Phượng Nghịch Thiên Hạ

Chương 329: Chương 329: Ấu thú Thần cấp (1)




Phong nguyên khí biến thành một lá chắn trong suốt, bao phủ trên người Tiết Triệt, tay hắn chỉ là đơn giản giơ lên vài cái, phong nguyên khí chữa thương, cuồn cuộn không ngừng mà đưa vào trong thân thể Tiết Triệt .

Cứ như thế, thản nhiên tựa như nước chảy mây trôi, kết hợp với một thân bạch y tinh khiết, không biết bao nhiêu cô gái nhìn mà trong lòng rung động, gương mặt ửng đỏ.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Phong Liên Dực sử dụng nguyên khí, trừ động tắc của hắn ở ngoài, vẫn đối với loại phong nguyên khí chữa thương này âm thầm động tâm.

Nàng tu luyện phù chú thuật trong Vạn Thú Vô Cương thì có thể tùy ý điều động nguyên khí trong thiên địa, đến lúc đó phong thuộc tính nàng cũng có thể sử dụng, loại nguyên khí chữa thương này ắt không thể thiếu!

Nhìn vết thương trên người Tiết Triệt dần dần khép lại, không chảy máu nữa, Phong Liên Dực mới chậm rãi thu hồi phong nguyên khí, khụ một tiếng, bộ dáng có chút yếu ớt.

“Làm phiền Dực vương tử .” Phụ trách lần này của đội là Nam Cung trưởng lão ôm quyền cảm ơn, Bắc Diệu Quốc Cửu hoàng tử này mặc dù chỉ là con tin, nhưng nhân phẩm cùng năng lực thì làm cho mọi người tâm phục khẩu phục.

“Không sao, dẫn hắn đi nghỉ ngơi đi.” Phong Liên Dực thản nhiên nói, trên mặt không có nửa điểm kiêu ngạo, càng lại làm cho người ta bội phục.

Năng lực của hắn mặc dù rất đặc thù, tuy nhiên thoạt nhìn, tựa hồ không thể tùy ý vận dụng, ý tứ của trường lão cũng là không phải trong tình huống bất đắc dĩ thì không nên dùng năng lực của Phong Liên Dực .

Lần này cũng là ngoài dự liệu, người nào cũng nghĩ chỉ là ở trong Mê Vụ Sâm Lâm đối mặt với một ít lực công kích của linh thú, không nghĩ sẽ xuất hiện thương vong lớn như thế.

Lần này xem như Tiết Triệt không thể cùng tiến vào Phù Quang rừng rậm với bọn họ, may mà tiến vào chưa lâu, đưa về cũng tiện lợi.

Mấy vị trưởng lão cho người đem Tiết Triệt ra ngoài, sau đó tổ chức đội ngũ, tiếp tục đi tới, rốt cuộc tới bên ngoài Phù Quang rừng rậm mới hạ trại nghỉ ngơi.

Lần này là truyền thống của Linh Ương Học Viện đã truyền nhiều năm nay, bởi vậy nhóm lửa nấu cơm, xây dựng cơ sở tạm thời, hết thảy công việc cũng được phân phối được đâu vào đấy.

Hoàng Bắc Nguyệt cùng công chúa Anh Dạ cùng nhau đóng lều vải, rồi một người đi ra ngoài, xem trước tình hình bên ngoài của Phù Quang rừng rậm một chút .

Luyện chế Tẩy Tủy đan cần có một vài loại dược liệu, không biết có thể tìm ở bên ngoài Phù Quang rừng rậm hay không.

Vì để phòng ngừa đệ tử tò mò một mình chạy vào Phù Quang trong rừng rậm nên mấy vị lão sư phải thay phiên nhau tuần tra, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không muốn bị phiền toái, chỉ thoáng đứng ở xa xa nhìn trong chốc lát.

Lúc này, trong Phù Quang rừng rậm không biết thế nào đột nhiên xuất hiện rất nhiều linh thú hoảng sợ chạy đến.

Tất cả mọi người dù bận rộn đều ngừng tay trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn về phía sâu thẳm trong rừng, ngẫu nhiên có Phù Quang lóe ra từ sâu trong rừng rậm.

Chuyện gì đã xảy ra? Cảm giác giống như rất nhiều linh thú cùng nhau cuồng chạy tới ! Hơn nữa ít nhất đều là thập giai!

Nam Cung trưởng lão vội vã từ doanh trướng đi ra, híp mắt nhìn trong chốc lát, trầm giọng hỏi: “Người đi dò la tin tức phía trước đã trở về chưa?”

“Trưởng lão, hắn chưa trở về!” Một người tuổi còn trẻ lo lắng nói, “Trưởng lão, tình hình này có gì đó không đúng, trước hết để cho các học sinh rút lui đi!”

Nam Cung trưởng lão cũng đang có ý đó, nhóm người này đều là đệ tử tinh anh của Linh Ương Học Viện trong mấy năm qua, bọn họ tổn thất thì biết tính sao !

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.