Quan Lộ Thương Đồ

Chương 306: Chương 306: Trò chuyện đêm mưa




Tôn Tĩnh Hương áy náy nói:

- Xin lỗi nhé, để tôi đổi khách sạn cho mọi người, Tạ Kiếm Nam là bên kia mời, chị em chúng tôi không biết trước ... Diệp Tiểu Đồng còn đi cùng chuyến bay với họ ..

Trương Khác cười lớn:

- Tiểu Đồng không đánh nhau với hắn trên máy bay chứ?

Hiện chiếc BMW của Diệp Tiểu Đồng chính là do Tạ Kiếm Nam đền cho.

- Chẳng những không đánh nhau mà còn nói chuyện vui vẻ mấy tiếng đồng hồ ..

Diệp Tiểu Đồng cướp lấy điện thoại, nói tới hai chữ "vui vẻ" gần như rít lên:

- Ai mà ngờ lại còn ngồi kề nhau chứ, mẹ nó ...

Trương Khác cười phá lên, nhớ lại vừa rồi chỉ hàn huyên một hai câu với Tạ Kiếm Nam cảm thấy tốn sức, không ngờ Diệp Tiểu Đồng ngồi cạnh Tạ Kiếm Nam suốt cả chuyến bay, chẳng trách Diệp tiểu thư phải chửi bậy.

Ở cùng một khách sạn lại còn cùng luôn một tầng, đúng là rất khó xử, có điều cũng chẳng nhất thiết phải đổi khách sạn làm gì, Trương Khác chống cằm lên vai Hứa Tư, hai người kề sát mặt nhau cùng nghe điện thoại bên kia. Điện thoại lại chuyển qua tay Tôn Tĩnh Hương, Trương Khác hỏi:

- Không sao, khách sạn này đẹp lắm, tôi rất thích, không cần đổi nữa. Tôi cũng có chỗ ở tại Hong Kong, ngứa mắt lắm thì không ở khách sạn nữa là được. Tiểu Đồng sao lại tới Hong Kong, anh Diệp không phải là không có thời gian tới sao?

Diệp Kiến Bân và Tôn Tĩnh Hương là đôi tình nhân thanh mai trúc mã, hai nhà một dạo còn là hàng xóm, chẳng biết Diệp Tiểu Đồng có biết quan hệ giữa Diệp Kiến Bân và Tôn Tĩnh Hương không, có điều trong ấn tượng của Trương Khác, Diệp Tiểu Đồng chưa bao giờ tới 1978.

- Chỉ Tiểu Đồng và Tâm Văn tới, Kiến Bân không đi được.

Giọng Tôn Tĩnh Hương đượm buồn, sinh nhật em gái là trường hợp hiếm hoi cô có thể và Diệp Kiến Bân có thể bán công khai ở bên nhau.

Tôn Tĩnh Hương mời Trương Khác ăn cơm, Tôn Tĩnh Mông phải chiêu đãi bạn học, cô ta còn đón cả mấy bạn học thân thiết tới Hong Kong ăn tết.

Ở Hong Kong Trương Khác không cần che giấu quan hệ thân mật với Hứa Tư, khi ăn cơm Diệp Tiểu Đồng lại đem ân oán giữa bọn họ với Tạ Kiếm Nam ra kể một lần, lúc này mọi người mới biết chuyện ban đầu do Hứa Tư quá đẹp gây ra, phân tích kỹ càng ra thì do Trương Khác quá hẹp hòi, nhìn thấy mỹ nữ, nam nhân bình thường đều theo đuổi, khoe khoang một chút cũng chẳng phải tội ác lớn.

Tôn Tĩnh Hương cười nói:

- Hôm qua khi cùng nhau ăn cơm, nghe họ kể, Tạ Kiếm Nam và Trần Tĩnh yêu nhau khi du học bên nước ngoài ...

Thế là không còn ai đồng tình với Tạ Kiếm Nam nữa.

