Quân Sư Vương Phi

Chương 89: Q.3 - Chương 89: Theo Sau Hạnh Phúc.




Thiên nhiên thần kỳ ở chỗ nó thường bắt đầu một ngày mới bằng không khí tràn ngập trang nghiêm tráng lệ. Sáng sớm bắt đầu, không có thanh âm gào thét, cũng không có tiếng gõ mõ đánh trống, chỉ có ánh sáng biến sắc, chúng nó thay thế tiếng hô nhiệt tình dào dạt, vui mừng nhảy nhót.

Ngạo Quân ăn xong thất thải liên ngủ suốt một ngày, cho tới sáng sớm hôm sau mới tỉnh, ánh sáng nhè nhẹ trước mặt nói cho nàng biết nàng còn sống, một màn ngày hôm qua hiện lại trong đầu.

“Quân, nàng tỉnh, đến ăn ít cháo thịt đi.” Ngạo Quân vừa ngồi dậy, thanh âm Cẩn Hiên ôn nhu liền vang lên.

“Cẩn Hiên?” Ngạo Quân quay đầu, chỉ thấy Cẩn Hiên bưng một chén cháo nóng hổi ôn nhu cười đi tới, không khỏi nghi hoặc nói ra tiếng. Bộ dạng này của Cẩn Hiên không khỏi làm nàng nghi hoặc, ngày hôm qua phát sinh mọi chuyện chỉ là mộng mà thôi, Cẩn Hiên còn không biết chuyện nàng trúng độc, còn không biết nàng tùy thời đều có khả năng rời đi.

“Phát ngốc cái gì a! ngủ một ngày cũng đói bụng rồi, ăn chút điểm tâm này trước đi!” Cẩn Hiên vỗ nhẹ đầu Ngạo Quân một chút, đem chén cháo đến trước mặt Ngạo Quân như hiến vật quý săn sóc nói.

Ngạo Quân lại nhíu nhíu mày, thật cẩn thận nhìn bát cháo kia liếc mắt một cái, nuốt một ngụm nước miếng, thật đúng là đói bụng còn chính là không dám uống: Mùi thật sự rất thơm, thoạt nhìn cũng không sai, bất quá sẽ không lại là Cẩn Hiên nấu chứ? Nàng cũng không nghĩ mới từ quỷ môn quan trở về lại vì uống ‘cháo tình yêu’ của Cẩn Hiên mà mau về báo danh.

“Yên tâm ăn đi! Là Thánh Lục nấu.” Cẩn Hiên múc một muỗng cháo đưa đến bên miệng Ngạo Quân cười nói. Nhìn đến biểu tình Ngạo Quân, hắn đương nhiên biết nàng nhất định là nhớ tới hắn lần trước nấu cháo xương, một chén hắn nấu lần đầu từ khi chào đời đến nay lại làm Quân thượng thổ hạ tả cả ngày, từ nay về sau nghe thấy cháo xương mà biến sắc.

“Thật sự.” Ngạo Quân vừa nghe vui vẻ, nhanh hé miệng ‘A’ một chút ăn một miếng xuống, thực thơm.

Lục tay nghề so ra kém Oánh nhi, nhưng tuyệt đối là tốt nhất Thánh Tiên Môn, thơm quá! Hơn nữa đói bụng cả ngày, một chén cháo hoa rất nhanh đã hết.

“Không thể tưởng được Quân thật là ăn rất nhiều.” Cẩn Hiên săn sóc chà lau khóe miệng cho Ngạo Quân, bên giễu cợt nói.

“Chàng đường đường là một vương gia, còn sợ ta sẽ ăn hết của chàng sao?” Ngạo Quân tà liếc Cẩn Hiên một cái, phản giễu cợt nói lại.

Ngữ khí thoải mái, một chút cũng không có tùy thời mà đi bi thương cùng suy sụp, nàng cùng Cẩn Hiên hai người trong lòng hiểu rõ: không có bi thương trong những ngày cuối cùng, tự cấp hai người lưu những ngày đẹp nhất để nhớ lại.

“Như thế nào? Ta còn ngại Quân ăn ít quá đâu! Gầy như vậy không thể được, vể sau cần phải ăn nhiều một chút, ít nhất là ăn ba chén cơm, không, không, quá ít, còn muốn hơn nữa….” Cẩn Hiên buông bát trong tay, bên hướng giường Ngạo Quân ngồi xuống, bên suy tư nói.

“Dừng, chàng cho ta là trư a!” Ngạo Quân lập tức dùng tư thế dừng lại, vẻ mặt hắc tuyến nói.

“Ai là trư?” Ngạo Tuyết vươn cái đầu vào trong phòng, vẻ mặt cười tủm tỉm nói.

“Tuyết, ngươi có biết là rất dọa người không, là hội hù chết người, tiến vào cũng không gõ cửa, còn nghe lén người khác nói chuyện thực không có đạo đức.” Ngạo Quân khoa trương vỗ ngực bên liếc trắng mắt Ngạo Tuyết một cái.

“A!” Ngạo Tuyết ‘a’ một chút theo ngoài cửa nhảy vào, một chút bộ dáng hoàng hậu cũng không có, nâng lên tay phải, vươn ngón trỏ, lắc lắc, vẻ mặt không đồng ý nói: “No, No, numberone, ta vừa mới căn bản là chưa đi đến đến: numbertwo, là ngươi chính mình không đóng cửa, còn nói lớn tiếng như vậy cho nên ta căn bản là không nghe lén, mà là quang minh chính đại nghe; numberthree, ta không tiếp thu vì ta mĩ mạo như vậy thanh âm giống như chim hoàng anh đại mỹ nữ hội hù chết người. So, you don’t setup charges (cho nên, lên án của ngươi bất thành lập), do you understand….”

Ngạo Quân lắc lắc đầu, thở dài nói: “Ai, ta hiện tại cuối cùng cũng biết cái gì gọi là vô lại thêm cuồng tự kỉ, chết đều có thể bị ngươi nói thành sống, that to admit defeat (ta nhận thua).” Nói xong vươn ngón tay cái.

“Hì hì…. Biết bổn tiểu thư lợi hại chưa.” Ngạo Tuyết nhảy đến trước mặt Ngạo Quân đắc ý cười nói.

