Phù Thương

Chương 18: Chương 18: Oán hận chất chứa cho thân




Gió lạnh trong ngày luôn đặc biệt đến chậm, bất quá ngày lại được thừa sủng cũng không xa, Phù Lạc bắt đầu tự hỏi đến lúc ấy phải dùng chiêu thức mới mẻ nào mới thỏa mãn Long hiên đế a?

Còng tay? Không có a.

Roi da? Không biết hắn có cho phép hay không a.

Nếu nói Long hiên đế ham muốn thì cũng chỉ coi ở mức bình thường, chẳng qua thời điểm gì kia ngươi càng kêu lớn hắn càng cao hứng, ngươi cắn hắn càng ngoan tuyệt hắn lại càng hưng phấn.

Phù Lạc không biết chính mình có bao nhiêu hy vọng cho 1 ngày duy nhất mỗi tháng này, nàng luôn tự gây áp lực cho bản thân không được phép suy nghĩ, không được phép tự hỏi, chính là Làm Ảnh cảm thấy tiểu chủ như là luôn vướng bận a.

Rồi ban đêm Phù Lạc lại đi vào rừng trúc, lặng lẽ xem Trang Du đánh đàn. Hai người cũng không có bởi vì ngày ấy gặp nhau mà xấu hổ, chỉ vì bọn họ lấy cầm làm mối liên hệ, còn những chuyện khác tuyệt không liên quan.

Ngồi được 1 lúc, Phù Lạc lại vượt qua cánh rừng, tính đi đến lãnh cung thăm Tiểu Tư Du.

Nhìn thấy một màn làm cho nàng vỗ ngực liên tục, may mắn, may mắn là tối nay nàng đến đây.

Ở trước cửa lãnh cung liền thấy thủ vệ thái giám liều mạng ngăn đón hướng Tiểu Tư Du vọt mạnh ra phía ngoài, còn kèm theo nhục mạ, đá đánh. Tiểu Tư Du trên khuôn mặt nhỏ nhắn có rất nhiều vết thương.

"Dừng tay, các ngươi làm cái gì vậy?"

Hai tiểu thái giám nhìn đến dáng bộ Phù Lạc, như là chủ tử hậu cung, nhất thời dừng tay "Hồi nương nương, tiểu dã loại này muốn chạy trốn khỏi lãnh cung, nô tài chính là ~~"

"Ta không phải tiểu dã loại, Tư Du không phải tiểu dã loại, Phù di, Phù di, mẫu thân, mẫu thân-người ~~" Tiểu Tư Du sớm khóc nói không ra lời.

Phù Lạc vừa nghe, trong lòng nhất thời cả kinh, Uyển phi thân mình luôn luôn không tốt, chẳng lẽ ~~

Phù Lạc kéo Tiểu Tư Du bỏ chạy, cũng không quản tiểu thái giám thủ vệ ngăn đón hoặc không ngăn cản, hai người cũng biết rõ chế độ trong cung hiện nay, không nghĩ tới việc không duyên cớ đắc tội chủ tử hậu cung, coi như không phát hiện.

Uyển phi mặt không còn chút máu nằm ở trên giường, "Dì a, Tư Du kêu hồi lâu, nương cũng không tỉnh, cho nên Tư Du mới nghĩ ra đi tìm ngươi."

Phù Lạc run rẩy muốn nâng Uyển phi lên, tay lại sờ sờ lưng của nàng ấy, thấy lạnh lẽo ướt át, lấy tay ra thì thấy máu tươi đầy tay, vạch lớp váy bên ngoài của Uyển phi ra, chỉ thấy hạ thể của nàng đều bị máu tươi nhiễm đỏ.

Tư Du ở bên vừa thấy, liền khóc òa.

Phù Lạc lần đầu tiên nhìn đến nhiều máu tươi như vậy, sợ tới mức ngã ngồi trên mặt đất, nhìn đến Tư Du đang khóc, liền cắn chặt răng, cứng rắn mà đứng lên, lấy tay đặt trước mũi Uyển phi kiểm tra hơi thở, "Tư Du không khóc, nương ngươi còn sống, để dì suy nghĩ biện pháp."

