Quân Sinh Ta Đã Lão

Chương 35: Chương 35




Tôi có một ít sợ hãi.

Thế nhưng ngoại trừ Chung Ý ra, tôi không biết còn có thể tìm ai ở thành phố F.

Một cây củ cải bự hoa tâm cà lơ phất phơ như vậy, nhưng không hiểu sao làm cho người ra cảm thấy tin cậy an tâm, đây cũng là chuyện tôi ngày trước bất ngờ.

Khung chat trước mặt truyền đến rất nhanh:

Em thật đủ ác độc, không nói tiếng nào cứ như thế đi hơn một năm, nếu không phải bác gái nói em đi chỗ khác phát triển, anh còn thật dự định báo mất nhân khẩu cho em.

Tôi cắn môi: xin lỗi…

Chung Ý trực tiếp làm rõ nói: được rồi được rồi, anh cũng biết em trốn tránh ai, em không nói cho anh biết em ở đâu là làm rất đúng. Nếu là nói, anh cũng sợ anh không bỏ mặc được đứa nhỏ kia mà nói ra cho cậu ấy.

Tôi dừng lại một chút.

Chung Ý hiển nhiên hiểu lầm, trên khung đối thoại lập tức liên tục lóe lên: Cục cưng? Cục cưng? Em còn đó không? Đừng logout, anh không đề cập tới cậu ấy nữa là được mà.

Tôi cẩn thận trả lời: không sao… Tây Cố cậu ấy có khỏe không?

Chung Ý: Thành thật mà nói, hết sức không xong.

Trong lòng tôi hồi hộp, vội hỏi: Xảy ra chuyện gì?

Đối diện chần chờ vài giây, lúc này đây, Chung Ý diễn đạt rõ ràng cẩn thận rất nhiều: Hiện tại biểu hiện ra ngoài thì khôi phục bình thường. Em mới vừa đi, một tuần đó cậu ấy ngồi cả ngày trước cửa công ty chờ, ai khuyên cũng không nghe, các đồng nghiệp có chút giao tình với em đều bị cậu ấy hỏi qua hết lần này đến lần khác, trong công ty mọi người nói cậu ấy quả thực điên rồi, khuyên cậu ấy trở lại đi học, cậu ấy chỉ nói ngoại trừ trong công ty với trong nhà, cậu ấy cũng không biết nên đi tìm em ở đâu, sau khi tìm khắp thành phố F, cậu ấy lại canh giữ ở đây, nếu như em quay đầu lại liên hệ với bạn bè trong công ty, cậu ấy có thể biết trước tiên.

Ngực tôi rầu rĩ: Vậy sau này thì sao?

Chung Ý: Sau lại thừa dịp sự tình chưa huyên náo hơn nữa, ba mẹ em tự mình đến công ty cùng cậu ấy nói chuyện hết một buổi sáng, buổi chiều cậu ấy mới rời khỏi.

Tôi vuốt ve bàn phím, không có trả lời.

Chung Ý tiếp tục nói: Tuy nhiên chuyện này sản sinh ra một chút phê bình, tuy rằng không có gì chứng minh thực chất, nhưng mà đông dài tây ngắn, khi đó dáng dấp Tây Cố thất hồn lạc phách cũng bị người có tâm nhìn thấy trong mắt, vẫn là chờ qua trận này em có bạn nam thì kết giao rồi cùng nhau trở về đi. Nói ra, nếu như em thật sự không tiếp thu “Mao Toại tự tiến” ?

MAO TOẠI TỰ TIẾN : Mao Toại tự đề cử mình (Tự tin vào khả năng đảm đương trách nhiệm quan trọng mà mạnh dạn tự tiến cử. Dựa theo tích: Khi quân đội nước Tần bao vây nước Triệu, Bình Nguyên Quân nước Triệu phải đi cầu cứu nước Sở. Môn đệ Mao Toại của ông tự đề xuất được đi cùng. Ở đó, may nhờ tài năng của Mao Toại mà Bình Nguyên Quân mới thu được thành công như ý muốn)

Nói chuyện đứng đắn chưa được vài phút, thằng nhãi này lại bắt đầu nói chêm chọc cười.

