Quan Gia

Chương 245: Chương 245: Cảnh vật cổ điển nguyên sơ




 

Quan Gia 

Tác Giả: Hãm Bính  

Chương 245: Cảnh vật cổ điển nguyên sơ 

Nhóm dịch: PQT  

Nguồn: metruyen.com 

 

 

Huyện Lâm Khánh vì hoan nghênh thương nhân Hồng Kông đã làm ra “động tác lớn”. Khiến cho Lân mập hơi không được tự nhiên. Dựa theo thuật ngữ lưu hành trên internet vào thế kỷ 21 mà nói, chính là ông chủ Cảnh bày ra áp lực rất lớn. 

Ngày kế thì khởi hành tới khu Giáp Sơn khảo sát thực địa, chẳng những bí thư Huyện ủy Chu Kiến Quốc đích thân đi cùng, thậm chí trên đường đi còn thấy được rất nhiều biểu ngữ quảng cáo tạm thời dựng lên, thể hiện uy phong mà. Khi Lân mập dừng trên vách đá nhìn thấy một khẩu hiệu cực lớn “Nhiệt liệt hoan nghênh thương nhân Hồng Kông ông Cảnh khảo sát khu Giáp Sơn”, một khuôn mặt mập mạp liền đỏ lên, cười ha hả nói với bí thư Huyện ủy Chu Kiến Quốc đi cùng: 

- Bí thư Chu, đây thật không dám nhận a… 

Mấy biểu ngữ khẩu hiệu này, là Chu Kiến Quốc tối hôm qua tự mình gọi điện tới khu Giáp Sơn, chỉ bảo đám người Hùng Quang Vinh trong đêm làm ra. Ở phương diện chế tác biểu ngữ băng rôn này, hiệu suất nội địa rất cao, không thua "tốc độ Giang Khẩu ". 

Chu Kiến quốc cũng là cười ha hả , nói: 

- Giám đốc Cảnh, Lâm Khánh tuy rằng hơi nghèo, nhưng quần chúng là vô cùng hiếu khách. Giám đốc Cảnh không ngại xa ngàn dặm mà đến, chúng tôi cũng phải tỏ chút tâm ý. 

- Khách khí khách khí! 

Lân mập liên thanh nói. 

Lưu Vĩ Hồng ngồi ở phía sau chiếc Santana nhìn thấy số biểu ngữ này, âm thầm buồn cười, rồi lại hơi khâm phục "sự gian trá" của Chu Kiến Quốc. Rất hiển nhiên, Chu Kiến Quốc là muốn dùng cách này khiến cho Lân mập cảm thấy "Ngượng ngùng", kiên định quyết tâm đầu tư của y. 

Thủ đoạn nhỏ như vậy, Lưu Vĩ Hồng sẽ không bày ra đâu. Cũng không phải nói hắn khinh thường cách làm như vậy, mà là đầu óc hắn có khi xoay chuyển không kịp. Đã là xuất thân khác nhau, trong đầu Lưu Vĩ Hồng, đa số thời điểm đều chứa đựng đại cục cả nước. Kỹ xảo nhỏ này, sẽ không như Chu Kiến quốc bọn họ chỉ là cán bộ lăn lộn nhiều năm ở cơ sở 

Xem ra thế sự đã thay đổi, quả nhiên khắp nơi đều là học vấn, đúng là sống đến già học đến già 

Tuy nhiên, mặc dù nhân dân Lâm Khánh vô cùng hiếu khách, nhưng cũng che dấu không được sự bần cùng lạc hậu diễn ra trước mắt, đoàn xe càng chạy về hướng khu Giáp Sơn, nông trại hai bên đường càng là rách nát, tình hình giao thông cũng càng không ổn, Santana chạy bên trên, cũng là uốn éo quay co, thật giống như múa uốn lượn, thỉnh thoảng lại hung hăng xóc nảy một chút, có hai chỗ xém chút nữa xóc cho ông mập này suýt té nhào 

Lân mập còn đỡ, sắc mặt Quách Mộng Tuyết, lại hoàn toàn chìm xuống. 

Địa phương nghèo chút không có gì, tình hình Trung Quốc, bọn họ ít nhiều cũng biết một ít, không có khả năng rất giàu có. Nhưng tình hình giao thông như vậy, thật sự rất không xong, ở loại địa phương này xây dựng nhà xưởng, quả thực chính là một ý tưởng điên cuồng. Thiết nghĩ số kỹ sư và nhân viên quản lý Hongkong kia, ai muốn chạy đến vùng núi hẻo lánh này chịu tội chứ? Chỉ sợ có tăng thêm tiền lương cho họ, họ cũng sẽ không làm. 

