Phù Thế Phù Thành

Chương 1: Chương 1: Bà cô họ và vị hôn phu




Giả sử có hai người phụ nữ, một người có gia cảnh thanh bạch, phẩm hạnh đoan trang, nhưng đã từng ly hôn, còn một người có tình sử phong phú, từng có tình cảm thân thiết với một vài bạn trai, nhưng bây giờ thì đã chia tay, xin hỏi, hai người đó, ai sẽ dễ dàng được chấp nhận hơn?

Không cần Tăng Dục nói ra thì Triệu Tuần Tuần cũng biết cô sẽ không do dự mà đáp rằng: tất nhiên là người thứ hai rồi. Vì người thứ nhất là phụ nữ đã ly hôn, còn người thứ hai là cô gái chưa lấy chồng, quá đơn giản. Điều này giống như hai chữ “em chồng” và “chị dâu”, cả hai đều có “bộ nữ” bên cạnh, cùng thuộc một thế hệ, thậm chí là cùng tuổi, nhưng cảm giác mang lại cho người ta hoàn toàn không giống nhau. Chữ “em chồng” linh hoạt, điệu đà, chữ “chị dâu” mộc mạc, ấm áp, lý do cũng giống như trên. Cái gọi là anh hùng không cần biết đến xuất thân, chỉ cần xem đã kết hôn hay chưa là như thế.

Tất nhiên Tăng Dục và Triệu Tuần Tuần không phải là em chồng và chị dâu, họ là chị em gái, và nói một cách chính xác hơn, họ là chị em trong gia đình rổ rá cạp lại, không có quan hệ máu mủ. Năm Triệu Tuần Tuần mười bốn tuổi, mẹ cô đã kết hôn cùng với cha của Tăng Dục và mang cô tới ở cùng. Tăng Dục lớn hơn Triệu Tuần Tuần năm tháng, vì thế được gọi là chị. Qua mười bốn năm rồi, Triệu Tuần Tuần đã trở thành vợ của người ta, cuộc hôn nhân của cô tương đối tốt, còn Tăng Dục thì vẫn là gái già chưa chồng.

Triệu Tuần Tuần rất mãn nguyện với cuộc hôn nhân của mình, cái thứ lý luận ly hôn với chưa kết hôn của Tăng Dục lại càng làm cho cô thêm yêu quý cuộc hôn nhân của mình, hoặc nói một cách khác là cô yêu quý tất cả những gì ổn định và vững chắc. Đại sư Tiền1 nói rằng, hôn nhân là bức tường vây, người ngoài thì muốn vào, còn người bên trong lại muốn thoát ra, nhưng Triệu Tuần Tuần thì không như vậy, cô đã bước chân vào và không có ý định bước ra. Cuộc hôn nhân giữa cô và Tạ Bằng Ninh giống như một bức tường vững chãi, còn cô thì ở trong bức tường đó, tháng ngày trôi qua yên bình, chỉ mong thời gian cứ trôi đi như thế.

Nhưng hai giờ đêm hôm nay, đúng lúc đang mơ giấc mơ ngọt ngào bên bạn trai, Tăng Dục nhận được điện thoại của Triệu Tuần Tuần. Tín hiệu ở đầu dây bên kia rất yếu, giọng nói cứ thì thào, thỉnh thoảng còn nghe thấy cả tiếng vọng lại nữa, có lẽ nó được phát ra từ một góc của nhà vệ sinh. Tránh làm người bên cạnh thức giấc, Tăng Dục cố nén giọng, nói gần như rít qua kẽ răng với Triệu Tuần Tuần: “Làm gì mà cô gọi điện cứ như thể cháy nhà thế hay là bị cướp đột nhập?”.

Đầu tiên Triệu Tuần Tuần hạ giọng chỉnh sự sai lầm về thường thức cho Tăng Dục: “Số điện thoại cứu hỏa là 119, gọi cảnh sát là 110, trong hai trường hợp ấy em sẽ không gọi cho chị”. Rồi cô ngập ngừng một lát, trước khi Tăng Dục nổi cáu, vội vàng bổ sung, “Em nghĩ, có thể là mình sẽ ly hôn. Em muốn nhờ chị giúp cho một chút, có được không?”.

Điều cần nói rõ là, mặc dù là người cùng một nhà, cùng lớn lên dưới một mái hiên trong nhiều năm, nhưng trên thực tế họ không có tình cảm chị em, thậm chí là tình cảm bạn bè. Kể từ khi biết về nhau, hai người không bao giờ đồng ý với quan điểm về thế giới, về giá trị, cách đối nhân xử thế và quan điểm chọn bạn đời của nhau. Tóm lại là họ không hợp nhau, nhưng vì Triệu Tuần Tuần không có nhiều bạn, những nơi gửi gắm tâm sự không nhiều, nên mỗi khi có chuyện gì là Tăng Dục lại trở thành sự lựa chọn tốt nhất để cô trút hết mọi thứ.

