Quá Trình Dưỡng Thành Đố Hậu

Chương 113: Chương 113




Gió đêm mang theo mùi hoa quế thổi vào qua cửa sổ, thân thể Từ Xán Xán co rúm lại, nàng đưa tay kéo chăn đắp lên người, cầm lấy sách tiếp tục đọc.

Tiếng bước chân quen thuộc từ xa truyền tới.

Từ tiếng bước chân, Từ Xán Xán biết được chính là Chu Nhan.

Chu Nhan xốc bức rèm lên, trong tay cầm một hộp cơm.

Thấy Từ Xán Xán nhìn mình, nàng quỳ gối hành lễ, khẽ cười nói:"Thiếu phu nhân, nô tỳ mang điểm tâm đến cho người!"

Thấy Từ Xán Xán ngơ ngác nhìn mình như trước, Chu Nhan không khỏi mỉm cười: "Đều là những món người thích ăn, do nô tỳ xuống bếp làm cho người!"

Vốn dĩ, Từ Xán Xán trong lòng hơi cô đơn lập tức có chút ấm áp, liền ngồi dậy cườinói:"thật không? Để ta xem có phải món ta thích ăn hay không!"

Chu Nhan xoay người ra ngoài, đem hộp cơm đặt trên bàn bát tiên, thế này mới vào hầu hạ Từ Xán Xán mặc quần áo.

Hai người khoảng cách rất gần, Từ Xán Xán ngửi thấy mùi khói dầu trên người Chu Nhan, trong lòng rất cảm động nhưng lại không nói gì.

Chu Nhan thấy Từ Xán Xán chỉ mặc một cái áo hồng mỏng và váy tứ phúc lụa trắng, liền đi đến tủ quần áo lấy một áo khoác chân hồng thêu hoa hồng mặc vào cho Từ Xán Xán, rồi búi tóc lại cho Từ Xán Xán.

Chu Nhan còn muốn hầu hạ Từ Xán Xán rửa tay, Từ Xán Xán cười đẩy nàng ra: "Chỉ có ta và ngươi ở đây, sao lại cần dùng mấy hình thức hầu hạ như thế?"​

Chờ Từ Xán Xán rửa tay rồi dùng khăn lụa lau xong, Chu Nhan đã dọn đồ ăn ra.​

Từ Xán Xán đến thì thấy trên bàn bát tiên bày một đĩa đậu phụ ma bà, một rau khoai xào tỏi, một chén táo hạt tiêu và một chén canh thịt bò, còn dùng bát múc một bát cơm Sở Châu —— tất cả đều là những món ăn Từ Xán Xán thích!

Nàng nhất thời cảm thấy thèm ăn, liền ngồi xuống cầm đũa bắt đầu dùng.

Chu Nhan thấy Từ Xán Xán bắt đầu dùng cơm, thì đi pha một bình mao tiêm bưng lên —— Từ Xán Xán thích nhất dùng trà xanh chan canh.

Bởi vì Từ Xán Xán thích ăn cay, cho nên Chu Nhan bỏ không ít ớt vào món đậu phụ ma bà, cắn một miếng đậu thơm thơm mùi ớt, rất hợp ăn với cơm, Từ Xán Xán rất nhanh ăn ra một người đầy mồ hôi.

Chu Nhan trước lấy khăn lụa lau mồ hôi cho Từ Xán Xán, sau đó múc nửa bát cơm, đổ trà xanh vào cho Từ Xán Xán, Từ Xán Xán dùng đũa quậy quậy, cảm thấy trà xanh ra màu trắng, rất đẹp mắt, liền cầm chiếc đũa bắt đầu ăn.

Thấy Từ Xán Xán ăn không biết trời đất gì, Chu Nhan múc một bát canh thịt bò, dùng thìa quậy cho bớt nóng, thế này mới đưa cho Từ Xán Xán.

