Phu Quân Ta Là Đại Ma Vương Tương Lai Làm Sao Bây Giờ?

Chương 88: Chương 88




Edit: Jess93

Bọn họ mang theo người rối cùng nhau tiến vào không gian.

Trong không gian từng khối linh điền san sát nhau, có lớn có nhỏ, mỗi một khối linh điền đều dùng cấm chế ngăn cách, linh thảo cấp cao trồng riêng trong một khối linh điền nhỏ, mặc dù chiếm chỗ, nhưng bởi vì linh thảo có thuộc tính khác nhau, để bọn chúng độc chiếm một khối linh điền là chuyện cần thiết.

Giống như Xích Tinh thảo là linh thảo có thuộc tính hỏa, Thực Tâm thảo ngàn năm là linh thảo rất độc tại vùng đất U Minh, hai loại này đều có thuộc tính bá đạo, nếu trồng bọn chúng chung một chỗ với những linh thảo có thuộc tính khác, chỉ sợ không phải bọn chúng sẽ cắn nuốt sức sống của những linh thảo kia, ngay cả thuộc tính cũng bị ảnh hưởng, làm cho thuộc tính thay đổi không rõ ràng, không có cách nào sử dụng.

Xung quanh linh điền là địa bàn của dây leo Thạch Kim Mãng.

Nó vòng quanh toàn bộ biên giới không gian mà sinh trưởng, giống như sinh trưởng thành hàng rào tại biên giới, năng cách biên giới không gian và dòng khí hỗn loạn màu xám ở bên ngoài.

Toàn bộ không gian đều bị chiếm cứ, gần như không có chỗ nào có thể đặt chân, chỗ duy nhất có thể đặt chân, vẫn là không gian Ninh Ngộ Châu đặc biệt chừa lại dùng để luyện đan, bình thường hắn đều ngồi ở đằng kia luyện đan, ngẩng đầu liền có thể nhìn thấy mầm non nhỏ cắm rễ trong linh điền tu luyện và Văn Thỏ Thỏ.

Ninh Ngộ Châu hạ vài chỉ lệnh cho người rối, để nó chiếu cố không gian, quản lý linh điền, trồng linh thảo, ngắt lấy linh thảo đã trưởng thành, thu lấy hạt giống, kiểm tra cấm chế, thay thế linh thạch sắp tiêu hao hết trong cấm chế..

Về sau những việc vặt này đều có thể giao cho nó, không cần bọn họ lại phân tâm chiếu cố.

Tựa như có đôi khi, nếu bọn họ ra ngoài lịch luyện, không tiện tiến vào không gian, có người rối ở đó, không cần lo lắng tình huống sinh trưởng của linh điền.

Sau khi người rối nghe xong chỉ lệnh, đi vào trong linh điền, đầu tiên là kiểm tra cấm chế, sau đó thay đổi vài viên linh thạch sắp tiêu hao hết bên trong cấm chế.

Nó yên tĩnh trầm mặc bận rộn, nếu không biết nó là một con rối, thật sự tưởng rằng một con người.

Phu quân, muốn lấy tên cho nó hay không? Văn Kiều đột nhiên hỏi.

Lấy tên? Ninh Ngộ Châu khó được sửng sốt, trong lòng hắn, đây chỉ là một con rối cấp thấp, chỉ là công cụ luyện chế ra giúp chủ nhân làm một chút việc vặt, căn bản không cần lấy tên là gì.

Điều này có vẻ thập phần phiền toái mà dư thừa.

Chẳng qua xưa nay hắn là người cưng chiều tiểu thê tử, đương nhiên sẽ không bác bỏ sự hăng hái của nàng, cười nói: Nếu nàng thích, thì tự mình lấy một cái.

Văn Kiều lộ ra khuôn mặt tươi cười, nói với Văn Thỏ Thỏ đang ghé vào bả vai nàng: Văn Thỏ Thỏ, ngươi nói nó tên là gì thì tốt?

Một người một thỏ ngồi xổm ở bên ngoài linh điền, vừa nhìn người rối bận rộn, vừa thương lượng tên của nó.

Ninh Ngộ Châu thấy thế, không khỏi cười cười, ngồi vào chỗ bình thường hắn luyện đan, lấy ra vật liệu Tịnh Linh Vô Cấu đan, xem xét từng cái.