Chân mềm nhũn cố gắng đi sao cho tiêu sái nhất ra khỏi phòng đến chỗ cửa chính, Phù Lạc lấy ra 1 ít bạc, lần đầu tiên dùng đến bạc mình ăn trộm mà áy náy, "Nhị vị trời giá lạnh như vậy mà còn phải đứng ở nơi này thật sự là vất vả, cầm mua chút rượu uống cho ấm bụng a."

"Tạ nương nương."

"Ta đột nhiên có chút không thoải mái, mong rằng nhị vị có thể đến Hoán thanh viện giúp ta thông tri một chút cho thị nữ Làm Ảnh của ta đến đón ta a."

"Chuyện này”

"Hai vị yên tâm, trong cung này đều là người bệnh yếu ớt, còn có thể làm cái gì, hết thảy để ta chịu trách nhiệm, hai vị làm bạn thay ta chạy đi, nếu từ nay trở đi đến phiên ta thị tẩm, mà ta lại bị bệnh ở tại lãnh cung, bề trên truy cứu xuống dưới ~~"

"Chúng tiểu nhân sẽ đi a~~"

Phù Lạc đứng ở cửa nhìn cho đến khi thân ảnh hai người biến mất ở trong bóng đêm, mới hướng rừng trúc tía mà chạy, cầu nguyện Trang Du còn chưa đi.

Hắn quả nhiên không đi, chính là si ngốc ngơ ngác nhìn tường viện lãnh cung.

"Trang đại ca, Trang đại ca ~~"

Trang Du thấy Phù Lạc nghiêng ngả lảo đảo chạy tới, chạy nhanh tới giúp đỡ nàng.

Phù Lạc cũng không nói nhiều, chính là lôi kéo Trang Du bỏ chạy, thẳng đến cửa lãnh cung. Trang Du thân mình nhoáng lên một cái, Phù Lạc chạy nhanh kéo hắn vào lãnh cung, thẳng đến phòng ở của Uyển phi.

Cũng không ngờ Trang Du thấy Uyển phi như vậy, không chỉ nhất thời nức nở thân mình phát run mà sắc mặt trắng bệch.

Chẳng lẽ, Uyển phi là người trong lòng hắn, bất quá lúc này cũng không phải là thời điểm nhớ đến tình cũ.

"Ngươi thất thần làm gì, ôm nàng, đi theo ta."

Trang Du bị ngữ khí nghiêm khắc cùng biểu tình trấn an của Phù Lạc mà phục hồi tinh thần lại ôm lấy Uyển phi.

"Tư Du ngoan, dì hiện tại không thể mang ngươi đi ra ngoài, ngươi ở trong này đợi, ngày mai dì đến thăm ngươi."

Về sau Tư Du dị thường nghe lời, nước mắt lưng tròng, ánh mắt lóe ra tia tín nhiệm.

Phù Lạc mang theo Trang Du thẳng hướng đến Hoán thanh viện, xa xa nhìn thấy hai tiểu thái giám cùng Làm Ảnh đằng sau, dặn hắn trốn đến bên một bụi hoa, rồi tươi cười tiêu sái đến trước mặt ba người.

"Tiểu chủ, ngươi không sao chứ."

"Không có việc gì, Làm Ảnh còn không thay ta cám ơn hai vị công công."

Làm Ảnh hiểu ý lấy từ túi hương ra một ít bạc vụn lại cho hai người, hai người lại nịnh nọt một trận, "Sau này mong rằng nhị vị thay ta chăm sóc một chút Uyển phi cùng Tư Du, sau này có chuyện tốt tuyệt không quên hai vị."

Hai người cúi đầu quả quyết thề.

Sau khi hai người đi xa, Phù Lạc ý bảo Trang Du đi ra, Làm Ảnh bị Phù Lạc cư nhiên bị nam nhân trốn mặt làm cho hoảng sợ.

"Trang đại ca, ngươi đi về trước đi, ta với Làm Ảnh tới chiếu cố tỷ tỷ là được rồi, trước mắt lấy thân phận của ngươi không thể tùy tiện ra vào a."

Trang Du tuy rằng không đành lòng, nhưng lại biết lời Phù Lạc giảng giải là tình hình thực tế, đối với trọng địa hậu cung này hắn là nam tử thì không thể vào ra.