Mùi vị canh thịt bò tinh khiết, mặt trên có một lớp tỏi tươi được cắt nhỏ, Từ Xán Xán uống thử một chút cảm thấy rất ngon, liền chờ Chu Nhan đút cho nàng.

Chu Nhan múc một thìa canh đã bớt nóng, đang muốn đút cho Từ Xán Xán, chợt nghe tiếng bước chân chạy tới, nàng ngẩng đầu lên thì thấy Phó Dư Sâm và ngoại lão gia đitới ngang cửa phòng chính, nhất thời vừa mừng vừa sợ, vội vàng nhắc nhở Từ Xán Xán:"Thiếu phu nhân, công tử và ngoại lão gia đã về!"​

Từ Xán Xán đang vùi đầu ăn cơm, nghe vậy trái tim đập mạnh hơn, nàng ngẩng đầu vừa thấy —— đúng là phụ thân và Phó Dư Sâm!​

Quả nhiên, Từ Xán Xán vui mừng không thôi, lập tức đứng dậy đi nghênh đón. Bởi vì đứng lên quá nhanh, ghế dài đằng sau rớt xuống.

Chu Nhan vội vàng xoay người dựng ghế lên.

Phó Dư Sâm thấy thế, chỉ mím môi mỉm cười. hắn vừa mới thấy Chu Nhan đang đút Từ Xán Xán ăn canh, cảm thấy các nàng rất thân thiết, trong lòng không khỏi có chút buồn, nhưng trước mặt cha vợ hắn lại không thể nói ra, đành phải mỉm cười.

Từ Thuận Hòa thấy Từ Xán Xán đã thành thân mà còn lỗ mãng như thế, sợ con rể ghét bỏ nàng, nên cố ý trước mặt Phó Dư Sâm trách cứ nàng: "Nha đầu ngươi đãthành thân, sao còn lỗ mãng như thế?"

Miệng ông thì đang trách cứ nhưng trên mặt lại không tự chủ được nở nụ cười vui mừng.

Từ Xán Xán nâng váy chạy tới.

Phó Dư Sâm và Từ Thuận Hòa đứng song song với nhau, hai người đều cho rằng tất nhiên Từ Xán Xán sẽ nhào vào lòng mình, cho nên đều mỉm cười vươn tay ra.

Từ Xán Xán không nghĩ nhiều như vậy, nàng đã mấy tháng không gặp phụ thân, bởi vậy liền nhào vào lòng Từ Thuận Hòa, ngưỡng mặt nhìn Từ Thuận Hòa, ánh mắt hồng hồng, thanh âm yêu kiều: "Cha, con nhớ người!"

Ánh mắt Từ Thuận Hòa ươn ướt, ông vỗ lưng Từ Xán Xán nhẹ nhàng:"Nha đầu ngốc,không phải cha đến thăm con đây sao!"

Phó Dư Sâm đứng bên cạnh, thấy hai cha con thân thiết như thế, trong lòng khôngkhỏi khó chịu. hắn liếc hai cha con đang ôm nhau thân thiết này, cảm thấy không vừa mắt, cũng không cao hứng nhạc phụ đại nhân kêu nương tử của mình là "Nha đầu ngốc" —— Xán Xán của hắn sao có thể ngốc được?!

Mặc dù Chu Nhan không nói gì, nhưng lại rất có mắt, nàng thấy sắc mặt công tửkhông tốt lắm, liền đoán được thiếu phu nhân chỉ lo thân thiết với ngoại lão gia mà bỏ quên công tử, cho nên Chu Nhan cố ý ho khan vào tiếng:"Khụ khụ! Khụ! Khụ khụ!"

Từ Xán Xán nghe nàng ho khan không đúng, liền nhìn qua, phát hiện Chu Nhan nháy mắt với mình, còn dùng khóe mắt liếc Phó Dư Sâm.

