Phù Sinh Nhược Mộng

Chương 21: Q.1 - Chương 21: Dừng chân nghỉ lại Lạc Dương




“Sáng sớm ra mà đã có người sinh bệnh hay bị thương, aish….” Vừa nói, vị đại phu với chòm râu bạc vừa vội vàng tiến lên: “Công tử không thoải mái ở đâu?”

“Ta không sao, là nàng.” Tử Thanh nhìn quanh bốn phía, trừ ghế dựa thì chính là quầy chứa thuốc, không có giường để Nhã Hề nằm thẳng, đành phải khẽ cắn môi, tiếp tục ôm Nhã Hề: “Bụng nàng bị đao làm cho bị thương, ta biết vốn không nên một đường xóc nẩy, nhưng ta lại vội đi lên phía Bắc, vừa hay đi ngang qua Lạc Dương cho nên đành phải đến thỉnh đại phu kê cho nàng mấy thang thuốc để còn bốc.”

“Được, để ta bắt mạch trước.” Đại phu râu bạc liếc nhìn Nhã Hề một cái, đưa tay bắt mạch, không khỏi nhíu mày: “Ngươi thật không biết thương hương tiếc ngọc a, vị nương tử này thân thể có thương thế đã yếu rồi, ngươi lại còn mang nàng chạy khắp nơi, vạn nhất vết thương…” Thanh âm nhất thời dừng lại, lại liếc nhìn khuôn mặt Nhã Hề một cái, thở dài: “Đáng tiếc a…dù sau này công tử có lấy tiểu thiếp thì cũng đừng quên đi tình nghĩa phu thê kết tóc, phải quan tâm thương yêu nương tử mình hơn nữa…Không thể làm người…”

Bỗng nhiên ý thức được rất có khả năng đại phu sẽ nói ra thương thế của Nhã Hề, Tử Thanh nhịn không được lập tức mở miệng ngắt lời: “Đại phu! Cái gì cũng đừng nói nữa, mau mau kê đơn bốc thuốc.”

Đại phu râu bạc giật mình, thở dài quay đầu, Triều Cẩm đưa tiền giữ chặt đại phu: “Có thể dừng bước nói chuyện một chút không?”

“Được…”

Nhìn người trong lòng khuôn mặt ửng hồng, Tử Thanh ôm Nhã Hề trở lại xe ngựa, cẩn thận đặt xuống: “Nhã Hề cô nương, trong lòng đừng nghĩ gì cả, cái gì mà lấy tiểu thiếp…”

“Cũng không phải không được…Đừng gọi ta là Nhã Hề cô nương nữa nhé?” Nhã Hề nhợt nhạt cười, nhìn ánh mắt bình tĩnh của Tử Thanh: “Được không? Tử Thanh?”

Tim bỗng nhiên đập nhanh hẳn lên, Tử Thanh gật đầu: “Ừ, Hề nhi.”

Thân mình khẽ run, Nhã Hề nhíu mày: “Ta…ta không muốn huynh gọi ta bằng cái tên này…” Cách gọi đó, một khi được kêu lên liền khiến nàng nghĩ tới mọi chuyện về Trịnh Nguyên Hoán. Vốn lòng của nàng đã dần lạnh lại, vốn nàng đã muốn phong tỏa trái tim mình, không dám dễ dàng tin tưởng ai, nhưng Trịnh Nguyên Hoán đã hoàn toàn hủy diệt một tia dương quang le lói mà nàng bắt được, lại bất tri bất giác ở một thời điểm, Tử Thanh mang đến cho nàng hơi thở yên bình tựa như vầng minh nguyệt.