Hỏi ra mới biết Tạ Kiếm Nam tham gia tiệc sinh nhật này là do Cát Ấm Quân cháu trai Cát Cảnh Thành mời, Tạ Kiếm Nam và Cát Ấm Quân cùng học ở Cambridge, có điều Cát Ấm Quân về Hong Kong từ hai năm trước, Tạ Kiếm Nam thuận lợi mua được Hải Thái là do Cát Ấm Quân giúp.

Rõ ràng là sinh nhật của Tôn Tĩnh Mông, vậy mà khách mời cô cũng chẳng được toàn quyền lựa chọn, có thể thấy lời Tôn Tĩnh Hương trước kia nói không sai, địa vị của phụ nữ trong gia tộc họ Cát rất thấp.

Cát Ấm Quân là người thừa kế chính trong thế hệ của Tôn Tĩnh Hương, khách mà hắn mời còn nhiều hơn cả khách của Tôn Tĩnh Mông, làm người ta có cảm giác khách mạnh lấn chủ, nghe Tôn Tĩnh Hương nói, em gái cô rất không bằng lòng.

Hỏi quầy phục vụ, được biết Tạ Kiếm Nam và Trần Tĩnh ở trong hai gian phòng sát bên phòng họ, Trương Khác để Phó Tuấn ở lại khách sạn, y và Hứa Tư tới căn nhà bên cạnh ĐH Hong Kong.

Đh Hong Kong cách khách sạn khá xa, lái xe đi dưới ánh trăng, ánh sáng bạc chiếu qua cửa sổ rưới lên người, như hơi thở nhẹ nhàng của Hằng Nga, Hứa Tư thấy Trương Khác yên tĩnh ngắm nhìn ánh trăng chiếu vào, hỏi:

- Đang nghĩ gì đấy ?

Ban đêm, sự huyên náo tới ngột ngạt ban ngày đã biết mất không còn chút tung tích nào, trên con đường rộng tĩnh lặng, chỉ có ánh trăng tan nát xuyên qua tán là rung rinh.

- Còn ba ngày nữa là Tết rồi, nếu không phải đặc biệt tới Hong Kong ăn tết thì Tạ Kiếm Nam tới dự tiệc sinh nhật của Tôn Tĩnh Mông đại khái giống chúng ta, Hạng Trang múa kiếm ý ở Bái Công ...

Hứa Tư đưa tay tới, ngón tay luồn vào mái tóc của Trương Khác xoa nhẹ, để y thả lòng, cảm thấy Trương Khác thật khổ cực, nói:

- Có lẽ thế, hắn không quen Tôn Tĩnh Mông, chẳng thể vì sinh nhật một cô gái không quen biết mà bay từ nội địa sang.

Đột nhiên mây đen ở đâu kéo tới, gió nổi lên, rồi một tia chớp chói lòa xé toạc bầu trời đêm, như có một quả lựu đạn nổ ngay trên nóc xe, tiếng sấm lớn Hứa Tư giật mình, thiếu chút nữa làm xe đâm vào cột đèn bên đường.

- Mùa đông ở Hong Kong cũng có sấm sao?

Trương Khác ôm lấy eo Hứa Tư, để cô yên tâm trở lại.

- Nghe nói là rất ít, xem chừng sắp có mưa to rồi.

Hứa Tư đưa một tay lên vỗ vỗ ngực, vừa rồi cô sợ thực sự, những giọt mưa to như hạt đậu rơi lộp độp lên cửa kính, ban đầu chỉ bắn lên một hai đóa hoa nước, nhưng chỉ chớp mắt sau mưa trút xuống như thác đổ, gió cũng mạnh hơn rất nhiều, mấy tấm biển hiệu ngoài cửa bị bị gió thổi tung.

May mà nhà ở ngay trước mặt rồi, Hứa Tư đưa xe vào bãi đồ, thở phào một hơi dài, bên ngoài ngoại trừ tiếng cuồng phong gào thét thì không còn nghe thấy âm thanh nào khác, thế giới hoàn toàn bị ngăn cách chỉ còn lại hai người, cảm giác thật mỹ diệu.

