Quân Y Khó Làm (Quân Y Nan Vi)

Chương 2: Chương 2




Lâu Minh Tuyết ánh mắt mê ly nhìn nam nhân phía trên, hai chân tách ra không kiềm hãm được ma sát quần áo tán gẫu an ủi. Nhưng căn bản không đủ, dục vọng trong cơ thể bốc lên hành hạ thần trí y, y bây giờ chỉ muốn bị nam nhân hung hăng xâm phạm, hung hăng cắm vào, để giải quyết khát vọng…”A… Muốn… Cho ta…” Lâu Minh Tuyết giãy dụa thân thể.

Tạ Ngự Khi hai mắt chăm chú nhìn chằm chằm đôi môi người dưới thân, hắn xưa nay chưa từng thấy một người đôi môi có thể hồng thành như vậy, phảng phất lúc nào cũng có thể sẽ chảy máu, tràn đầy mê hoặc.Quỷ thần xui khiến không tự chủ liếm lên, Lâu Minh Tuyết vừa cảm thụ đến mát mẻ, liền không kịp chờ đợi lập tức quấn tới, chủ động dâng lên môi đỏ, mặc cho nam nhân gặm cắn, liếm láp chất lỏng mật ngọt trong miệng.

Nhưng vẫn là không đủ, y lắc đầu, muốn càng nhiều, khi nam nhân buông ra trong phút chốc, cũng không biết khí lực từ nơi nào tới, lần thứ hai đem Tạ Ngự Khi đặt ở dưới thân, lôi kéo quần hắn, mãi đến lúc lộ ra nơi nóng rực khát vọng đã lâu, Lâu Minh Tuyết cơ hồ không chút do dự cưỡi lên, dùng nơi riêng tư mài mài tính khí nam nhân.

Lâu Minh Tuyết sốt ruột làm Tạ Ngự Khi sửng sốt một chút, nhưng ý thức được đối phương hiển nhiên là bị xuân dược thanh trọc thần trí, không thể đợi thêm. Vươn mình một lần nữa đem đối phương đè xuống, khi thấy địa phương y khác với người thường, nơi đỏ tươi đang chảy xuân thủy, bộ dáng vừa thuần khiết liền *** đãng, quả thực khiến hắn theo bản năng nín thở.

Hắn không thể tin nhìn chỗ đó, không nghĩ tới người này lại là lưỡng tính, chẳng trách *** thuỷ lại chảy ra nhiều như vậy. Ngón tay thô ráp sờ lên nơi đó, đẩy ra âm thần trơn trượt, nhìn kỹ miệng huyệt đang mở ra khép vào, Tạ Ngự Khi chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, há mồm liếm đi lên.

“A…” Lửa nóng địa phương đột nhiên cảm nhận được mát mẻ, nhượng Lâu Minh Tuyết không nhịn được rên rỉ thành tiếng, phối hợp mở lớn hai chân, thậm chí còn ngại không đủ, hai tay đẩy ra âm thần, đối nam nhân khẩn cầu nhiều hơn: “Không đủ… Liếm… Liếm ta… Hừ hừ… Còn muốn…”

Tạ Ngự Khi bị tiếng rên kiều mị gọi đến bốc lửa, đối cái miệng nhỏ yếu ớt vừa hút vừa cắn, đầu lưỡi mô phỏng ra động tác tính giao, đánh vào bên trong huyệt động. Chọc dưới thân người liên tiếp run rẩy, thân thể căng thẳng, chất lỏng trong suốt hộc ra càng nhiều, cùng nhau bị nam nhân hút vào trong miệng.

Hoa huyệt trải qua một lần cao trào, Lâu Minh Tuyết thở hổn hển, đôi mắt mông lung mở to. Nhưng không chờ y thanh tỉnh lại, huyệt động lần thứ hai ngứa ngáy, không đủ, không đủ, căn bản không đủ, phải lớn hơn, y nhìn hán, khóc lóc xin: “Không muốn liếm… Tiến vào… Chen vào… Không chịu được… Van cầu ngươi… Chen vào… Ân a…”

Tạ Ngự Khi cũng không nhẫn nại thêm, nhấc thân lên, đem tính khí đang sưng đau không thôi đặt ở lối vào trơn trợt, đỉnh tiến vào. Đầu khất vừa cắm vào nơi đó liền cảm thụ được căng mịn của đối phương, da đầu có chút tê dại, thơ dài một hơi.

“Tiến vào… Xuyên đến bên trong đến…” Miệng huyệt ngậm lấy đầu đỉnh khổng lồ, bên trong càng hư không, y gấp gáp đỉnh eo, khát vọng bị nam nhân xâm phạm. Hắn bị sự *** đãng của y làm cho mù quáng, không nghĩ đến có thể hay không làm người dưới thân bị thương, một hơi cắm vào.

