Quang Minh Giáo Đình Tại Tu Chân Thế Giới (Quang Minh Thánh Thổ)

Chương 527: Chương 527: Khai Sơn Tông, Đỗ Kiến Huy gặp nạn




Bỏ lại mọi việc ở ngôi làng nằm trên đường đi tới Hàn Linh Tông, Thanh Vũ cùng mọi người lại tiếp tục lên đường đi tới điểm đích.

“Giáo Hoàng, tại sao ngài lại tha mạng cho Cổ Điền Nguyên vậy? Tôi nhìn thấy ít nhất hai mươi mấy oán khí đang bám trên người của hắn ta, hắn ta xứng đáng để nhận lấy cái chết.” Hắc Tinh nhìn Thanh Vũ và hỏi với âm thanh không hiểu.

Theo lý thường, Giáo Đình giúp đỡ người tốt, ban sự trừng phạt cho kẻ xấu, ấy vậy mà Giáo Hoàng lại ra lệnh cho Lâm Phong không giết chết Cổ Điền Nguyên.

Đừng tưởng Giáo Đình đứng về lẽ phải thì ai trong Giáo Đình cũng nhân từ, vị tha, bọn họ chỉ dành tình cảm tốt đẹp cho người lương thiện và sẵn sàng chỉ thẳng lưỡi gươm máu me vào kẻ xấu dám làm hại mọi người.

Để ngưng tụ ra hơn hai mươi oán khí thì Cổ Điền Nguyên đã giết ít nhất mấy trăm người bình thường hoặc mấy chục tu sĩ cùng cấp, một tội lỗi không thể nào tha thứ được.

Vì vậy, mọi người khi nghe Hắc Tinh cất tiếng hỏi thì bọn họ cũng nhìn Thanh Vũ.

“Ta tự có tính toán.” Thanh Vũ cau mày một cái rồi thần bí nói.

“Chúng ta không nên lạm sát người vô tội chỉ vì bọn họ làm việc xấu, hãy để luật pháp của Giáo Đình trừng trị bọn họ, không phải ở trong Giáo Đình có một bộ phận chuyên môn làm việc thẩm phán tội lỗi sao?” Ngọc Trang nói khẽ.

Cô luôn là một người nhân từ, tất nhiên ngoại trừ đám Tà Đồ kinh khủng man rợ kia ra thì Ngọc Trang chưa bao giờ thật sự muốn giết chết ai bằng chính bàn tay của cô, ngay cả khi bị bán đứng bởi Kỷ Lưu Sa hay sự tính toán nham hiểm đe dọa mạng sống của Tiêu Mị, Ngọc Trang vẫn tha cho bọn họ một con đường sống.

Đó là Ngọc Trang mà Dương Khả, Tiêu Mị quen biết.

“Nhưng hắn ta rất đáng chết.” Hắc Tinh gãi gãi đầu tiếp tục nói, không chịu chấp nhận ý kiến của Ngọc Trang.

“Nếu ai cũng giơ lên đồ đao giết chết người xấu thì Hội Đồng Thẩm Phán lập ra để làm gì?” Ngọc Trang nhìn Hắc Tinh rồi cứng rắn nói.

“Cái này…” Hắc Tinh ngó tới Lâm Phong và Không Yên để cầu cứu.

“Được rồi, mọi người hãy nhớ kỹ, lúc này là thời điểm nhạy cảm, có một số việc rất lớn đang ẩn dấu ở xung quanh chúng ta, và ta không muốn Giáo Đình bị sụp đổ vì làm việc thiếu cẩn thận.” Thanh Vũ bình tĩnh nói ra, ngăn cuộc trò chuyện đang diễn biến thành một cuộc cãi vã.

“Giáo Hoàng, tại sao ngài lại tặng cho Võ Gia Hiệp một phần quá quý trọng đến vậy chứ?” Không Yên hiếu kỳ hỏi, lúc Thanh Vũ đặt hạp ngọc một cách ép buộc vào tay của Võ Gia Hiệp thì mọi người ai cũng nhìn thấy bên trong hạp ngọc có gì.

