Quân Sinh Ta Đã Lão

Chương 13: Chương 13




Lời của Chung Ý không thua gì là cảnh tỉnh, nói tôi tự mình đa tình cũng được, nhưng rốt cục, làm cho tôi ý thức được, Nhâm Tây Cố sẽ trưởng thành, cậu không có khả năng vĩnh viễn mãi là cậu bé con nhà hàng xóm.

Cậu sẽ có người mình thích, người ái mộ, nữ bạn bè…

Tôi không thể tự giác có quá nhiều cảm giác thân mật với cậu.

Ba vị nhân viên phỏng vấn ánh mắt sắc bén nhìn tôi, “Hác tiểu thư, xin hỏi công việc của cô chức trách chủ yếu là cái gì, cô có biết là muốn đảm nhiệm chức vụ dịch vụ khách hàng này cần có gì?”

Tôi hoàn hồn, có chút xấu hổ nhớ lại chi tiết lúc trước Chung Ý đề ra, còn nhớ rõ một người muốn giả bộ trấn tĩnh như thường phải mỉm cười —— ở đây phải cảm tạ vẻ mặt than vui buồn không hiện ra của tôi, làm cho các nhân viên phỏng vấn không có phát hiện ra tôi vừa thất thần =.=

Hít một hơi xác định, tôi không nhanh không chậm vừa tự hỏi vừa trả lời, “Đầu tiên, trước đó tôi có làm qua nhân viên hành chính, song song cũng có kinh nghiệm nghiệp vụ tiêu thụ, bởi vậy ở phương diện quan hệ với mọi người có cơ sở tương đối tốt, đồng thời cũng có tinh thần đoàn đội tốt đẹp, có thể phối hợp với chủ quản hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Tôi cho rằng công việc phục vụ khách hàng, khai thông năng lực cùng kiên trì là then chốt, làm cho khách hàng trước an tâm, sau mới thỏa mãn là chức trách của nhân viên phục vụ, mặc khác đối với hình tượng công ty…”

Từ đầu đến cuối, tôi mặt không đổi sắc. Kỳ thực tình huống chân chính là…Nhân viên hành chính tôi đây chỉ ở Kiến Nhân làm không đến một tháng, còn nghiệp vụ tiêu thụ là ba ngày xã hội hè thực hành .

Tôi cũng vô cùng chột dạ oán niệm, nào biết đâu rằng công ty Chung Ý giới thiệu chính là công ty vốn nước ngoài anh được lưu lại.

Hôm nay công ty lớn phỏng vấn đơn giản dốc sức ra có hai cái, một là bằng cấp lô tuyến, hoặc là thực lực lộ tuyến.

Bằng cấp lộ tuyến, tôi hai bằng đại học thì không được. Thực lực lộ tuyến, chính là kinh nghiệm công tác liên quan + thi viết + biểu hiện trường thi.

Thi viết có Chung Ý gắn bó là tôi thuận lợi đáp đề âm thầm qua sông, nói kinh nghiệm công tác… Khụ, chỉ có thể vô sỉ đem tất cả những gì trong đầu có thể nghĩ ra toàn bộ viết lại góp cho đủ số, chí ít sơ yếu lý lịch tương đối đẹp nha =.=! Phỏng vấn viên nhìn sơ yếu lý lịch thì trọng điểm quan tâm không ngoài kinh nghiệm công tác cùng mấy cái giấy chứng nhận chuyên ngành, trước đó đem những dự định bản thân đối với phạm vi nghề nghiệp bình tĩnh đưa ra, trọng điểm nổi bật là nội dung liên quan mà chức nghiệp cần, sơ yếu lý lịch sửa sang ngắn gọn rõ ràng, mục đích tính chất đúng đắn. Đây là bước đầu tiên thành công.

Ngày xưa nếu như là có công ty thông báo phỏng vấn, tôi còn tốn thời gian trước khi phỏng vấn lên mạng điều tra rõ công ty này kinh doanh cụ thể cùng chức vị chức trách, lần này Chung Ý trước đó nói qua, trong long tôi tự nhiên nắm chắc, phỏng vấn đảo một cái cũng có thể đánh trúng yếu điểm, chân thành mà nói, khiến người ta cảm giác tư tin tăng cao.

Chỉ có thể nói công ty này thích hù dọa người, nơi phỏng vấn là gian phòng lớn trống trải màu sắc trang nhã, ba người phỏng vấn cũng là ăn nói có ý tứ, khuôn mặt cứng nhắc như là chủ nợ thâm niên. Bình thường người mới nhìn thấy trận chiến này trong đầu có chút rụt rè, đợi nhân viên phỏng vấn đề ra mấy vấn đề chua ngoa, quả trứng hay là cục xương, mắc kẹt cùng vô thố là chuyện thường.

Tôi ưu điểm không nhiều lắm, gan lớn tính như nhau, mặc người ta hỏi làm sao, tôi cắn chặt ba quy củ không lay được, trọng điểm thổi phồng quyết tâm vì làm hai lòng công ty nguyện ý làm trâu làm ngựa. Thứ nhất là nói chuyện thanh âm phải lớn, không sợ hãi, mỉm cười lễ phép dùng từ chuyên môn không thể ít, thứ hai trả lời vấn đề, ngữ tốc tình nguyện chậm một chút, không được quá nhanh, trọng điểm tuyệt đối không thể nói lắp, giải đáp đầu tiên, thứ ba, thứ tư… Chờ một chút sắp xếp giải đáp, có vẻ trật tự phân minh mới nắm chắc thắng lợi, điểm sau cùng đem hình tượng chỉnh lý tốt, cấp bậc tiếng Anh, tốc độ đánh máy có thể thích hợp, giấy chứng nhận chuyên môn cùng kinh nghiệm công tác dựa vào loại hình công tác tuyển chọn sắp xếp đan xen, xả không ra đừng có lải nhải, trực tiếp chém đi.