Tăng Dục cũng không có cơ hội từ chối, nhưng cô lần nào cũng vừa to mồm phê phán sự hoang đường của Triệu Tuần Tuần, vừa hỏi cặn kẽ sự việc một cách hiếu kỳ, vì thế mới dẫn tới nông nỗi như ngày hôm nay. Cũng như vậy, Triệu Tuần Tuần cam lòng trở thành thùng rác của Tăng Dục mà không hề kêu ca phàn nàn, mỗi khi Tăng Dục kể lể về tình sử lâm ly của mình, Triệu Tuần Tuần không những im lặng nghe, mà còn cam đoan không để lộ ra ngoài. Nhưng tiền đề để sử dụng cái thùng rác ấy là người sử dụng nó không để cho cô phát biểu về suy nghĩ và cảm nhận của mình. Đối với người như Triệu Tuần Tuần, nếu ai nói với cô rằng trên người họ có chỗ ngứa, thì cô sẽ có đủ khả năng để làm cho người ấy tin rằng trên người mình có một khối u ác tính.

Sau khi Triệu Tuần Tuần nói xong câu trên, Tăng Dục tỉnh ngủ hẳn, cô quên mất lúc này là hai giờ sáng, quên cả người đàn ông đang ngủ say sưa bên cạnh mình, ngồi xổm trên giường truy vấn đối phương về lý do. Điều mà cô muốn biết là, vì sao người phụ nữ yêu cuộc sống hôn nhân, luôn cố giữ lấy bức tường vây kia lại có ý định ly hôn.

Sự thực chứng minh là Triệu Tuần Tuần đang ở trong nhà vệ sinh thật, nhân lúc chồng ngủ say, cô lén vào trong nhà vệ sinh để gọi điện cho Tăng Dục. Cô nói cho Tăng Dục biết, hai hôm nay Tạ Bằng Ninh có điều gì đó rất khác thường, buổi sáng khi ra khỏi nhà anh ta thắt một chiếc cà vạt rất không hợp với áo sơ mi, rồi giữa chừng trên đường đi làm lại quay về nhà thay, thời gian tắm buổi tối cũng lâu gấp đôi mọi khi, lúc ra khỏi nhà tắm thì lại vứt khăn mặt sai chỗ quy định, rồi còn tra thời gian của các chuyến bay trước khi đi ngủ nữa… Tất cả những điều bất thường này cho thấy, nhất định anh đang có chuyện, hơn nữa đó không phải là chuyện bình thường, có lẽ có người nào đó sắp xuất hiện, một người mà khiến anh rất quan tâm và có khả năng làm ảnh hưởng đến sự bền chắc của cuộc hôn nhân của cô.

Tăng Dục nghe xong, định “thăm hỏi” cả nhà Triệu Tuần Tuần, nhưng nghĩ tới sức sát thương và tầm ảnh hưởng khá lớn nên thôi. Cô hận rằng một lần nữa mình lại rơi vào cạm bẫy vừa tăm tối vừa hoang đường của đối phương, lại đúng vào những giây phút tuyệt vời như thế này nữa chứ, vì thế cô càng thấy không thể tha thứ cho Triệu Tuần Tuần được. “Vì những điều đó mà cô nghi ngại anh ta sẽ ly hôn với cô chứ gì? Vì sao cô không cho rằng anh ta đeo sai cà vạt là do mắt bị hoa, còn thời gian ở trong nhà vệ sinh lâu là vì táo bón?”

Triệu Tuần Tuần nói: “Không thể thế được, anh ấy vốn là người rất ngăn nắp, làm việc cũng chưa bao giờ rối tinh lên như vậy, em dự cảm có chuyện gì đó không hay sắp xảy ra”.

“Cô có dự cảm? Nếu dự cảm của cô mà chính xác thì chắc thế giới này đã bị hủy diệt không biết bao nhiêu lần rồi”, Tăng Dục đáp không cần suy nghĩ.

Lần này thì Triệu Tuần Tuần im lặng một hồi lâu.

Tăng Dục hơi hối hận vì thái độ quá cứng nhắc của mình, cứ cho Triệu Tuần Tuần là người lạ đi chăng nữa thì lúc này cũng cần một lời an ủi.

Khi cô đang sắp xếp các câu nói trong đầu thì Triệu Tuần Tuần nói tiếp, và cách nói ấy cho thấy cô đã suy nghĩ rất lung rồi đưa ra một quyết định khó khăn.