Chưởng môn Tử Dương Môn cho hắn một trăm phần vật liệu, ý là để hắn tự do phát huy, lúc nào sử dụng hết thì để đệ tử Tử Dương Môn tới lấy linh đan mang cho hắn. Sở dĩ sẽ cho một trăm phần, cũng bởi vì đan sư luyện đan, chắc chắn sẽ bị hao tổn ngoài ý muốn, giống như là luyện tay thất bại, nổ lò, ra đan suất không cao, hoặc là không thành cực phẩm.. Những tình huống này đều phải tính đến, cộng thêm đây là lần đầu tiên Ninh Ngộ Châu luyện Tịnh Linh Vô Cấu đan, dù sao cũng phải dùng một ít đến luyện tay nha.

Vì vậy đưa một trăm phần thật sự không nhiều.

Tuy đan phương Tịnh Linh Vô Cấu đan truyền thừa từ thời thượng cổ, nhưng sử dụng vật liệu cũng không hiếm thấy, chỉ có đan quyết luyện đan hơi có vẻ phức tạp một chút, so với đan quyết bây giờ càng huyền ảo phức tạp hơn, yêu cầu đối với trình độ luyện đan sư cũng cao.

Ngoài ra, nó còn nhất định phải là cực phẩm, chỉ có Tịnh Linh Vô Cấu đan cực phẩm, mới hữu dụng đối với nhóm âm tu.

Chỉ có Cực phẩm này, khiến phẩm chất của nó cao hơn một bậc so với linh đan bây giờ, khiến luyện đan sư đau đầu.

Ninh Ngộ Châu đang suy diễn quá trình luyện chế Tịnh Linh Vô Cấu đan, nghe được bên kia Văn Kiều và Văn Thỏ Thỏ đã lấy một cái tên rất hay cho người rối.

Phu quân, chúng ta dự định gọi nó là A Thanh, chàng cảm thấy thế nào? Văn Kiều hỏi.

Ninh Ngộ Châu quay đầu nhìn thoáng qua người rối an tĩnh đứng ở nơi đó, cùng trường bào màu xanh trên người nó, hỏi: Tên này có xuất xứ gì sao?

Nó mặc áo xanh trên người nha. Văn Kiều đúng lý hợp tình nói: Văn Thỏ Thỏ cũng cảm thấy rất tốt.

Văn Thỏ Thỏ phát ra tiếng mài răng, bày tỏ ủng hộ tỷ tỷ nó.

Yêu thỏ này dưới sự ảnh hưởng của Văn Kiều, cũng không có tài lấy tên gì, nếu không lúc trước cũng sẽ không có chút oán giận nào tiếp nhận tên Văn Thỏ Thỏ này.

Ninh Ngộ Châu: .. Nàng thích là tốt rồi.

Thế là con rối A Thanh chính thức thành một thành viên bên trong không gian, chuyên môn quản lý không gian, quản lý linh điền.

** *

Hôm sau, Ninh Ngộ Châu luyện đan tại động phủ, Văn Kiều mang theo Văn Thỏ Thỏ rời Tụ Thúy Phong.

Vừa ra khỏi Tụ Thúy Phong, liền gặp được Thịnh Vân Thâm từ bên ngoài trở về.

Tiểu sư muội! Thịnh Vân Thâm ngồi trên lưng Phi Hạc, vui mừng hướng nàng phất tay: Ta mua linh rượu, ngươi muốn uống sao? Không bằng chúng ta tìm một chỗ uống rượu.

Văn Kiều cùng Văn Thỏ Thỏ hai mắt sáng lên, đang chuẩn bị trả lời được, chẳng qua nghĩ đến còn có chuyện khác, chỉ có thể nói: Thịnh sư huynh, ta muốn đi một chuyến tới Tàng Bảo Phong trước.

Lỗ tai dựng thẳng lên của Văn Thỏ Thỏ lập tức rủ xuống, vẫn là chuyện của tỷ tỷ quan trọng hơn, uống rượu để sau đi.

