Quân Sinh Ta Đã Lão

Chương 29: Chương 29




Tôi sửng sốt, tay chân hơi luống cuống xê dịch vị trí: “Ôi, cậu làm sao mà có thời gian đến?” Qua tiếp một tháng nữa sẽ kết hôn, thời gian này không phải nên cùng bạn gái bàn bạc việc hôn sự sao.

Ngô Việt đem áo khoác móc ở khuỷu tay, tùy ý ngồi xuống bên cạnh tôi: “Thật ra ngày hôm nay mình đặc biệt tới tìm cậu.”

Tôi ngạc nhiên nhìn về phía cậu ấy: “Tìm mình?”

“Mặc dù hơi mạo muội,” cậu ấy nghiêng mặt nhìn thẳng tôi: “Chỉ là muốn trước khi kết hôn đem vài thứ sau cùng trong tim bỏ ra.”

Tôi lảng tránh ánh mắt của Ngô Việt, lẽ nào hôm nay cậu ấy lo lắng, sợ tôi sẽ quấn quýt si mê cậu ấy.

Tôi buông mắt quan sát: “… Muốn nói gì cứ nói thẳng ra đi, kỳ thực, mình cũng không phải là loại liều chết quấn lấy người khác.”

Cậu ấy có chút do dự, sau khi dừng lại vài giây mới nói: “Mình cũng không biết cậu có phát giác ra hay không… mình đối xử với cậu có chút đặc thù.”

Trong lòng tôi loạn thành một đoàn khó có thể ngừng lại, kinh ngạc không nói nên lời.

“Nhiều năm như vậy…” Cậu ấy cúi đầu khẽ cười một chút, mang theo hoài niệm nhàn nhạt.

“Hác Manh, hồi đó mình đã từng thích cậu.”

Tôi ngây người triệt để.

“Rất kinh ngạc sao, không cần nhìn mình như vậy,” cậu ấy lại thở ra một hơi, hai tay chống ở sau người, híp mắt đỉnh đầu nghênh về hướng mặt trời xán lạn đầu đông: “Sau khi nói ra tâm lý quả nhiên dễ chịu hơn rất nhiều.”

Tôi không có nghi tới, hoàn toàn không có dự liệu Ngô Việt trước khi kết hôn đột nhiên nói cho tôi biết…

“Đàn ông đều có chút thói hư tật xấu.” Cậu ấy nghiêng đầu nói: “Nói thật ra, mình đã từng dao động. Khi một năm trước ở công ty gặp lại cậu, mình thừa nhận mình có dao động qua, lập lờ nước đôi không có biểu thị xác thực mình đã có bạn gái, thế nhưng cô ấy làm bạn mình đã ba năm, tuy rằng là người vùng khác, nhưng cô ấy là một người phụ nữ chăm lo việc nhà rất tốt, mình không muốn có lỗi với cô ấy…”

Tôi cảm thấy trước mắt phải chăng là một hồi ảo tưởng không khống chế được, cậu ấy nói không nhiều lắm, nhưng câu câu kinh tâm.

“Chờ một chút, không phải cậu lúc cao trung có bạn gái rồi sao?” Tôi vô ý thức nắm chặt góc áo, “Khi đó cậu còn đem hình chụp của cô ấy cất trong bóp da…”

“À?” Ngô Việt nhịn không được cười nói: “Đó là em gái mình, trong bóp tiền của mình ngoài ảnh chụp em gái, còn có chị hai, cùng mẹ mình, bóp tiền của ba mình cũng giống như vậy.”

“Mình là một người ngôn từ vụng về, cao trung không biết nên làm thế nào tiếp cận cậu, chỉ biết yên lặng thích… nhưng hiện giờ có chút nguy hiểm, cô ấy gần đây rất không yên, mình đã có người có thể làm bạn suốt đời, mình không muốn làm cô ấy thương tâm.” Cậu ấy có chút xấu hổ nói: “Cho nên lần trước mới không hiểu làm sao nói cho cậu mình muốn kết hôn, chắc là cậu sẽ nghĩ mình rất kỳ quái, thật ra là mình nhắc nhở chính mình, đang có một người phụ nữ tốt đang đợi mình, mình không thể phụ lòng người ấy.”

“Mình hiểu được…”

“Mong rằng không mang đến cho cậu phiền phức.” Ngô Việt nói xong những lời này thì muốn đứng lên, hướng về phía tôi áy náy gật đầu: “Những lời này trăn trở ở trong lòng mình đã nhiều năm, ngày hôm nay mình đến là muốn tạm biệt với quá khứ của bản thân, cậu cứ xem như là nghe một hồi phân giải, ngày mai thì đã quên đi.”

“Được, mình nhất định sẽ quên…” tôi nỗ lực kéo ra nụ cười, “ngày kết hôn cũng đừng quên phát kẹo mừng, không thì mình sẽ len lén đi tìm cô dâu cáo trạng.”

Cậu ấy nhấc chân, phủ thêm áo khoác trên tay, thanh âm mang theo ý cười sáng tỏ: “Đương nhiên.”

Tiếng bước chân chậm rãi biến mất từ phía sau…

Ngô Việt đến rồi đi vội vàng, tựa hồ như sinh mệnh của những người khác phái bên cạnh tôi, luôn luôn đến rồi đi vội vàng như vậy.