“Trong tay em có một chút tiền riêng, Bằng Ninh không biết điều này, em định chuyển vào tài khoản của chị, chị giữ hộ cho em, chẳng may mà…”

Chẳng may chồng cô thay lòng đổi dạ thật sự và không cho cô một thứ gì.

Chẳng may mà sau khi ly hôn xong cô trắng tay, đến cả tiền tiêu riêng cũng bị chồng giành lấy hết.

Vừa mới rồi Triệu Tuần Tuần còn đang lo lắng cho cuộc hôn nhân của mình, ấy thế mà chỉ ít phút sau đã tính đến đường rút lui.



Dường như Tăng Dục đã mất hết kiên nhẫn để nói chuyện với Triệu Tuần Tuần, cô chỉ hỏi: “Vì sao cô lại muốn tôi giúp cô giữ số tiền ấy?”.

Triệu Tuần Tuần hỏi lại: “Chị nói xem, em còn có thể nhờ ai được nữa? Chẳng nhẽ lại nhờ mẹ em?”.

Tăng Dục ngẫm nghĩ một lát, lý do đó xem ra cũng được.

Mẹ đẻ của Triệu Tuần Tuần, mẹ kế của Tăng Dục là một phụ nữ trung tuổi luôn theo đuổi đồng tiền, thích quản lý tài chính. Bà chơi cổ phiếu, nhưng sau khi đưa cho người môi giới cả đống tiền rồi mà vẫn không hiểu cổ phiếu dùng để làm gì; bà tích cóp từng hào từng xu gửi vào ngân hàng, nhưng lại thường xuyên không tìm thấy sổ tiết kiệm của mình ở đâu; bà có thể lý luận hàng chục phút với một người bán rau vì một hào, để rồi trong lúc mải lý sự với người bán rau thì ví tiền bị kẻ gian lấy mất. Có lúc Tăng Dục cũng đã từng cho rằng, mọi chuyện, mọi sự vật tồn tại trên thế gian này đều có lý do của nó, cũng chính vì Triệu Tuần Tuần lớn lên bên cạnh mẹ nên cô mới đi theo một thái cực khác, lúc nào cũng lo lắng đề phòng.

Trong những năm qua, Tăng Dục đã từng giữ hộ chìa khóa dự phòng để mở chiếc tủ bảo hiểm, trong tủ lại chứa chìa khóa dự phòng khác, bản phô tô giấy tờ chứng nhận, giấy đảm bảo, các tài liệu phô tô về bệnh sử… cho Triệu Tuần Tuần. Triệu Tuần Tuần muốn rằng, cho dù cuộc sống của mình có bị hủy hoại đến tận cùng, cho dù những nơi có dấu vết về sự tồn tại của cô đều bị thiêu rụi hoặc bị cát vùi lấp, thì cô vẫn có thể tiếp tục sống. Tăng Dục còn tin rằng, giả sử nơi cất giữ mọi thứ dự phòng của Triệu Tuần Tuần ở chỗ cô có bị hủy diệt hoàn toàn thì Tuần Tuần vẫn còn có một sự chuẩn bị ở nơi khác.

Tăng Dục nói: “Giữ hộ tiền cho cô thì cũng chẳng có vấn đề gì, chỉ có điều một thời gian sau cô sẽ thấy là mình đã quá nhạy cảm mà thôi”.

Lần này thì dường như Triệu Tuần Tuần đã cười, “Em mong là như thế hơn bất cứ ai”.

Ngày hôm sau, cái người trong “dự cảm” của Triệu Tuần Tuần quả nhiên đột ngột xuất hiện.

Buổi trưa, khi cô vừa mới thay giặt xong ga trải giường, là xong vết nhăn cuối cùng thì nhận được tin nhắn của Tạ Bằng Ninh, trong đó là số chuyến bay và thời gian đến, kèm theo một lời nhắn: Cô từ Thượng Hải về thăm người thân, em đi cùng anh ra đón cô.

Triệu Tuần Tuần liền nghĩ, xong rồi, lần này không biết mình sẽ bị Tăng Dục cười cho đến như thế nào nữa. Cô không ngờ người mà cô chuẩn bị đón lại là người thân. Mặc dù lấy nhau đã ba năm, nhưng cô không hề biết rằng Tạ Bằng Ninh còn có một người cô ở Thượng Hải. Nhưng cũng phải nói lại là, Tạ Bằng Ninh chưa khi nào nói với cô về chuyện này và cô cũng không khi nào hỏi.

Tạ Bằng Ninh rất ghét những người đến muộn, thấy thời gian cũng không còn nhiều nữa, Tuần Tuần không dám để nhỡ, thay nhanh cái áo rồi vội vàng gọi xe ra sân bay. Còn Tạ Bằng Ninh thì sau khi hết giờ làm sẽ đi thẳng ra sân bay và họ gặp nhau ở đó.