Thịnh Vân Thâm hỏi: Ngươi muốn đi Tàng Bảo Phong tìm cái gì? Tàng Bảo Phong rất lớn, ta và ngươi cùng nhau đi thôi, đối với nơi đó ta rất quen.

Há lại chỉ có quen, khi còn bé Thịnh Vân Thâm quả thực xem Tàng Bảo Phong như ổ chó của mình thám hiểm khắp nơi, lấy các loại thiên tài địa bảo và công pháp võ kỹ bên trong Tàng Bảo Phong làm đồ chơi, không có ai quen thuộc hơn vị nhi tử tông chủ Thịnh Vân Thâm này.

Văn Kiều nghĩ đến thứ mình muốn tìm, cảm thấy để Thịnh sư huynh người cực kỳ quen thuộc Tàng Bảo Phong dẫn đường rất tốt, thế là đồng ý.

Tiếp theo bọn hắn cùng đi Tàng Bảo Phong.

Sau khi tiến vào Tàng Bảo Phong, Thịnh Vân Thâm hỏi: Tiểu sư muội, ngươi muốn tìm cái gì?

Một loại công pháp.

Thịnh Vân Thâm nói: Công pháp ở bên trong Tàng Bảo Các hiệu Bính, chúng ta tới đó tìm.

Tàng Bảo Phong xây vài tòa Tàng Bảo Các, trình tự từ Giáp Ất Bính Đinh Mậu, mỗi Tàng Bảo Các cất giữ một vật khác biệt, phân loại các loại thiên tài địa bảo cùng công pháp, võ kỹ, các loại vũ khí vân vân, người lần đầu tiên tới đây, nếu chưa quen thuộc, rất dễ dàng bị đùa giỡn đến đầu óc choáng váng, lãng phí rất nhiều thời gian.

Hai người tới Tàng Bảo Các hiệu Bính.

Trước cửa Tàng Bảo Các có đệ tử cảnh giới Nguyên Không trông coi, sau khi theo lệ tra xét xong lệnh bài thân phận của bọn họ, cười nói: Thịnh sư đệ và tiểu sư muội muốn tìm công pháp gì? Công pháp ở tầng ba không cần điểm cống hiến, các ngươi có thể tùy tiện xem, công pháp ở tầng thứ tư, nếu như các ngươi nhìn trúng bộ nào, phải dựa theo phẩm cấp công pháp thu lấy điểm cống hiến nhất định.

Chúng ta xem trước một chút. Thịnh Vân Thâm cho vị sư huynh kia một bình linh đan, liền lôi kéo Văn Kiều đi vào.

Trong Tàng Bảo Các hiệu Bính không có người nào, chỉ có linh tinh vài đệ tử tới đây tìm kiếm công pháp, bọn họ an tĩnh tìm kiếm bên trong vô số công pháp. Trên mỗi bộ công pháp đều bày cấm chế đơn giản, từ bên ngoài nhìn không thấu, chỉ có thần thức tiến vào, mới có thể thấy rõ ràng nội dung bên trong.

Tiểu sư muội, ngươi muốn tìm công pháp gì? Thịnh Vân Thâm hỏi.

Văn Kiều nói: Công pháp song tu.

Thịnh Vân Thâm thiếu chút nữa bị nghẹn, thanh âm cất cao: Song tu --! Khụ khụ khụ!

Vài người đệ tử đang tìm công pháp quay đầu nhìn qua, ánh mắt có một chút vi diệu.

Dù Thịnh Vân Thâm da mặt dày cũng không kiềm được, tranh thủ thời gian lôi kéo Văn Kiều trốn vào trong góc không người chú ý, xấu hổ nghiêm mặt nói: Tiểu sư muội, tại sao ngươi lại muốn tìm công pháp song tu?

Văn Kiều đặc biệt tỉnh táo nói: Chỉ là muốn nghiên cứu một chút.

Nghiên cứu.. Tại sao muốn nghiên cứu?

Tại sao không nghiên cứu? Văn Kiều kỳ quái nhìn hắn ta, Dù sao sớm muộn cũng phải dùng đến, miễn cho về sau không có kinh nghiệm.

...

Điều này điều này điều này, ngay trước mặt một cẩu độc thân không có đạo lữ như hắn ta nói loại chuyện này thật sự được sao?