Máu của Tử Thanh, lệ của Tử Thanh, lần đầu tiên khiến cho nàng cảm giác được sự tin cậy mà nàng có thể chạm đến, muốn nhìn thấy hắn, ước ao được hắn tùy thời mà cẩn thận chở che, trái tim Nhã Hề dần dần nảy sinh chờ đợi, dần ấm lại, có lẽ đây là thượng thiên chiếu cố nàng…Không tự chủ được, đôi mắt trong suốt, ẩn chứa ngàn vạn nhu tình, nhìn Tử Thanh thật sâu: “Ta rất sợ tuyệt vọng, xin huynh đừng khiến ta lại một lần nữa rơi xuống vùng bóng tối kia…”

“Được…Nhã nhi…” Tử Thanh gật đầu, giờ khắc này, ta đã quên mất mình là thân nữ nhi, quên chuyện có thể mang đến cho nàng tổn thương, ta chỉ biết là, từ giờ khắc này trở đi, ta muốn khuynh tẫn tất cả để đem đến cho nàng khoái hoạt, còn những thứ khác, ta nghĩ không được, cũng không mong đợi xa vời.

Nhìn nhau cười, khuôn mặt hai người đã ửng hồng.

“Khụ khụ.” Thanh âm ho khan của Triều Cẩm bỗng nhiên vang lên, hai tay cầm theo rất nhiều gói thuốc: “Ngươi không định đi thanh toán sao?”

“Được được, ta đi ngay!” Tử Thanh cười cười chạy vào hiệu thuốc, đem nguyên bảo đặt vào trong tay đại phu râu bạc: “Đa tạ đại phu!”

“Công tử chờ đã! Mới vừa rồi vị công tử kia cũng lấy giúp ngươi thuốc ngoại thương để cho vết thương trên tay ngươi, nhớ rõ mỗi ngày đều phải thay thuốc…Còn có bụng của phu nhân ngươi, miệng vết thương cũng cần phải thay dược đúng lúc!”

“Sao? Thay thuốc?” Tử Thanh ngẩn người, vậy không phải là sẽ nhìn thấy nàng…Thân thể đột nhiên nóng lên, Tử Thanh đứng ngây ra như khúc gỗ.

“Tiểu phu thê thì có gì mà ngượng ngùng?” Đại phu lạnh nhạt hỏi.

“…” Nhanh chóng rời khỏi hiệu thuốc, vẻ mặt Tử Thanh đỏ ửng, chạm phải ánh mắt Triều Cẩm, liền vội cúi đầu: “Công tử, có phải là chúng ta nên đi thuê thuyền không?”

Triều Cẩm nhịn không được mà gõ đầu Tử Thanh: “Ta không nhớ ra phải mua thức ăn, ngươi cũng không định đi mua sao?”

Tử Thanh sửng sốt: “Đúng vậy, ta quên mất! Để giờ ta đi mua!”

“Chờ đã, trên người ngươi có bạc không?”

“Không có…” Tử Thanh lắc đầu, Triều Cẩm cũng lắc đầu: “Quên đi, vẫn là ta đi thì hơn, bằng không ngươi đi lạc mất ở Lạc Dương cũng không biết chừng.”

“Nhưng công tử ngươi chỉ có một mình đi…” Tử Thanh có chút lo lắng.

“Chỉ cần không có nội gián ở đây, ai biết Sử Triều Cẩm ta lại dám một mình đi trên đường lớn ở Lạc Dương?” Cười nhẹ, phân gan dạ sáng suốt này của Triều Cẩm có thể khiến cho vô số nam tử phải thấy xấu hổ.

Tử Thanh nhướn mày cười, quay đầu đi, nhìn Nhã Hề bên trong xe ngựa, dần dần mặt lại ửng hồng.

Trèo lên xe ngựa, ngồi bên người Nhã Hề, Tử Thanh mỉm cười: “Chờ ta đưa công tử bình an đến Phạm Dương, ta sẽ mang nàng đi khắp nơi.”

Nhã Hề gật đầu, lo lắng nhìn tay trái Tử Thanh.

Tử Thanh đột nhiên cười hắc hắc: “Nhã nhi, không bằng chúng ta đấu một trận, xem thương thế của ai tốt lên nhanh nhất?”