Đại não của tôi lập tức không có phản ứng gì nhiều, vẫn vô ý thức bảo trì biểu hiện như những ngày bình thường, trấn định tự nhiên mỉm cười nhìn theo cậu ấy rời khỏi…

Mãi đến sau một đoạn thời gian, tôi ngồi nguyên tại chỗ, đột nhiên ký ức giống như ngược dòng, ở trong đầu đem những diễn biến khi xưa diễn lại một lần, lần này tôi tinh tế vuốt ve mỗi môt chi tiết nhỏ, rốt cục nhịn không được co chân, đem mặt vùi vào hai cánh tay, thật lâu không có nói gì…

“... Hác Manh.”

“Manh Manh?”

Thiếu niên mặt mày ngang ngược, do dự vươn tay sợ bị cự tuyệt.

“Tây Cố, có đúng là chị vẫn rất thất bại hay không?” Tôi chậm chạp ngẩng đầu nhìn cậu, trên tay cậu còn cầm hành lý, phong trần mệt mỏi đứng ở trước mặt tôi.

“Có chuyện gì rồi?” Lông mày cậu cứng lại, đem hành lý ném đi, một tiếng nặng nề nện dưới chân cậu.

Tôi giật giật môi, lắc đầu mặt cúi thấp.

Cậu hỏi lại, tôi liền nhịn không được, mất mặt chôn đầu khóc nghẹn nói ra đoạn việc xưa khi còn niên thiếu.

“…Anh ta nói, anh ấy muốn trước khi kết hôn làm tạm biệt… Bằng không thì chị vĩnh viễn cũng không biết. Anh ấy đã nói rõ ra như vậy, rõ ràng là đã buông xuống… Đàn ông vào lúc này còn bình tĩnh thẳng thắng nói cho chị biết, đã từng khi còn trẻ, có yêu mến qua con người của chị… Chị cũng biết rằng, không có khả năng cùng với anh ấy…”

Thiếu niên có chút lúng túng ôm tôi, vô thố liên tục lau đi nước mắt của tôi, dùng sức quá lớn, cọ đến mặt tôi đau như kim châm.

Tôi vừa nghẹn ngào vừa nói: “Đau…”

Cậu nhẹ tay lại, vẫn ác giọng nói: “Chị sao lại dốt như thế, trốn ở sau lưng khóc ai sẽ biết, người ta tạm biệt với chị, chị cũng đi tạm biệt trở lại đi.”

Tôi lắc đầu, “Không được… Tuy rằng chị hiện tại cũng không phải tốt đẹp gì, thế nhưng chị vẫn không muốn phá hư hình dạng của mình trong cảm nhận của anh ấy… Chị không thể chỉ vì cho bản thân mình một cái công đạo, đi phá hư cảm tình hiện tại của bọn họ, nếu như thất bại, cũng là tự rước lấy xấu hổ với thương tâm, nếu như thành công, cũng sẽ xúc phạm tới một người khác… Chị sợ chị nói quá nhiều, sau cùng chúc phúc cũng không được… Thật ra chị không muốn tham gia hôn lễ của anh ấy, không muốn biết lúc nào anh ấy kết hôn, chị tuyệt không muốn chúc phúc anh ấy… Tây Cố, chị không có rộng rãi như vậy, chị thật là khó chịu…”

Tôi vừa khóc vừa nói, đã lâu không có rớt nước mắt, vừa khóc thì làm thế nào cũng không dừng lại được, ngay cả bản thân cũng thấy khuôn mặt mình quá khó coi. Cậu ôm chặt tôi, do dự thật lâu: “Nếu như… nếu như anh ta cũng không phải rất yêu bạn gái của anh ta…”

“Anh ấy rất hạnh phúc.” Tôi che mặt, không cho cậu thấy biểu tình đố kị của mình: “Khi anh ấy nói về cô ta thì hết sức hạnh phúc… rất dịu dàng, so với mọi thứ đều dịu dàng, chị hiện tại rất đố kị… Chị rất khó chịu.”

Cậu lo lắng muốn tách hai tay tôi ra, tôi cố sức đem mặt vùi vào lòng cậu: “Đừng nên nhìn… Phụ nữ đố kỵ hình dạng rất khó coi, em không nên nhìn…”

Cậu cứng đờ: “… Được, tôi không nhìn, sẽ không nhìn.”

“Tây Cố, chị hiện tại rất hối hận… Hối hận vô cùng, vì sao khi đó không dũng cảm như vậy, chí ít khoi đó cũng nên cho anh ấy biết tâm tình của chị, sẽ không giống như bây giờ, ngay cả nói cũng không có tư cách, ngay cả đã biết tấm lòng lúc trước của đối phương, cũng chỉ có thể nỗ lực đi chúc phúc anh ấy…” Vẫn cảm thấy bản thân như vậy thật rất đáng buồn, luôn luôn lấy một thân phận nữ vai phụ xuất hiện trong cuộc sống của người khác.

“Là bọn họ rất không có mắt nhìn,” Nhâm Tây Cố chặt chẽ siết tôi vào trong ngực, “…Nếu là tôi, nhất định sẽ không cho chị thương tâm như thế…”

Tôi lắc đầu, đại não khóc đến thành một mảnh mênh mông mù mịt: “Nếu là em, mới càng làm cho chị thương tâm…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.