Trong lúc nhất thời, Thịnh Vân Thâm không biết tiếp tục đỏ mặt tốt, hay là lòng chua xót tốt.

Ta nghe phụ mẫu nói, công pháp song tu tốt nhất vẫn nên chờ tu vi cao một chút lại tiếp xúc mới tốt, hiện tại tu vi của ngươi và tiểu sư đệ hơi thấp, tu luyện công pháp song tu quá sớm, đối với cả hai đều không có chỗ tốt.. Thịnh Vân Thâm do do dự dự, chần chờ nói.

Văn Kiều nói: Ta biết, cho nên hiện tại chỉ là nghiên cứu một chút, không nghĩ tới muốn luyện.

Nếu chưa tới thời điểm cần, nghiên cứu nó làm gì?

Thịnh Vân Thâm tru lên trong lòng, không biết xảy ra chuyện gì, khiến tiểu sư muội đơn thuần đáng yêu vậy mà sinh ra suy nghĩ muốn nghiên cứu công pháp song tu? Là ai làm hư tiểu sư muội bọn họ?

Thịnh Vân hít một hơi thật sâu, để cho mình tỉnh táo lại, sau đó nghĩ đến một vấn đề.

Tiểu sư muội, ngươi nói cho ta biết, vì sao ngươi đột nhiên muốn nghiên cứu loại công pháp này? Ninh sư đệ biết không?

Văn Kiều chần chờ một lúc, nói ra: Không biết.

Thịnh Vân Thâm lập tức an tâm.

Hắn đã nói mà, với tính cách Ninh Ngộ Châu, là không thể nào cùng nàng song tu quá sớm, hỏng con đường của nàng, ít nhất chờ đến khi tu vi hai người bọn họ cao một chút lại lựa chọn song tu, như thế đối với sự tu luyện của hai bên đều có chỗ tốt.

Bọn họ cũng đều biết, cái gọi là phu thể của hai người Ninh Ngộ Châu và Văn Kiều này, chỉ là có cái danh phận, tiêu chuẩn hữu danh vô thực.

Tất cả mọi người cảm thấy rất bình thường.

Chỉ có những người cảm thấy đời này không có hi vọng với con đường tu luyện, tuổi thọ có hạn mới có thể như người phàm, thành thân, lấy vợ sinh con sớm, hoặc gả làm thê - phu, cũng không coi trọng nguyên dương (nguyên âm), không có thì không có; hoặc là một số người tu luyện tà công, thải âm bổ dương linh tinh.

Người tu luyện chính đạo sẽ rất ít cân nhắc chung thân đại sự quá sớm, thậm chí có một số người một lòng theo đuổi con đường vô tận, chưa hề cân nhắc cùng người khác song tu, các loại đường tắt, cho dù có vị hôn phu (vị hôn thê), cũng sẽ chờ tu vi đạt tới độ cao nhất định, lại tổ chức đại điển song tu.

Tiểu sư muội, dù sao hiện tại các ngươi cũng không vội song tu.. Nói đến đây, hắn ta đỏ mặt, tiếp tục nói: Cũng đừng đi nghiên cứu nó nha. Huống hồ lấy thực lực ngươi bây giờ, cũng không thể lấy được công pháp cao cấp hơn, không bằng chờ tu vi của ngươi tăng lên, lại đi nghiên cứu, được không?

Văn Kiều không khỏi nhíu mày lại, hắn ta nói rất có lý đạo.

Công pháp trong Tàng Bảo Các, trừ ba tầng phía dưới, tầng thứ tư đều là công pháp cao cấp tương đối tinh thâm, nếu tu vi chưa đạt tới, thật đúng là không có cách nào đột phá cấm chế của nó, đây cũng là vì bảo vệ sự an toàn cho các đệ tử.

Cuối cùng, nàng dường như bị thuyết phục, miễn cưỡng gật đầu: Được rồi.

Thịnh Vân Thâm âm thầm lau mồ hôi, cảm thấy trái tim người cha già sắp tan nát, cũng không còn tâm tình uống rượu, sau khi hai người rời khỏi Tàng Bảo Phong, hắn ta đưa cho nàng vài hũ linh rượu đặc biệt mang về từ dưới núi, cưỡi Phi Hạc rời đi.