“Thua thì bị phạt gì?” Nhã Hề nhẹ nhàng hỏi.

“Để người thắng quyết.” Tử Thanh cười nhìn Nhã Hề: “Cho nên nàng phải nhanh nhanh khỏe lên.”

“Hí hí hí –!” Đột nhiên mấy con ngựa ngoài xe hí lên một tràng kinh hãi.

Tử Thanh vội vàng giật dây cương, ổn định hai thớt ngựa có chút bồn chồn không yên, thoáng thấy một người quen toàn thân đầy máu ở trước mặt.

“Lăng Trọng!” Nhảy xuống xe, Tử Thanh không chút sợ hãi nhìn hắn, vì sao hắn có thể đến nhanh vậy?

“Tiểu công tử bị ngươi đưa đi đâu?” Nghiến răng nghiến lợi, Lăng Trọng nhảy xuống ngựa, hai tay tóm lấy Tử Thanh ép lên xe ngựa, mùi máu tươi xộc vào mũi.

“Tử Thanh…” Nhã Hề sợ hãi hô. Đừng có việc gì, trăm ngàn lần đừng xảy ra chuyện!

“Ta không sao!” Tử Thanh vung khuỷu tay đập mạnh vào bụng Lăng Trọng, bức hắn lui lại: “Công tử không có ở chỗ ta!”

“Tiểu thư bị sơn tặc bắt đi, công tử bị rơi đâu không rõ, ta mà cứ thế hồi Phạm Dương, chỉ có con đường chết! Đằng nào cũng chết, không bằng kéo theo ngươi!” Lăng Trọng hung hăng mở miệng, lại đánh về phía Tử Thanh.

“Bốp!” Một cây trường tiên (roi) quấn lên tay Lăng Trọng, đột nhiên ở khoảnh khắc Lăng Trọng sắp va chạm với Tử Thanh lại cường ngạnh giữ chặt Lăng Trọng lại.

“Giữa ban ngày ban mặt lại thấy một tên côn đồ giở trò hành hung. Ca ca, chúng ta nên làm thế nào đây?” Hồng y thiếu nữ trên lưng ngựa cười xán lạn, chớp chớp mắt với Tử Thanh: “Này, ta cứu ngươi, ngươi cần phải nhớ rõ nha.”

Hồng y công tử ngồi trên một con ngựa khác vung tay kéo trường tiên, Lăng Trọng chỉ cảm thấy cổ tay đau nhức, rồi liền bị trực tiếp kéo ngã trên mặt đất.

Thiếu niên công tử thản nhiên xuống ngựa, tiến lên giẫm một cước lên vai Lăng Trọng: “Lăng tướng quân, còn nhận ra ta không?”

“Lí Vũ! Là ngươi!” Thổ ra một búng máu, vô luận thế nào Lăng Trọng cũng đều không giãy dụa đứng lên nổi.

“Chính là ta!” Lí Vũ vỗ vỗ ngực: “Ngày đó ở phủ đệ của An Khánh Ân ở Lạc Dương, chúng ta đã gặp mặt một lần, ngươi vẫn không thay đổi cái tính tình thối tha này nhỉ.”

“Có giỏi thì để ta đứng lên!” Lăng Trọng rít gào.

“Được!” Chân buông lỏng, Lăng Trọng liền chật vật đứng dậy.

“Chờ đã, ca ca, hôm nay là ngày đại hỉ của huynh, cũng không thể làm bẩn hỉ phục được, để ta tới đi!” Nói xong, hồng y thiếu nữ liền nhảy xuống ngựa đi đến: “Đưa roi cho muội, để muội hảo hảo vặt sạch lông con ác cẩu Sử gia này!”

“Ta muốn lấy mạng ngươi!” Lăng Trọng gầm lên một tiếng, không đợi hồng y thiếu nữ nhận được trường tiên liền đã xuất một quyền đánh về phía nàng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.