Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 88: Chương 88: Sơn Vô Lăng




Đoàn Chính Trung nâng nàng dậy, bón chén đường nóng cho nàng, nàng cũng nghelời há miệng uống hết. Bộ dáng của nàng, giống rối gỗ, hình nhân.

Uống xong nước đường, Đoàn Chính Trung xoay người buông bát, nàng lập tứcgiữ chặt tay hắn.

“Đừng đi, van cầu ngươi.” Giọng nàng hơi run run.

Đoàn Chính Trung nhẹ giọng nói:“Được, ta không đi.”

Cầu Mộ Quân tựa hồ an lòng một chút, vẫn kéo tay hắn, lẳng lặng nhìn hắn.

“Muốn uống chút cháo không?” Hắn lại hỏi.

Cầu Mộ Quân gật gật đầu.

Hắn lại ôn nhu bón cháo cho nàng, giống như lúc nàng sinh bệnh lần trước.Mỗi lần nàng nằm ở trên giường, đều là lúc hắn đối tốt với nàng nhất.

Uống xong cháo, hắn lấy khăn tay lau khóe miệng cho nàng, sau đó buông khăn tay, nhìn nàng.

“Muốn nằm xuống hay là ngồi?” Hắn hỏi.

Cầu Mộ Quân lại giữ chặt tay hắn, nhẹ nhàng nói:“Ngồi.”

Hắn nhìn nàng, hỏi:“Vừa rồi, hình như ta thấy trên người ngươi có thương tích.”

Cầu Mộ Quân chấn động, cả người hơi run lên, cúi đầu, không tự giác buông lỏng tay hắn ra, rụt lui vào bên trong giường.

“Sao lại có vết ứ ngân này?” Hắn thản nhiên hỏi, hai mắt vẫn nhìn nàng chằmchằm, giống như thân thiết, lại giống như mang theo hoài nghi thẩm vấn.

Cầu Mộ Quân chậm rãi lui vào bên trong giường, cuộn người lại, cúi đầu thậtsâu, run giọng nói:“Là...... Không cẩn thận, bị thương .”

“Vậy sao?” Hắn hỏi.

Nàng gật đầu, không nói nữa.

Nhưng hắn lại bỏ qua. Giống như thật sự tin nàng, dùng ngữ khí quan tâm nói:“Đợi chút nữa bôi thuốc, sẽ nhanh khỏi. Về sau không được tùy hứng như vậy,gặp mưa như vậy sẽ sinh bệnh .”

Nàng vẫn không lên tiếng, gắt gao ôm chính mình cuộn thành một đống.

Đoàn Chính Trung ở bên giường chăm sóc nàng hai canh giờ, đến giữa trưa mớirời đi, bên ngoài vẫn mưa, chỉ là nhỏ hơn so với buổi sáng một chút.

Cầu Mộ Quân nhìn bóng dáng hắn rời đi, thật lâu mới thu hồi ánh mắt, ngơ ngác nhìn đầu giường.

Tiểu Nhụy bê thuốc vào, đi đến bên giường, thay nàng cởi quần áo, bôi thuốc.

Cầu Mộ Quân nhìn nàng đột nhiên hỏi:“Tiểu Nhụy, ngươi có biết Trác Văn Quân không?”

Tiểu Nhụy lắc đầu.

Cầu Mộ Quân nói:“Trác Văn Quân là tiểu thư một nhà có tiền, có lần có mộttài tử tên Tư Mã Tương Như đến nhà nàng, Tư Mã Tương Như ở bên ngoài gảy khúc “Phượng cầu hoàng”¹, Trác Văn Quân ở sau mành nghe được, nàng vốn ngưỡngmộ tài hoa của hắn, lại từ khúc cầm kia đã biết Tư Mã Tương Như cũng có ý với mình,liền trốn nhà, cùng Tư Mã Tương Như kết thành vợ chồng.”

“Tiểu thư, chuyện xưa này đẹp quá, Trác Văn Quân thật đúng là nữ tử quyếtđoán!” Tiểu Nhụy nói.

Cầu Mộ Quân lộ vẻ bi ai nói:“Nhưng Trác Văn Quân đã từng gả một lần, khi đó trượngphu nàng vừa mới chết, ngươi nói xem, nàng là tài nữ, còn Tư Mã Tương Như lúcấy không có công danh sự nghiệp, vì sao nàng có thể to gan như vậy, dám bỏ trốncùng hắn, nàng không sợ Tư Mã Tương Như ghét bỏ nàng là góa phụ sao?”