Kiến nghị của Chung Ý rất đúng trọng tâm, tôi quyết định trước khi chưa tìm được bạn trai sẽ không trở về thành phố F: cám ơn.

Chung Ý : làm gì khách khí như vậy, hiện tại có thể nói cho anh biết phương thức liên hệ với em chưa?

Tôi nhanh nhẹn dâng lên toàn bộ địa chỉ điện thoại hiện tại.

Anh ấy gửi lại một nụ cười hắc hắc quái dị, nhưng vẫn nghiêm nghị tiếp tục nói: Em làm đúng, yên tâm, địa chỉ này anh sẽ không nói cho người khác, em có thể nhanh chóng đi khỏi xem ra cũng là chuyện tốt. Về phần Tây Cố, theo tuổi tác trôi qua, lại qua vài năm nữa, đứa nhỏ đó có lẽ cũng không còn suy nghĩ nhớ nhung gì, em không cần cảm thấy áy náy.

Qua nửa ngày tôi mới “Ừ” một tiếng.

Chung Ý lại dặn dò tôi vài câu. Lúc này mới chia tay logout.

Mại đến khi tiếng tắt máy vang lên, tôi mãnh liệt bừng tỉnh hoàn hồn. tâm trạng chua, chát, đắng, cay trộn thành một chỗ cuối cùng cũng chỉ có thể đánh gãy răng nuốt lẫn với máu.

“Hác Manh, giúp tôi đem danh mục khách hàng này chỉnh lý làm bảng EXE một chút, chia làm khách hàng hiện có, khách hàng cũ, khách hàng vô ý.” Khi tiến vào công ty thì môt chị nhân viên lão làng trong phòng đưa cho tôi một chồng hồ sơ.

Nguyên bản từng nghiệp vụ viên trong bộ ngành đều có một phần danh sách khách hàng riêng biệt tự bản thân mình phải sắp xếp chỉnh lý, cô ta lớn như vậy đâm chọc đem danh sách của mình đưa cho tôi, lẽ thẳng khí hùng làm cho tôi không thể nói gì.

Nhưng thân là nhân viên mới, một lần nữa bắt đầu khó tránh khỏi quá trình bị ức hiếp va chạm.

Dù sao người mới không có nhân mạch gì, nhất là về phía nghiệp vụ viên, có thể không đắc tội ma cũ thì sẽ không đắc tội, bằng không khỏi cần trông đợi bọn họ sẽ cho ra một vài cấm kỵ hoặc kỹ xảo, nếu có thể đả thông con đường với ma cũ, không chừng bọn họ còn có thể giới thiệu cho bạn viện trợ bên ngoài cùng khách hàng tài nguyên.

Tôi cầm chồng hồ sơ này, muốn sắp xếp phân loại nhập lại, còn có nhiệm vụ bản thân ngày hôm nay, tôi xoa xoa thái dương, xem ra lần này lại phải tăng ca, hy vọng còn có thể kịp đón chuyến tàu điện ngầm lúc 10 giờ quay trở về.

Beata liếc mắt nhìn chồng hồ sơ mới tăng thêm trên tay tôi: “Cô cứ làm theo khả năng, VV bên bộ phận phục vụ khách hàng nói cô thời gian làm việc của cô còn nhiều hơn các cô ấy.”

Tôi chỉ có thể cười khổ, phục vụ khách hàng chia làm ba ca, ca giữa phục vụ từ chiều hai giờ đến 10 giờ tối, ca tối thì từ tối 10 giờ đến 6 giờ sáng ngày hôm sau, giờ tôi ở công ty gần như là bằng ca sáng với ca giữa gộp lại, khiến cho người khác than thở xót xa.

Toàn bộ trong công ty ngoại trừ bộ phận phục vụ khách hàng, còn có một đám người cũng là người của bộ tộc “dạ miêu”, đó chính là tổ sáng tác. Ngoại trừ thỉnh thoảng công ty cứng nhắc quy định đi làm phải quẹt thẻ tính giờ, bọn họ đều có thể tự do về sớm, đêm khuya thấy bọn họ tinh thần hăng hái vô cùng thay đồ ngủ đi đến phòng làm việc ở công ty làm cũng là tình trạng bình thường.