“Kính nhờ, ngươi cho là ngươi còn nhỏ, đều làm mẹ người ta.” Ngạo Quân chịu không nổi liếc trắng mắt Ngạo Tuyết một cái, vỗ trán giống như bất đắc dĩ nói.

“Cái gì! Người ta chẳng qua là tiểu cô nương mười chín mà thôi, ngươi đừng nói ta giống như bà lão tám mươi được không?” Ngạo Tuyết không phục mân mê miệng, phản bác nói, còn nhéo xoay thắt lưng, một chút uy nghi hoàng hậu cũng không có.”Mười tám tuổi thái hoàng thái hậu còn có, nào có giống ngươi, uy nghi, hiểu hay không, mệt ngươi vẫn là ở xã hội thượng lưu….” Ngạo Quân một bộ trẻ con không thể dạy’ lắc lắc đầu, đem thắt lưng Ngạo Tuyết còn đang xoay loạn cấp đứng lại, như lão sư dạy đệ tử nói.

“Cái gì? Lời nói lưu manh như vậy cũng đừng cả ngày bắt lên miệng, biết ngươi là lão đại xã hội đen, nhưng nhớ kĩ nói chuyện phải văn minh, đừng làm mất mặt Lăng gia chúng ta.” Ngạo Tuyết thở phì phì bày ra một bộ dáng đại tỷ, phản giáo huấn trở về, nhất thời lời nói không dễ nghe đều nói ra.

Hai người đều vẻ mặt chột dạ nhìn về phía Cẩn Hiên, quả nhiên, Cẩn Hiên vốn vẻ mặt hỗn độn càng thêm nghi hoặc nhìn về phía Ngạo Tuyết, cau mày, bộ dáng trầm tư: Quân cùng Vũ Tình nói chuyện, vì cái gì hắn đều nghe không hiểu, đó là ngôn ngữ nước nào? Chưa từng nghe qu? Mười tám tuổi thái hoàng thái hậu? Ơ Long Hiên chưa từng có, chẳng lẽ Quân thật sự không phải người Long Hiên hoàng triều, nhưng Vũ Tình? Vũ Tình là tiểu nữ duy nhất của thừa tướng, vì cái gì nói các nàng người Lăng gia? Quân vẫn đều kêu Vũ Tình là Tuyết, này rốt cuộc có chuyện gì vậy?

“Khụ…. Đừng đem vấn đề chuyền lên người ta, hiện tại là nói về ngươi.” Ngạo Quân chạy nhanh đem đề tài trở về nói. Nhưng là lấy thông minh của Cẩn Hiên, sợ là đã hoài nghi đi.

“A! cả ngày bày ra một bộ dáng hoàng hậu, mệt chết đi. Thực không nghĩ ta mặc kệ….” Ngạo Tuyết khoa trương cả người đi đến trước người Ngạo Quân gào khóc thảm thiết nói. Thật là, miệng mồm như thế nào để lộ ra vậy? Hy vọng có thể dời đi lực chú ý của Cẩn Hiên.

Nhưng là những lời này có thể dời đi chú ý của Cẩn Hiên hay không cũng không biết, bất quá người nào đó vừa nghe lời này đã có thể nổi giận lên.

“Thật sự không nghĩ gì chứ? Tình nhi….” Đang ở thời điểm Ngạo Tuyết diễn trò, một thanh âm nghiến răng nghiến lợi truyền đến.

“A!” Ngạo Tuyết giống như chạm phải điện, mạnh xoay người lại, trong lúc đó nhìn thấy Chính Hiên hé mặt đi đến, đôi mắt hình như có hai luồng hỏa diễm đang thiêu đốt, cực khủng bố.

Ngạo Tuyết hơi sợ hướng Ngạo Quân xê dịch, không ngừng mà hướng Ngạo Quân nháy mắt: Mau cứu ta.

Ngạo Quân nhận được ý của Ngạo Tuyết, thực ‘nghĩa khí’ đem nàng tránh phía sau kéo ra, thuận tiện hướng Chính HIên một ánh mắt: tự gây họa, tự xử lí.

“Hì hì…. Tiểu…. Tiểu Hiên tử, chàng đã đến rồi.” Ngạo Tuyết vẻ mặt nịch nọt đến bên người Chính Hiên nói, trong lòng đối Ngạo Quân tức giận đến nghiên răng: Lăng Ngạo Quân đáng chết, không nói nghĩa khí, vô tâm vô phế, lúc này đúng là bị nàng hại chết.

“Trẫm vừa mới nghe rất rõ ràng người nào đó vừa nói không thể làm, thật sự không thể làm sao? Ân….” Chính Hiên một phen nắm thắt lưng Ngạo Tuyết dùng chút lực, hai người mặt chỉ kém có mấy li, hơi thở nói chuyện hoàn toàn phun trên mặt Ngạo Tuyết.

Ngạo Tuyết đang cười trộm liếc mắt hai người một cái, mặt đỏ hồng, nói quanh co: “Không, không, không có người không thể làm, nghe nhầm…. Tiểu Hiên tử, chàng vừa nghe nhầm, ta tuyệt đối cũng không nói không nghĩ làm hoàng hậu. Không, không….” Ngạo Tuyết thật muốn cắn đầu lưỡi chính mình, này không phải không đánh đã khai sao? Nàng hôm nay làm sao vậy? Nàng rất thông minh, hôm nay lại toàn nói sai, có phải hay không đắc tội thần tiên nào? Thời điểm ra khỏi cửa hẳn là nên nhìn hoàng lịch.

Ngạo Tuyết bộ dáng chật vật làm Ngạo Quân không thể ức chế cười ha ha lên, cười đến thiếu chút nữa lăn lộn trên mặt đất, một tay ôm bụng cười, một tay chỉ vào Ngạo Tuyết, thực không mặt mũi cười lớn nói: “ha ha…. Tuyết, ngươi cũng có một ngày này a! ha ha ha…. Xem ra tỷ phu thật đúng là khắc tinh của ngươi! Ha ha…. Khụ khụ….” Cười quá mức nhất thời hết khí, càng không ngừng ho khan lên, mặt trướng đỏ bừng, báo cho thế nhân biết: Làm người, quyết không thể vui sướng khi người gặp họa.