Mười viên Nguyên Linh Đan cấp hai tuyệt phẩm, một viên Kết Kim Đan thượng phẩm, một phần tài sản lớn lao đủ để tất cả tu sĩ tán tu ở cảnh giới Trúc Cơ kỳ điên cuồng và sẵn sàng trả giá mạng sống để đạt được chúng.

Võ Gia Hiệp chỉ là một người quản lý một Võ Đường nhỏ, dù tính cách cương trực và sở hữu một vẻ đẹp về nhân cách nhưng Không Yên cho rằng, bấy nhiêu đó chưa đủ để Thanh Vũ coi trọng.

“Không Yên, nếu ta hỏi ông một câu, giữa một mạng sống con người và phần quà ta tặng cho Võ Gia Hiệp, bên nào nặng hơn?” Thanh Vũ thản nhiên nhìn Không Yên và hỏi.

Không Yên đưa tay lên cằm suy nghĩ trong vài giây rồi trả lời: “Tôi nghĩ rằng mạng sống của con người nặng hơn.”

Đó là một câu trả lời đúng đắn khi đứng trên vị trí của Không Yên ở hiện tại, và đương nhiên rằng, nếu là Không Yên ở quá khứ, chắc chắn Không Yên sẽ đặt nặng phần quà hơn là mạng sống con người.

Và gần như toàn bộ tu sĩ của Tu Chân Giới đều nghĩ thế.

“Đúng vậy, câu trả lời kia cực kỳ chính xác, người dân của ngôi làng kia rất kính trọng Võ Gia Hiệp không phải vì anh ta sở hữu tu vi cao hơn mọi người, đó là vì anh ta đã gián tiếp cứu mạng hơn bốn ngàn người của ngôi làng nhỏ, việc sẽ càng lớn hơn nữa khi thời gian trôi qua, những người nhận được sự giúp đỡ của Võ Gia Hiệp sẽ phát huy bản tính tốt đẹp kia, rồi nhiều mạng người sẽ được cứu sống ở trong tương lai.”

“Bây giờ, ông có còn cho rằng Võ Gia Hiệp không đủ tư cách để nhận lấy phần quà đó không?” Thanh Vũ chậm rãi hỏi lại Không Yên.

Không Yên cười khổ một tiếng sau khi nghe Thanh Vũ giải thích, ông ta gật đầu nói: “Giáo Hoàng suy nghĩ sâu xa, tôi còn phải học tập ngài nhiều về phần đó.”

“Anh Thanh Vũ làm đúng đấy, Võ Gia Hiệp có được phần tài nguyên kia thì anh ta sẽ đột phá cảnh giới cao hơn, và dùng sức mạnh đó giúp đỡ mọi người, phần quà kia chẳng là gì khi so với những việc làm của Võ Gia Hiệp.” Ngọc Trang mỉm cười lên tiếng.

“Thì ra là thế.” Dương Khả, Tiêu Mị, Lâm Phong đều gật đầu, vẻ mặt kính phục Thanh Vũ và Ngọc Trang, bọn họ cũng có thể nghĩ ra việc đó nếu đứng trên lập trường của một người đứng đầu, nhưng hiện giờ bọn họ còn chưa thể nào lo xong cho bản thân thì làm sao tính toán đến chuyện của người khác.

Sự suy nghĩ của mọi người thường hay bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi địa vị của họ.

Thông qua đó, mọi người càng công nhận Thanh Vũ và Ngọc Trang, thậm chí ngay cả Không Yên cũng nhìn Ngọc Trang bằng một ánh mắt kính trọng.

Tất nhiên, Lâm Phong, Hắc Tinh không thay đổi quá nhiều, ở trong lòng bọn họ, thậm chí ở cả về sau này, Ngọc Trang vẫn là một tồn tại siêu nhiên của Giáo Đình, một người mà ngay cả Thanh Vũ cũng chưa chắc sánh bằng.

Thực lực chân chính của Ngọc Trang vẫn đang nằm trong dấu chấm hỏi, càng tiếp xúc nhiều với cô ấy thì người ta càng bị vẻ đẹp thánh khiết và thần bí kia mê hoặc, muốn tìm hiểu nhiều hơn về Ngọc Trang.