Chu Kiến Quốc trong lòng, liền bắt đầu không yên 

Trước kia khi ông ta tới Giáp Sơn, tình hình giao thông cũng là không xong như vậy, tuy nhiên khi đó, Chu Kiến Quốc sao không cảm thấy gì hết. Dù sao thì tình hình Trung Quốc cơ bản đều như vậy, tình hình giao thông kém cũng không phải là đặc sắc cũa riêng huyện Lâm Khánh. Chu Kiến Quốc tập mãi thành thói quen. Nhưng hiện tại, lại có thương nhân Hồng Kông đến khảo sát, Chu Kiến quốc cũng cảm thấy rất rõ. 

Đây thật đúng là vấn đề. 

Đổi vị trí tự hỏi, nếu chính mình là thương nhân Hồng Kông, chỉ sợ cũng là không muốn đến chỗ thâm sơn cùng cốc như vậy làm đầu tư khai phá gì đó. Cái thế đạo này, chỉ cần trong tay có tiền vốn, đến đâu làm đầu tư, cũng không lo là kiếm không được tiền, làm gì phải chạy đến Giáp Sơn làm chi? 

Hiện tại chỉ có thể trông chờ Lưu Vĩ Hồng có tuyệt chiêu gì. 

Vừa nghĩ tới Lưu Vĩ Hồng, , Chu Kiến quốc liền tinh thần rung lên. Nói lời thật lòng, ông ta hiện giờ là có chút "Mê tin" đối với Lưu Vĩ Hồng, dường như là không có sự tình gì, có thể làm khó được người thanh niên này 

Có lẽ hắn sẽ có biện pháp, khiến ông chủ Cảnh ở lại. Suốt đường xóc nảy, rốt cục đã sắp đến thị trấn Giáp Sơn. 

Thỉnh thoảng nhìn về phía ngoài cửa sổ Lân mập bỗng nhiên trước mắt sáng ngời. Hoá ra y nhìn thấy một công trường cực kỳ bận rộn, xem ra, là xây dựng một nhà xưởng không nhỏ, trên trăm người đang bận rộn thi công... Một cảnh tượng khí thế ngất trời 

- Bí thư Chu, đây là... 

Lân mập nhìn ra ngoài một hồi, hơi nghi hoặc hỏi han. 

Thật là không ngờ, có thể ở nơi hẻo lánh này nơi nhìn thấy được tình hình như vậy. 

Chu Kiến quốc vội lập tức đáp: 

- Ha ha, ông Cảnh, đây là công trình xây dựng nhà máy thức ăn gia súc và nhà máy chế tạo máy móc ở Giáp Sơn 

- Nhà máy thức ăn gia súc và nhà máy chế tạo máy móc? 

Lân mập thì thào tự nói một câu. 

- Đúng vậy, đồng chí Vĩ Hồng đảm nhiệm sau khi bí thư khu ủy khu Giáp Sơn, xin được một khoản kinh phí lớn. Ngoại trừ hai nhà xưởng này, còn thúc đẩy trồng gieo trồng cây bong ở toàn khu. Đợi nhà máy thức ăn gia súc đưa vào hoạt động, sau đó còn phải mở rộng ngành chăn nuôi heo hơi và thịt bò 

Chu Kiến quốc giới thiệu nói, giữa thần sắc, có chút tự hào. Dường như hết thảy công tích mà Lưu Vĩ Hồng làm ra, đều là của Chu Kiến Quốc ông ta. Đương nhiên, Chu Kiến Quốc thân là bí thư Huyện ủy, nghĩ như vậy cũng không hề sai. Hết thảy chiến tích và hết thảy vấn đề Huyện Lâm Khánh, đều chạy không khỏi ông ta 

Lân mập liền cảm thán nói: 

- Không thể tưởng được bí thư Lưu tuổi còn trẻ, lại có quyết đoán như vậy. Con cháu quý tộc, quả nhiên rất giỏi a. 

Con cháu quý tộc? 

Chu Kiến Quốc hơi ngẩn ra. Sao ông chủ Cảnh này, nói Lưu Vĩ Hồng là con cháu quý tộc? Chẳng lẽ y biết rõ chuyện gì đó trong màn? 