Khi Triệu Tuần Tuần đến thì đã thấy Tạ Bằng Ninh ở đó. Triệu Tuần Tuần hỏi: “Hôm nay cuối tuần, e rằng khó tìm chỗ ăn cơm, hay là chúng ta đặt chỗ trước?”.

Tạ Bằng Ninh đáp: “Không cần đâu, bà ngoại và bố mẹ đã đặt khách sạn rồi, chỉ còn chờ chúng ta đón cô tới nữa thôi”.

Triệu Tuần Tuần “vâng” một tiếng, rất rõ ràng là chuyện bà cô của chồng về thăm mọi người không phải là chuyện gì bất ngờ, người duy nhất trong đại gia đình không biết tin này chính là cô. Dù vậy cô cũng không lấy làm tức giận, vẫn là nguyên nhân đó, Tạ Bằng Ninh không nói, cô cũng không hỏi, hơn nữa họ lại không sống cùng bố mẹ chồng, không biết tin cũng là chuyện bình thường thôi. Chuyện trên đời này thì có quá nhiều, biết ít chút nào thì đỡ nhọc lòng chút ấy.

Theo lịch trình thì máy bay đã hạ cánh, loa phát thanh ở cửa ra cũng nhắc lại một lần nữa, nhưng Triệu Tuần Tuần căng mắt lên mà cũng không sao nhận ra được bà cô của chồng trong cả đám đông ồn ào ấy, vì thế cô không khỏi lấy làm lạ. Quay sang nhìn thì thấy Tạ Bằng Ninh không có vẻ nôn nóng như cô, anh đứng ở cửa ra số ba, chăm chú nhìn lên chiếc màn hình tinh thể lỏng. Triệu Tuần Tuần thấy thế cũng nhìn theo, đó là một đoạn quảng cáo về thị trường nhà đất, trước đây Tạ Bằng Ninh không bao giờ tỏ ra hứng thú với những chương trình như vậy.

“Liệu cô có lạc đường không? Hay là gọi điện thoại thử xem?”, Triệu Tuần Tuần hỏi, ý muốn thăm dò.

Tạ Bằng Ninh quay sang nhìn cô, nét mặt thoáng chút ngạc nhiên. Nhìn kỹ Tạ Bằng Ninh, Triệu Tuần Tuần không khỏi phải thừa nhận rằng, bức tường vây của cô không những có nền móng vững chắc mà còn rất ngay ngắn, thẳng thắn nữa. Tạ Bằng Ninh là kiểu người thích hợp với cách ăn mặc chỉn chu, đối với một số người khi khoác lên mình chiếc áo trắng, quần Âu, người khác nhìn có cảm giác như là người môi giới bất động sản, nhưng cũng bộ quần áo cứng nhắc ấy khi mặc trên người Tạ Bằng Ninh thì lại thấy rất đẹp. Tạ Bằng Ninh không phải là kiểu người khiến người khác vừa nhìn thấy đã sáng mắt lên vì vẻ đẹp trai, anh có một khuôn mặt mà mọi đường nét trên đó đều rất hài hòa, thêm nữa, cử chỉ cũng rất đúng mực, không nói nhiều, nhưng câu nào cũng rất ngắn gọn rõ ràng, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng, khiến người nghe cảm thấy rất dễ chịu. Trước khi được điều về Sở Y tế, anh đã từng là một bác sĩ khoa Tai Mũi Họng, về chuyên môn thì khỏi phải bàn, vì thế trong quá trình điều trị anh được bệnh nhân rất tin tưởng. Ba năm trước, vừa nhìn thấy anh lần đầu, Triệu Tuần Tuần không thể tin được rằng có ngày người đàn ông ấy lại thuộc về cô.

“Không cần đâu, chờ thêm chút nữa đã. Cô thường chậm chạp như vậy mà”, Tạ Bằng Ninh trả lời.

Quả nhiên, vừa dứt lời, Tạ Bằng Ninh nhìn về phía trước, rồi hất cằm nói với Triệu Tuần Tuần: “Nhìn kìa, cô ra rồi”.

Triệu Tuần Tuần nhìn thấy một bà già to béo, tóc bạc phơ, thầm nghĩ, bà cô này không biết cách giữ gìn hình thể như mẹ chồng. Triệu Tuần Tuần đang định mỉm cười chạy tới đón, thì không ngờ bước được một bước mới phát hiện ra hướng mà ngôn ngữ hình thể của Tạ Bằng Ninh thể hiện.

Anh lách qua bà già to béo đó, đưa tay đón lấy túi hành lý của cô gái trẻ bên cạnh.

Không lẽ đây là em họ của nhà cô?

