Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công

Chương 57: Chương 57




Edit: gau5555

Beta: Wicca

Yến tiệc vẫn tiếp tục. Nhạc Du Du cũng không biết mọi người đối với nàng vô cùng kinh ngạc, càng không biết trong ánh mắt của Lãnh Hạo Nguyệt có vài tia nghiền ngẫm.

Trong yến tiệc cung đình, không ngoài việc vui chơi giải trí, sau đó hát hát khiêu khiêu, nói thật là, Nhạc Du Du một chút hứng thú cũng không có, ở đây không có ti vi, không có nhạc thịnh hành, chỉ có cây sáo đàn tranh, nghe liền muốn ngủ. Vì thế, hoàng thượng căn dặn Hạo nhi đi đường phải cẩn thận, phải đi sớm về sớm xong liền tuyên bố tiệc bắt đầu mọi người cứ tự do thoải mái ăn uống. Điếu này hợp với ý của Nhạc Du Du, nàng liền đem tất cả tinh lực trong người hòa nhập vào bàn mỹ thực, suy nghĩ của nàng chính là ai cũng không nhìn, ai cũng không phản ứng, ăn xong sẽ mang theo Hạo nhi rời khỏi đây ngay lập tức.

Lãnh Hạo Nguyệt nhìn Nhạc Du Du ăn vui vẻ, trong lòng không khỏi cười không ngừng, đối với vị vương phi của hắn mà nói, trong cung chỉ có thức ăn mới có lực hấp dẫn. Dù sao hắn cũng là “Đồ ngốc”, vì thế, hắn cũng cùng Nhạc Du Du ăn, hai người còn thường thường vì món nào đó hoặc đùi gà gì đó tranh đoạt một chút. Chỉ là, Nhạc Du Du đều nhường cho Lãnh Hạo Nguyệt, nhưng cuối cùng, Lãnh Hạo Nguyệt cũng sẽ chia ra hai phần, sau đó hai người cùng nhau ăn, còn thường thường muốn Nhạc Du Du đút cho …

Nhạc Du Du cũng không phải già mồm cãi láo, vui vẻ hôn lên má Lãnh Hạo Nguyệt một chút.

Khiến cho cũng nữ xung quanh đều xấu hổ đỏ mặt cúi đầu.

Hoàng hậu Đổng Tuyết Mai nhìn hình ảnh hai người, không khỏi nhíu mày, nhưng cũng không có biểu tình gì chán ghét, trái lại có bao nhiêu ước ao. Mà hoàng thượng Lãnh Húc từ đầu chí cuối đều mỉm cười nhìn bọn họ, ánh mắt kia thuần túy chỉ là ánh mắt của một cha nhìn yêu thương con mình.

Lãnh Minh Nguyệt chăm chú nhìn Nhạc Du Du, trên mặt vẫn luôn là vẻ mặt mỉm cười ngọt ngào, Nhạc Du Du cuối cùng ngoắc tay kêu nàng tới đây cùng ăn, không nghĩ tới tiểu cô nương như vậy lại thực sự rời khỏi chỗ ngồi của mình, ngồi xuống bên cạnh Nhạc Du Du.

Vì vậy, mọi người càng kinh ngạc hơn, phải biết rằng, công chúa Minh Nguyệt đối với ai cũng không muốn gần gũi, thậm chí ngay cả bình thường nàng thấy hoàng hậu cũng là vẻ mặt sợ hãi.

Đổng Tuyết Mai càng thêm vui vẻ, đồng thời lại có chút đố kỵ với Nhạc Du Du, nói thế nào thì nàng cũng là mẫu thân vậy mà cũng không sánh bằng một nữ hài tử vừa mới gặp hai lần.

Lãnh Hạo Nguyệt trong lòng kinh ngạc,nhưng nét mặt vẫn như thường lệ, thậm chí còn ăn giấm chua vì Nhạc Du Du gắp thêm một miếng cá cho Minh Nguyệt trong khi chưa cho hắn ăn xong…

Lãnh Huyền Nguyệt híp mắt, vừa uống rượu vừa quan sát nữ nhân đối diện, hắn đối với nữ nhân này thật là ngày càng tò mò hứng thú.

Bạch Ngọc Bình nhìn trượng phu bên cạnh một chút, trong lòng không vui, căn bản trong mắt trượng phu không có mình, nhưng, nàng là người thông minh, vì thế, trên mặt tuyệt nhiên không có chút biểu hiện. Nếu không chiếm được tình yêu, vậy thì cứ bảo trụ vị trí của mình đi, mặc dù có chút đáng buồn, thế nhưng, so với hai bàn tay trắng còn tốt hơn. Vì thế, nàng chỉ cười yếu ớt, sau đó cũng không cần cung nữ hầu hạ phía sau, tự mình cầm bình rượu, vì Lãnh Huyền Nguyệt ân cần rót rượu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.