Làm Ảnh mang Uyển phi trên lưng thẳng đến cửa nội cung, Phù Lạc giả bộ bị mất đồ, làm cho thủ vệ cũng tìm cùng nàng, để cho Làm Ảnh lén đi vào.

Hoán thanh viện, sườn điện.

"Tiểu chủ, đây là…?"

"Làm Ảnh, Uyển phi tỷ tỷ là ân nhân của ta, nàng bị ra cái dạng này ta làm sao có thể không giúp nàng?"

"Nhưng là, một mình đem người trong lãnh cung ra ngoài là tử tội a?"

"Cố gắng còn hơn là không làm, Làm Ảnh ngươi nhanh đi thỉnh y nữ, nói là ta bị bệnh."

Phù Lạc cầm bộ quần áo sạch sẽ thay cho Uyển phi, lại lau sạch vết máu nơi hạ thân. Khi y nữ đến liền giấu ở trên giường.

Y nữ kia xem mạch Uyển phi xong, lại nói bệnh tình quá mức hung hiểm, nàng ta thúc thủ vô sách.

Loại chuyện này không có khả năng lại đi cầu Vân Tần, "Làm Ảnh, Làm Ảnh, ngươi đi Kiền nguyên điện tìm Vạn Toàn công công, nói là ta bệnh cũ ngày xưa tái phát, thỉnh hắn đi thỉnh viện sĩ đại nhân tới bắt mạch."

"Vạn, Vạn công công, hắn, hắn sẽ chịu gặp ta sao?"

"Làm Ảnh, vô luận như thế nào ngươi đều phải tìm thấy Vạn công công, cầu ngươi." Phù Lạc lại quỳ rạp xuống trước mặt Làm Ảnh, dập đầu trước nàng ấy.

"Tiểu chủ, tiểu chủ, ngươi giết Làm Ảnh mất, Làm Ảnh nhất định sẽ gặp Vạn công công."

Chỉ ba phần mười 1 canh, Làm Ảnh đã đi rồi trở về, theo sau còn có viện sĩ Giang đại nhân.

Lúc này Phù Lạc thay một bộ y phục cung nữ, bộ dạng phục tùng liễm mục, không có người nào có thể nhận ra nàng chính là Phù lúa nữ.

Phù Lạc đau lòng Làm Ảnh thương thế, lại biết Uyển phi bệnh tình hung hiểm, chỉ mong mỏi chờ Làm Ảnh mà ngồi ở bực cửa, nàng lý giải gật gật đầu.

Giang viện sĩ xem mạch cho Uyển phi "Tiểu chủ bệnh tình đại hiểm, may là phát hiện sớm, trước tiên ta sẽ dùng châm cầm máu cho nàng, điều chỉnh lại đường dinh dưỡng cho nàng."

"Đại nhân, tiểu chủ nàng là bị bệnh gì a?"

"Bệnh băng lậu."(cả nhà search google nếu muốn biết kĩ nhé ^^)

Phù Lạc kỳ thật khi thấy hạ thân nàng ấy xuất huyết nhiều cũng đã đoán được rất nhiều, loại bệnh này là bệnh nhà giàu, nếu sinh điều dưỡng không tốt, chỉ có 1 con đường chết, những bệnh truyền nhiễm nghiêm trọng như thế rất dễ chết.

Hoàn hảo Giang đại nhân không biết Phù Lạc, chỉ nghĩ là người mặc y phục xanh chính là Phù lúa nữ, cũng không biết vì sao một lúa nữ nho nhỏ có thể làm cho Vạn tổng quản đêm khuya cấp triệu mình vào cung.

Giang đại nhân sau khi khám kê đơn đang định rời đi.

Phù Lạc giữ chặt vạt áo hắn một chút quỳ xuống, không ngừng dập đầu "Đại nhân, xin thương xót, cũng xem qua cho chân Làm Ảnh đi a."

Giang đại nhân mặt nhăn nhíu mày, cũng không biết người nơi này cùng Vạn tổng quản là cái quan hệ gì, nhất thời không dám đắc tội, chỉ nói "Cũng được."