Ngồi trên xe một lúc, trao cho nhau những nụ hôn ngọt ngào, tới khi bên ngoài có xe đi vào, hai người mới nắm tay nhau lên phòng.

- Uống cà phê hay gì đây?

Hứa Tư hỏi:

- Chị có rượu không?

Hứa Tư lấy ra một chai Hennessy trong tủ rượu, bên trong còn có một chai rượu nữa, đều chuyên môn chuẩn bị cho Trương Khác:

- Tôi luôn muốn thử tư vị uống say ra sao, say rồi, cậu không được bắt nạt tôi đâu đấy.

Hứa Tư nói thế làm Trương Khác còn chưa uống rượu đã ngây ngất, y cũng hi vọng Hứa Tư buông thả một chút trước mặt mình, nam nhân thiên hạ đều như thế, muốn có được trọn vẹn cơ thể lẫn trái tim nữ nhân, nữ nhân đại khái cũng thế, bất kể thế nào trong lòng Hứa Tư chắc chắn có ít nhiều kiềm nén.

Trương Khác nói:

- Uống thật thống khoái một lần cũng tốt.

Trương Khác vào bếp rửa sạch hai chiếc ly đế cao, rót đầy rượu cho mình và Hứa Tư, ôm nhau trên giường, vừa nghe tiếng gió mưa bên ngoài vừa uống rượu tán gẫu.

Nữ nhân uống rượu càng có thêm phong tình, Trương Khác không ngờ Hứa Tư muốn uống say thật, cả một chai rượu mà cô uống tới một nửa, khuôn mặt kiểu diễm hồng rực lên như lửa đầy dụ hoặc, Hứa Tư nói hơi đau đầu, đứng dậy đi rửa mặt, chân nhũn ra, may mà Trương Khác ôm lấy cô.

- Tim đập dữ quá ...

Hứa Tư mắt mơ màng nhìn Trương Khác:

- Ngủ đi, ngủ một giấc là ổn ...

Trương Khác thương xót giúp Hứa Tư cởi y phục, chỉ để lại quần áo lót, trong phòng không có bật điều hòa, Trương Khác sợ cô bị lạnh, vội vàng đắp chăn lên cho cô, nắm bàn tay mềm mại, nói nhỏ:

- Chị ngốc à, muốn say thật sao?

Hứa Tư đột nhiên ôm chặt lấy người Trương Khác, nước mắt trào ra như đê vỡ, làm Trương Khác hoảng hốt, trái tim như bị ai cầm dao cứa không thương xót, đau đơn vô cùng.

Hứa Tư lẩm bẩm:

- Trương Khác, ôm chặt tôi, tôi lạnh ...

Trương Khác cởi hết y phục, chui vào trong chăn, ôm chặt Hứa Tư vào lòng, cảm thấy cơ thể cô đang run rẩy từng chập, không biết là do uống rượu hay do nguyên nhân khác, có lẽ lần này về Hải Châu đã xảy ra chuyện gì đó, Hứa Tư trông thật yếu đuổi tội nghiệp.

Trương Khác siết thật chặt cơ thể Hứa Tư, nhưng Hứa Tư vẫn cảm thấy lạnh, Trương Khác thì cảm thấy người nóng hầm hập hơi thở cũng trở nên gấp gáp, tay vuốt dọc tấm lưng nõn nà rồi luồn vào trong quần lót của Hứa Tư, vuốt căp mông tròn, ngón tay ấn nhè nhè chỗ thịt non mềm giữa hai chân Hứa Tư, mút cánh môi đỏ ướt át, tham lam như muốn nuốt chửng lưỡi cô, Hứa Tư cũng dần động tình, móng tay mỗi lúc bấu vào lưng Trương Khác càng chặt hơn, nhắm mắt lại, bắt đầu rên rỉ khe khẽ:

- Muốn, tôi muốn ...