Bà già dần dần đi xa khỏi tầm mắt của Triệu Tuần Tuần, cô nghe thấy chồng mình nói với cô gái: “Sao lại lâu thế? Cháu cứ tưởng là cô nói nhầm số chuyến bay”.

Thế giới quan của Triệu Tuần Tuần một lần nữa gặp phải cú sốc mạnh. Cô có thể tưởng tượng ra cái vẻ mặt của mình còn kỳ quặc hơn cả Tạ Bằng Ninh lúc trước.

“Đây là… cô ư?”, Triệu Tuần Tuần cố nặn ra một nụ cười, hỏi.

Tạ Bằng Ninh gật đầu: “Đây là con gái của em trai ông ngoại anh, tên cô là Thiệu Giai Thuyên”.

Lúc đó cô gái kia mới đưa mắt nhìn Triệu Tuần Tuần, “Cô là Tuần Tuần phải không? Bằng Ninh đúng là có mắt nhìn đấy”. Cách trả lời ấy đúng là của bề trên, nếu cô ấy mà nói thẳng ra rằng “Cháu là cháu dâu họ đúng không?” thì chắc Triệu Tuần Tuần sẽ đập đầu mà chết ở đại sảnh của sân bay mất thôi. Bởi vì, người mà được gọi là “cô” ấy chỉ khoảng hai mươi nhăm, hai mươi sáu tuổi là cùng, ít hơn Triệu Tuần Tuần tới mấy tuổi, hơn nữa trông đầy sức sống và rất xinh đẹp.

Triệu Tuần Tuần chỉ còn biết cười và trả lời: “Đúng ạ, cháu là Triệu Tuần Tuần. Cháu không nghĩ là cô lại trẻ như vậy”.

Thiệu Giai Thuyên nói: “Thực ra, tôi kém Bằng Ninh sáu tuổi, nhưng chẳng có cách nào khác, mặc dù cậu ấy cũng không muốn như thế, song bề bậc là như vậy rồi. Bằng Ninh, cậu nói xem, có phải thế không?”.

Tạ Bằng Ninh tránh không trả lời, đưa Thiệu Giai Thuyên đi ra ngoài, “Bà ngoại và mọi người đã tới khách sạn, đang đợi cô tới đó ăn tối, chắc là đang nóng ruột lắm”.

Thiệu Giai Thuyên đứng yên không nhúc nhích, nói: “Ôi, tôi không thể đi được rồi, khi nhận hành lý chúng tôi mới phát hiện ra thiếu mất một túi”.

“Hành lý ư?” Tạ Bằng Ninh nhìn chiếc va ly hành lý to đùng trong tay, lúc đó mới chú ý đến từ “chúng tôi” mà Thiệu Giai Thuyên nói tới.

Lúc này Thiệu Giai Thuyên cũng mới nhớ ra rằng mình quên chưa giới thiệu, cô quay đầu lại, kéo tay người đứng ở phía sau cách đó không xa, cười rạng rỡ nói với Tạ Bằng Ninh và Triệu Tuần Tuần: “Đây là ông xã của tôi…”.

Bây giờ thì Triệu Tuần Tuần đã rõ, người bề trên của nhà họ Tạ đến, không chỉ có cô mà còn có cả chồng cô nữa!

Chàng trai ấy, trước đó cứ cúi đầu xem gì đó trên điện thoại, Triệu Tuần Tuần không để ý gì đến anh ta và cứ tưởng đó là người qua đường. Bây giờ thì chàng trai đó đứng bên cạnh Thiệu Giai Thuyên, mỉm cười với “vợ chồng đứa cháu họ”. Triệu Tuần Tuần liếc nhìn người ấy một cái, rồi cúi đầu xuống, sau đó lại ngẩng đầu lên nhìn lại người ấy một lần nữa. Không ngờ lúc đó ánh mắt của người ấy cũng đang dừng ở trên người cô, khiến cô cảm thấy bối rối. Mặc dù nói rằng ai cũng yêu cái đẹp, nhưng không thể để chuyện đó xảy ra với chồng của bạn, huống hồ đây lại là chồng của cô họ.

Tạ Bằng Ninh đứng bên cạnh dường như cũng ngây người một lát rồi mới nhớ ra là dù sao cũng cần phải có lễ độ, nên hướng về người ấy gật đầu chào. Thì ra anh cũng không biết đến người họ hàng ấy. Nhưng Triệu Tuần Tuần thấy cảm phục vì sự trầm tĩnh của anh, anh không hề hỏi xem cô đã lấy chồng lúc nào, mà chỉ nhìn Thiệu Giai Thuyên, nói: “Liệu hành lý có thể tìm thấy ngay không?”.

Thiệu Giai Thuyên đáp: “E rằng không được, nhiều khả năng là nhân viên của hãng hàng không đã trả nhầm mất rồi. Vì vậy chúng tôi phải ở lại làm thủ tục đã”.

