Phương Hoa Tuyệt Đại

Chương 74: Chương 74: Phương hoa tuyệt đại (5)






Edit & Beta: La Quý Đường.

---------------------------------------------------------------------------------

Tiếng gió rất nhỏ phất qua lồng giam hắc ám, Sở Từ ý thức hoảng hốt, sau một lúc lâu, cậu mới nhớ tới, Cực Thiên vốn không có gió, chỉ là bây giờ bị Thái Dương Thần Hỏa áp chế, gió cũng có thể từ nơi này đi ngang qua.

Cậu mở to mắt, lọt vào trong tầm mắt toàn là đêm đen dày đặc, chẳng qua hiện tại đen tối này không phải là ma khí của cậu, mà là tầng tầng phong ấn do đám thần tiên kia vì phòng ngừa cậu chạy trốn mà thêm lên.

Phong ấn mỗi mười năm thêm một tầng, hiện giờ đã có mấy trăm tầng, phù chú phong ấn với thần hoả trộn lẫn bên nhau, nhưng thật ra lại che không được ánh sáng chói mắt của Thái Dương Thần Hỏa.

Phù chú này ước chừng cũng là do người kia sinh ra đã khắc cậu tự tay vẽ, mỗi một lá phù đều lây dính hơi thở cùng cảm xúc khi vẽ bùa của hắn.

Chữ đen trên phù chú giống như sống, như rắn nơi nơi lưu động, thường xuyên theo xiềng xích nóng lòng muốn thử mà quấn lên mắt cá chân của cậu, tựa hồ muốn đem cậu nuốt chửng.

Sau khi bị ma khí của cậu bức lui, lại cách mấy canh giờ nó lại sẽ ngóc đầu trở lại, tới tới lui lui, lặp lại tiêu hao ma khí cậu.

Đám thần tiên kia muốn dùng phương thức này đem ma khí của cậu tiêu hao sạch sẽ, mà cậu cũng đích xác chịu không nhỏ ảnh hưởng.

Sở Từ ngồi dậy, sâu kín mà nhìn xiềng xích chế trụ cậu, trên này che kín phù chú, đã nhìn không ra bộ dáng ban đầu, chữ phù linh hoạt bơi lội, thời điểm lúc ban đầu, nó chỉ có thể bò đến mắt cá chân cậu, hiện tại đã miễn cưỡng lan tràn đến eo.

Cậu rũ mắt, ngưng tụ ma khí thành cây châm, đâm thủng ngón tay, máu tươi nhỏ giọt ở trên xiềng xích, phù chú khắp nơi du tẩu giống như bị máu đốt bỏng, như chạy trốn mà lùi về góc.

Cây châm chọc ra miệng vết thương lớn, máu lại như ngăn không được mà không ngừng chảy ra ngoài, không bao lâu, máu liền sũng nước phù chú.

"Ưm......"

Mất màu số lượng lớn làm sắc mặt của cậu thoạt nhìn tái nhợt vô cùng, môi đỏ bừng cũng mất đi màu sắc ngày xưa, cậu suy yếu mà chớp đôi mắt một chút, cúi người hôn hôn dây xích đã giam cầm cậu mấy ngàn năm.

"Đến đây đi," cậu ôn nhu xoa xoa xiềng xích, giống như đang vuốt ve mặt tình nhân, thanh âm êm tai lại linh hoạt kỳ ảo, tiếng vang như từ cảnh mơ hư ảo truyền đến: "Bé ngoan, tới nơi này của ta......"

Ba ngàn năm qua đi, nhân gian náo động đã sớm khôi phục an bình, Thiên giới chúng thần tiên không cần nói hoà thuận vui vẻ, cũng hoà bình ở chung, nhân gian trên dưới thoạt nhìn đều là hoà thuận như một, giống như ma vật đã từng họa loạn chúng sinh chưa từng xuất hiện qua.

Cây thần cành lá tốt tươi truyền đến một trận động tĩnh rào rạt, lại nhìn kỹ, có thể thấy ở giữa trùng trùng điệp điệp cành lá, đang ngồi là Tiểu Thần Quân thân hình thon dài, hắn có một đôi chân dài, mặt mày đẹp vô ưu vô lự, nhất cử nhất động đều áp không được khí phách thiếu niên.

Tiểu Thần Quân này chính là Dao Quang.

Hắn lười nhác mà dựa vào cành khô. Bỗng nhiên, hắn cảm giác được cái gì, mặt đầy khó hiểu mà che lại ngực.