Hứa Tư say rượu tỏ ra mạnh mẽ dũng cảm hơn thường ngày rất nhiều, đẩy Trương Khác nằm xuống giường, cưỡi lên người y, khoái cảm mới mẻ làm Hứa Tư kêu lên một tiếng dài sung sướng, mái tóc xõa tung, khuôn mặt thanh tú ửng hồng, môi cắn chặt, hai mắt nhắm nghiền, làn da trắng nõn lẩm tấm mồ hôi, hai bầu vú nảy lên tưng tưng, hai cơ thể trần truồng va đập vào nhau dữ dội trong bản giao hưởng cuồng si...

Qua một phen mây mưa, Hứa Tư đã tình rượu, quay trở lại bản tính, xấu hổ vì chuyện cuồng dại vừa rồi, bắt Trương Khác quay người đi, ôm lấy y từ đằng sau, cọ sát bầu vú nống hừng hực vào lưng y, mái tóc dầy gần như che phủ hết đầu Trương Khác ...

- Lần này về nhà, người nhà bắt tôi đi xem mắt, đối phương là bạn học cao trung của tôi, vừa tốt nghiệp nghiên cứu sinh, vào Đông Lệ làm kỹ sư ...

Hứa Tư ghé sát miệng vào tai Trương Khác, nói ra nguyên nhân cô đột nhiên bật khóc, cô biết mình không muốn nói, Trương Khác sẽ không hỏi, nhưng cả hai chung quy không thể coi như chuyện này chưa xảy ra.

- Điều kiện đối phương rất tốt đấy.

Trương Khác cố giữ phong độ nói:

Hứa Tư chống người ngồi dậy, lần nữa đè lên người Trương Khác, nhìn sâu vào đôi mắt đen thâm thúy của y:

- Lời này là thật hay giả?

Trương Khác ngồi dựa vào thành giường, để Hứa Tư nằm trong lòng mình, cười nói:

- Em thế nào cũng không thể để mình trông quá ích kỷ, để chị ghét bỏ chứ ... Vậy chị có đi xem mắt không, à không nên gọi là đi xem mắt, có đi gặp bạn cũ không?

- Có đi, hôm kia ở Tị Phong Đường của Tiền Môn, anh ta vừa gặp tôi, nói từ cao trung tới giờ vẫn luôn thầm yêu tôi, mấy năm qua vẫn chưa bao giờ quên, anh ấy mong được tiếp xúc sâu hơn ...

Hứa Tư tiếp tục thủ thỉ.

- Ồ, vậy chỉ trả lời ra sao?

Trương Khác cố gắng để giọng nói của mình nghe thật bình thường, nhưng đôi tay ôm chặt lấy người Hứa Tư đã tố cáo suy nghĩ thật của y.

- Cái hoa tai kia đâu?

Hứa Tư đột nhiên đổi chủ đề:

- Chị tìm nó làm gì, chắc là trong túi ...

Hứa Tư ngồi dậy, lục tìm túi của Trương Khác lấy chiếc hoa tai kia, rồi tiếp tục nằm lên ngực Trương Khác, đưa chiếc nhẫn ra trước mắt y nói:

- Khi ấy tôi tháo chiếc hoa tai này xuống, đưa cho anh ta xem, nói một chiếc hoa tai thế này chỉ cần hai ba nghìn là mua được, nhưng có thêm ký hiệu CK này, thì phải cần cái giá gấp mười lần mới thể hiện được giá trị của nó ... Anh ta, anh ta chửi tôi là hạng tham hư vinh, nói anh ta không hỏi tới chuyện trước kia của tôi, vậy mà không ngờ còn bị tôi xỉ nhục ... Sau đó anh ta bỏ đi .

Trương Khác đưa tay lau đi giọt nước mắt long lánh tràn ra ngoài khóe mi Hứa Tư, lòng trào dâng yêu thương vô hạn:

- Tình yêu đâu phải là chuyện đơn giản, anh ta ngay cả chút lòng tham hư vinh của nữ nhân chẳng bao dung nổi, sao xứng nói gì tới tình yêu.