Tạ Bằng Ninh nhìn đồng hồ, “Để cháu cùng vào hỏi xem sao. Tốt nhất là nhanh chóng về nhà. Biết cô về, cả gia đình anh họ từ huyện cũng lên cả, con trai anh ấy ngày mai còn đi học, ăn tối xong họ phải quay trở về ngay. Còn có cả bà dì nữa, bà từ rất xa tới, bởi đã lâu mọi người không được gặp cô nên rất mong được đoàn tụ một bữa”.

“Tôi biết”, vẻ mặt của Thiệu Giai Thuyên cũng rất lo lắng, “Nhưng chúng tôi vừa hỏi rồi, nhân viên phụ trách làm thủ tục giải quyết các vấn đề về thất lạc hành lý đã thay ca và đi ăn cơm rồi, phải chờ một lúc nữa họ mới quay về. Vả lại cũng không thể vứt bỏ hành lý mà ra về được, đúng không”.

Người yêu của Thiệu Giai Thuyên từ nãy đến giờ vẫn im lặng, bây giờ mới lên tiếng, anh vỗ vai Thiệu Giai Thuyên, nói: “Hay là mọi người cứ về trước đi, để anh chờ ở đây là được rồi. Để cho cả nhà lớn bé phải đợi như vậy cũng không ổn. Hơn nữa, túi hành lý ấy là của anh”.

“Không được, em làm sao có thể để anh ở lại đây một mình được!” Thiệu Giai Thuyên ngả đầu vào vai người yêu, từ chối không chút đắn đo.

Người yêu của Giai Thuyên cũng đưa tay ôm lấy cô, cười: “Ngốc ạ, chúng ta còn có cả một khoảng thời gian rất dài ở bên nhau, đâu cần một chút thời gian này?”.

Trước cảnh thân thiết của hai người ấy, Tạ Bằng Ninh và Triệu Tuần Tuần không khỏi cảm thấy mất tự nhiên. Tạ Bằng Ninh hắng giọng hai cái, cuối cùng tìm ra một biện pháp dung hòa nhất.

“Hay là thế này, để anh đưa Giai Thuyên về trước, còn Tuần Tuần ở lại cùng với… chú để giải quyết chuyện hành lý, sau đó anh sẽ cố gắng quay lại thật nhanh để đón hai người. Nếu giải quyết vấn đề hành lý ở đây xong sớm thì em cứ chủ động gọi taxi về. Em biết khách sạn ấy ở chỗ nào rồi, đúng không?”

“Sao cơ, em ư?” Triệu Tuần Tuần chỉ còn biết đáp lại như thế.

Ông chú trẻ măng, cười nói: “Tôi đường đường là một đại nam nhi mà lại cần có người kèm sao? Hơn nữa, tôi cũng đã từng ở thành phố G mấy năm rồi…”.

Tạ Bằng Ninh cắt ngang lời của chú, “Chú là khách, dù nói thế nào cũng không thể để chú ở đây một mình được. Thật lòng xin lỗi, nếu không phải vì một nửa số người trong gia đình phải trở về nhà ngay trong tối nay thì cũng không đến mức phải vội thế đâu”.

Thiệu Giai Thuyên vẫn có vẻ không được thoải mái lắm, nhưng dù sao thì sự mong ngóng của người thân cũng rất gấp gáp, trong chốc lát không thể nghĩ ra cách gì tốt hơn, bèn dặn dò người yêu thêm mấy câu rồi theo Tạ Bằng Ninh vội vàng ra xe.

Khi bóng hai người khuất sau cánh cửa, chỉ còn lại Triệu Tuần Tuần và người chú rể mới gặp lần đầu tiên. Cô không thể tìm được lời nào để bắt đầu nên chỉ biết mỉm cười, đối phương cũng mỉm cười và nhún vai đáp lại. Triệu Tuần Tuần nghĩ thầm, không biết thế này gọi là gì nữa? Không lẽ ngoài cô ra không có ai cảm thấy kỳ quặc? Cứ cho là theo phép tắc đi, tại sao lại không phải là cô đưa bà cô họ đó đến chỗ khách sạn trước, còn Tạ Bằng Ninh ở lại cùng với ông chú rể này giải quyết chuyện hành lý bị thất lạc? Ít nhất thì như thế cũng tránh được việc hai người một nam, một nữ lạ lẫm nhìn nhau, mà đó lại là một bậc bề trên không ra thể thống gì. Chuyện này đích thực là do Tạ Bằng Ninh gây ra. Nhưng đáng tiếc là Triệu Tuần Tuần đã quen với việc nghe theo mọi sắp đặt của anh, luôn coi mỗi lời anh nói là một mệnh lệnh, phản đối quyết định của Tạ Bằng Ninh là điều cô không làm nổi.