Là ảo giác sao, hắn giống như nghe được có thanh âm ai đó khóc thút thít.

Hắn nhắm mắt lại, tĩnh lại tâm, phát hiện chính mình không hề nghe lầm, xác thật là có ai đó đang khóc.

Là tiếng khóc khác hoàn toàn với những tiếng khóc mà hắn đã từng nghe qua, tiếng khóc này nghe không có quá nhiều bi ai, thanh âm cũng hết sức triền miên, không giống khóc, càng giống...... Hắn cũng nói không rõ, chỉ cảm thấy mặt đỏ.

Sau khi hắn hoảng hốt một lúc lâu, chờ đến khi tiếng khóc ngừng, mới lòng còn sợ hãi mà nhảy xuống cây thần, dẹp đường hồi phủ.

Liên tiếp ba ngày, tiếng khóc đúng giờ ở trong ngực hắn vang lên, phiền đến hắn tâm thần không yên, đến Viên Văn thần quân còn nhìn ra hắn thất thần, càng đừng nói người khác.

"Tiểu Thần Quân là có tâm sự gì sao?" Thần nữ buông trong thoi trong tay, ôn hòa hỏi một câu.

Dao Quang vừa định nói cho nàng, lời nói đến bên miệng, hắn lại mạc danh mà nuốt xuống, chỉ là lắc đầu: "Có thể là gần đây tu luyện có chút mệt."

Hắn là vị thần quân nhỏ nhất, tự nhiên là phải mỗi ngày tu tập, thần nữ không nghi ngờ hắn, như cũ ôn hòa mà nói: "Mệt mỏi liền nghỉ một chút, nơi này của ta có nuôi lá trà thần, ngươi nếu muốn uống, ta sai người pha một ấm cho người."

Dao Quang ngoan ngoãn gật đầu: "Được."

Trà thần làm hắn tĩnh lại tâm, hắn ngồi một lát, bình tĩnh ngầm làm một quyết định, hắn muốn đi tìm nơi phát ra tiếng khóc kia.

Thiên giới không có quá nhiều việc ngươi lừa ta gạt, hắn cũng dưỡng ra việc thẳng tính muốn cái gì liền làm cái đó, mới vừa quyết định xong, liền gấp không chờ nổi mà cùng thần nữ tạm biệt, trực tiếp trở lại phủ của mình.

Hắn khóa kỹ cửa, trở lại trong phòng, nằm trên giường, nhắm mắt lại, tiến vào tâm thần, dựa theo mạnh mối mấy ngày hôm trước mơ hồ phát hiện, tỉ mỉ mà tìm kiếm ——

"Rầm."

Tiếng nước đem hắn bừng tỉnh, hắn hoảng hốt mà mở to mắt, bốn phía đều là đen tối dày đặc, nặng nề mà đè ở mỗi một tấc nơi này, giống như không thể thở nổi, làm hắn theo bản năng cảm giác không được thoải mái.

Nơi này là chỗ nào?

Hắn không động, đầu ngón tay bốc cháy lên một ngọn lửa, ánh lửa xua tan đen tối, nhưng hắn còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, thấy cảnh tượng trước mắt, chùm Thái Dương Thần Hỏa đang kịch liệt nhảy lên vài cái, lại dập tắt.

Hắn sao cũng không thể tưởng được, nơi cổ quái này cư nhiên còn có người đang tắm, mà hắn vừa mới vừa lúc thấy được bộ dáng người kia tắm ra.

Hình ảnh chợt lóe qua, cố tình lại rõ ràng đạt được sự hiện diện, hắn thấy rõ sống lưng đều đều của người nọ, eo nhỏ hẹp, còn có dấu vết màu đen kỳ quái, bò đến bên hông cậu, không biết đó là thứ gì, nhưng khắc ở trên da thịt trắng nõn của người nọ, thoạt nhìn cư nhiên nhiều thêm vài phần mỹ cảm kinh tâm động phách, như cánh hoa màu đen quấn quanh ở trên người hắn.

"......"

May mắn thần hỏa ở dưới nỗi lòng kích động của hắn tự động diệt, bằng không phải làm sao giải thích được loại tình huống hoảng loạn này, hắn thật đúng là giải thích không được.

Dao Quang nhéo nhéo lỗ tai, cảm giác nóng đến lợi hại.

"...... Thực xin lỗi," hắn nói năng lộn xộn mà giải thích nói: "Ta, ta không nghĩ tới nơi này sẽ có người, không cẩn thận đường đột như vậy, thực xin lỗi."