Đi vào Thiên Vân Phong, Thịnh Vân Thâm nhìn thấy cha hắn ta hiếm khi được thanh nhàn, liền phàn nàn nói: Cha ơi, không biết tên khốn nào dạy hư tiểu sư muội, vậy mà để cho nàng..

Ai dám dạy hư A Xúc? Thịnh Chấn Hải không hiểu nói, Ngộ Châu mặc kệ sao?

Người có mắt cũng nhìn ra được, Ninh Ngộ Châu vừa xem A Xúc như thê tử lại vừa xem như khuê nữ mà dưỡng, mọi chuyện lấy nàng làm trọng, bảo hộ nàng đến giọt nước không lọt, ai dám làm hư nàng?

Thịnh Vân Thâm ôm trái tim của một người cha già, kể lại chuyện vừa rồi cho cha hắn ta nghe.

Thịnh Chấn Hải nghe xong, không khỏi nhớ tới chuyện hai sư đồ Tôn Vô Âm của Tử Dương Môn tới đây vào hôm qua, kinh ngạc nói: Chẳng lẽ nàng đã biết rồi?

Cái gì? Biết cái gì? Thịnh Vân Thâm vội vàng truy hỏi.

Thịnh Chấn Hải cũng không giấu diếm hắn, nhi tử này quá ngu, chỉ cần có cơ hội, ông ấy và phu nhân sẽ dành thời gian giáo dục hắn ta, tránh khỏi hắn ta ở bên ngoài bị lừa cũng không biết.

Thịnh Vân Thâm kinh ngạc nói: Tôn chưởng môn Tử Dương Môn vậy mà tìm Ninh sư đệ luyện đan? Ninh sư đệ quả nhiên lợi hại, ngay cả đám âm tu kia đều phải cầu cạnh hắn. Cha, người có thừa cơ công phu sư tử ngoạm, đòi lấy thù lao hay không?

Thịnh Chấn Hải liếc nhìn hắn ta một cái: Nếu các nàng cầu tới cửa, tự nhiên phải niết một phen, tránh khỏi cho rằng Xích Tiêu Tông chúng ta người ngốc tài nguyên nhiều.

Chuyện này có liên quan gì tới việc tiểu sư muội muốn nghiên cứu công pháp? Thịnh Vân Thâm vẫn không hiểu.

Ngươi ngốc sao, sư đồ Tôn Vô Âm có tính toán gì, chẳng lẽ ngươi còn không hiểu sao?

Thịnh Vân Thâm vẫn ngơ ngác, đột nhiên hai mắt trừng lớn, cứng họng mà nhìn cha mình, nói ra: Tôn chưởng môn sẽ không coi trọng tiểu sư đệ chứ, muốn đem Chung Ly tiên tử và tiểu sư đệ tụ cùng một chỗ, sau đó thừa cơ đem tiểu sư đệ lừa đến Tử Dương Môn sao?

Thịnh Chấn Hải thấy hắn ta rốt cuộc không ngốc, thỏa mãn gật đầu: Có khả năng này, nếu không Tôn Vô Âm kia cũng sẽ không đích thân đến một chuyến.

Tuy nói Ninh Ngộ Châu thanh danh nổi tiếng ở bên ngoài, nhưng hắn chỉ là một đan sư cấp huyền, tìm hắn luyện đan, cũng không cần chưởng môn Tử Dương môn tự mình đi một chuyến, để một mình Chung Ly Ức đại diện tới là được. Nhưng Tôn Vô Âm lại tự mình tới, loại lão hồ ly như Thịnh Chấn Hải tự nhiên sẽ suy nghĩ nhiều, sẽ liên hệ tới tác phong trước kia của Tử Dương Môn, rất nhanh liền rõ ràng ý tứ ẩn dấu của Tôn Vô Âm.

Tới trước nhìn một chút xem thử Ninh Ngộ Châu có phải danh xứng với thực như lời đồn bên ngoài, đáng giá đầu tư hay không.