Chẳng lẽ Tạ Bằng Ninh nghĩ rằng chỉ có anh với Thiệu Giai Thuyên về thì mới gọi là cả nhà đoàn tụ? Nói như thế cũng đúng, nhưng dù sao cũng không thể thay đổi được sự thật về không khí kỳ quặc lúc này.

“Dọc đường chắc… chú vất vả lắm. Hay là chúng ta vào quán trà ngồi chờ một lúc đi?”, Triệu Tuần Tuần hỏi, cố nén sự bối rối trong lòng.

Không ngờ đối phương bật cười, “Cô gọi tôi là chú khiến tôi nổi hết cả da gà. Giai Thuyên cố tỏ ra là bậc bề trên làm gì nhỉ, cha của cô ấy cũng chỉ là em họ xa của ông ngoại chồng cô thôi mà, chẳng qua nhà họ ít người thân thích, vì thế mới năng qua lại với nhau. Từ nay về sau cô đừng gọi cô ấy là cô trẻ nữa, để xem cô ấy như thế nào”.

“À, vâng…”, Triệu Tuần Tuần ngây người đáp lại.

“Tuần Tuần này, để cô phải ở lại cùng tôi, thật lòng rất lấy làm xin lỗi.”

Anh ta không cho cô gọi mình là chú rể, lại gọi cô bằng cái tên Tuần Tuần rất ngọt ngào và thân thiết. Triệu Tuần Tuần muốn nói rằng, thực ra tôi cũng rất ngượng, nhưng không sao thốt ra lời, nên chỉ cười khan, “Có gì đâu, người trong nhà cả, không cần phải khách sáo thế đâu”.

“Thực ra, tôi và Thiệu Giai Thuyên chưa kết hôn, chúng tôi mới chỉ dự định như thế thôi.”

Triệu Tuần Tuần ngớ người ra, nhưng không biết nên tiếp tục như thế nào. Chú rể ơi là chú… à không, chàng trai trẻ tuổi kia ơi, anh nói với tôi điều đó để làm gì?

“…” Triệu Tuần Tuần không biết bây giờ phải gọi anh ta là gì, cô hơi nhăn nhó, chỉ vào phòng trực ban nói: “Tôi đi xem xem họ đã tới chưa”.

Anh ta lập tức đi theo cô, dường như anh ta cũng đã đoán được suy nghĩ của cô.

“Vì sao cô không gọi tên tôi?”

Triệu Tuần Tuần nghĩ, tôi có biết anh là ai đâu? Nhưng rồi cô bỗng nhớ ra lúc mới gặp Thiệu Giai Thuyên đã giới thiệu tên anh ta rồi, chỉ có điều lúc đó cả cô và Tạ Bằng Ninh đều đang trong cơn sửng sốt về một ông chú rể từ trên trời rơi xuống, vì thế không nghe rõ những câu sau.

May mà chính người dồn cô vào thế bí cũng là người giải thoát cho cô.

Anh ta nửa cười nửa không đi tới trước mặt cô, rồi nói một câu rất ngắn gọn: “Trì Trinh”.

“Một cái tên rất đẹp”, để tỏ rõ sự chân thành, Triệu Tuần Tuần ngẫm nghĩ một giây rồi mới nói. Không ngờ anh ta lại tiếp tục đưa ra câu hỏi để cô có dịp mở mang tầm nhìn.

“Đẹp như thế nào?”, anh ta hỏi với vẻ mặt rất chân thật.

“À…” Triệu Tuần Tuần cắn môi đến gần rách, “Giang sơn bát ngát, rất có khí thế”.

“Nhưng đáng tiếc là không phải hai chữ đó.”

“Thành trì, có thành lại có trì, cũng rất hay.”

“Cũng không phải là chữ ‘cheng’2 ấy.”

Bỗng nhiên Triệu Tuần Tuần nhớ đến hoàn cảnh khó khăn trong giờ Hóa học khi bị cô giáo gọi mà không trả lời được hồi còn đi học. Không lẽ cô lại nói rằng, tôi chẳng cần biết anh là “Trì” gì, “Trinh” gì. Nhưng bởi vì cô là Triệu Tuần Tuần, từ nhỏ đã được giáo dục rằng phải có phép tắc, có trên có dưới, luôn được coi là một đứa bé ngoan ngoãn, lễ phép.

“Vậy, xin hỏi đó là chữ ‘cheng’ nào?!”

Bi kịch là ở chỗ Triệu Tuần Tuần đã bị cử chỉ của anh ta khiến cho sửng sốt đến vô cùng, cô chỉ nhớ là lòng bàn tay ngứa râm ran, còn đường vân các ngón tay của anh ta như thế nào thì cô chưa kịp nhìn.