“Cái này......” Tiểu Nhụy nghĩ nghĩ, nói:“Nếu Tư Mã Tương Như thực như vậynô tỳ sẽ ghét hắn. Hơn nữa nếu Trác Văn Quân e ngại mấy thứ đó, vậy nàng sẽ khôngthể thành thân với người nàng yêu, mà sống suốt quãng đời còn lại trong nhà. Vậythật đáng tiếc .”

Cầu Mộ Quân cúi đầu, không nói gì.

Tiểu Nhụy hỏi:“Tiểu thư, hai ngày nay người sao vậy? Là Cố công tử xảy ra chuyện gì sao?”

“Đừng nói nữa!” Cầu Mộ Quân lập tức nói. Tiếp theo nàng hoảng hốt, nói:“Tiểu Nhụy, ta muốn nằm một mình, ngươi đi ra ngoài trước đi.”

Tiểu Nhụy nhìn nàng, nói:“Được, vậy người nằm xuống trước đã.” Nói xong, đỡ nàng nằm xuống, mình thì đi ra ngoài.

Cầu Mộ Quân nằm ở trên giường, mắt nhìn chằm chằm một góc giường.

Nàng cứ nằm như vậy đến buổi chiều mới đứng dậy ăn cơm, sau đó cũng không nói một câu, ngồi ở trong phòng đến đêm khuya mới lên giường. Ngày thứ hai, cả ngàycũng vẫn như vậy.

Buổi chiều, ngoài ý muốn, Cận Nhi lại đến đây, cầm tờ giấy trên tay.

Cầu Mộ Quân thấy nàng, có chút đau lòng, có chút áy náy.

Cận Nhi cầm giấy đứng ở trước mặt nàng, nói:“Phu nhân, nô tỳ có thể cầu ngườimột việc không?”

Cầu Mộ Quân gật gật đầu, nói:“Ngươi nói đi.”

Cận Nhi lại vẫn nở nụ cười, lộ ra hai cái núm đồng tiền, nói:“Phu nhân, nôtỳ trước kia nghe một bài thờ, là thơ tình, ý thơ hình như là nói, cho dù thếnào, cũng không cùng người mình yêu chia xa, có rất nhiều ‘mưa’ , ‘tuyết’ , là bàithơ nào, ngài biết không?”

“Mưa? Tuyết?” Cầu Mộ Quân suy nghĩ một chút, thì thầm:

“ Sơn vô lăng,

Giang thuỷ vị kiệt,

Đông lôi chấn chấn,

Hạ vũ tuyết,

Thiên địa hợp,

Nãi cảm dữ quân tuyệt.......”²

“Đúng đúng, phu nhân thật lợi hại, chính là bài này, chính là bài này! Phunhân, người giúp nô tỳ viết trên tờ giấy này được không?” Cận Nhi vui mừng nói.

Cầu Mộ Quân gật đầu, gọi người lấy bút đến, viết bài thơ lên tờ giấy của CậnNhi lấy. Cận Nhi cầm lấy tờ giấy còn chưa khô mực, cao hứng nói:“Phu nhân, cámơn người!”

Cầu Mộ Quân thấy kỳ quái, lúc này sao nàng còn có thể cười vui vẻ như vậy? Lạinhìn bài thơ trên tay nàng, hỏi:“Cận nhi, ngươi muốn bài thơ này làm cái gì?”

Thần sắc Cận Nhi có chút bi thống, nói:“Dương đại ca bị nhốt, nghe nói ngàykia sẽ bị phạt, nô tỳ không được gặp huynh ấy, vừa rồi nô tỳ đi xin quản gia, quản gia đáp ứng rồi, có thểthay nô tỳ chuyển lời. Nô tỳ nhớ thật lâu trước kia có nghe được bài thơ này.Nô tỳ nghĩ, chờ về sau đến Xuân Mãn Viện, nô tỳ sẽ cố gắng kiếm tiền, Dương đạica cũng cố gắng kiếm tiền, đến lúc đó dồn tiền lại cùng nhau, có lẽ đợi cho nôtỳ hai sáu tuổi, hoặc là ba sáu tuổi, hoặc là bốn sáu tuổi có thể chuộc thân,chờ chuộc thân rồi, nô tỳ sẽ thành thân cùng Dương đại ca!”

Cầu Mộ Quân ngây dại.

Là Cận Nhi tuổi nhỏ nên không hiểu nam nhân bị thiến là cái gì, hay là khônghiểu thanh lâu là nơi nào? Hay là...... Nàng dù biết, lại không quan tâm, chỉcần nàng cùng Dương đại ca của nàng còn có cơ hội có thể ở cùng nhau là đã mãn nguyện rồi?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.