tử vẫn nhìn nàng không nói lời nào, dường như muốn nhìn xem nàng nói là thật hay giả.

Nàng mặc kệ hắn, hỏi:“Nhị hoàng tử sao lại lẻ loi một mình như vậy, bên người không có tùy tùng sao?”

Hắn nói:“Tất cả đã chết, chúng ta bị đuổi giết cho đến tận kinh thành.”

Không cần hắn nói, Cầu Mộ Quân cũng có thể tưởng tượng trên đường hắn chịu bao nhiêu khổ, không ít lần vào sinh ra tử. Lẽ ra, hắn chỉ cần trở lại hoàng cung, tất cả liền bình an, nhưng bây giờ Đoàn Chính Trung xảy ra chuyện, đại quyền đã đổi, hắn đã trở thành người Cầu Vĩ cần giải quyết nhất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.