Người kia không nói gì, nơi đen tối càng thêm áp bách, Dao Quang rầu rĩ mà rũ đôi mắt xuống, không biết nên làm thế nào cho phải.

Sở Từ cũng có chút ngoài ý muốn, cậu tìm tiểu quỷ này mấy ngày, không nghĩ tới hắn sẽ tại loại thời điểm này đột nhiên xông qua.

Nhưng cũng chỉ có một chút, tiếp theo, cậu liền ác liệt mà cong khóe môi lên, lượn đến trước mặt tên tiểu quỷ kia.

Dao Quang cảm giác được một cái tay lạnh lẽo, mang theo hơi nước nắm cằm của mình.

"Tiểu quỷ," người này thanh âm nghe vào ôn nhu cực kỳ, lại có chút cảm giác quen thuộc vi diệu, giống như...... Giống như thanh âm vẫn luôn ở trong lồng ngực hắn khóc thút thít.

Hắn vô thố mà chuyển động đôi mắt, nghe thấy người này thong thả ung dung mà nói: "Ngươi là như thế nào tìm tới nơi này?"

"Ta nghe được có người đang khóc," sau một lúc lâu, Dao Quang thật cẩn thận hỏi: "Cái người khóc thút thít kia...... Là ngươi sao?"

"Phải hoặc không phải, cùng ngươi có quan hệ gì?" Người nọ lười biếng mà nói.

"Ta có thể giúp ngươi," Dao Quang xúc động, không tự chủ được mà trả lời: "Nếu như ngươi đụng phải khó khăn, ta có lẽ có thể giúp được ngươi."

Nói xong, hắn mới cảm thấy chính mình nói như vậy giống như không tốt lắm, hắn còn không rõ ràng người này rốt cuộc là người tốt hay là người xấu mà, nhưng là hắn nghĩ nghĩ, hắn cũng không cảm giác hối hận.

Người kia thu tay, từ bên người hắn rời đi.

Dao Quang nín thở đợi nửa ngày, không chờ được người kia trả lời, bỗng nhiên có chút mất mát.

"Ta có thể đốt một chiếc đèn không" hắn chán nản hỏi: "Nơi này thật tối, ta không quen."

Sở Từ dừng một chút: "Đốt đi."

Thái Dương Thần Hỏa lại sáng lên, ánh sáng này ở nơi tối tăm đã lâu, chỉ là quá sáng, sáng đến chói mắt.

Sở Từ nhắm mắt, Dao Quang từ ánh lửa sáng lên liền đang quan sát động tĩnh cậu vội vàng đem lửa thu nhỏ rất nhiều, "Ngươi có phải hay không không quen sáng như vậy? Ta chỉnh sang tối rồi, ngươi có thể mở to mắt."

Chùm thần hỏa kia đích xác tối lại rất nhiều, chỉ là nó rốt cuộc vẫn là thiên địch của cậu, chẳng sợ nhắm mắt lại, cũng có thể cảm giác được nó nóng cháy.

Sở Từ nhẹ nhàng thở dài: "Ngươi cách ta xa một chút."

Dao Quang liền lại đem lửa thu nhỏ một chút, thẳng đến chùm lửa kia thu nhỏ lại thành giọt nước, ánh lửa mờ nhạt như là hoàng hôn: "Như vậy tốt hơn một chút không?"

Sở Từ không muốn nói chuyện.

Dao Quang cảm giác như vậy hẳn là có thể, an tĩnh một lát, lại thử hỏi: "Ta có thể nhìn ngươi không?"

"Để tối nhìn ngươi có thể chứ?"

"Nơi này là chỗ nào, ngươi vì sao lại ở chỗ này?"

"Ngươi vẫn luôn là một người ở chỗ này sao?"

Có thể là do nguyên nhân lâu rồi không nghe được người khác nói chuyện, Sở Từ cảm thấy tiểu quỷ này nói thật nhiều, ríu rít, so với chim còn nhiều hơn.

Dao Quang sinh ra liền không có ý thức sợ hãi, hắn là *Kim Ô quản lí Thái Dương Thần Hỏa, nhưng thiêu vạn vật, trên đời này có cái gì có thể làm hắn sợ hãi?