Hứa Tư cười buồn :

- Rất nhiều người muốn làm người bình thường, nếu anh ta làm người bình thường, sẽ nhận ra làm người bình thường không tốt chút nào .... Đôi khi tôi cũng nghĩ, nếu không xảy ra bao chuyện như thế, làm một người bình thường thực sự liệu có sống tốt thật không? Hiện tôi dần dần hiểu ra rồi, không tốt chút nào cả ... Tôi muốn có cuộc sống thật yên bình, mà cuộc sống yên bình đó chỉ có cậu mới có thể đem lại cho tôi ...

Cái xã hội này tàn khốc như vậy đấy, gần như tất cả nam nhân đều cho rằng nữ nhân xinh đẹp không biết thỏa mãn, cho nên ra sức dụ dỗ, đối với một phụ nữ xinh đẹp mà nói, một cuộc sống yên bình, chắc là điều khó khăn nhất.

Hai người tắm rửa song rồi đi ngủ, bên ngoài mưa gió vẫn chưa dừng …

Hứa Tư trút được tâm sự ngủ rất say, Trương Khác thì ôm lấy cơ thể mềm mại của cô, trong người tình dục vẫn cuộn trào, nhưng chỉ lặng lẽ ngằm nhìn Hứa Tư, lòng tràn ngập yêu thương và cảm động, cơ thể trần truồng trước mắt y là một tuyệt tác của tạo hóa , làn da hồng hào trắng mịn, suối tóc đen huyền xoã tán loạn trên chiếc cổ thiên nga mịn màng và bờ vai trơn mịn. Vòng eo nhỏ nhắn tôn lên bờ mông nở nang của phụ nữ lên đỉnh cao của cái đẹp, khe sâu giữa hai chân giết chết bất kỳ nam nhân nào rơi vào đó ... Trương Khác hôn nhẹ lên môi cô, yêu thương trìu mến thì thầm lời hứa của đời người.

Ánh ban mai chiếu vào phòng, Trương Khác rất miễn cưỡng mở mắt ra, thấy Hứa Tư đã tỉnh rồi, đôi mắt đẹp đang chăm chú nhìn mình, sợ làm y tỉnh giấc vẫn giữ nguyên tư thế lúc tỉnh dậy.

Chăn chỉ đắp lên thân dưới của hai người, đôi nhũ phong trắng như tuyết tròn căng, vừa đầy đặn vừa cao ngất như hai đỉnh nủi, trên đỉnh nhũ phong là một vòng nhũ vựng nhàn nhạt, núm vũ màu hồng xinh xắn đáng yêu giống như hai củ lạc bóc vỏ, đang khe khẽ run rẩy thẹn thùng.

Trương Khác cảm thấy hạ thể cứng như sắt, chọc ngay giữa hai chân Hứa Tư, lửa dục trong y bừng cháy phừng phừng, Trương Khác chẳng nghĩ tới một tích tắc ưỡn lưng ấn vào, đào nguyên trơn tu tiến vào hết sức thuận lợi.

Trương Khác kêu một tiếng mãn nguyện:

- Không phải chị thừa lúc em chưa tỉnh lén lút khiêu khích em đấy chứ?

- Muốn chết à, thấy cậu ngủ say như thế tôi không muốn đánh thức, cậu, cậu tưởng bị cậu chọc vào như thế dễ chịu lắm à?

Hứa Tư thở hổn hết trách móc, chỉ trách hai người khi ngủ còn quấn chặt lấy nhau như thế.

Trương Khác để Hứa Tư ngồi trên người mình, hạ thân hai người vẫn không tách rời nhau, tư thế này thuận tiện cho Trương Khác nắm nhìn đôi mắt Hứa Tư, mỗi khi nhìn vào đó y cảm giác như ở trong mộng, khẽ liếm vành tai Hứa Tư nói nhỏ:

- Hôm qua chỉ hại em cả đêm rồi, giờ phải bù lại.