Bởi vậy khi tôi cuối cùng có thể tắt máy vi tính nhúc nhích bờ vai cứng ngắc đứng dậy rời khỏi công ty thì tuy rằng kim đồng hồ đã chỉ 10g 5 phút nhưng Lữ Lương của CGH còn có thể một vòng đi qua đi lại trước cửa bộ phận tiêu thụ chờ tôi.

“Lữ Lương.” Tôi trước tiên mỉm cười.

Lần này anh ấy không mặt một bộ đồ bảy màu khẩu vị nặng nữa, thay đổi trang phục bình thường áo T-shirt trắng quần jean, tuy mang kính đen hiện rõ khí chất trạch nam, nhưng cũng làm cho người ta có một cảm giác sạch sẽ trầm ổn.

Trong lòng tôi âm thầm cho anh thêm vài điểm, quyết định tạm lưu lại kiểm tra.

Hành lang bên cạnh tổ sáng tác một mảnh sôi trào, anh ấy phỏng chừng là người bị khuyến khích ra theo đuổi, ngượng ngùng không dám nhìn tôi, “Cái này… Đã trễ như vậy, anh có thể đưa em về nhà hay không?”

Tôi câu ra nụ cười: “Được, nhưng là thời gian gấp gáp, nếu lại dây dưa nữa sợ là không kịp đón tàu điện ngầm.”

“… Anh có xe.” Lữ Lương mất tự nhiên khẩn trương cúi đầu nhìn hướng tôi, “Anh có thể lái xe đưa em trở về… Ừ, còn có thể thuận tiện tránh gió.”

Tôi buồn cười, cuối cùng là tên hoa hoa đại thiếu nào dạy cho anh ấy. Hai bên tai Lữ Lương dưới ánh mắt tôi ửng hồng, tính ra cũng có vài phần khả ái, nếu lấy tiền đề kết hôn đối tượng gặp gỡ là anh, hẳn là không có đáng ghét.

Công ty cách nhà đường đi có hơn một tiếng đồng hồ, tôi khi ngang qua khu phố sầm uất dừng lại trước cửa một siêu thị nhỏ hiếm thấy còn chưa đóng cửa, hiện giờ đã hơn 11g30’, về đến nhà khoảng chừng nhanh đến 12g, tôi mệt đến không còn sức nấu đồ ăn khuya, quyết định mua chút lương thực dự trữ về nhà.

Siêu thị chia làm hai tầng, lầu hai người rõ ràng ít hơn lầu một rất nhiều. Lữ Lương cùng với tôi sóng vai mà đi, đi qua một loạt giá sắt bày cao cao, anh ấy đẩy xe mua sắm, tôi chọn lựa, hướng về bên trong đống lương thực.

Khi xe đẩy tới khu đồ ngọt, nồng đậm hương sữa ngọt ngấy kéo tới.

Rõ ràng không thích đồ ngọt nhưng tầm mắt nhìn thấy mousse dâu trên cái giá hàng, ma xui quỷ khiến, trước mắt xẹt qua hình ảnh vẻ mặt ngoan ngoãn hiếm thấy của Tây Cố năm đó, tôi vươn tay…

Đối diện cũng có một người cùng lúc hướng về phía miếng mousse vươn tay,, khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào nhau đó, dây thần kinh mẫn cảm của tôi gần như hét ầm lên ——

Giây tiếp theo miếng bánh bị thô bạo cầm lấy, đối diện cái giá lộ ra thiếu niên sôi nổi ánh mắt phức tạp gần như sát nhập vào cơ thể tôi, buồn giận vui mừng cuồn cuộn khôn kể, sau đó chầm chậm từng chút từng chút nguội lạnh.

“Hác Manh.” Cậu cầm đầu ngón tay tôi thấp giọng nói.

Hô hấp tôi nhất thời ngưng lại, kinh ngạc nhìn cậu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.