*Kim Ô: Quạ ba chân là một sinh vật được tìm thấy trong một loạt các truyện thần thoại và tác phẩm nghệ thuật khác nhau ở khu vực Đông Á. Nó được tin là có tồn tại trong văn hoá Đông Á và đại diện cho mặt trời. Sinh vật này cũng được tìm thấy dưới dạng tượng trưng ở trên các đồng tiền cổ từ Lycia và Pamphylia.



Nhưng hắn không biết vì sao, chính là có chút sợ người trước mắt này, cậu không nói lời nào cũng sợ, cậu không nhúc nhích cũng sợ.

Sợ rồi sợ, hắn vẫn rất muốn trông thấy bộ dáng của người này, vì thế, hắn dũng cảm mà đi về phía trước vài bước: "Để ta thấy ngươi được không......"

Sở Từ xoay người, bỗng chốc xuất hiện ở trước mặt hắn, lướt trên gió phất qua từng đợt, gợi lên u hương đầy đất.

Cậu không có ý tốt mà cong khóe môi lên: "Ngươi muốn nhìn ta?"

Dao Quang: "......"

Hắn hô hấp ngừng lại, đến nâng bước chân lên rồi hạ xuống như thế nào cũng quên mất.

Hắn trước nay chưa thấy qua người đẹp như vậy, đẹp đến...... Làm hắn chỉ là nhìn thôi, liền nhịn không được mặt đỏ.

"Ta ta ta......"

Dao Quang "Ta" nửa ngày, khó được mà mắc kẹt, không biết nên nói cái gì mới được, hắn không dám nhìn người này, ánh mắt không có tiêu điểm nhìn khắp nơi, sau khi nhìn đến trên mắt cá chân cậu thủ sẵn xiềng xích, hắn mới tìm được lời muốn nói: "Là ai đem ngươi nhốt ở nơi này?"

Trong thanh âm của hắn có chút tức giận đến chính hắn cũng chưa phát hiện ra.

Sở Từ tản mạn mà trả lời: "Ai biết được, có lẽ là một tên ngốc đến lời còn nói không rõ."

Dao Quang nhíu mày, sau một lúc lâu, hắn hậu tri hậu giác mà ý thức được, người này nói khả năng đại khái là hắn.

"Ta không ngốc," Dao Quang phản bác: "Ta cũng không có khả năng đem ngươi nhốt ở nơi này."

"A? Vì sao không có khả năng?"

"Bởi vì, bởi vì......"

Sở Từ hướng trước mặt hắn đi đến một bước, hai người khoảng cách gần đến hô hấp cũng có thể nghe: "Hửm? Vì sao?"

"......"

Dao Quang trong đầu lướt qua vô số lí do, nghĩ không ra một câu có thể nói, hắn phí công mà há miệng thở dốc. Ngay sau đó, hắn "Phanh" một chút, biến thành một con gà con cả người ánh vàng rực rỡ.

Ước chừng là trên mặt có thể che đậy, Dao Quang không hề khẩn trương đến mất chữ, phi thường thản nhiên mà mở miệng: "Pi ——"

Sở Từ rũ mắt xuống: "......"

Thật đúng là chim.

Con chim nhỏ này rất là tự tại mà nhảy tới nhảy lui, cuối cùng còn nhảy đến trên xiềng xích chế trụ cậu nhảy nhót hai cái: "Pi pi pi."

Nói ngôn ngữ chim à, nghe không hiểu.

Sở Từ đem hắn xách lên, đè thấp thanh âm, ôn nhu mà chậm rãi nói: "Ngươi chỉ đang mơ mà thôi, trở về đi."

"Phanh ——"

Dao Quang giật mình một cái, từ trên giường lăn xuống.

Hắn mở to mắt, không lập tức đứng lên, mà là ngây người một lát, buồn bã mất mát mà che lại ngực.

Nguyên lai chỉ là giấc mộng.

Nhưng mà, vì sao hắn sẽ đột nhiên mơ như vậy?

Nghĩ đến người kia mà hắn nhìn thấy ở trong mộng, còn có hình ảnh không cẩn thận nhìn thấy, mặt hắn lại không chịu khống chế mà đỏ lên.

Hắn ở trong sách đọc qua, người tới tuổi biết yêu cái đẹp, liền sẽ mơ thấy một ít cảnh mơ khó có thể nói, chẳng lẽ hắn cũng tới tuổi này rồi sao?

Vậy hắn, vậy hắn còn sẽ mơ nữa...... Người trong mộng cư nhiên có thể đẹp như vậy.

Tác giả có lời muốn nói: Dao Quang pi: Không xong, ta tương tư rồi.

- -------------------------------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.