Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 96: Chương 96: Tỷ muội




“Không!” Cố Dật Lâu quá sợ hãi, lập tức nói:“Ngươi không thể, bọn họ...... Bọn họ không cần ngươi, ngươi nên vì cuộc sống của chính mình!” Hắn nói xong, giữ cánh tay nàng lại.

Cầu Mộ Quân lui ra sau vài bước, tránh hắn, nói:“Cố công tử, duyên phận chúng ta kỳ thật đã hết từ tám năm trước rồi.”

Cố Dật Lâu tinh nhãn mất thần, nhìn nàng hỏi:“Mộ Quân, theo ta đi, ngươi nguyện ý không?”

" Cố...”

“Tiểu thư --” Cầu Mộ Quân còn không biết nói gì, liền nghe được nha hoàn phía sau gọi.

“Ngày mai, lúc mặt trời lặn, ta ở bến tàu thành đông chờ ngươi.” Cố Dật Lâu nói xong, thân ảnh chợt lóe, biến mất trước mắt nàng.

“Tiểu thư, người ở đâu?” Thanh âm nha hoàn ngày càng gần, Cầu Mộ Quân nhìn về hướng xa, rốt cuộc nhìn không thấy thân ảnh Cố Dật Lâu nữa, liền đáp một tiếng, đi ra rừng cây.

Mấy ngày không thấy, hắn lại đột nhiên muốn nàng cùng hắn rời đi.

Vì sao?

Mấy ngày nay hắn ở nơi nào? Vì sao đột nhiên lại nói những lời ấy? Cùng hắn rời khỏi kinh thành, rời đi cha mẹ, nàng không làm được .

Nhưng nhìn bộ dáng của hắn, không giống như nói đùa, mà vô cùng chân thật. Dù sao nàng cũng nhất định phải cự tuyệt hắn. Sớm biết như thế, bọn họ cần gì phải mười một năm sau lại gặp? Là để cho nàng phụ hắn như thế sao?

Nếu người nàng yêu là Cố Dật Lâu, mà không phải Đoàn Chính Trung, thì thật tốt? Có lẽ, nàng thực sẽ cùng hắn lưu lạc thiên nhai, có lẽ, nàng sẽ khuyên hắn gặp cha mẹ nàng...... Nếu vậy cho dù thế nào, nàng cùng Cố Dật Lâu, hai người đều sẽ hạnh phúc .

Về nhà, phát hiện trong nhà có khách, là bà mối trong kinh thành, bà mối Triệu.

Bà mối đến nhà, đương nhiên là làm mai, nàng là kẻ điêu ngoa lắm mồm bị chồng ruồng bỏ, khẳng định không phải đến làm mai cho nàng, vậy chắc là Tư Huyên.

Nàng về nhà không bao lâu, bà mối Triệu liền đi, hỏi Cầu phu nhân mới biết được, là công tử nhà Vương Thừa tướng coi trọng Tư Huyên.

Cầu Vĩ cùng Cầu phu nhân tựa hồ thực vừa lòng chuyện hôn nhân này, lập tức liền gọi Cầu Tư Huyên tới.

Còn chưa chờ hai người mở miệng, Cầu Tư Huyên liền nói:“Con không đồng ý.”

Cầu phu nhân nhíu mày nói:“Lần trước Lý đại nhân mới hai mươi sáu tuổi, con chê người ta tuổi lớn. Hiện tại Vương công tử này là con trai Thừa tướng, năm trước còn tự mình trúng tú tài, cha con cũng đã gặp qua hắn, nói hắn tuấn tú lịch sự, vì sao con còn không hài lòng?”

Cầu Tư Huyên chỉ cúi đầu, thái độ kiên quyết nói:“Dù sao con cũng không đồng ý, hai người có bản lĩnh thì trói con lại đưa lên kiệu hoa!” Nói xong, liền xoay người vọt vào phòng.

Cầu phu nhân tức giận nói với Cầu Vĩ:“Ngài xem xem, đây là thái độ gì, thiếp cũng không phải muốn hại nàng , nhà người ta như vậy, dù là Mộ Quân thiếp cũng sẽ hoan hoan hỉ hỉ đáp ứng! Nó nhìn Mộ Quân đi? Nó có phúc lại không biết hưởng!”

Cầu Vĩ giận dữ nói:“Quên đi quên đi, tùy nó đi, dù sao chúng ta cũng không ép được, có lẽ con bây giờ còn nhỏ, chờ qua một hai năm nữa là được.”