“Cổ Điền Nguyên phạm nhiều tội lỗi, việc xóa bỏ hơn phân nữa tu vi của hắn đã là một trừng phạt nghiêm trọng, và chưa chắc hắn có thể sống sót đi ra khỏi khu rừng kia.” Thanh Vũ từ tốn nói về Cổ Điền Nguyên.

“Đúng thế, Xích Nghĩ Sâm Lâm, một khu rừng khá nguy hiểm, cho dù tu sĩ Tam Dương kỳ cũng không muốn ở trong đó quá lâu.” Không Yên bình thản gật đầu.

“Chúng ta đi thôi.” Thanh Vũ nhẹ nhàng nói một tiếng, mọi người đi đến một khu đất trống ở bên ngoài ngôi làng.

Vùng đất này khá kỳ lạ vì đang bị bao phủ bởi một lớp sương mù màu trắng, người bình thường hay tu sĩ Tam Dương kỳ cũng không thể nhìn qua lớp sương mù để thấy cảnh vật ở bên trong được.

“Đây là… một hung thú?” Dương Khả, Tiêu Mị sửng sốt khi bước tới trung tâm sương mù trắng, hai người nhìn thấy một con quái vật họ chim.

Các chiếc lông mượt mà màu xanh nước biển, dáng vẻ oai hùng với một cái đầu luôn ngẩng thật cao, ánh mắt thì sắc bén còn hơn cả diều hâu, hai chân bóng vảy thô kệch nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ, các móng vuốt xuyên thấu mặt đất dưới chân như cắt bùn nhão, và một thân thể hùng tuấn phi phàm.

Lam Sương Thiên Điểu! Hung thú được triệu hồi bởi Thanh Vũ, cảnh giới Tứ Dương sơ kỳ, lực chiến ngang với Tứ Dương trung kỳ, am hiểu sử dụng sương mù để chiến đấu, tốc độ nhanh khủng khiếp.

“Dù có nhìn thấy Lam Sương Thiên Điểu bao nhiêu lần thì tôi vẫn choáng ngợp trước tư thái của nó.” Không Yên cảm khái một tiếng.

“Đánh nhau không?” Hắc Tinh nhe răng cười nhìn Lam Sương Thiên Điểu,

Ầm!

“AAA!” Hắc Tinh thét thảm vì vừa bị Lam Sương Thiên Điểu thổi bay bằng đôi cánh lớn. Ở trạng thái chưa kích hoạt huyết mạch Thánh Viên thì Tiểu Hắc chỉ ngang với tu sĩ Tam Dương trung kỳ, lúc ở trạng thái mạnh nhất thì mạnh hơn tu sĩ nửa bước Tứ Dương kỳ.

“Một Hắc Viên kỳ lạ.” Dương Khả che miệng cười.

“Haha, bạn Hắc Tinh trông ngây ngô quá.” Hoa Linh hí hửng bay vòng vòng Hắc Tinh trong lúc Hắc Tinh đang ngồi dậy, bụi đất dính đầy mặt.

“Đợi đó, sau này ta tu luyện thành tài rồi thì đập ngươi một trận.” Hắc Tinh đưa nắm đấm lên và hùng hổ nói.

“GAA!” Lam Sương Thiên Điểu phát ra tiếng kêu khinh thường trong khi liếc xéo Hắc Tinh, sự miệt thị hiện rõ trên khuôn mặt.

“Tôi tức chết mất!!” Hắc Tinh nhảy nhót lung tung.

“Bạn chim, Hoa Linh có thể chạm vào bạn được không?” Hoa Linh bay đến gần Lam Sương Thiên Điều rồi nhẹ nhàng hỏi.

“GA!” Lam Sương Thiên Điểu lập tức gật đầu, hai con ngươi hiền hòa nhìn Hoa Linh.

“Bạn chim tốt thật đấy.” Hoa Linh vui sướng nói rồi đưa bàn tay nhỏ nhắn chạm vào Lam Sương Thiên Điểu, một lúc sau, cô bé chiếm trọn vị trí ở đỉnh đầu của Lam Sương Thiên Điểu trong sự kinh ngạc đến ngây ngốc của mọi người.

