Phương Bắc Có Giai Nhân

Chương 8: Chương 8




Đến tận ngày hôm sau, Ôn Bắc Bắc mới phát hiện mình để quên máy MP3 ở chỗ Tần Duẫn Chi. Lúc sáng sớm cũng không biết anh ra ngoài hay thức dậy chưa, đành phải lên lầu gõ cửa thử.

Lúc Tần Duẫn Chi nghe tiếng gõ cửa cũng là lúc đương chuẩn bị bữa sáng. Anh biết hẳn nhiên đó là Ôn Bắc Bắc. Chỉ có cô mới không thích ấn chuông cửa, cứ thích gõ như thế. Nha đầu này so với anh còn lỗi thời hơn.

Mở cửa ra, thấy Ôn Bắc Bắc trong áo lông dày, hai chân cọ vào nhau vì lạnh.

“Chào thầy buổi sáng ạ. MP3 của em hình như để quên ở đây…Hắc xì…”

Ấm áp trong nhà cuốn lấy người Bắc Bắc, chỉ khoác một cái áo khoác dày, mới có vài giây cô đã cảm thấy lạnh đến không chịu được.

“Vào nhà trước đi, bên ngoài lạnh.” Tần Duẫn Chi nghiêng người cho cô bước vào nhà.

Ôn Bắc Bắc nhanh nhẹn đi vào, chỉ một thoáng, người thoải mái hơn rất nhiều.

“Tối qua tôi mới biết, sợ em đã ngủ nên không tiện đem xuống.” Tần Duẫn Chi khép cửa, đi vào phòng ngủ.

Hiển nhiên, Tần Duẫn Chi cũng vừa mới dậy chưa bao lâu, tóc còn chưa chải, có chút rối, trang phục ở nhà tùy ý, nhưng cũng có thể nhìn thấy những đường cong cơ bắp mơ hồ. Ánh mắt Ôn Bắc Bắc dính trên người anh, mặt lại bắt đầu đỏ lên. Mình đang rốt cuộc nghĩ cái gì a, Ôn Bắc Bắc thật không ra thể thống gì.

Cầm đồ ra, chỉ thấy Ôn Bắc Bắc đương ngồi trên sô pha đờ người, Tần Duẫn Chi khẽ thở dài một cái, rốt cuộc đúng là một nha đầu kỳ lạ.

“Tôi thấy em chưa tắt MP3 nên tắt giúp em rồi. Bài hát bên trong thực xưa. Tuổi của em, không phải nên nghe âm nhạc bây giờ sao?”

Ôn Bắc Bắc nghe: “Vâng, cho nên trước kia không hợp lắm với bạn cùng lớp. Em chắc có chút kỳ.”

“Không phải.” Tần Duẫn Chi nhìn dáng vẻ có chút uể oải của cô, không khỏi đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cô: “Đó là sở thích của em. Tôi cũng rất thích bài Giai nhân ca này.”

“A, thật ạ?” Ôn Bắc Bắc ngẩng đầu. Vừa lúc nãy cô còn lo lắng Tần Duẫn Chi ngại mình “cổ hủ” nữa.

“Thật sự.” Tần Duẫn Chi gật gật đầu. Hẳn chính là cô nhóc ngày xưa, mười năm trước anh đã gặp cô bé con thích bài Giai nhân ca này, cô bé con đã có ý kiến trái ngược lúc ở hội thảo văn học ngày xưa.

Ôn Bắc Bắc vui vẻ cười, sau đó gãi gãi đầu: “Chuyện kia…Thầy, có thể cho em số điện thoại của thầy được không…Bởi vì em không biết khi nào thầy có ở nhà, cho nên có số thầy cũng tiện một chút.” Tối qua Ôn Bắc Bắc đã chuẩn bị sẵn, lập tức nói ra một hơi, vẫn là mất không ít dũng khí.

“Hm? Được. Em đợi chút.” Tần Duẫn Chi phục hồi tinh thần, lấy bút một dãy số, sau đó đưa cho cô.

Ôn Bắc Bắc vui vẻ nhận: “Vâng…Cảm ơn thầy, em về trước.”

Tần Duẫn Chi gật gật đầu liền đứng dậy mở cửa giúp cô. Ôn Bắc Bắc nhanh lẹ mặc áo khoác ra ngoài. Mới đi được vài bước xuống bậc thang, lại nghe tiếng Tần Duẫn Chi gọi “Ôn Bắc Bắc.”

Bắc Bắc dừng bước, quay đầu nhìn anh khó hiểu. Tần Duẫn Chi không hiểu sao lại lắc đầu, nói: “Không có gì, đi về nhanh đi, đừng để bị cảm lạnh.”

Ánh mắt Ôn Bắc Bắc âm ấm, cười vâng một tiếng. Ngoài làn da màu bánh mật, ngũ quan Ôn Bắc Bắc rất được, lúc cười như ánh mặt trời, vào mùa đông như thế này lại đặc biệt ấm áp. Chỉ tiếc, cô không thường cười.

Đóng cửa lại, Tần Duẫn Chi hơi hạ mi mắt. Cô nhóc dường như đã quên mất anh rồi. Cũng phải, khi đó cô mới mười tuổi. Thời gian trôi qua quá nhanh, mười năm dường như trong nháy mắt.