Phù Lạc cao hứng đem Làm Ảnh phù đến tháp thượng, viện sĩ đại nhân làm cho Làm Ảnh cố định chân, kê đơn đưa cho Phù Lạc nhất tịnh đi Thái y viện bốc thuốc.

"Tiểu chủ, ngươi làm cái gì vậy, chân Làm Ảnh dưỡng thương chút là tốt rồi, ngươi tội gì phải?" Làm Ảnh chảy lệ xoa cái trán bầm tím của Phù Lạc.

"Đứa ngốc, sau này nhỡ chân dài chân ngắn thì làm sao bây giờ? Ngươi dưỡng bệnh cho tốt, ta đi bốc thuốc cho các ngươi."

"Nga, đúng rồi, làm thế nào mà gặp được Vạn công công, cả chân của ngươi nữa?"

"Tại Làm Ảnh chạy nhanh quá." Kỳ thật là Làm Ảnh ở ngoài Kiền nguyên điện bị thị vệ ngăn cản, nàng lớn tiếng khóc hô Vạn công công, muốn vượt qua thị vệ ngăn trở, mới bị thị vệ đánh gãy chân, may sao Vạn công công thính tai, đi ra mau, nếu không khả năng Làm Ảnh trở về còn đừng nghĩ tới.

Vất vả 1 hồi Giang viện sĩ mới mỏi mệt lê thân mình ra khỏi Hoán thanh viện.

Không nghĩ ở trên đường lại bị 1 tiểu thái giám ngăn lại, "Đại nhân, Vạn công công mời ngươi gặp chút."

Giang viện sĩ đi theo tiểu thái giám đi vào thủy các cách Hoán thanh viện không xa. Vạn Toàn Vạn công công đang ở gian ngoài chờ hắn, nội ốc lấy bình phong che chắn tầm mắt, không nhìn thấy có nhân ở cùng trong phủ.

"Vạn tổng quản." Giang viện sĩ phủ cúi người, Vạn tổng quản này quan hàm có thể sánh bằng quan to tam phẩm, Giang viện sĩ không dám chậm trễ.

"Phù lúa nữ bệnh tình thế nào?"

Giang lâm giang viện sĩ tuyệt đối thật không ngờ, Vạn tổng quản trời chưa sáng đã vội vã triệu kiến mình cư nhiên là vì bệnh tình của một cái lúa nữ nho nhỏ, hắn cho người thỉnh mình đi đến tận nơi bắt mạch, nay lại ba ba tới hỏi bệnh tình, Giang Lâm cảm thấy nhất thời sáng tỏ bệnh tình vị lúa nữ này xem ra không thể qua loa.

Cho nên cũng không giống vừa rồi phái tỳ nữ kia đi cho có lệ, đem ngọn nguồn tinh tế nói ra. Chỉ nói người ở nơi âm hàn(lạnh lẽo) lâu ngày, hơn nữa khí huyết không điều, lại từng đẻ non (Uyển phi cũng đã từng đẻ non), lâu ngày không được chữa trị dứt điểm chứng băng lậu, tối nay bệnh tình tới quá nhanh quá nguy hiểm, thiếu chút nữa mệnh đã về hoàng tuyền, sau này cũng chỉ có thể mặc cho số phận. Nói tới đây thì chỉ nghe tiếng đồ sứ rơi vỡ ở trong nội ốc truyền ra, Giang Lâm không dám cố nhiều, lại lắp bắp nói dùng trân quý danh dược, hảo hảo điều dưỡng, có lẽ có thể tĩnh dưỡng lại đây, chính là trong thời gian này không nên thị tẩm, chỉ có thể chờ xem tương lai thân thể có chuyển biến tốt hay không.

Giang lâm trán đầm đìa tiêu sái ra khỏi thủy các, rõ ràng là lạnh đến đông cứng, lại giống như mùa hè nóng bức. Nơi đó mặt có một loại cảm giác phi thường áp bách, làm cho Giang Lâm có chút không thở nổi.

