Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 134: Chương 134: Nguy cơ




Thích Vi chu miệng nói:“Muội không phải cũng giống huynh sao? Không cho huynh nói với cha, biết không? Nói không chừng ngày nào đó huynh ghé vào lỗ tai ông ấy nói mấy câu, ông ấy nhớ tới, sẽ không để cho muội ra ngoài.”

“Huynh muốn nói đã sớm nói, còn chờ đến bây giờ? Quên đi, dù sao muội cũng không còn ở nhà được bao lâu nữa, để cho muội điên vài ngày đi.” Thích Sóc Ly nói.

“Ca --” Nói đến việc này, Thích Vi ngượng ngùng cúi đầu.

Cầu Mộ Quân cúi đầu, một câu cũng không nói, trên mặt cố gắng mỉm cười, vẫn duy trì biểu tình bình tĩnh.

Nàng đã xác định, giọng nói quen thuộc mình ở trong cung nghe là hắn, Thích Sóc Ly.

Hắn là thống lĩnh cấm quân, có thể tự do ra vào hoàng cung.

Hắn cực kỳ lãnh đạm với phu nhân hắn, lại thường xuyên không muốn về nhà, khả năng lớn nhất đó là ở bên ngoài có người khác. Không nghĩ tới người này lại là phi tử trong cung!

Lúc này Thích Vi nói:“Đúng rồi, ca, hôm thi đấu Xúc Cúc muội cùng Mộ Quân tỷ tỷ đều đi, huynh nhất định phải cam đoan Mộ Quân tỷ tỷ an toàn, đừng cho nàng bị người ta giết người diệt khẩu, chính là chuyện lần trước muội nói đó.”

Thích Sóc Ly nói:“Yên tâm, chỉ cần nàng không một mình đến nơi hẻo lánh, là không có việc gì.”

“Dù sao chính huynh phải bảo vệ tỷ ấy!” Thích Vi nói với Cầu Mộ Quân:“Mộ Quân tỷ tỷ, đại ca rất lợi hại, không chỉ võ công cao cường, còn cùng sư phụ Miêu Cương học qua thuật Vu Cổ (Phù thủy), tuy rằng không học được toàn bộ, nhưng cũng coi như có chút thành tích, huynh ấy có thể dẫn con chuột đến!”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Cầu Mộ Quân thay đổi.

Nàng gần như có thể cảm giác được từ trên người Thích Sóc Ly phát ra hơi thở nguy hiểm to lớn, có thể cảm nhận thấy ánh mắt bức người của hắn.

“Đúng rồi, đại ca, huynh đã tra ra người dụ rắn ở trong cung lần đó chưa? Muội đột nhiên nhớ đến, huynh nói hắn có thể là người Miêu Cương không, hoặc là cũng giống huynh được học qua, chậc chậc, không ngốc như huynh, chỉ có thể dẫn hai ba con chuột ?” Thích Vi còn nói thêm.

Cầu Mộ Quân biết, người kia chính là Thích Sóc Ly, cũng biết Thích Sóc Ly biết nàng đã nhận ra hắn, mà tất cả, trong lòng Thích Sóc Ly cũng đã có tính toán.

Không biết, chỉ có Thích Vi.

Cơ quan trong quán trà chỉ sợ đã sớm đóng, nàng không thể cầu cứu Đoàn Chính Trung, lúc này, Thích Vi là người duy nhất nàng có thể dựa vào.

Thích Sóc Ly trầm giọng nói:“Nếu là người kia, ai cũng biết hắn sẽ dẫn rắn, hắn sẽ không dùng loại này phương pháp để giết người lần nữa, cho nên không có khả năng tra xét, nhưng nhìn qua không phải người trong cung. Cho nên cũng không dễ điều tra.”

Cầu Mộ Quân sờ sờ đầu, nói:“Vi Vi, đầu tỷ đột nhiên đau quá, hình như là di chứng khi ở Đoàn phủ bị thương, tỷ muốn trở về.”

“A, vậy mau, đại ca, huynh đi làm việc của huynh đi, muội đưa Mộ Quân tỷ tỷ trở về.” Thích Vi nói xong liền đứng dậy đỡ Cầu Mộ Quân.

“Được, muội mau đưa Cầu tiểu thư trở về đi, huynh đi trước.” Thích Sóc Ly nói xong, đã đi xuống cầu thang.

Cầu Mộ Quân chỉ cầu có thể bình an về nhà.

Nếu có người đến giết nàng, Thích Vi khẳng định sẽ cứu nàng, Thích Sóc Ly hẳn là sẽ không giết ngay cả muội muội của mình, cho nên chỉ cần có Thích Vi đi cùng nàng, dọc đường đi có lẽ sẽ không có việc gì.

Chỉ cần trở về nhà, nàng có thể tìm cha, hoặc là nghĩ biện pháp tìm Đoàn Chính Trung, có bọn họ, nhất định sẽ có biện pháp .

Thích Vi đỡ Cầu Mộ Quân đi về Cầu phủ, dọc theo đường đi cũng chưa có gì dị thường, đến khi hai người đi vào ngõ nhỏ không người.

Vào ngõ nhỏ, Cầu Mộ Quân liền khẩn trương, thỉnh thoảng lại nhìn về phía sau.

