Quả Phi Đợi Gả: Nịnh Hậu Đùa Lãnh Hoàng

Chương 375: Chương 375




Mạc Kỳ Minh gây áp lực giống như núi đè, người tỏa đầy tức giận cùng lạnh lùng, khiến thái giám cung nữ run lẩy bẩy, gương mặt tuấn tú lãnh ngạo nhìn hướng thái giám nắm vai Lăng Tuyết Mạn, trong mắt tận trào sát khí!

Hai thái giám lập tức bị kinh hãi, hai tay phát run, thân thể phát run, ánh mắt hoảng sợ nhìn Hạ Lệ Nhân, không biết làm sao cho phải!

“Muốn chết!”

Mạc Kỳ Minh lạnh lùng khạc ra hai chữ, bàn tay mạnh mẽ dùng lực hút hai thái giám đến bên cạnh, đồng thời nâng chân đá ra, hai thái giám kia chỉ kịp “A ——” Thân thể liền bay ra năm trượng, ngã ở trên đá bất tỉnh!

Lăng Tuyết Mạn được tự do, gấp rút bò lên đẩy thái giám giữ Trần Lâm Nhi, “Cút ngay!”

Dưới kinh hãi, hai thái giám này đã xụi lơ, vừa bị Lăng Tuyết Mạn đẩy liền quỳ rạp dưới đất, răng trên răng dưới răng run lẩy bẩy, “Nô nô tài ra mắt Tam Vương gia! Nô tài phụng phụng lệnh làm việc……”

Trần Lâm Nhi bị kéo, đầu gối bị thương, cộng thêm mặt bị đánh, bàn tay sưng đau, đứng không vững tựa vào trên người Lăng Tuyết Mạn, nước mắt giắt trên lông mi, cúi đầu không dám phát ra một tiếng.

Lăng Tuyết Mạn đưa tay xoa xoa má phải của bị đánh mình, lại nhìn Trần Lâm Nhi thê thảm một chút, cắn răng quăng ánh mắt cho Mạc Kỳ Minh. Mạc Kỳ Minh giật mình, sau đó nháy mắt mấy cái, khóe môi cũng nâng lên nụ cười ác độc. Lăng Tuyết Mạn hài lòng nhếch khóe miệng, rồi sau đó đỡ Trần Lâm Nhi đứng ngay ngắn, bước đến chỗ Hạ Lệ Nhân, tay phải chậm rãi nâng lên. Trong lúc Hạ Lệ Nhân kinh ngạc, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, bàn tay tung ra, “Bốp bốp ——”

Tràng pháo tay vang dội như thế, vào lúc quang cảnh im ắng như thế này nghe rất là rõ ràng, thậm chí còn mang theo dư âm thật lâu không tiêu tan!

Gọn gàng thu tay lại, Lăng Tuyết Mạn lui về phía sau, nở nụ cười trong suốt hồn nhiên, “Lệ Quý Phi nương nương hiểu được mùi vị ăn tát tai chưa?”

Hạ Lệ Nhân lảo đảo lui hai bước, không thể tin trợn to hai mắt, trước mặt mọi người bị cung nữ chế nhạo, thể diện hoàn toàn mất sạch, trên gương mặt đau rát làm nàng gào thét: “Tiện tì đáng chết! Lại dám dĩ hạ phạm thượng! Bổn cung tha cho không ngươi!! Tóm ả lại!”

Vậy mà tất cả quỳ thái giám cung nữ không dám động, chỉ có cái đầu càng thêm rũ xuống.

Kim Linh cũng tự ôm bụng nằm ở trên đất, trong lòng tức giận cũng không dám kêu.

Hạ Lệ Nhân tức giận, bụm mặt ngực thở gấp gáp, mắt phượng xinh đẹp bén nhọn quét về phía Mạc Kỳ Minh, “Tam Vương gia, ngài dám công khai che chở Lăng Tuyết Mạn, để Lăng Tuyết Mạn động thủ với bản cung. Bản cung muốn xin hoàng thượng làm chủ!”

“Lệ Quý Phi, Bổn Vương từng bảo Lăng Tuyết Mạn đánh ngươi sao?” Mạc Kỳ Minh xoay người nhìn Hạ Lệ Nhân, mắt bình tĩnh lạnh nhạt, giọng nói lại cực kỳ âm lạnh, “Chỉ là, nếu hoàng thượng muốn truy cứu, tội này Bổn Vương sẽ thay Lăng Tuyết Mạn chịu trách nhiệm, hai chữ ‘tiện tì’ này Bổn Vương không thích nghe! Lệ Quý Phi xinh đẹp như hoa, cần phải quý trọng cốt cách, giữ tinh thần phấn chấn, nếu bệnh là không cách nào hầu hạ hoàng thượng, đó mới là quan trọng!”

“Ngài! Ngài…… Ngài……” Hạ Lệ Nhân vặn vẹo mặt nửa ngày chen không ra một câu, thân thể không ngừng run rẩy. Nàng không phải người ngu, cũng tự nhiên biết quan hệ của cha nàng cùng Tam Vương gia, vậy mà lòng háo thắng cũng nỗi nhục nhã lúc nãy làm lý trí nàng hoàn toàn không còn, “Lăng Tuyết Mạn hành thích nhục mạ đánh Bản cung, bất kính với bản cung, tội đáng chết. Tam Vương gia coi rẻ Bổn cung, che chở ả, chính là đồng phạm. Bản cung sẽ không từ bỏ ý đồ!”