“Chữ ‘Trinh’ có dấu chấm thủy và chữ ‘Đăng’, trong chữ ‘đăng sơn’ ấy”. Anh ta cười đáp.

Nếu anh ta nói sớm thì có phải là đỡ tốn lời và động tác vẽ chữ vừa rồi không? Nghĩ thế, Triệu Tuần Tuần đáp không mấy hứng thú: “À, đó là chữ ‘Trinh’ trong ‘Dương trinh hồ đại áp giải3’ chứ gì?”

“Nếu cô nói rằng đó là chữ Trinh với nghĩa trong sạch thì tôi càng cảm ơn cô hơn.”

Nói rồi anh ta cho hai tay vào túi quần, nghiêng đầu cười với cô, một nụ cười rất trong sáng. Tuổi trẻ thật là tuyệt, hình thức ưa nhìn nữa thì càng hay, thấy dáng điệu ấy của anh ta nên Triệu Tuần Tuần quyết định bỏ qua mọi chuyện. Chú rể gì chứ, nhìn thì cũng thấy anh ta chỉ bằng tuổi Thiệu Giai Thuyên là cùng, chỉ là đứa trẻ còn hơi sữa. Tất nhiên sự lượng thứ này chỉ diễn ra trước lúc Trì Trinh nói tiếp.

“Triệu Tuần Tuần, sao tên cô lại là Triệu Tuần Tuần?”

“Vì gọi thế cho tiện mồm.”

“Tiện mồm ư? Tuần Tuần, Tuần Tuần, không biết rốt cuộc thì có ý nghĩa gì, là ‘Tuần’ trong chữ tìm kiếm, hay là chữ ‘Tuần’ trong chữ cá tuần long4?”

“Chữ ‘Tuần’ trong ‘Bát Tuần lão mẫu’5!”, Triệu Tuần Tuần hơi bực mình.

“Rất ít khi thấy dùng chữ này để đặt tên, có phải là…”

“Là vì khi vừa mới sinh tôi ra ở bệnh viện, suýt nữa cha mẹ tôi đã để mất tôi, họ đã phải tốn khá nhiều công sức mới tìm về được, nhưng chữ ‘Tuần’ trong chữ ‘tìm kiếm’ càng hiếm khi được dùng để đặt tên, vì thế họ đã tìm một chữ đồng âm thay cho chữ đó, thế nên tôi được gọi là Triệu Tuần Tuần.”

Triệu Tuần Tuần dùng sự thật để chấm dứt chủ đề này, mặc dù đó là chuyện mà cô rất ít khi nói với người khác.

May thay, đúng lúc đó thì các nhân viên sau khi cơm no rượu say đã quay về vị trí làm việc, Triệu Tuần Tuần vui mừng chạy đến chỗ họ, rồi nhanh chóng làm xong thủ tục thất lạc hành lý.

Trên đường tới khách sạn, Triệu Tuần Tuần ngồi trên ghế trước của taxi giả vờ ngủ, khi tới khách sạn, lúc từ cổng vào phòng mà gia đình đặt sẵn, Trì Trinh im lặng suốt dọc đường đã nói lời xin lỗi cô.

“Xin lỗi, vì tôi nghĩ, hai người chưa quen mà phải ở cùng nhau thì quả rất ngượng ngùng, tôi làm thế cũng vì muốn thay đổi không khí một chút. Không ngờ lại trở thành trò ngốc nghếch, khiến cô phật lòng, đó là lỗi của tôi.”

Anh ta cúi đầu nhìn Tuần Tuần, điệu bộ áy náy trông đến tội nghiệp. Anh ta nói rất có lý, Triệu Tuần Tuần lập tức cảm thấy mình mới chính là người bụng dạ hẹp hòi, những lời nói và cử chỉ của mình lúc trước có phần quá đáng, nên vội vàng nói.

“Tôi không phiền lòng gì đâu, chỉ là hơi mệt thôi.”

Trì Trinh gật đầu, “Nếu tôi bị một nửa của mình để ở lại cùng với một người bà con lạ hoắc, lại là một người khác giới thì chắc tôi cũng sẽ cảm thấy rất mệt”.

Nói thẳng một chuyện khó xử vốn còn khó khăn hơn cả chính bản thân chuyện ấy. Mặt của Triệu Tuần Tuần thoắt đỏ ửng lên, “Không có chuyện gì đâu. Đó không phải là lỗi của anh”.

“À, thế thì là lỗi của chồng cô sao?”, Trì Trinh nhướn mày hỏi.

Lần này thì Triệu Tuần Tuần nhìn Trì Trinh một cái, không nói câu gì. Người phục vụ nhanh nhẹn đẩy cửa cho họ. Bên trong toàn là bà con họ hàng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.