Phù Lạc tới Thái y chúc bốc thuốc, cảm giác chính mình hình như được chiêu đãi vô cùng đại nhiệt tình, y đồng bốc thuốc đặc biệt nhanh nhẹn, rất nhanh đã đem dược giao đến, còn tặng thêm rất nhiều dược liệu quý trọng liên quan, nhân tiện còn đến Hoán thanh viện tiên dược. Phù Lạc cảm thấy mạc danh kỳ diệu, xem ra chính mình thật sự bị ngược đãi mãi quen rồi, vừa thấy Thái y chúc nhân tận tâm như vậy, nhất thời không quen chút nào, vốn đang nghĩ khi đến chắc phải khẩu chiến một phen, vậy mà lại có khả năng nhận dược nhanh như vậy a.

Từ nay về sau Phù Lạc mỗi lần bốc thuốc đều đặc biệt nhanh chóng, chẳng sợ y đồng đang bốc thuốc cho nương nương khác cũng sẽ dừng lại bốc trước cho mình, thật sự kì quái mà, không nghĩ ra nguyên nhân, Phù Lạc đành phải tự kỷ, chẳng lẽ bởi vì mình quá đẹp chăng , đến mức mê hoặc được cả y đồng?

Phù Lạc vội vàng chiếu cố Uyển phi, Làm Ảnh, còn muốn đem cơm cho Tư Du, Như Tần lại đến phiên thị tẩm, một ngày sau thị tẩm, được Hoàng Thượng phong làm tứ phẩm Dung hoa, ban thưởng ở tại Thụy thực cung, Phù Lạc liên quan cũng đi theo hưởng phúc, chuyển đến Thụy thực cung.

Nói đến Thụy thực cung này thật đúng là địa phương tốt, cửa mở ra thấy hồ, lại ở trên chỗ cao, nên không có cảm giác ẩm thấp, lại cách Kiền nguyên điện cũng không xa, ngự hoa viên phía sau đúng là 1 trong những cảnh sắc đẹp nhất trong cung, trang hoàng cũng đại khí, khí cụ đều là mới mẻ, so với chỗ xa xôi ẩm thấp cũ kĩ Hoán thanh viện kia tốt hơn rất nhiều.

Hậu cung nhất thời nháo nhác, chẳng lẽ giống Dự Vương phi nên Dung hoa xoay chuyển tình thế.

Hoàn hảo không có qua nhiều ngày sau cho lắm, Minh hạc cung truyền ra tin tức tốt Tĩnh phi trong người mang long duệ, mà tin đấy vừa ra thì lại nhanh chóng nhận được tin Vũ chiêu nghi cũng mang long thai, tin vừa truyền ra toàn bộ triều đình đều vui sướng. Long hiên đế hiện tại cũng mới chỉ có một đại hoàng tử, nay hậu cung hai nhân vật cấp quan trọng đều mang thai, chẳng phải là tốt sự.

Chỉ tiếc lúc lên triều, bộ dáng Long hiên đế ngồi đó tựa hồ không phải thực vui sướng, đại thần cẩn thận cũng phát hiện Hoàng Thượng trong khoảng thời gian này phiền não gia tăng.

Long hiên đế ngồi ở trên triều, cũng không thể ngờ tới nàng lại khiến cho mình phân tâm ngay lúc lên triều. Vẫn nghĩ đến nàng đang đùa lạt mềm buộc chặt, không nghĩ tới lần này cư nhiên không để mắt tới, nàng là bị bệnh thật.

"Muội muội ngươi như thế nào có thể đem ta ra ngoài a, ngươi có biết hay không chuện này sẽ khiến ngươi ~~" Uyển phi mệnh cuối cùng cũng được cứu trở về, sau khi cẩn thận điều dưỡng, sắc mặt tốt hơn rất nhiều.

"Tỷ tỷ là ân nhân Phù Lạc, không có ngươi, Phù Lạc sớm đã chết, tỷ tỷ không cần nói câu này, ngẫm lại cũng vì Tiểu Tư Du đi, không thể để cho nàng không có mẫu thân."

"Tư Du nàng ~~"

"Nàng tốt lắm, ngươi yên tâm, Tư Du còn nhỏ nhưng biết nghe lời, ta mỗi ngày đều thăm qua nàng a."

Phù Lạc lại nhìn kĩ mặt Uyển phi, đột nhiên đỏ ửng, muốn nói lại thôi."Tỷ tỷ có cái gì muốn nói liền nói thẳng a."