“Quân, nàng không sao chứ?” Cẩn Hiên khẩn trương đỡ lấy Ngạo Quân, nhẹ nhàng giúp nàng vỗ lưng, chiến thanh hỏi. Mỗi một tiếng ho của nàng đều như xé rách tâm hắn.

“Quân….” Ngạo Tuyết cũng là biến sắc, mở tay Chính Hiên chạy đến bên người Ngạo Quân lo lắng hỏi.

“Không…. Hô, không có việc gì, các ngươi đừng ngạc nhiên, chẳng qua là hết khí mà thôi.” Khi Cẩn Hiên khẽ vuốt nhẹ lưng, Ngạo Quân rất nhanh liền hoãn khí đến, gặp bọn Cẩn Hiên vẻ mặt đều ngưng trọng nhìn nàng, hơi triển khai một cái cười nói. Trong lòng lại một trận chua xót: Nàng hiện tại như mắc bệnh nan y giai đoạn cuối vậy, chỉ cần có một chút động tĩnh liền làm cho bọn họ lo lắng, ha ha…. Kỳ thật nàng hiện tại cùng bệnh nhân nan y có cái gì khác nhau đâu?

“Đều do tiểu Hiên tử, biết rõ người ta là nói giỡn còn nghĩ thật, tính toán chi li giống cái lão thái bà.” Ngạo Tuyết trừng mắt nhìn Chính Hiên một cái, trách cứ nói, đem sở hữu trách nhiệm đổ lên người Chính Hiên.

Quân trong mắt chợt lóe qua chua sót, thật sâu làm tâm họ đau đớn.

“Trẫm giống lão thái bà?” Chính Hiên chỉ vào mũi mình, lửa giận lại bắt đầu bốc lên, nheo lại mắt lóe quang mang nguy hiểm.

“Nam tử hán đại trượng phu, đừng nhỏ mọn như vậy, huống chi chàng đường đường là vua một nước.” Ngạo Tuyết liếc trắng Chính Hiên một cái, tiếp tục khiêu chiến cực hạn Chính Hiên nói.

“nàng….” Chính Hiên tức giận đến chỉ tay vào Ngạo Tuyết, chính là không biết nên nói cái gì.

“Tốt lắm, Tuyết, ngươi đừng khi dễ tỷ phu nữa, although the brother – in – law like to eat softshelledturtle, very cute (tuy rằng tỷ phu bộ dáng như trẻ con lên ba, nhưng thực đáng yêu, ha ha….” Ngạo Quân đúng lúc vì Chính Hiên giải vây nói, bất quá câu kia không thể cho Chính Hiên nghe, nàng thực thông minh dùng Anh ngữ nói ra.

“Ha ha…. I thing so.” Ngạo Tuyết cười gật đầu, trả lời. Xuyên qua chính là có chỗ tốt, nói Anh ngữ không có người nghe hiểu.

“Quân, ngươi hội biết ngôn ngữ Hãn quốc?” Chính Hiên hơi lắp bắp kinh hãi nhìn Ngạo Quân nói. Tuy rằng không biết các nàng đang nói cái gì, nhưng rất giống ngôn ngữ Hãn quốc, lần trước đi sứ Long Hiên hắn nghe bọn họ nói qua, hơn nữa lúc ấy may mắn có Vũ Tình nghe hiểu được lời nói bọn họ, nếu không hậu quả thật không tưởng nổi.

“Hãn quốc?” Ngạo Quân hơi hơi nhíu mi, nghi hoặc nói. Đây là cái quốc gia gì? Anh ngữ khi nào thì thành ngôn ngữ Hãn quốc? Tỷ phu sẽ không nghe hiểu đi?

“Ngươi không biết?” Chính Hiên trong lòng không khỏi khả nghi nói, Quân nói ngôn ngữ Hãn quốc như thế nào hội ngay cả Hãn quốc cũng không biết đâu?

Ngạo Tuyết vừa định nhắc nhở Ngạo Quân, ai biết Ngạo Quân nhanh hơn, Chính Hiên vừa nói hoàn liền lắc đầu, gọn gàng dứt khoát nói ‘không biết’. Nói xong liền kì quái nhìn Ngạo Tuyết tề mi lộng nhãn.

“Tình nhi, nàng cùng Quân có phải hay không có cái gì gạt chúng ta?” Chính Hiên cau mày, lại nhìn đến biểu tình Ngạo Tuyết, trong lòng nghi hoặc càng sâu, vẻ mặt còn thật sự đối Ngạo Tuyết hỏi. Cho tới nay, hắn đều cảm thấy Tình nhi có việc vẫn gạt hắn, nhất là sau khi Quân xuất hiện, loại cảm giác nàu càng mãnh liệt: Quân lai lịch quá mức thần bí, căn bản tra không ra từ đâu tới, nàng cùng Tình nhi làm việc tác phong quá mức tương tự, tương tự đến liền theo kiểu cùng nhau lớn lên từ nhỏ, nhưng Tình nhi là thiên kim Tiêu thừa tướng, chưa từng rời kinh, mà Quân trước kia cũng chưa bao giờ đến kinh đô, các nàng là như thế nào quen biết?

“Ách? Cái kia…. Này….” Ngạo Tuyết cúi đầu, nói quanh co, ánh mắt cơ hồ không ngừng chuyển, nên nói như thế nào đây? Tuy rằng đã sớm nghĩ nói cho tiểu Hiên tử chân tướng, nhưng không biết có thể hay không hù chết bọn họ, dù sao chuyện này đối bọn họ mà nói rất khó tưởng tượng.

“Quân, ta không biết nàng cùng Vũ Tình có cái gì lén gạt chúng ta, nhưng nếu nàng không nghĩ nói ra, ta sẽ không bức nàng, đến, đứng lâu như vậy hẳn là mệt rồi, trước ngồi xuống đi.” Cẩn Hiên săn sóc vuốt hai thùy tóc bạc trên trán Ngạo Quân bên giúp đỡ nàng ngồi xuống, bên ôn nhu nói. Tuy rằng hắn thật sự muốn biết, hắn muốn biết từng việc từ nhỏ của Quân, muốn biết hết thảy về Quân, Quân quá mức thần bí làm cho hắn cảm giác hư ảo, nhưng nếu Quân không nghĩ nói hắn liền sẽ không bức nàng.