Chỉ là lời nói này, Chu Kiến Quốc cũng không tiện hỏi. Cấp dưới của mình, xuất thân thế nào, mình còn không biết, còn phải đi hõi thăm ông chủ Hong kong, muốn làm trò cười sao 

Kỳ thật Lân mập cũng không rõ lai lịch thực sự của Lưu Vĩ Hồng, hoàn toàn chỉ là suy đoán. Có thể cùng con trai trưởng ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy trở thành bạn bè, dù sao cũng chắc chắn là xuất thân nhà quyền quý thôi? 

Về phần vụ án "Khách sạn Hồng Nghiệp", có liên quan đến lai lịch xuất thân của Lưu Vĩ Hồng, đều là giữ bí mật nghiêm ngặt, toàn bộ cục công an, cũng chỉ có Tô Khánh Bình một người biết. Mà Tô Khánh Bình tuyệt đối là sẽ không đi nói lung tung với người khác 

Chuyện như vậy, là tối kỵ quan trường. Anh đi khắp nơi rêu rao cháu ruột Lưu gia ở Giang Khẩu “Cậy thế hoành hành”. Rơi vào tai của nhân vật trọng yếu, vẫn cón có trái cây ngon mà ăn sao? 

Nhưng lai lịch của Lưu Vĩ Hồng, đến cả Chu Kiến quốc cũng là không biết, đây lại là điểm mà Lân mập thật không ngờ. 

Đoàn xe tiến vào thị trấn Giáp Sơn. 

Chủ tịch khu Hùng Quang Vinh dẫn đầu nhóm cán bộ lớn có nhỏ có của xã, thị trấn, xếp thành hàng ở sân ngoài Ủy ban nhân dân khu chờ đón. Bí thư Huyện ủy Chu Kiến Quốc tự mình đi cùng thương nhân Hồng Kông tiến đến Giáp Sơn khảo sát công tác, chiều hôm qua văn phòng Huyện ủy đã thông báo xuống, Hùng Quang Vinh sớm làm tốt việc chuẩn bị nghênh đón. 

Lần này, không chỉ riêng là kiểu cách quan chức, Hùng Quang Vinh là thật sự rất kích động. Bí thư Lưu đúng là không tầm thường, chỉ cần vừa ra tay, nhất định có thu hoạch. Xem ra khu Giáp Sơn thực có hi vọng thay trời đổi đất. 

Đương nhiên, Hùng Quang Vinh kích động, còn bởi vì bà xã y là Trương Diệu Nga cũng theo quay về. 

Từ sau khi Trương Diệu Nga điều hướng văn phòng Huyện ủy, Hùng Quang Vinh trong khoảng thời gian ngắn, thật là có chút không kịp thích ứng. Mỗi buổi tối mùi vị một mình trong căn phòng trống, đúng là rất khó chịu. Giáp Sơn cách thị trấn không gần, Hùng Quang Vinh bản thân cũng không biết lái xe, mỗi ngày làm phiền lái xe Tiểu Mã người ta, cũng không phải là biện pháp. Hơn nữa, toàn khu Giáp Sơn chỉ có một chiếc xe Jeep cũ thế, kinh phí làm việc lại khẩn trương, Hùng Quang Vinh thân là Chủ tịch khu, cũng là không tiện mỗi ngày lái xe tới đi thị trấn gặp mặt bà xã đúng không? Con người ông ta rất gương mẫu. 

Cán bộ vào thời đó, ít nhiều cũng còn có chút chú ý, không giống đời sau, hoàn toàn lộn xộn. Chỉ cần là cán bộ, không có gì không dám ăn, không có việc gì không dám làm. Người khác nghị luận, ai đi để ý? 

Đây cũng là chủ nhiệm văn phòng Huyện ủy Vương Hóa Văn biết làm người, cố ý sai khiến Trương Diệu Nga đi cùng bí thư Huyện ủy ghi chép lại toàn bộ hành trình, cũng thông cảm chỗ khó xử của vợ chồng người ta phải ở riêng, một công đôi việc. Từ những chi tiết nhỏ nhặt này có thể thấy được, Vương Hóa Văn là chủ nhiệm văn phòng rất thích hợp 

- Hoan nghênh, nhiệt liệt hoan nghênh bí thư chu và ông Cảnh đến khu tôi thị sát công tác. 