Về đến nhà, mẹ Ôn đương định đi dạy, gặp Ôn Bắc Bắc vẻ mặt tươi cười, tò mò hỏi, “Thầy Tần nói gì với con hả, xem con kìa.”

Ôn Bắc Bắc giống như bị người khác chọc vào điểm yếu, nụ cười trên môi lập tức tắt: “Không có gì ạ, chỉ tìm thấy được cái MP3 nên con vui thôi.”

Mẹ Ôn lắc lắc đầu, không nói gì nữa. Ôn Bắc Bắc trở về phòng mình, lôi ra mảnh giấy Tần Duẫn Chi vừa viết, ôm gối hớn hở nhìn, ngây ngây ngô ngô cả buổi.

Bây giờ Ôn Bắc Bắc có thể xác định mười phần, chính mình đã thích Tần Duẫn Chi. Loại cảm giác này thực “vi diệu”, giống như có cái gì đó đương lên men trong đáy lòng. Sáng sớm nay có thể nhìn thấy anh, cả ngày hôm nay dường như cũng đẹp lên.

Nhưng là, chuyện này, cô nên nói cho Tử Yên như thế nào đây? Không phải cô bạn cũng thích thầy Tần hay sao?

Vì vấn đề này, Ôn Bắc Bắc rối rắm rất lâu. Bạn bè của cô rất ít, Tử Yên xem như cũng là một trong số đó. Bạn bè cùng nhau thích một người, chuyện như vậy thực sự khiến cho người ta đau đầu. Chỉ là Ôn Bắc Bắc chưa kịp nghĩ nhiều cũng đã hết năm, gần đến cuối học kỳ.

Bình thường, Tử Yên vốn là người không nhiều kiên trì, giờ phút này lại hăng hái đọc sách, không có chút suy nghĩ về chuyện nào khác. Đương nhiên, Bắc Bắc cũng gác chuyện này lại.

Bắc Bắc cũng không thường nhắn tin cho Tần Duẫn Chi, chỉ nhắn một tin chúc mừng vào ngày Nguyên Đán. Còn lại, lúc nào muốn trả hay mượn sách thì nhắn báo cho anh một tiếng. Bắc Bắc nhắn một cái tin phải tốn rất nhiều thời gian. Bấm xong, lại xóa bấm lại, rồi tiếp tục như thế, vô cùng hao tổn tinh lực.

Lúc cuối kỳ, Tần Duẫn Chi lại nhắn cho cô một tin động viên. Bắc Bắc lại tiếp tục biên tập lâu thật lâu, kết quả tin gửi lại vẫn là hai chữ đơn giản, “Cảm ơn.”

Kỳ nghỉ đông, Tử Yên về nhà ở trong Nam, Tứ Hỉ cùng Tiểu Mễ cũng phải về nhà một chuyến. Ôn Bắc Bắc đi theo ba mẹ đến Hải Nam du lịch.

Biển Hải Nam, trời Hải Nam thực sự rất đẹp, nhưng Ôn Bắc Bắc cứ cảm thấy thiếu thiếu điều gì đó. Nghĩ nghĩ, thì ra là xa cách Tần Duẫn Chi, có chút nhơ nhớ. Cô cũng biết trạng thái như vậy là không tốt, Tần Duẫn Chi hoàn toàn coi cô là học sinh, chính cô tương tư đơn phương mà thôi. Nhưng là cô vẫn mang theo quà từ Hải Nam về cho anh.

Còn một tuần nữa là nhập học, ba mẹ cùng nhau trở về Thẩm Dương. Dọn xong quần áo cùng hành lý, Ôn Bắc Bắc xách quà lên lầu, sáng sớm nay cô đã hỏi anh có ở nhà hay không.

Tần Duẫn Chi mở cửa, quả nhiên nhìn thầy Ôn Bắc Bắc. Ánh mắt cô nhìn anh, sau đó đưa ra một gói giấy to, “Thầy, quà từ Hải Nam ạ, ưm…Cảm ơn thầy đã dạy ở học kỳ đầu.”

Một thời gian không gặp cô, tâm trạng Tần Duẫn Chi lúc này cũng tốt lên, có chút vui đùa nói, “Nếu em muốn hối lộ để tôi cho em điểm tốt, chỉ sợ là muộn rồi.”

“Không phải đâu ạ.” Ôn Bắc Bắc bĩu môi.

Tần Duẫn Chi thấy cô như vậy, không muốn làm cô mất vui, lập tức nhận gói quà, nặng, rất nặng: “Cảm ơn em. Có muốn vào nhà ngồi một lát không?”

“Không được, không được, em phải xuống nhà dọn đồ. Ưm, thầy, hẹn gặp lại sau ạ.” Ôn Bắc Bắc nhanh tay lẹ mắt nói, đã chạy thẳng xuống lầu.

Tần Duẫn Chi nhìn bóng dáng hốt hoảng của cô, tầm mắt lại chuyển sang gói quà to kia, bên trong không phải là có cái gì “huyền cơ”? Anh vào nhà, mở gói giấy to ra, vừa thấy, nha đầu kia, lại tặng cho anh một túi đậu đỏ Hải Nam.

Đậu đỏ tương tư, cho một người con trai. Tần Duẫn Chi cầm túi đậu đỏ nặng trịch, lại dở khóc dở cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.