Thích Vi kỳ quái nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, làm sao vậy, tỷ đang nhìn cái gì?”

“A, không có gì.” Cầu Mộ Quân vội nói.

Vừa nói xong, một kẻ khất cái (ăn xin) từ đầu kia ngõ nhỏ đi tới, lướt qua bên cạnh hai người đột nhiên vươn tay tháo xuống trâm gài tóc trên đầu Cầu Mộ Quân, liền chạy vòng vào ngõ nhỏ khác.

“Đứng lại!” Thích Vi lập tức liền đuổi theo, Cầu Mộ Quân ở sau vội gọi một tiếng, quay đầu lại, đã không thấy bóng dáng hai người.

Xong, đây không phải ‘điệu hổ ly sơn’ sao?

Trong lòng Cầu Mộ Quân kêu to không tốt, vội vàng chạy tới đầu kia ngõ nhỏ. Chỉ cần ra khỏi ngõ nhỏ, đến nơi nhiều người Thích Sóc Ly sẽ không xuống tay được. Nhưng hắn làm sao có thể không biết điểm ấy, sẽ để cho nàng đi ra khỏi ngõ nhỏ này sao?

Nàng có thể cảm giác được nguy hiểm, có thể cảm giác được sát khí, giống như trong một khắc, đao sắc lạnh như băng sẽ đâm vào trái tim mình.

Đoàn Chính Trung nói rất đúng, sinh mệnh mới là quan trọng nhất. Giờ phút này nàng muốn sống, còn sống, sau đó chờ mong tương lai cùng Đoàn Chính Trung.

“Đây không phải Cầu đại tiểu thư sao?” Trước mặt đi tới một người, đúng là Liễu Vấn Bạch.

Đột nhiên nhìn thấy người, Cầu Mộ Quân nhất thời thả lỏng không ít.

Liễu Vấn Bạch mỉm cười, chậm rãi đi tới bên này, nói:“Cầu đại tiểu thư hoang mang rối loạn như vậy là muốn đi đâu vậy?”

Hắn xuất hiện ngay lúc này, Thích Sóc Ly sẽ bỏ qua hay là sẽ giết luôn cả hắn?

Cầu Mộ Quân không kịp nghĩ, vội đi về phía trước, vừa đi vừa nói:“Ta cùng Liễu Đại gia, hình như không quen?”

Liễu Vấn Bạch đuổi kịp nàng nói:“Không quen sao? Ta còn nghĩ Cầu tiểu thư đã sớm chú ý đến ta, dù sao trước đây ngươi cũng là phu nhân của Trung Trung ca, hơn nữa nghe ý tứ của Trung Trung ca, hình như ngươi còn hơi có chút tình ý với hắn, khi hắn hưu ngươi, ngươi còn chết sống không chịu, nói cho dù hắn là thái giám cũng phải đuổi theo hắn cả đời.”

Cầu Mộ Quân gần như đã quên Thích Sóc Ly còn có khả năng vẫn đứng cách đó không xa tìm thời cơ hành động, ngừng bước, quay đầu nhìn Liễu Vấn Bạch, nhìn hắn từ đầu đến chân.

Trung Trung ca...... Hắn còn dám gọi Trung Trung ca......

Trời ạ, hắn là loại người nào, bộ dạng dù cho giống nữ nhân, cũng vẫn là nam nhân cơ mà, cũng một đống tuổi rồi, còn dám gọi kiểu đó!

Chẳng lẽ lúc ở cùng Đoàn Chính Trung luôn gọi “Trung trung ca”,“Bạch Bạch đệ” sao? Thật đúng là...... là tình cảnh thế nào đây!

Cầu Mộ Quân ngay cả trà đêm qua đều muốn nôn ra, tuy rằng ghê tởm, lại càng quan tâm một vấn đề khác, hỏi:“Đây là hắn nói cho ngươi?”

Liễu Vấn Bạch cười nói:“Đương nhiên, là lúc ở trên giường nói với người ta nha!”

“Ngươi...... Các ngươi...... Ghê tởm!” Cầu Mộ Quân hô to một tiếng, giống như trốn ôn dịch đi ra khỏi ngõ nhỏ. Liễu Vấn Bạch đuổi theo nói:“Ngươi muốn nghe những chuyện khác nữa hay không, hắn nói với ta một số chuyện khác nữa.”

“Không thích nghe, không thích nghe, ngươi tránh xa ta ra!” Cầu Mộ Quân lớn tiếng nói.

Liễu Vấn Bạch vẫn như cũ thở nhẹ nói khẽ , nói:“Không giống tiểu thư khuê các tẹo nào, khó trách Trung Trung ca không cần ngươi.”

“Ngươi......” Cầu Mộ Quân tức đỏ mặt nói:“Nói cho ngươi, không phải hắn không cần ta, là ta không cần hắn! Hắn, còn có ngươi, các ngươi, hai tên nam nhân ghê tởm mới là tuyệt phối!”

Đi khỏi ngõ nhỏ, Cầu Mộ Quân cũng không sợ , không hề để ý đến người phía sau, tức giận đi về phía trước.

Liễu Vấn Bạch ở phía sau nàng nói:“Ta còn biết vì sao hắn hưu ngươi, ngươi muốn biết không ?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.