Lần này, Hùng Quang Vinh so với lần đầu tiên Chu Kiến quốc đến khu Giáp Sơn, chủ động hơn. Santana vửa dừng lại, lập tức bước nhanh tiến lên, vì lãnh đạo mở cửa xe, vẻ mặt tươi cười nói. 

Hùng Quang Vinh biến hóa này, tự nhiên là bởi vì y đã thừa nhận Lưu Vĩ Hồng trước. Lưu Vĩ Hồng là cán bộ thân tín nhất của Chu Kiến Quốc, tự nhiên mà vậy, địa vị Chu Kiến Quốc ở trong cảm nhận của Hùng Quang Vinh liền có khác biệt rất lớn. Hùng Quang Vinh mơ hồ đem Chu Kiến quốc xem như “sếp” của mình. Hơn nữa Chu Kiến Quốc nhậm chức bí thư Huyện ủy cũng đã nửa năm, bắt đầu từng bước thành lập uy danh của mình ở huyện Lâm Khánh, cùng với lúc mới đến, cũng không thể đánh đồng. 

- Ha ha, đồng chí Quang Vinh, xin chào! 

Chu Kiến Quốc tâm tình không tồi, chủ động hướng Hùng Quang Vinh vươn tay ra 

Mọi người ở cửa Ủy ban nhân dân khu náo loạn một trận 

- Bí thư, vất vả rồi! 

Khi đến lượt Lưu Vĩ Hồng, Hùng Quang Vinh hai tay nhanh vội và cầm lấy tay Lưu Vĩ Hồng, hạ giọng nói nói, dường như rất thân cận. Lấy sự tích anh dũng mà bí thư Lưu ở Giang Khẩu đại chiến với cha con Hứa Quý Sinh mà nói, câu "Vất vả" này quả thật cũng có thể gánh được 

- Ha ha, Chủ tịch khu khách khí, mấy ngày này, công tác ở khu đều đổ dồn cho Chủ tịch khu, ông mới là vất vả thật sự. 

Lưu Vĩ Hồng khẽ cười nói. 

Hùng Quang Vinh cười ha hả, ra sức cầm lấy tay Lưu Vĩ Hồng 

Đi vào sân công sở khu Giáp Sơn, Lân mập thần thái nghiễm nhiên, vẫn duy trì phong độ của ông chủ lớn Hongkong. Quách Mộng Tuyết cũng là hết nhìn đông tới nhìn tây, dường như đối với hết thảy sự vật đều lộ ra đậm ý hiếu kỳ. Cô là người Hongkong, sinh ra và lớn lên ở Hongkong, đây là lần đầu tiên “xâm nhập Trung Quốc”. Nhất là thị trấn Giáp Sơn một trấn nhỏ hẻo lánh như vậy, gần như vẫn còn giữ lại phong cách ban đầu ở những năm 70, liền càng thêm khiến cô kinh dị. Dường như bỗng nhiên lúc đó, xuyên qua thời gian không gian, tới một thế giới cổ xưa hoàn toàn khác biệt 

- Tiểu thư Quách, rất mới lạ à? 

Lưu Vĩ Hồng mỉm cười hỏi 

Tới khu Giáp Sơn, bí thư Lưu chính là chủ nhà, không còn là khách, tự nhiên phải đảm nhận chức trách chủ nhà, tiếp đón khách cho tốt 

Quách Mộng Tuyết gật gật đầu, thở dài: 

- Đúng vậy, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cảnh vật cổ điển nguyên sơ thế này 

Lưu Vĩ Hồng không khỏi bật cười. 

Cảnh vật cổ điển nguyên sơ, Quách Mộng Tuyết hình dung, thật đúng là khá chuẩn xác. 

- Giáp Sơn dân chúng chất phác, lại nhiệt tình hiếu khách. Tuy rằng điều kiện lúc này là kém chút, nhưng tiềm lực phát triển vẫn là không nhỏ. Khách hàng có thể yên tâm cùng chúng tôi hợp tác. 

Bí thư Lưu mỉm cười nói. 

Khu Giáp Sơn trước đó không lâu còn phát sinh qua sự kiện dòng họ dùng binh khí đánh nhau với quy mô lớn, lời này của bí thư Lưu, có chút lừa đảo à. Tuy nhiên tình thế như vậy, nói dối một chút, cũng không ảnh hưởng tới toàn cục. 

Quách Mộng Tuyết gật gật đầu, từ chối cho ý kiến. 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.