“A…” Đau đớn kịch liệt làm Lâu Minh Tuyết hét lên một tiếng, cổ thẳng tắp ngửa lên, môi hé ra thở hổn hển. Tạ Ngự Khi cũng không dễ chịu, bị đối phương bó chặt, cảm giác muốn bắn tinh làm cho hắn run rẩy, thời điểm phá bỏ đi lá mỏng thuần khiết của người dưới thân làm cho hắn kích động. Hắn không nghĩ tới người bị xuân dược làm cho *** loạn này, cư nhiên vẫn là lần đầu tiên. Điều này làm cho hắn không khỏi nổi lên một tia thương tiếc, bàn tay thô to chu du trên người Lâu Minh Tuyết, muốn y mau chóng thích ứng.

“A… Muốn…” Huyệt khoang căng mịn buông lỏng, nội bộ cũng chảy ra nhiều hơn chất lỏng ẩm ướt mật ngọt. Tạ Ngự Khi biết đối phương đã thích ứng, cũng không nhẫn nại thêm, nắm chặt mắt cá chân của y đem áp đến trước ngực, bắt đầu dùng đại lực đĩnh động, đỏ mắt chăm chú nhìn mị huyệt theo hắn đâm vào mà thay đổi hình dạng, nhìn mị thịt bị chính mình kéo ra kéo tiến vào, nhìn nơi đó bởi vì hắn to lớn khổng lồ mà bị mài thành trong suốt, nhìn nước bị chính mình đánh vào tung toé đi ra, tất cả những thứ này hết thảy đều khiến dục vọng Tạ Ngự Khi bùng lên!

Nghe Lâu Minh Tuyết tràn ngập vui thích đè nén rên rỉ, hắn chưa từng thao huyệt tốt như vậy. Nội bộ không chỉ có căng mịn dị thường, hơn nữa trơn trợt nóng rực, mỗi một lần thẳng tiến đều sẽ bị tầng tầng thịt vách tường bao vây, dường như bị vô số cái miệng nhỏ hút chặt, khoái cảm cường liệt làm hắn nhịn không được thở dốc, càng hung ác đánh vào nơi non nớt, nhìn bắp đùi đối phương nguyên bản là trắng nõn phấn nộn bị nắm thành màu đỏ sẫm, nhìn âm vật từ trong bao đứng thẳng, bên tai tiếng *** kêu không ngừng.

“A… Thoải mái… Dùng sức… Bên trong muốn…” Lâu Minh Tuyết đẩy ra chân mình, *** lãng khẩn cầu. Tạ Ngự Khi bản thân cũng không phải người nói nhiều, cho dù làm chuyện như vậy cũng trầm mặc như trước, nghe người dưới thân khẩn cầu, hắn chỉ là dùng hành động thỏa mãn yêu cầu đối phương.

“A… Hoa tâm… Hoa tâm bị xuyên đến… Ân… Thoải mái… Còn muốn… Ân… Không muốn mài… Muốn tới… Không chịu được… Hừ hừ…”Nhạy cảm hoa tâm bị đối phương thô bạo đỉnh lộng, y thoải mái không ngừng kêu rên, khó có thể cự tuyệt, cuối cùng rốt cục không nhịn được mà tiết ra.

Cảm nhận được căng thẳng người dưới thân, Tạ Ngự Khi cũng đạt tới cực hạn. Nắm lấy chân y mạnh mẽ đĩnh động thêm mấy chục lần, đem dịch thể nóng hổi phun vào bên trong. Bị chất lỏng nóng rực rót vào, kích thích y phun thêm một cỗ dịch, khoé môi nhếch lên, hai mắt vô thần nhìn về phía trước thở hổn hển.

Tạ Ngự Khi rút côn thịt ra, nhìn nơi đó bị luyến sưng, dịch lỏng dán hắn và đối phương dính vào nhau. Miệng huyệt bị hắn thao lộng hoàn toàn không đóng lại được, tiếp tục mở ra đóng lại theo động tác, một tiểu cỗ theo khe tiết ra ngoài. Tình cảnh xinh đẹp *** mỹ khiến Tạ Ngự Khi mới vừa phát tiết qua lần thứ hai sưng đau. Lúc này, Lâu Minh Tuyết vừa mới đạt cao trào cũng phát ra tiếng rên khó nhịn: “Ừm… Muốn… Mặt sau… Mặt sau cũng phải bị xuyên… Ngứa… Cho ta… Hảo ca ca… Bên trong ngứa… Cầu ngươi…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.