“Cẩn Hiên, kỳ thật ta không phải người Long Hiên hoàng triều, không, có thể nói ta không phải người trên đại lục này.” Ngạo Quân ngồi xuống, bên lôi kéo Cẩn Hiên ngồi cạnh nàng, đôi mắt như nam châm thật sâu nhìn vào đôi mắt ôn nhu thâm thúy của Cẩn Hiên, đạm cười nói. Cẩn Hiên nếu là người nàng nhận định như vậy hắn liền có quyền được biết thân phận nàng.

“Không phải người đại lục này?” Cẩn Hiên mày hơi nhăn lại, làm như nghe không hiểu những lời này lẩm bẩm nói.

Chính Hiên cũng nghi hoặc nhìn Quân, suy tư về lời nói này.

Ngạo Quân cùng Ngạo Tuyết nhìn nhau liếc mắt một cái, gặp Ngạo Tuyết cũng gật đầu cười, cùng cười lại đạm nói: “Ta đến từ Trung Quốc thế kỉ hai mốt, cùng đại lục này không cùng thời không, ta là một cơ hội ngẫu nhiên xuyên qua, đến nơi này, mà Tuyết nàng cũng theo giống ta.”

“Tình nhi cùng ngươi giống nhau, Tình nhi là thiên kim tiêu thừa tướng, như thế nào hội?” Chính Hiên rung động nhìn Ngạo Tuyế nghi hoặc nói. Cùng nàng giống nhau? Kia Tình nhi cũng không phải người Long Hiên? Nhưng như thế nào hội đâu?

“Bởi vì ta cũng không phải Tiêu Vũ Tình chân chính. Ta nguyên danh gọi Lăng Ngạo Tuyết, là đường tỷ của Quân.” Ngạo Tuyết ngữ khí không sợ hãi nói.

Không có gì bất ngờ xảy ra, Chính Hiên bị những lời này cấp chấn đắc cả người đều mê mang, nửa ngày mới tìm được thanh âm chính mình: “Ngươi không phải Tình nhi?”

“Không, ta là Tình nhi của chàng, nhưng ta không phải Tiêu Vũ Tình, từ lúc Tiêu Vũ Tình còn là chiêu dung, ta cùng nàng liền trao đổi thân phận, theo khi đó, ta là Tiêu Vũ Tình, mà Tiêu Vũ Tình là Lăng Ngạo Tuyết.” Lăng Ngạo Tuýet nhẹ nhàng cầm tay Chính Hiên, ý cười dịu dàng.

“Trách không được, nàng cùng Tiêu Vũ Tình trong trí nhớ trẫm khác biệt lớn như vậy, nguyên lai….” Chính Hiên lẳng lặng nhìn Ngạo Tuyết nửa ngày, biểu tình ngưng trọng chậm rãi nở nụ cười, cầm lại tay Ngạo Tuyết hiểu ý nói. Tình nhi nguyên lai thật sự không phải Tiêu Vũ Tình chân chính, nhưng lại có cái gì quan hệ đâu? Chính như nàng nói, nàng mặc dù không phải Tiêu Vũ Tình, nhưng là Tình nhi của hắn, hắn yêu, thú chính là nàng.

“Xuyên qua? Trung Quốc thế kỉ hai mốt?” Cẩn Hiên trầm mặc một hồi, nhưng vẫn còn không thể lý giải lời nói Ngạo Quân cùng Ngạo Tuyết, mắt lộ mê mang nhìn Ngạo Quân nói. Quân là đến từ thời không bất đồng Trung Quốc? Vũ Tình không phải Vũ Tình, là đường tỷ Quân, Lăng Ngạo Tuyết? Không thể tưởng tượng được việc như thế, thật là hắn không thể lý giải.

“Ân, có lẽ có thể nói chúng ta là người tương lai, ở thế kỉ hai mốt ta chỉ là một người học đại học năm nhất, mẹ ta, nga, cũng chính là quan hệ mẫu thân, ta đồng thời cũng chính là thủ lĩnh Huyền Long hội, một lần trên đường vể nhà ta bị cừu nhân của mẹ chặn giết nửa đường…. Xuyên qua đến đây, nghĩ đến kiếp này không còn được gặp lại Tuyết, không thể tưởng được nhưng lại đến Long Hiên hoàng triều.” Ngạo Quân suy nghĩ một chút, dùng lời nói có vẻ dễ hiểu lý giải cho bọn họ, nhưng này vốn là khó lý giải, cho dù nói được rõ ràng, Cẩn Hiên, Chính Hiên cũng vẫn là vẻ mặt mờ mịt nhìn các nàng.

“Ai nha, ngươi nói như vậy bọn họ làm sao nghe hiểu được, vẫn là ta nói đi! Khụ khụ…. Nói, ta Lăng Ngạo Tuyết nhưng là tiểu công chúa Lăng thị đế quốc, người thừa kế duy nhất, lúc ấy chính là học sinh trung học, cũng là nhân vật phong vân, một ngày ta cự tuyệt một đống lớn ong mật….” Ngạo Tuyết đối với Ngạo Quân phiên một chút xem thường, ho nhẹ một tiếng bắt đầu bài diễn thuyết lịch sử xuyên qua của nàng, theo nàng bắt đầu giảng giải, Âu Dương hai huynh đệ liền há to miệng ra, trợn mắt há mồm mà nhìn các nàng giống như xem người ngoài hành tinh, chiếu cách nói này của nàng, nói đến ngày mau phỏng chừng còn không có giảng đến chuyện Ngạo Quân xuyên qua.

“Máy bay?”

“Chính là phương tiện giao thông trên trời, từ nơi này hồi kinh không cần vài canh giờ đâu.”

…..

“TV là cái gì?”

“TV chính là….”

“Đèn điện?”

“Ân….”

“Otô cùng xe ngựa có gì khác nhau?”

“….”

“Vũ trụ?”

“….”

Ánh nắng sáng sớm đã biến thành tịch dương, Âu Dương hai huynh đệ bị những điều thần kì thế kỉ hai mốt làm quan tâm, vấn đề một người tiếp một người, xong một vấn đề lại đến một vấn đế khác, hai người Ngạo Quân cùng Ngạo Tuyết nằm úp sấp, còn không buông tha hỏi các nàng những thứ khiến các nàng á khẩu không trả lời được, này căn bản là không biết nên như thế nào giải thích thôi! Thẳng làm cho các nàng hối hận, vì cái gì muốn theo bọn họ nói chuyện thế kỉ hai mốt đâu? Thật sự là tự mình chuốc lấy khổ.