Thấy khuôn mặt tuấn tú của Phó Dư Sâm âm trầm như nước, Từ Xán Xán lập tức hiểu ý tứ của Chu Nhan nên cố ý liếc mắt quan sát Phó Dư Sâm, sau đó nàng cầm tay phụ thân đến bàn bát tiên ngồi xuống, miệng thì không ngừng dặn dò:"Chu Nhan đi dặn phòng bếp làm vài món đến đây, Tử Tương dẫn người đưa nước tới, hầu hạ công tử và ngoại lão gia rửa tay!"

Lúc Phó Dư Sâm đến, Bích Vân, Tử Tương dẫn Hàn Hoa và Hàn Thu đứng ngoài cửa đợi!

Đám người Chu Nhan đáp" Vâng", Bích Vân châm trà cho công tử và ngoại lão gia trước, xong rồi mới ra ngoài.

Từ Xán Xán bận rộn như vậy mà cũng không quên quan sát Tử Tương, thấy nàngkhông khoe khoang quan hệ giữa nàng và Phó Dư Sâm, trong lòng mới thở phào nhẹnhõm.

Từ Xán Xán đỡ phụ thân ngồi xuống, xong rồi mới cố ý cười tủm tỉm bước tới trước Phó Dư Sâm, quy củ quỳ gối hành lễ: "Tham kiến đại soái!"

Từ Thuận Hòa thấy nữ nhi đối với con rể có quy củ, không khỏi gật đầu mỉm cười.

Ánh mắt Phó Dư Sâm sâu thẳm nhìn Từ Xán Xán —— trực giác của hắn cảm thấy Từ Xán Xán không phải chỉ đơn giản hành lễ.​

Quả nhiên, Từ Xán Xán đứng dậy cười khanh khách nhìn hắn, câu nói tiếp theo chính là: "A, Phó đại soái thật là đẹp mắt!"​

Phó Dư Sâm thế này mới hài lòng, cảm thấy Từ Xán Xán cũng rất thân thiết với mình.

Trong lòng hắn vui vẻ, cũng không cần Từ Xán Xán đỡ mình, tự đi đến bàn bát tiên ngồi xuống.

Từ Xán Xán quan sát Phó Dư Sâm, thấy hắn giống như gầy hơn, cũng đen hơn mộtchút, trong lòng thương tiếc, liền bước tới múc một chén cơm đặt trước mặt cho phụ thân và Phó Dư Sâm.

Tử Tương dẫn theo nha hoàn cầm đồ rửa mặt đến, hầu hạ Phó Dư Sâm và Từ Thuận Hòa rửa tay. Nàng tự mình bưng kim bồn cho Phó Dư Sâm, Hàn Hoa hầu hạ Phó Dư Sâm rửa tay.

Lúc Phó Dư Sâm khom lưng rửa tay, Tử Tương lén lút nhìn hắn, nhìn Phó Dư Sâm sống mũi cao, da thịt mịn màng và đôi môi đỏ bừng, cùng hàng mi đen dày —— nàng nhớ rõ trước đây Phó Dư Sâm rất xinh đẹp, khi đó nàng thường đem tóc Phó Dư Sâm xõa xuống, làm hắn thoạt nhìn giống như tiểu cô nương xinh đẹp —— mặc dù khi đó Phó Dư Sâm không thích nói chuyện, tính tình lại cực kỳ quật cường, cho dù khuyên bảo như thế nào, hắn cũng không chịu thay nữ trang...

Trong lòng Tử Tương hơi khó chịu.

Lúc Phó Dư Sâm rửa tay cũng rất chuyên tâm, rửa tay xong nhận khăn lụa nha hoàn dâng lên, lau sạch rồi đến bàn bát tiên ngồi xuống.

Từ Xán Xán đã ăn no, bởi vậy mừng rỡ giả bộ hiền lành trước mặt phụ thân. Trước tiên, nàng dặn Bích Vân mang tiểu nha hoàn Hàn Thủy và Hàn Băng đi thu dọn phòng khách cho phụ thân, còn mình thì hầu hạ Phó Dư Sâm và phụ thân dùng cơm.