“Chúng ta đến nơi nào tiếp theo vậy?” Ngọc Trang nhẹ giọng hỏi Thanh Vũ.

“Khai Sơn Thành!” Thanh Vũ ngưng trọng trả lời.

“Anh muốn đi tới đó à?” Ngọc Trang bất ngờ hỏi.

“Đúng vậy, Khai Sơn Thành của Khai Sơn Tông vừa bị thú triều tấn công vào ba ngày trước, thú triều lên đến năm mươi ngàn cá thể, chúng ta phải đến đó đánh đuổi thú triều giúp đỡ cho Khai Sơn Tông, quan trọng hơn hết là cứu người dân bình thường.” Thanh Vũ đè thấp giọng xuống để nói, vẻ mặt ưu sầu.

Bọn họ vừa biết được tin tức đó từ một thành viên của Ảnh Bộ, Khai Sơn Thành là khu vực quan trọng của Khai Sơn Tông, một tông môn cấp một ở gần một khu rừng lớn gọi là Tử Mộ Sâm Lâm, nơi cư trú của một chủng tộc hung thú tàn bạo gọi là Tử Mộ Thú, một chủng tộc với thiên phú là điều khiển tử khí, và thu lấy tử khí từ xác chết.

Ngay tại thời điểm này, Khai Sơn Tông đang đối mặt với một đội quân hung thú từ Tử Mộ Sâm Lâm, chúng được chỉ huy bởi một cá thể mạnh mẽ của Tử Mộ Thú, tình huống nguy cấp, ít nhất hơn năm trăm ngàn người dân sẽ chết nếu bị Khai Sơn Thành bị công phá bởi thú triều.

“Nếu chọn được nơi cần đến rồi thì chúng ta hãy mau lên đi.” Ngọc Trang cười và thúc giục Thanh Vũ bước lên lưng của Lam Sương Thiên Điểu.

Khai Sơn Thành nằm gần Hàn Linh Tông, cũng ở trên đường đi đến Hàn Linh Tông, nên việc nán lại giúp đỡ tu sĩ đánh đuổi thú triều không ảnh hưởng đến chuyến đi Trúc Cơ Cốc của mọi người.

“Nào, bạn Lam Lam, bay lên đi!!” Hoa Linh hào hứng hét lớn, cô bé vui vẻ đưa một bàn tay lên trời, chỉ thẳng về phương xa.

“GAAA!” Lam Sương Thiên Điều liền đập cánh thật mạnh tạo ra một cơn gió thổi bay lớp sương mù đang độc chiếm vùng đất nhỏ, tiếp theo, Lam Sương Thiên Điều phóng thẳng lên bầu trời rồi mờ nhạt cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt của người bình thường.

“Khai Sơn Tông nổi danh với Khai Sơn Ấn, một loại pháp quyết Hoàng Cấp thượng phẩm, cũng coi như đứng đầu trong số các thế lực một sao, uy lực khá lớn về sức tấn công.” Không Yên nhẹ giọng giới thiệu cho mọi người về Khai Sơn Tông trong lúc Lam Sương Thiên Điểu đang miệt mài bay lượn.

“Khai Sơn Ấn? Cái tên nghe rất khí phách đấy.” Hắc Tinh cười lớn.

“Anh Thanh Vũ, em nghĩ là Giáo Đình cần thu thập thêm nhiều pháp quyết, công pháp của Tu Chân Giới để bổ sung cho kho tàng kiến thức còn đang nghèo nàn của Giáo Đình.” Ngọc Trang nói với vẻ mặt suy tư.

“Đúng là Giáo Đình có thể tự sáng tạo ra thần thông rồi truyền lại như một bản pháp thuật tốt, nhưng mọi người cần phải lĩnh ngộ ra ý cảnh của bản thân họ và tìm hiểu nó rất chuyên sâu để tạo ra một thần thông, cái họ cần là một nguồn kiến thức nền tảng trợ giúp họ phát triển nhanh hơn, việc thu thập các bản pháp quyết là cần thiết.”