Ngày thật yên lặng qua vài ngày, mấy ngày nay, bốn người mỗi ngày ngoạn cùng một chỗ, vô ưu vô lự, không hề nghĩ hoàng đế, hoàng hậu, vương gia hay quân sư, thái phó thái tử, cũng không nhắc lại độc bi bạch, liền như thiếu niên yêu đời mỗi ngày vui vẻ. Mỗi đêm Cẩn HIên cùng Ngạo Quân đều ôm nhau mà ngủ, cùng nhau nghênh đón ngày mới, bọn họ có lẽ chỉ còn nhiều hơn một ngày….

Ngày đó, tất cả mọi người thực thức thời không đi quấy rầy bọn họ, Gia Luật Ưng, Đông Phương Tuấn Hạo cũng đứng từ xa nhìn Ngạo Quân cười, nhìn Ngạo Quân hạnh phúc trong lòng Cẩn Hiên…. Hai người trong lúc đó căn bản như sáp nhập làm một.

Gia Luật Ưng ngồi một mình trong phòng, hồng mâu trời sinh đã khôi phục nhưng không hề lóe tà khí, trầm tĩnh như nước chảy, khuôn mặt mê mang làm như tìm không thấy mục tiêu sống.

‘Khấu, khấu….’ Vài tiếng gõ cửa nhẹ nhàng bỗng nhiên tiến vào lỗ tai hắn, vẫn như cũ cũng không nhúc nhích, một chút ý tứ ra mở cửa cũng không có.

Người tới gặp cửa không khóa liền tự đẩy cửa mà vào, khinh hoán một tiếng không hề tức giận: “Gia Luật Ưng.”

Thanh âm nhẹ làm Gia Luật Ưng chấn đắc đột nhiên quay đầu lại, không thể tin kinh hô: “Quân?”

Bạch y quen thuộc kia, đôi mắt như nam châm kia, kia…. Trên trán bay bay hai thùy tóc bạc, không phải Quân thì là ai đây? Chính là hắn thật sự không thể tưởng Quân hội chủ động đến tìm hắn, hơn nữa đôi mắt vân đạm phong khinh cũng không có suy nghĩ cừu hận hoặc là chán ghét, này…. Không phải hắn đang nằm mơ đi?

“Ân.” Ngạo Quân nhẹ nhàng mà gật đầu, đối ánh mắt nóng rực của Gia Luật Ưng nhất thời cũng không biết nên làm thế nào mở miệng.

“Quân, nàng không phải là có chuyện muốn nói?” Gia Luật Ưng hồng mâu trầm tĩnh lại sáng rọi, lôi kéo Ngạo Quân ngồi vào trên ghế, sung sướng cười nói, lúc này hắn giống như tiểu hài tử được lão sư tha thứ phạm sai lầm, khuôn mặt đơn thuần là không chút nào che dấu mừng như điên.

“Này, trả lại cho ngươi.” Ngạo Quân vi bổ đầu qua một bên, theo trong lòng lấy ra ngọc bội hình lang Gia Luật Ưng đưa cho nàng, đưa đến trước mặt Gia Luật Ưng lạnh nhạt nói. Gia Luật Ưng như vậy làm cho tâm nàng sinh không đành lòng, nhưng nàng biết nàng không thể lại không quả quyết, nàng tùy thời đều có thể rời đi, không thể hại cả đời Gia Luật Ưng nữa, chỉ có làm cho hắn buông tay, hắn mới có khả năng đi tìm hạnh phúc chính mình. Nếu lúc trước không phải nàng do dự có lẽ mọi chuyện sẽ không phát sinh, là nàng một lần lại một lần cho Gia Luật Ưng hy vọng, hắn mới có thể nghĩ đến chỉ cần chia rẽ nàng cùng Cẩn Hiên, bọn họ liền có thể ở cùng nhau.

Gia Luật Ưng hồng mâu sáng rọi buồn bã, ý cười bên miệng ngưng lại, cũng không có tiếp nhận ngọc bội kia, cười khổ một chút nói: “Nàng nhưng vẫn còn không tha thứ cho ta phải không?”

“Không, Gia Luật Ưng khi vừa biết chân tướng ta là hận người, nhưng sau nghĩ lại hận một người là chuyện rất mệt mỏi, cho nên ta đã sớm không hận, huống chi la ta thực có lỗi trước, ngươi hội làm như vậy, ta chính mình cũng có trách nhiệm. Ta đã nói qua, chúng ta vẫn là bằng hữu, liền như lúc trước ở biên cảnh bình thường….” Ngạo Quân lắc đầu, ý tứ thực rõ ràng, khiến cho bọn họ quên hết những chuyện không vui ở kinh đô đi.

“Bằng hữu? Ha ha…. Đúng vậy! Chúng ta chỉ có thể làm bằng hữu.” Gia Luật Ưng ngửa mặt lên trời nhẹ nhàng mà cười, là bất đắc dĩ như vậy, bi thương như vậy, cô tịch như vậy.

“Gia Luật Ưng….” Ngạo Quân nhíu nhíu mày, lo lắng kêu lên. Nhìn đến hồng mâu quen thuộc của hắn, bên tai vang lên lời nói của Cẩn Hiên cùng nàng hôm qua, Gia Luật Ưng hắn vì nàng chịu bao nhiêu khổ, nếu không phẩi vừa vặn phát hiện Thánh Quân là nàng, Gia Luật Ưng sớm theo nàng mà đi.

“Dĩ nhiên là bằng hữu, tặng cho ngươi lễ vật sẽ không thu hồi lại, chớ không phải nói làm bằng hữu chính là nói mà thôi?” Gia Luật Ưng đột nhiên triển khai một cái tà cười, cả giận nói, giống như lại trở về ‘phệ diễm tà quân’ tà ác, tự cao tự đại trước kia.

“Ngọc bội này ý nghĩa gì? Ngươi tối rõ ràng, chúng ta là bằng hữu cho nên ta không phải chủ nhân của nó, tin tưởng một ngày nào đó ngươi sẽ vì nó tìm được chủ nhân chân chính.” Ngạo Quân không nhìn Gia Luật Ưng ‘tức giận’, đem ngọc bội phóng tới tay hắn, cười nói, đôi mắt như nam châm lóe tin tưởng vững chắc.