"Ta ngày ấy ngất, giống như nhìn thấy một nam tử ~~" Uyển phi ánh mắt chờ mong lại sợ bị thương tổn, nhất thời làm cho Phù Lạc nhớ tới Trang Du, mấy ngày nay nhiều việc còn không có được tìm gặp hắn a.

"Tỷ tỷ không có nhìn lầm, đúng là một nam tử, là nhạc sĩ mới vào cung, gọi là Trang Du."

"Trang Du, Trang Du ~~" Uyển phi kích động khóc òa.

Cuối cùng cũng đã biết chuyện xưa của Uyển phi. Nàng còn trẻ xinh đẹp, tự phụ tài hoa, mặc dù cùng Trang Du từng có tình thệ, cũng không cam tâm sống như vậy cả đời, cuối cùng gặp được Long hiên đế 1 lần cải trang vi hành mà nhất kiến chung tình, tiến vào hậu cung, cũng coi như một bước lên mây, cho đến Uyển phi, trong lúc cùng Lan hiền phi chờ đấu trí so dũng khí, đã từng đẻ non, nhưng cuối cùng lại hoài thai long duệ, cũng không ngờ lúc này bị Lan hiền phi cùng người cấu kết vu khống hãm hại, cuối cùng bị biếm vào lãnh cung, Hoàng Thượng đối Tiểu Tư Du không rõ huyết thống cũng không nghe thấy cũng không hỏi qua. Tất cả trong lúc gian nan, liền nhớ đến tình trước, nghĩ đến Trang Du bị phụ bạc cho nên cấp nữ nhi gọi là Tư Du.

"Muội muội, Hoàng Thượng tâm sâu không lường được, ta cũng từng nghĩ đến chính mình chiếm được hắn yêu, không thể ngờ được cũng là tự mình đa tình, muội muội trăm ngàn đừng giống như tỷ tỷ nữa.”

Nói tới đây, lại nghe Làm Ảnh bên ngoài bẩm báo: "Hiền phi nương nương giá lâm."

Hù tim hai người đều nhảy ra ngoài, Phù Lạc ngoài việc nằm xuống giường còn đem Uyển phi giấu vào trong giường.

"Muội muội thân mình đã đỡ chưa?"

"Đa tạ Hiền phi nương nương quan tâm, đã tốt hơn nhiều."

"Muội muội mới từ lãnh cung ra, nên vì chính mình tính toán, nếu như có cần tỷ tỷ hỗ trợ, đừng ngại nói thẳng. Nay tỷ tỷ ở trong cung còn có thể trò chuyện, nếu Tĩnh phi cùng Vũ chiêu nghi sinh được hoàng tử, chỉ sợ tỷ tỷ sau này cũng không mong chiếu cố muội muội được."

Phù Lạc vừa nghe lời này liền biết Lan hiền phi muốn mượn sức mình.

Lan hiền phi tìm đến Phù Lạc cũng là bất đắc dĩ, nay Yến chiêu nghi đối với nàng hoài nghi rất nhiều, không hề còn nói gì nghe nấy, mà chính mình lớn tuổi sắc suy, tuy rằng mỗi tháng còn có ba ngày thị tẩm, nhưng là Hoàng Thượng theo như thật lâu trước kia đã từng không có ngó ngàng đến mình, đến Vân tường cung cũng bất quá là thức trắng đêm xem sách hay tấu chương, hoặc là cùng y nghỉ ngơi, chuyện tư mật mức độ này, Lan hiền phi tự nhiên sẽ không đối với người ngoài nói ra, nhưng nhu cầu hiện tại của nàng là cấp bách tìm một đồng minh, vì nàng loại bỏ Tĩnh phi cùng Vũ chiêu nghi.

Mà vị này ngày xưa yêu Long hiên đế đến thảm thiết, ghen tuông lại cực đại, nhưng là dung mạo quá đẹp nên Phù lúa nữ tựu thành mục tiêu của nàng, về phần Ngọc phi, nàng cùng chính mình đã sớm bất hòa, không có khả năng liên minh cùng mình, ngược lại ở phe ả tiện nhân Tĩnh phi kia. Phù Lạc này khi nhậm chức lại cũng không thấy cùng tỷ tỷ nàng có nhiều thân cận, Lan hiền phi tự nhận còn có thể khống chế đầu óc của Phù Lạc.