Đợi tôi đầu óc choáng váng từ phòng phỏng vấn đi ra, đằng sau còn có một đại đội rậm rạp nhận lời mời, cô gái ở quầy lễ tân trước bảo tôi chờ, còn phải lên lầu làm trắc nghiệm.

Không biết là trắc ngiệm chỉ số thông minh hay là trắc nghiệm lo-gich làm xong, tôi giao đề thi lại nhớ tới dưới lầu chờ đáp lại. Khi thân ảnh một người nhìn quen mắt đi ngang qua, tôi sửng sốt một chút, đại não lờ mờ xuất hiện khoảng trắng.

“Hác Manh?” Người nọ kinh ngạc nói vung lên dáng tươi cười quen thuộc.

Tôi vô luận như thế nào cũng không nghĩ ra ở công ty này tình cờ gặp Ngô Việt người đã bốn năm không gặp, cậu ấy vẫn như cũ như trong trí nhớ da trắng mắt hẹp dài, dáng dấp thư sinh mười phần, phảng phất thời gian như khi trở về thời điểm chúng tôi ở cao trung…

“Thế nào? Nhận không ra tớ ?” Cậu ấy cười rất sang sảng “Đã lâu không gặp, không nghĩ cậu đã ở công ty này.”

“…Đã lâu không gặp.” Tôi dẫn dắt ra dáng tươi cười, cũng nhìn cậu ấy gật đầu.

Bỗng dưng một bàn tay câu lên vai Ngô Việt, Chung Ý ló ra từ phía sau: “Tiểu Việt, giữa ban ngày ban mặt dưới đại sảnh người đến người đi đem em gái, còn là em gái của anh, cậu có gì giải thích không?”

Đầu tôi ầm ầm một tiếng, trực tiếp chụp bay anh: “Em nào có không may như thế làm bạn gái anh, cút.”

Ngô Việt cười lắc đầu, nói “Đợi cùng đi ăn bữa cơm đi, Tiểu Lâm trong lớp cũng ở công ty này, đợi tớ gọi điện thoại cho cậu ấy xuống, mọi người đều là bạn cũ.

Tôi gật đầu, đoàn người vui đùa ồn ào rời đi.

Sau khi về đến nhà đá giày cao gót ra, quăng túi xách, vừa đi vừa bắt đầu gỡ tóc.

Vừa mới đóng cửa không bao lâu, chuông cửa lại vang lên.

Tôi lầm bầm một tiếng đi mở cửa, quả nhiên là Nhâm Tây Cố.

“Đói bụng rồi.” Cậu lẽ thẳng lý hùng lời ít ý nhiều đi vào cửa.

Tôi chải sơ tóc, thầm nghĩ mình đã biến thành nữ nô ngự dụng của cậu: “Tủ lạnh có bánh mì, em lấy ăn trước lót bụng, để chị tìm xem còn có cái gì không… làm đồ ăn.”

Cậu có bước theo vào phòng bếp, không gian nguyên bản không lớn, thêm một người cậu nhất thời trở nên nhỏ hẹp.

Tôi quơ cái sạn đuổi cậu: “Em vào đây làm cái gì, đi ra ngoài đi ra ngoài, đừng làm vướng tay vướng chân.”

Cậu cúi đầu nhìn hành tây trên thớt gỗ, nhăn mày: “Tôi không ăn hành, không ăn tỏi, không thích ớt, không thích gừng.”

Tôi trở tay gõ vô ót cậu, “Nhóc con, em yêu cầu nhiều quá.”

Còn chưa kịp thu tay lại, bất thình lình, cổ tay bi cậu nắm lấy.

Tôi đột nhiên phát hiện tay cậu đã trở nên rất lớn, đủ để dễ dàng quắp trụ tay tôi, làm cho tôi vô lực phản kháng. Không thể nói rõ là có cái gì đang bắt đầu khởi động, tôi thay đổi sắc mặt: “Tây Cố, buông tay.”

“Không buông.” Cậu cũng không vừa giữ chặt tay tôi, khi tôi đang suy nghĩ thì cậu lại chụp tay kia của tôi, dễ dàng khóa trụ trên bàn.

Có thể trời sinh đàn ông có tính công kích, mặc kệ tuổi tác lớn nhỏ thế nào đều như nhau.

Phụ nữ về mặt thể lực từ trước đến nay luôn chịu thiệt, tôi lần đầu ý thức được nam nữ lực lượng chênh lệch.

“Em nếu không buông tay ra chị thực sự tức giận!” Tôi nhăn mày nghiêm mặt nói.

Cậu cúi đầu xuống, tôi vô ý thức hớt mặt lên, bên tai chỉ cảm thấy có một trận gió mát thổi phù: “Có đúng là Chung Ý nói gì đó với chị? Mấy ngày nay chị đều trốn tránh tôi.”

Tôi lắc đầu: “Em trước tiên buông ra rồi hãy nói.”

Cậu rốt cục nghe lời buông tay của tôi, nhưng giây tiếp theo,hai tay đổi thành chống ở hai bên sườn thắt lưng tôi, đem tôi vây ở một góc,đè thấp mày hung ác ép hỏi: “Chị nói!”

Tôi nói Nhâm Tây Cố… Nếu như sau này em theo đuổi bạn gái cũng dùng chiêu này, sẽ hù dọa nhiều cô bé bỏ chạy a.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.