Nàng biết Phó Dư Sâm không thể ăn cay, nhưng những món ăn trên bàn cũng chỉ có món rau khoai xào tỏi là không cay, nên gắp món này bỏ vào bát Phó Dư Sâm.

Phó Dư Sâm không thích ăn món này, hắn ngẩng đầu nhìn Từ Xán Xán, sau đó cúi đầu ăn.

hắn nhìn Từ Xán Xán làm khuôn mặt trắng nõn nàng đỏ ửng, gắp đồ ăn vào bát Từ Thuận Hòa, lại cười nói:"Cha, trên trấn chúng ta không phải có một người Thục Châu mở tiệm ăn sao, con nhớ rõ món ăn ngon nhất của họ là đậu phụ ma bà, đây là Chu Nhan làm, cha nếm thử coi có giống hay không!"

Từ Thuận Hòa thấy nữ nhi hiếu thuận, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, gật đầu bắt đầu ăn, lại không nói chuyện.

Lúc này, Chu Nhan mang theo hai tiểu nha hoàn bưng khay thức ăn phòng bếp mới làm xong.

Chu Nhan đứng ở cửa phòng nhận khay đồ ăn, truyền cho Tử Tương, Tử Tương lại đưa cho Từ Xán Xán.

Từ Xán Xán biết phụ thân và Phó Dư Sâm thích ăn cái gì, bởi vậy đặt thịt cừu nướng cay và cải trắng chua cay đến chỗ gần Từ Thuận Hòa, còn để cá sạo hấp và phù chúc xào gần Phó Dư Sâm.

Dùng cơm tối xong, Tử Tương và các tiểu nha hoàn cùng nhau dọn dẹp.

Đầu tiên, Từ Xán Xán bảo Chu Nhan chuẩn bị pha trà, còn mình dẫn Phó Dư Sâm và phụ thân đi phòng khách phía tây, mời bọn họ ngồi trên tháp.

Trước cửa sổ phòng khách phía tây có đặt một bàn trà gỗ hoa lê, trên bàn có một lò than nhỏ và một bộ trà cụ, Từ Xán Xán muốn khoe khoang nên đối mặt với Phó Dư Sâm và Từ Thuận Hòa, giúp Chu Nhan bắt đầu pha trà.

Nàng bảo Chu Nhan chuẩn bị trà mao tiêm mà phụ thân thích nhất.​

Sau khi đốt lò than lên, Từ Xán Xán dùng nước sôi làm nóng ấm trà, sau đó bỏ lá trà vào bình, sau đó mùi thơm bay ra, đổ ra vào ấm rồi lại đổ thêm nước sôi.​

Từ Xán Xán dùng miếng lót bao ấm trà lại nhẹ nhàng xoay tròn, để lá trà dần dần nở ra.

Trong quá trình đó, nàng vẫn ngửi thấy mùi hương của trà, chờ mùi thơm ngát riêng biệt của mao tiêm tỏa ra, nàng bưng ấm trà lên, cẩn thận rót vào chén sứ có nắp đậy đến khi đầy nảy phần thì đậy nắp chén trà lại, bưng cho cha và Phó Dư Sâm mỗi người mỗi chén.

Phó Dư Sâm và Từ Thuận Hòa thấy nàng dương dương tự đắc pha trà, trong lòng tuy rằng cảm thấy hơi phiền phức, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ.

Thấy Từ Xán Xán pha thành thạo như thế, Phó Dư Sâm và Từ Thuận Hòa đều cùng có chút vinh quang tâm đắc, trên mặt biểu tình cũng thả lỏng.

Trong phòng mùi thơm như có như không của mao tiêm, nhẹ nhàng dễ chịu, Từ Xán Xán ngoan ngoãn hầu hạ trượng phu và phụ thân thưởng thức trà, trong lòng vô cùng đắc ý.