"Hiền phi nương nương nghiêm trọng hóa rồi, đại hoàng tử được Hoàng Thượng yêu thích, nương nương không cần cảm thấy bất an, tần thiếp đã sớm nhận mệnh, chỉ nguyện có thể bình an vượt qua nửa đời còn lại là tốt rồi."

Lan hiền phi trong mắt hiện lên thần sắc thất vọng chán nản, vội vàng cáo trì.

Ngày mới qua một tháng, bề trên lại an bài Phù Lạc thị tẩm, Giang Lâm nhận chỉ Hoàng Thượng sai đem dược đưa đến Kiền nguyên điện cấp Phù lúa nữ khi thị tẩm, kinh hách nhảy dựng, mấy ngày trước đây bắt mạch cho Phù lúa nữ, thân mình còn suy yếu không thể thị tẩm, chính mình cũng từng nói cho Vạn công công, cũng không nghĩ đến hôm nay Phù lúa nữ cư nhiên liền thị tẩm.

Phù Lạc đã ba tháng không có nhìn thấy Long hiên đế, trong lòng bất an không yên, cái loại này cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc này khiến cho chính mình hưng phấn không thôi.

Bất quá chuyện tình kế tiếp còn có điểm không thể tưởng tượng.

Long hiên đế ban thưởng ngự thiện ở Kiền nguyên điện, tất cả đều là thuốc bổ, lấy canh vì chủ, cái gì mà canh đông trùng hạ thảo lão áp, canh nhân sâm lộc nhung, canh tổ yến linh tinh, uống vào liền toàn thân khô nóng.

Sau ban thưởng tắm ở "Thần tiên trì", đây chính là ôn tuyền thượng phẩm tự nhiên nhất ở trong cung, chỉ có hoàng đế lão nhân mới được hưởng thụ, hôm nay Phù Lạc cũng có diễm phúc đi.

Thái y chúc bưng dược tới rồi về, Phù Lạc thống khổ vô cùng, những thứ này không phải nên cấp cho Uyển phi sao, như thế nào đưa đến nơi này a, chính mình mới không cần uống thuốc đâu, thuốc Đông y đắng không uống nổi, nàng là vẫn không chịu uống.

Đang phê duyệt tấu chương mệt mỏi Long hiên đế dùng biểu tình cùng ánh mắt phi thường âm lãnh nhìn chăm chú vào Phù Lạc cùng dược trong tay nàng, Phù Lạc tay cầm dược mà run cầm cập, thừa dịp Long hiên đế quay đầu một cái chớp mắt đem dược đổ xuống bồn cây bên cạnh.

Chỉ thấy Long hiên đế đi nhanh về hướng Phù Lạc, Phù Lạc chỉ cảm thấy dường như quanh thân hắn giống như phát ra hỏa diễm, hừng hực lửa giận.

Hắn tiến đến mặt bức mặt Phù Lạc, "Lại đi lấy chén khác." Thanh âm không lớn, nhưng lại tuyệt đối rung động, tức giận, không che dấu chút nào sự tức giận.

Vạn Toàn thùng thùng chạy đi ra ngoài.

Long hiên đế hít sâu một hơi, giống như áp lực cái gì, xoay người cước bộ chấn trở lại trước bàn đọc.

Phù Lạc lại ngây dại ra, nghe thấy Long hiên đế nói: "Đi trên giường, đắp chăn lên."

Phù Lạc như được đại xá chạy đến trèo trên giường, tứ chi không biết là bị dọa hay sao mà lạnh buốt, hôm nay Long hiên đế thật khác thường, thật đáng sợ, Phù Lạc cảm giác chính mình không dám phóng túng khiêu khích hắn, chọc giận hắn.

Trong lòng âm thầm khinh bỉ nỗi khiếp đảm của bản thân mình.

Ngẩn người không biết được bao lâu, chỉ thấy Long hiên đế trong tay bưng chén thuốc hướng chính mình đi tới.

"Vì sao không uống thuốc?" Hắn khinh lãnh nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.