Gia Luật Ưng gắt gao nắm ngọc bội trong tay, câu ra một chút cười khổ thản nhiên nói: “Chủ nhân chân chính? Ha ha….” Nó nhận định chủ nhân chỉ có nàng, chỉ có nàng.

“Thân là bằng hữu, ta chúc phúc cho ngươi, cho dù ta…. Mất, ta cũng sẽ ở địa phương xa xôi chúc phúc ngươi.” Ngạo Quân vỗ vỗ bả vai Gia Luật Ưng, triển khai một cái tươi cười thiệt tình. Có lẽ hắn hiện tại không có khả năng buông, nhưng thời gian sẽ là phương thuốc tốt nhất, hắn hội sẽ đem nàng phai nhạt, hội gặp nữ tử chân chính có thể cho hắn hạnh phúc, nàng tin tưởng vững chắc.

“Quân, nàng làm cho ta buông nàng, cho dù thống khổ, ta cũng sẽ chiều theo ý tứ nàng, nhưng mời nàng không cần nói muốn rời đi được không?” Gia Luật Ưng nghe được lời Ngạo Quân, cả người chấn động, nhanh bắt lấy tay nàng bất an khẩn cầu nói.

“Hảo.” Ngạo Quân đôi mắt sâu không lường được hiện lên chút hơi nước, động dung nói. Người thâm tình như thế, nàng kiếp này nhất định phụ hắn.

Rời khỏi phòng Gia Luật Ưng, Ngạo Quân bộ pháp trầm trọng trở lại phòng chính mình. Gia Luật Ưng biểu tình thống khổ bất đắc dĩ thật sự không nên xuất hiện trên người nguô, ngươi nên tự tin, cuồng ngạo, hy vọng ngươi sớm ngày buông được.

Vừa vào gian phòng, nhìn đến thân ảnh quen thuộc kia đang ở bàn họa cái gì, trong lòng nhất thời tràn đầy: Hạnh phúc nguyên lai chính là đơn giản như vậy.

Giơ lên một chút tươi cười thật sâu, lặng yên không tiếng động đi qua, trên bàn một cuộn tranh thật dài họa giang sơn sống động, giống như Thái Sơn khí thế rộng lớn, giống như sa mạc rộng lớn vô ngần, giống như Giang Nam tiểu kiều lưu thủy…. Toàn bộ giang sơn tựa hồ đều trở nên sinh động trên giấy, nhìn không xót gì.

“không thể tưởng được Cẩn Hiên nguyên lai còn có tài hoa này. Ân, so được với họa sĩ nha.” Ngạo Quân gặp Cẩn Hiên họa xong rồi, vây quanh bàn đến bên người Cẩn Hiên, bên xao mặt án, giống như thưởng thức, bên chế nhạo nói.

“Quân, nàng về rồi.” Cẩn Hiên một tay đem Ngạo Quân ôm trong ngực, tựa đầu ở cần cổ Ngạo Quân, ôn nhu cười nói.

“Ân.” Ngạo Quân vừa muốn nói gì, mày đột nhiên vừa nhíu, cuối cùng chích hóa thành một tiếng đáp nhẹ. Thời hạn nhanh như vậy đã đến sao?

Cẩn Hiên nắm tay Ngạo Quân thật nhanh, làm như đã nhận ra cái gì? Ông trời thật sự tàn nhẫn, nhanh như vậy liền muốn thu hồi hạnh phúc bọn họ sao?

“Ha ha…. Tựa hồ thiếu vài thứ, người còn không có đề đâu?” Ngạo Quân mạnh dùng nội lực áp chế từng trận nảy lên huyết tinh cùng đau lòng, đạm cười nói.

“Ta còn không nghĩ tới muốn đề cái gì? Nếu không, Quân, nàng tới đề đi.” Cẩn Hiên giống như không có chuyện gì, tay nắm lấy bút long, nắm lên tay Ngạo Quân, ôn nhu cười nói.

“Tốt!” Ngạo Quân nhưng lại nghịch ngợm cười nói, đề bút trên bức họa, cuối cùng một chữ vừa viết xong, một giọt máu liền rơi xuống bức họa, từ từ lan mở ra, ánh đỏ như họa giang sơn, như núi gian nở rộ một đóa hoa mẫu đơn đỏ tươi, một giọt một đóa, nở đầy toàn bộ giang sơn.

“Ỷ lâu thính phong vũ, đạm khán giang hồ lộ.” Cẩn Hiên giống như không thấy được đóa hoa ‘mẫu đơn’ kia, bình tĩnh niệm ra câu thơ của Ngạo Quân, đôi mắt thâm thúy cũng đã bịt kín hi nước, hai đấm gắt gao nắm lại, thân mình không ngừng mà run lên.

“Cẩn Hiên, giang sơn nhiều cảnh đẹp như vậy, chàng nhất định phải mang ta đi du lãm một phen, bất luận ta ở nơi nào, đều cùng chàng đạm khán giang hồ lộ.” Ngạo Quân nâng tay lên lau vết máu bên miệng, xoay người lại cầm tay Cẩn Hiên, buông nắm tay nắm chặt của hắn ra, triển khai một chút tươi cười mị hoặc, ánh mắt sáng quắc tiến vào đôi mắt thâm thúy của Cẩn HIên. Nàng sợ là sắp rời đi, hiện tại nàng muốn là một cái hứa hẹn của Cẩn Hiên.

“Ân.” Cẩn Hiên gắt gao ôm Ngạo Quân, tựa đầu chôn ở cần cổ Ngạo Quân khẽ lên tiếng. Hắn hiểu được ý tứ Quân, Quân muốn hắn hứa hẹn, nhưng Quân, như vậy rất tàn nhẫn, thật sự rất tàn nhẫn, không có nàng, còn sống thật thống khổ.

Ngạo Quân gắt gao ôm lại Cẩn Hiên, hai hàng thanh lệ thuận thế chảy xuống, nàng biết chết thì mọi chuyện đều kết thúc, còn người còn sống là thống khổ nhất, hứa hẹn như vậy đối Cẩn Hiên mà nói quá khó khăn, nhưng nàng phải làm vậy.