Từ nhỏ đến lớn, Từ Thuận Hòa hiểu rõ Từ Xán Xán nhất, hai cha con vất vả lắm mới gặp nhau, ông không nỡ đi, cho nên vẫn giả bộ thích ý thưởng trà, làm bộ không nghe tiếng đồng hồ Tây dương báo đến giờ hợi.

Sau khi Phó Dư Sâm uống mấy chén trà, nhìn thân ảnh yểu điệu Từ Xán Xán lượn lờ, trong lòng cảm thấy ngứa ngáy, thân thể cũng vậy, hận không thể bắt Từ Xán Xán ôm vào ngực tùy ý sờ vài cái.

Thể xác và tinh thần của hắn rất gấp, nhưng cũng không thể đuổi nhạc phụ đại nhânđi được, đành phải cố gắng nhẫn nại.

Mặc dù Từ Xán Xán bày ra bộ dáng nghiêm túc, nhưng thừa dịp không có người chú ýthì liếc mắt đưa tình nhìn Phó Dư Sâm, thấy mắt phượng hắn càng sâu, nàng cảm thấy rất thú vị.

Nàng thật sự rất muốn Phó Dư Sâm, bởi vậy nhìn lại xem, nhìn lại nhìn, ở trong lòng cảm thán: khi Phó Dư Sâm trong bụng mẹ hợp thành như thế nào vậy? Sao hắn có thể tập trung tất cả ưa điểm của phụ mẫu được?

Nghĩ như vậy trong chốc lát, Từ Xán Xán lại cảm thấy Phó Dư Sâm hơi giống Vĩnh An đế, vì nghiệm chứng nên nhìn lại một lần nữa.

Bởi vì tỉ mỉ nhìn Phó Dư Sâm, cho nên Từ Xán Xán nhìn rất chăm chú.

Phó Dư Sâm rũ mắt xuống, lông mi dài che khuất sóng mắt, làm người ta nhìn khôngra ý nghĩ kỳ quái trong lòng hắn, nhưng khuôn mặt tuấn tú lại dần dần đỏ.

Từ Thuận Hòa cau mày xem khuê nữ của mình nhìn chằm chằm con rể, còn nhìnkhông chớp mắt, trong lòng buồn bực: Xán Xán à, dù con rể có đẹp hơn nữa,cũngkhông thể trước mặt mọi người nhìn chằm chằm như thế!

Nhưng mà ông lại không nỡ trách nữ nhi, cũng tự biết không thể trước mặt mọi người làm mất mặt nữ nhi, nên thở dài trong lòng, đem chén trà một hơi uống sạch, đứng dậy nói: "Quá muộn, ta phải nghỉ ngơi!"

Thấy phụ thân phải đi, Từ Xán Xán liếc Phó Dư Sâm một cái, ai biết Phó Dư Sâm cũngđang nhìn nàng, hai vợ chồng bốn mắt nhìn nhau rồi nhanh chóng lờ đi, đều nở nụ cười nghĩ một đằng nói một nẻo giữ Từ Thuận Hòa.

Trong lòng Từ Thuận Hòa mất mát, cũng không quan tâm bọn họ, theo nha hoàn bước ra cửa chính phòng.

Phó Dư Sâm vội vàng dắt tay Từ Xán Xán tiễn nhạc phụ đại nhân đi.

Đoàn người đi đến cửa, Từ Thuận Hòa ngửa đầu nhìn trăng tròn sáng chói trên trời, lại cúi đầu nhìn khuê nữ và con rể nắm tay nhau dưới ánh trăng, trong lòng ngũ vị phức tạp, xoay người chắp tay rồi nghênh ngang mà đi.

Phảng phất như có một trận gió cuốn tất cả mọi người đi, người bên ngoài đóng cửa lại, phía trong nhất thời chỉ còn lại Phó Dư Sâm và Từ Xán Xán.​

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.