“Thúi lắm!” Lăng Tuyết Mạn giận dữ hô lên: “Ngươi mù mắt còn lớn lối. Bà cô đây không có trêu chọc ngươi, còn bị tiện nữ ngươi làm hại té từ trên cây xuống, bà cô đây còn không nói gì, kết quả tiện nữ ngươi vu khống bà cô hành thích ngươi, vả miệng ta, đấy là khi dễ sao? Nếu ngươi coi hoàng thượng là chỗ dựa tốt cho ngươi, hiện tại liền tìm hoàng thượng đi. Lăng Tuyết Mạn ta cũng muốn hỏi một chút vị hoàng đế kia có phải cũng hồ đồ như ngươi mà ỷ thế lấn người hay không!”

Cẩu Hoàng Đế! Xem ngươi cưới cái tiện nữ ngực lớn nhưng không có đầu óc này, đã biết ngươi cũng không phải là cái gì tốt!

Hạ Lệ Nhân đâu phải kiểu người đứng yên nghe chửi, liền dang tay chuẩn bị tát đối phương.

“Hoàng thượng giá lâm ——”

Đột nhiên tiếng kêu bén nhọn cao vút vang lên, Hạ Lệ Nhân nâng tay lên liền dừng giữa không trung. Mạc Kỳ Minh đồng thời giơ bàn tay chuẩn bị đánh úp về phía Hạ Lệ Nhân, chợt thu hồi thật nhanh, nói: “Mạn Mạn, không cần lỗ mãng!”

Lăng Tuyết Mạn kinh ngạc nhìn về phía trước, trong lòng mơ hồ lại có mong đợi. Nàng rốt cuộc có thể thấy hình dáng chân thực của chồng trước!

Đỉnh kiệu màu vàng từ từ đi tới, Từ An dẫn đầu, cách bọn họ ba trượng, lên tiếng: “Dừng kiệu!”

Mạc Kỳ Minh. Hạ Lệ Nhân. Trần Lâm Nhi toàn bộ quỳ xuống, cũng mấy thái giám cung nữ vốn quỳ nãy giời cung kính dập đầu, “Tham kiến hoàng thượng! Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế!”

Lăng Tuyết Mạn mờ mịt nhìn cái kiệu kia cùng tất cả thị vệ thái giám đi theo hoàng thượng, tìm kiếm bóng dáng có thể là tình nhân của nàng, đồng thời chờ đợi người bên trong xuống kiệu.

Vậy mà cái kiệu kia lại không có động tĩnh gì!

Chỉ thấy Từ An chậm rãi mà đến, dừng lại, quét mắt nhìn tất cả, mặt không tỏ vẻ gì, nói: “Thánh giá Hoàng thượng đi qua, làm sao ở chỗ này lại ồn ào như vậy?”

Tròng mắt nhìn đến Hạ Lệ Nhân cùng Mạc Kỳ Minh, mới quỳ, “Nô tài thỉnh an Lệ Quý Phi nương nương! Thỉnh an Tam Vương gia!”

Dứt lời, đứng dậy chắp tay nói: “Xin hỏi Tam Vương gia, đã xảy ra chuyện gì?”

“Từ công công, chuyện không lớn, một ít hiểu lầm, không dám quấy nhiễu hoàng thượng!” Mạc Kỳ Minh nhàn nhạt cười nói. Hắn không sợ Hạ Lệ Nhân, chỉ sợ Mạc Kỳ Hàn sẽ giận chó đánh mèo, Lăng Tuyết Mạn lại gặp tai họa.

“Hừ! Bổn cung đi gặp hoàng thượng!” Hạ Lệ Nhân đắc ý hừ lạnh, đứng dậy đi tới cỗ kiệu

Lăng Tuyết Mạn thấy thế, chỉ sợ Hạ Lệ Nhân đổi trắng thay đen, vội cất bước đuổi theo muốn nói rõ ràng với hoàng thượng. Từ An thấy thế, mawtk không biến sắc, ngăn ở trước mặt Hạ Lệ Nhân cùng Lăng Tuyết Mạn, “Lệ Quý Phi nương nương, Lăng cung nữ, hoàng thượng chưa triệu kiến thi không thể tự tiện xông vào!”

Đi hai bước đành dừng lại, Hạ Lệ Nhân tức giận nói: “Bổn cung chịu oan khuất, muốn đi cầu xin hoàng thượng làm chủ!”

“Ai, An An thái giám, ta bị oan, ta cũng muốn đi tìm hoàng thượng hỏi một chút Quý Phi là có thể tùy tiện đánh người sao?” Lăng Tuyết Mạn vội nói.

Mạc Kỳ Minh lo lắng Lăng Tuyết Mạn thua thiệt, đi theo nói: “Mạn Mạn, nàng đừng manh động, bất kính đối với hoàng thượng, nàng cho dù có đúng cũng sẽ bị phạt!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.