Bên cạnh phong vũ giang sơn hai người thâm tình ôm nhau, ánh ‘mẫu đơn nở rộ’ thiên địa vạn vật tại đây nháy mắt có vẻ nhỏ bé.

“Môn chủ, vương gia….” Một thanh âm cố tình như không thấy bỗng nhiên vang lên đánh vỡ hình ảnh tuyệt mĩ này.

Cẩn Hiên nhíu nhíu mày, ánh mắt rùng mình như lợi đao bắn về phía trên người Thánh Lục, làm cho Thánh Lục nháy mắt mồ hôi lạnh chảy ròng, theo trực giác lui về phía sau, xem ra nàng tới không đúng lúc, nhưng nghĩ đến….

“Môn chủ, vương gia, Hoàng lão đến đây, hắn giống như tìm được thông tin ghi lại có liên quan đến bi bạch.” Thánh Lục vừa thấy đến hai thùy tóc bạc trên trán Ngạo Quân thế này mới nhơ vì chuyện gì mà liều lĩnh quấy nhiễu ‘chuyện tốt’ hai người, đơn giản nói ra chuyện trọng yếu, biểu tình vui sướng.

“Hắn ở nơi nào?” Cẩn Hiên đôi mắt thâm thúy tỏa sáng, như tuyệt cảnh ở sa mạc nhìn thấy nước, vội vàng lên tiếng hỏi, nhưng Thánh Lục còn chưa nói, hắn liền lo lắng lôi kéo Ngạo Quân bay ra cửa phòng.

Thánh Lục vừa muốn trả lời, trong lúc đó một thân ảnh màu trắng, một màu xanh hiện lên, trong căn phòng lịch sự tao nhã liền chỉ còn một mình nàng, còn có bức họa kia, Thánh Lục biểu tình vui sướng cứng đờ, cả người run lên, lẩm bẩm nói: “Môn chủ nàng…. May mắn Hoàng lão tới kịp.” Thân hình chợt lóe cũng đi ra khỏi phòng.

Cẩn Hiên cùng Ngạo Quân ở nửa đường liền gặp Thánh Hoàng chạy tới.

“Môn chủ….” Thánh Hoàng vừa thấy là Ngạo Quân, liền vội đón, mặt lộ vẻ vui mừng kêu, khó có thể nói thành lời vui sướng trong lòng che dấu mỏi mệt cùng phong trần.

“Có phải hay không tìm được cách giải bi bạch?” Cẩn Hiên không đợi Thánh Hoàng nói hết lời liền vẻ mặt lo lắng nắm cánh tay Thánh Hoàng hỏi.

Thánh Hoàng nhìn Cẩn Hiên liếc mắt một cái, lại nhìn Ngạo Quân trong lòng Cẩn Hiên nháy mắt liền hiểu được người này là ai, vội vàng từ trong lòng lấy ra một quyển cổ thư, phiên mở ra, bên trong trừ bỏ Thánh Tử không có người nhìn biết văn tự.

“Đây là văn tự miêu tộc?” Thánh Tử nhìn đến chữ viết liền nghi hoặc hỏi ra tiếng. Hoàng lão như thế nào hội xuất ra sách cổ Miêu tộc đâu? Chẳng lẽ bi bạch cùng Miêu tộc có liên quan? Nàng coi như là nửa người miêu tộc nhưng chưa từng nghe nói qua Miêu tộc có loại độc này.

“Đúng vậy, lão nhân ta sau khi môn chủ rời đi đều tìm sở hữu sách cổ điển tịch đều không có tin liên quan đến bi bạch, sau ta lại nghĩ đến Miêu tộc là thiên hạ đệ nhất khởi độc, có lẽ có thể tìm được liền đi đến Miêu Cương, dưới sự trợ giúp của tộc trưởng rốt cục vài ngày trước tìm được bản này liên quan đến bi bạch, không nên nói là liên quan đến thánh nữ Miêu tộc, bên trong ghi lại Thánh nữ độc thuật ở Miêu Cương từ trước đến này tối cao, là một vị có thiên phú, nhưng lại yêu hoàng đế, mà tự nguyện buông tha cho hết thảy vào cung….” Thánh Hoàng gật đầu nói.

Nói còn chưa hoàn, liền bị Thánh Tử đánh gãy: “lão nhân chết tiệt, gọi ngươi tìm cách giải độc bi bạch, ngươi tìm thánh nữ làm gì?”

“Tử, đừng nóng vội, Hoàng lão, nói trọng điểm.” Thánh Thanh hai tay khoát lên vai Thánh Tử trấn an, quay đầu trừng mắt nhìn Thánh Hoàng liếc mắt một cái, quát. Thật là, bọn họ đều nhanh vội muốn chết, hắn còn ở nơi này giản tình yêu ba trăm năm trước của Thánh nữ.

“Này không phải giảng đến mà thôi! Thánh nữ tiến cung không biết lại xảy ra chuyện gì, liền một đêm đầu bạc, liền nghiên cứu chế tạo độc lợi hại nhất thế gian bi bạch.” Thánh Hoang liếc trắng Thánh Thanh, Thánh Tử một cái, đem mọi chuyện nói xong.

“Cứ như vậy? Ngươi vẫn là không có tìm được phương pháp giải bi bạch?” Thánh Tranh sắc mặt không tốt tà nghễ liếc Thánh Hoàng, gặp Thánh Hoàng nhưng lại gật đầu, hít sâu một hơi giận dữ hét: “Tìm được người nghiên cứu độc thì có lợi gì?”

Trừ bỏ Ngạo Quân, mỗi người đều một bộ phải ăn tươi nuốt sống Thánh Hoàng, Thánh Hoàng hơi rụt đầu lại đáng thương hề hề nói: “Ta tuy không tìm được phương pháp giải độc nhưng có lẽ có một chỗ có thể tìm được.”

“Nơi nào?” tất cả mọi người một ngụm đồng thanh vang lên.

“Hoàng cung, thánh thư ghi lại, Thánh nữ trước khi chết lưu mộ bản chép tay.” Thánh Hoàng ngoáy ngoáy lỗ tai nói.

“Y Thiên, chuẩn bị một chút, lập tức hồi kinh.” Cẩn Hiên vừa nghe lập tức hạ lệnh nói.

Trên đường hồi kinh, hơn mười con ngựa cấp tốc chạy vội, cát bụi nổi cuồn cuộn.