Thịnh Vân Thâm giật mình: Hóa ra là như vậy, chẳng trách tiểu sư muội đột nhiên muốn nghiên cứu công pháp song tu, xem ra nàng cũng biết rõ tính toán của chưởng môn Tử Dương Môn. Hắn ta bĩu môi: Chẳng qua lần này Tôn chưởng môn uổng công rồi, Ninh sư đệ coi trọng tiểu sư muội như vậy, làm sao có thể di tình biệt luyến? Không cần lo lắng.

Thịnh Chấn Hải âm thầm gật đầu, Ninh Ngộ Châu là người lòng có tính toán trước, làm việc thích đi một bước nhìn mười bước, đương nhiên sẽ không tuỳ tiện để những thứ bên ngoài dao động bản tâm của mình.

Tử Dương Môn nhất định sẽ ngã chổng vó ở chỗ này.

Nghĩ như vậy, thật vui vẻ.

Hai cha con rất nhanh liền buông xuống việc này, chờ biểu hiện của Tử Dương Môn vào một tháng sau.

** *

Văn Kiều trở lại Tụ Thúy Phong, Ninh Ngộ Châu đã luyện xong tám lò đan, mỗi lò mãn đan, đều là cực phẩm.

Ninh Ngộ Châu thấy nàng trở về, cười hỏi: Đi đâu vậy?

Văn Kiều chột dạ liếc hắn một cái, lấy linh rượu Thịnh Vân Thâm cho nàng đưa ra ngoài, nghiêm trang nói ra: Vừa rồi gặp được Thịnh sư huynh, Thịnh sư huynh đưa linh rượu cho ta.

Không hề nhắc tới mình đi đâu.

Ninh Ngộ Châu bình tĩnh nhìn nàng, cười nói: Tại sao không gọi Thịnh sư huynh tới uống rượu với nàng?

Ở trong mắt Ninh ca ca, mặc dù Thịnh Vân Thâm so với hắn lớn tuổi mấy tuổi, nhưng trong lòng hắn, đó cũng là một nhóc con chưa trưởng thành, làm việc hùng hùng hổ hổ, nói ra là ra, ngốc đến mức hắn cũng không đành lòng bắt nạt. Cho nên hắn cũng không phản đối Thịnh Vân Thâm chơi cùng tiểu thê tử, hai nhóc con có thể làm gì? Muốn ăn dấm cũng không ăn loại này.

Văn Kiều hoàn toàn không biết ở trong lòng hắn mình vẫn là một nhóc con, ho nhẹ một tiếng, nói ra: Thịnh sư huynh vừa từ bên ngoài trở về, còn muốn đi Vân Thiên Phong gặp sư phụ, nên không mời hắn. Phu quân, chàng mệt không? Chúng ta uống rượu nghỉ ngơi một chút.

Ninh Ngộ Châu thấy nàng cực lực nói sang chuyện khác, cũng không có khó xử nàng, mỉm cười đồng ý.

Liên tục bận rộn mấy ngày thời gian, Ninh Ngộ Châu đã luyện xong toàn bộ vật liệu Tịnh Linh Vô Cấu đan thành đan cực phẩm.

Một trăm phần tài liệu, trừ bỏ mấy lò trước dùng để luyện tay, phẩm tướng không đồng nhất, bắt đầu lò thứ năm, đã có thể ra đầy lò Tịnh Linh Vô Cấu đan cực phẩm, luyện xong tất cả vật liệu, thu hoạch được chín trăm tám mươi hai viên linh đan cực phẩm, tương đương với hơn một năm rưỡi.

Ninh Ngộ Châu không có ý định tốn quá nhiều thời gian ở trên đây, đến lúc đó chờ luyện được kha khá linh đan, trực tiếp ném cho tông chủ sư phụ, để ông ấy phụ trách thương lượng với đệ tử Tử Dương Môn tới đây lấy đan, hoàn toàn không có ý tứ phối hợp.

Cho nên mặc kệ đệ tử Tử Dương Môn có ý đồ gì, cũng phải có người trong cuộc phối hợp mới được, người đều không thấy, sao có thể phát triển tình cảm gì?

Làm xong việc này, Ninh Ngộ Châu liền làm tròn lời hứa, cùng Văn Kiều đến Lăng Vân Phong tu luyện.

Thời gian một tháng trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến thời gian đệ tử Tử Dương Môn tới đây lấy đan.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.