Hứa Tư mặt đỏ dừ, cô gái hoang dại đêm qua đã tỉnh rượu rồi, tư thế quá phóng đãng này làm cô xấu hổ không thôi, nhưng cơ thể cũng bừng lên khao khát, thân dưới rạo rực như hòn than, đành nhắm mắt giấu mặt vào vai y để mặc cho đôi tay ma quái tìm tới bầu ngực dày vò, mông nhịp nhàng lên xuống hưởng ứng.

Dưới ánh ban mai, hai cơ thể lại hòa nhịp hoan ca, Trương Khác muốn để Hứa Tư cảm thụ cảm giác làm nữ nhân, chú ý hạ thấp tiết tấu, đưa Hứa Tư lên đỉnh khoái cảm hết đợt này tới đợt khác.

Buổi trưa còn phải ăn cơm mới cha Tôn Tĩnh Hương, Tôn Thượng Nghĩ phó tổ giáp đốc tập đoàn Gia Tín, Trương Khác và Hứa Tư nằm lỳ trên giường tới chín giờ rồi dậy.

Năm 86 cả nhà Tôn Thượng Nghĩa di cư sang Hong Kong, khi đó Tôn Tĩnh Hương vừa tròn 20, học hệ âm nhạc ĐH Hong Kong, còn mang mổng tưởng làm ca sĩ, khi đi học còn tích cực tìm công ty đào tạo thi làm ca sĩ, thậm chí có cơ hội biểu diễn.

Lúc đó nhà họ Cát dùng hành động thực tế nói cho cô biết, không có nhà họ Tôn gì hết, nhà bọn họ chỉ là một nhánh của nhà họ Cát, nhà họ Cát không cho nữ nhân xuất đầu lộ diện ở ngoài, càng đừng nói tới vào giới biểu diễn.

Hong Kong quá nhỏ, ảnh hưởng của nhà họ Cát quá lớn, dù Tôn Tĩnh Hương muốn rời bỏ gia tộc thực hiện mơ ước cũng không thể.

Tôn Tĩnh Hương tốt nghiệp xong tới công ty chế tác âm nhạc làm việc hai năm, cảm thấy nhạt nhẽo, sang Mỹ học chế tác âm nhạc hai năm, nhưng không tiếp tục làm việc trong nghề này, quay trở lại nội địa, bí mật qua lại với Diệp Kiến Bân người yêu thời thiếu nữa, vậy mà thoáng cái đã mười năm.

Mặc dù Tôn Tĩnh Hương trông vẫn còn hết sức trẻ trung, mang vẻ đẹp thành thục dịu dàng mang rất nữ nhân thấm sâu vào lòng người, nhưng nhắc tới tuổi tác, không kìm được than:

- Ồ, ba mươi tuổi rồi.

Tôn Tĩnh Hương phát ra lời cảm khái này khi cô lái xe đón Trương Khác và Hứa Tư tới vịnh nước nông, Chung Lệ lái xe của Hứa Tư, chở Đào Hành Kiện và Phó Tuấn theo đằng sau.

Vịnh nước nông là một trong số khu dinh thự của Hong Kong, Cát Cảnh Thành cùng hai con trai một con gái của ông ta đều an bài nhà ở nơi đó.

Tôn Tĩnh Hương sở dĩ chấp nhận giữ quan hệ tình nhân với Diệp Kiến Bân có một nguyên nhân quan trọng là cô không có ý nghĩ kết hôn, cô luôn cho rằng như thế sẽ thành phụ thuộc vào nam nhân, nhìn tính cách dịu dàng của cô khó mà tưởng tượng ra cô có một mặt mạnh mẽ tự chủ như thế, dù giữ quan hệ bí mật với Diệp Kiến Bân cũng là tùy hứng thú, tự do.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.