Một hồi đến hoàng cung, mặc kệ người trong cung ánh mắt kinh ngạc, Chính Hiên đem mọi người đến cấm địa hoàng cung – tàng thư lâu, bên trong thu nhận đủ mọi loại sách hoàng gia bí sử, đều là không muốn người ngoài biết, nhưng giờ phút này bọn họ rốt cuộc bất chấp, bởi vì Ngạo Quân khi vừa hồi kinh độc liền phát tác, thời gian đã không còn kịp nữa.

Tàng thư lâu quá lớn, bọn họ tìm suốt một ngày, rốt cục trong một góc tối tìm được bản chép tay của thánh nữ, lúc này hô hấp của Ngạo Quân đã như không có, nằm trong lòng Cẩn Hiên.

“Hoàng lão, mau, đọc….” Cẩn Hiên tay run run đưa cho Thánh hoàng, ôm chặt Ngạo Quân, đem nhiệt độ cơ thể thổi ấm vào tay nàng.

“Ta là thánh nữ miêu cương, vì yêu hoàng thượng mà buông ta thân phận thánh nữ, tự cho là từ nay về sau liền có thể cùng người mình yêu bạch đâu giai lão, nhưng hoàng đế xưa nay bạc tình, hạnh phúc ngày mới quá ngắn ngủi, ngày xưa lời ngon tiếng ngọt, người phụ lòng đã sớm quên lời thề xưa, mất hết can đảm một đêm trắng đầu, đối người bạc tình chán ghét vô cùng, hận, hận…. Ta muốn báo thù, muốn cho người thương tổn ta nhận hết tra tấn mà chết, Ngự sử nghiên cứu chế tạo ra bi bạch, ha ha…. Nhìn hắn nhận hết tra tấn, tai nghe hắn thống khổ kêu rên, lòng ta thống khoái vô cùng! Nhưng lại vẫn sẽ vì hắn đau lòng, tâm như vỡ ra, cho lúc sắp chết, ghi nhớ phương pháp giải độc, dựa trên hữu tình của Thượng Hi đối với ta thì có thể giải độc….” Thánh Hoàng mở ra bản chép tay nói, đột nhiên dừng lại.

“phương pháp giải độc là cái gì? Nói mau.” Cẩn Hiên hai mắt đỏ bừng, thanh âm vang tận mây xanh là bi tráng như vậy.

“Này…. Mặt sau trống rỗng.” Thánh Hoàng nhìn mọi người chung quanh liếc mắt một cái, suy sụp buông tay tuyệt vọng nói.

“trống rỗng?” Cẩn Hiên không thể tin lẩm bẩm nói, một phen đoạt lấy bản chép tay mở ra, quả nhiên mọi tờ giấy sau đều trống rỗng, không có gì. Vì cái gì sẽ là giấy trắng đâu, phương pháp giải độc đâu? Lại lật, lại lật, không có, vẫn là giấy trắng, tất cả đều là một mảnh trắng….

“Vì cái gì sẽ là giấy trắng? Không có khả năng, ô ô…. Vì cái gì ông trời muốn tàn nhẫn như vậy? Ô ô…. Tiểu Hiên tử….” Ngạo Tuyết tuyệt vọng ngã vào lòng Chính Hiên, khó có thể tin mãnh phẩy đầu khóc nói.

“A….” cẩn Hiên ngửa mặt lên trời rống to, đau triệt nội tâm, điên cuồng hét lên, làm cho thiên địa không cầm được chấn động.

“Cẩn…. Cẩn Hiên….” Ngạo Quân đôi mắt nhắm chặt đột nhiên suy yếu mở, thanh âm nhẹ như muỗi kêu, đầu đầy tóc bạc theo gió bay lên, vì nhận hết thống khổ tra tấn mà khuông mặt tuyệt mỹ vặn vẹo che kín mồ hôi, lúc này chỉ còn lại có khí ra vào.

“Quân….” Cẩn Hiên khinh lau khuôn mặt Ngạo Quân, thâm tình tuyệt vọng nhẹ giọng kêu, đôi mắt đỏ bừng mang theo kiên quyết.

Ngạo Tuyết cùng Chính Hiên liếc mắt nhìn nhau, lén lút lui ra ngoài, Gia Luật Ưng cùng Đông Phương Tuấn Hạo thật sâu nhìn Ngạo Quân, hốc mắt đỏ hồng cũng lui ra ngoài, tất cả mọi người thức thời đi ra, lưu lại không gian làm cho bọn họ cuối cùng hảo hảo mà ở chung.

“Cẩn Hiên đừng quên, đáp ứng ta…. Theo giúp ta…. Đạm khán…. Giang hồ lộ….” Ngạo Quân dùng hết khí lực thân thủ si mê sờ sờ khuôn mặt tuấn mỹ của Cẩn Hiên, gian nan đứt quãng nói, mỗi chữ đều làm cho lòng của nàng đau một phần, hai trong mắt bắt đầu dần dần nhắm lại, nhưng vẫn là không cam lòng cứng rắn chống đỡ….

“Ta sẽ không quên, Quân…. Nàng mệt mỏi liền ngủ đi! Ta sẽ luôn luôn bên cạnh nàng….” Cẩn Hiên nghẹn ngào gật đầu, ôn nhu bắt lấy tay Ngạo Quân nói, hắn không đành lòng nhìn Quân nhận hết tra tấn.

“Ha ha…. Thật sự mệt mỏi….” Được cam đoan của Cẩn Hiên, Ngạo Quân cuối cùng triển khai một cái tươi cười làm thiên địa lâm vào thất sắc, làm vào khóc sắc đẹp mị hoặc tươi cười, thì thào dần dần nhắm lại đôi mắt, tay cầm tay Cẩn Hiên thùy hạ xuống.

“Quân hảo hảo ngủ đi!….” cẩn Hiên ôn nhu vì Ngạo Quân vuốt lại tóc tán loạn trên đầu, triển khai một cái tươi cười mê đảo chúng sinh, khẽ cười nói, giống như Ngạo Quân chính là thật sự đang ngủ.

Hai hàng thanh lệ chảy xuống từ đôi mắt thâm thúy, theo khuôn mặt tuấn mỹ chảy đến trên bản chép tay, một giọt hai giọt…. Nở rộ trên tay….


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.