“Còn nhỏ?” Cầu phu nhân hừ một tiếng, nói:“Đã mười tám còn nhỏ sao, qua hai năm nữa sẽ hai mươi, khi đó nó có muốn, nhưng người khác nguyện ý sao? Thú (cưới) gái lỡ thì?”

“Duyên phận do trời định, ông trời đều có an bài, nàng cũng đừng quá quan tâm.” Cầu Vĩ tuy rằng nói như vậy, biểu tình trên mặt cũng không thoải mái như thế.

Cầu phu nhân lập tức nói:“Được được được ! Thiếp không quan tâm, thiếp cũng không phải không có con gái cần quan tâm, cũng không phải nhàn rỗi. Về sau chuyện của nó thiếp không bao giờ quản nữa, tùy nó đi, gả cũng tốt không lấy chồng cũng tốt, dù sao cũng không thiếu miếng cơm cho nó!” Nói xong, nàng cũng tức giận trở về

Cầu Mộ Quân ngồi một bên đứng dậy, nói:“Cha, cơm đã làm xong, ngài ăn cơm trước đi, con đi khuyên nương vài câu.”

Cầu Vĩ gật gật đầu, Cầu Mộ Quân liền theo Cầu phu nhân vào phòng.

Cầu phu nhân thật ra rất dễ khuyên, chỉ cần vừa thấy Cầu Mộ Quân, tất cả tâm tư đều đặt ở trên người nàng, thật sự giống nàng nói , nàng không đành lòng giận dỗi con gái của mình.

Cuối cùng, Cầu Mộ Quân khuyên tới khuyên lui, vẫn là vì chuyện mình mà khuyên nửa ngày.

Khuyên xong Cầu phu nhân, nàng lại đến phòng Cầu Tư Huyên.

Nàng cùng Cầu Tư Huyên từ nhỏ tình cảm vốn không tốt, Cầu Tư Huyên là tiểu thư cực kỳ kiêu ngạo mạnh bạo, trước đây nàng ta mới là tiểu thư, khắp nơi muốn mọi người đặt nàng lên trên đầu, khi trưởng thành mẹ ruột nàng mất, tỷ tỷ là nàng lại trở thành tiểu thư, Cầu Tư Huyên lại càng ghét nàng, giống như có thù oán vậy. Mà nàng cũng không cố gắng đi cải thiện quan hệ hai người, chỉ tận lực bảo trì không để nàng cùng mâu thuẫn náo loạn, về sau, quan hệ tỷ muội còn không bằng nha hoàn bên người.

Nghĩ đến đó, Cầu Mộ Quân có chút áy náy, nói thế nào mình cũng lớn hơn nàng ấy một tuổi, làm tỷ tỷ, mẫu thân nàng ấy lại mất sớm, lẽ ra nên chiếu cố nàng thêm một ít, nhưng chính mình lại......

Cầu Mộ Quân đẩy cửa đi vào, Cầu Tư Huyên ngồi ở trên giường nhìn thoáng qua cửa, lại quay mặt đi.

Cầu Mộ Quân ngồi bên cạnh nàng, nhẹ giọng nói:“Tư Huyên, không cần khó chịu, chỉ cần muội không đồng ý, cha mẹ sẽ không bức muội, ngày mai để cho bà mối nói vài câu với Vương gia là được rồi, không cần quá để ý.”

Cầu Tư Huyên không lên tiếng, Cầu Mộ Quân còn nói thêm:“Tư Huyên, có thể nói cho tỷ biết vì sao không đồng ý không? Nếu không biết vị Vương công tử kia là loại người nào, tỷ có thể đi xem hộ muội, hoặc là chúng ta tìm cơ hội vụng trộm xem xét hắn cũng được. Nhỡ đâu thật sự lại là người hợp duyên với muội thì sao?”

Thấy nàng vẫn là không nói lời nào, Cầu Mộ Quân hỏi dò:“Hay là...... Muội có người trong lòng? Nếu thật là như vậy, cho dù là điều kiện không tốt, cũng có thể thử xem ý cha như thế nào.”

Lúc này Cầu Tư Huyên quay đầu lại nói:“Chuyện của ta không cần ngươi quản, có thời gian ngươi lo chuyện của chính mình đi!”

“Tư Huyên, tỷ......”

“Nói không cần ngươi lo, nương ngươi không quản được ta, ngươi lại muốn đến quản ta sao?” Cầu Tư Huyên lớn tiếng. Cầu Mộ Quân trầm mặc một chút, đứng lên ra khỏi phòng của nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.