“Em nói rất có lý, Giáo Đình đang phát triển nhanh chóng, các pháp quyết, công pháp lấy từ Kinh Hồng quốc, Không Vũ quốc không đủ để mọi người có thể tìm hiểu về đủ các góc cạnh của pháp thuật, cần có một nguồn kiến thức từ bên ngoài giúp đỡ.” Thanh Vũ nhẹ nhàng gật đầu rồi nói.

“Khai Sơn Ấn, một pháp thuật không tệ, để xem uy lực của nó lớn đến nhường nào.” Nói đến đây, Thanh Vũ mỉm cười nhìn phương xa.

Quang Minh Thánh Điển không giới hạn cách sử dụng pháp thuật của mọi người như các bản công pháp, pháp quyết của Tu Chân Giới, người tu luyện Quang Minh Thánh Điển có thể sáng tạo thoải mái cách sử dụng pháp thuật sao cho họ cảm thấy hài lòng.

Cho nên, dù có học tập thêm các pháp thuật từ bên ngoài cũng không thể thay đổi sự thật đó, nói không chừng, từ một Khai Sơn Ấn, ngày sau sẽ có thêm Khai Sơn Thánh Chưởng, Khai Sơn Hỏa Thần Chỉ, Khai Sơn Thiên Kiếm Quyết…

Mọi người vừa ngồi ở trên tấm lưng rộng của Lam Sương Thiên Điểu vừa trò chuyện về tâm đắc trong lúc tu luyện, nhất là những kiến giải của Thanh Vũ ở cảnh giới nửa bước Tứ Dương kỳ càng làm mọi người hiểu cảnh giới Tam Dương kỳ hơn nữa, tạo một tiền đề cho bọn họ bước chân vào cảnh giới lớn hơn.

Khoảng chừng năm giờ đồng hồ sau, có một âm thanh vù vù sắc bén bùng lên từ đằng trước, Thanh Vũ, Ngọc Trang và mọi người đều sử dụng thần thức để kiểm tra.

“Đỗ Kiến Huy, người còn có thể chạy bao xa?” Một người đứng giữa không trung nhìn xuống dưới bằng ánh mắt lạnh lùng, giọng nói thì không thân thiện chút nào.

“Ngươi đừng trách ta tàn độc, ta và ngươi không có thù hận gì, nhưng ngươi lại đắc tội Thiếu Chủ và ta phải hoàn thành mệnh lệnh của thiếu chủ! Vì vậy, ngươi hãy xuống dưới hoàng tuyền để kêu oan đi!” Người đứng ở trên không trung nói tiếp trong khi cầm một thanh kiếm chém thẳng xuống, linh lực sôi trào ngưng tụ thành một vệt kiếm khí dài năm mét, nó tỏa ra một nguồn linh áp ngang ngửa với tu sĩ Tam Dương sơ kỳ.

Người đang chuẩn bị hứng trọn đòn tấn công đầy sát khí là Đỗ Kiến Huy, người thiếu niên có tuổi đời khoảng mười bảy, mười tám tuổi, khuôn mặt hình chữ điền và một đôi mắt thì thuần phác như một người nông dân cần cù, đúng vậy, xuất thân của Đỗ Kiến Huy là con của một gia đình nghèo khó, gia đình làm nghề nông bình thường.

Tại giờ phút này, Đỗ Kiên Huy ngước đầu nhìn người ở trên cao, ánh mắt lạnh nhạt ẩn sâu trong đôi con người thuần phác kia, rõ ràng Đỗ Kiến Huy đã học được rất nhiều từ ngày gia nhập một thế lực của Tu Chân Giới.

“Lý Chương Hạo, muốn đánh thì đánh, không cần phải nói nhảm, sớm muộn có ngày ta cũng phải trả sạch mối thù này!” Đỗ Kiến Huy trầm giọng nói trong khi cầm chặt một thanh kiếm chuẩn bị chống trả, cậu ta không trơ mắt ra nhìn người khác giết hại bản thân mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.