Quởn Qua Quởn Lại Giữa Vô Vàn Thế Giới

Chương 90: Chương 90: Thái tử




**Lời tác giả**:

Tui dập đầu xin lỗi top 10.

Bữa nay tui lo viết truyện, quên chụp ảnh màn hình, cái bxh tuần đúng 11 giờ là nó reset, mất tiêu hết dữ liệu rồi.

Bây giờ ai trước ai sau tui không biết nữa.

Ai nằm trong top 10 mà nhớ vị trí của mình thì nói lại giúp tôi nghen. Tui gom góp được người nào thì hay người đó.

Mọi người thứ tội cho tui...

__________________

**1**.

Cánh hóa đào bị gió cuốn bay đi, phấp phới trong không gian, đẹp như hồng tuyết.

Tôi ngồi dưới gốc cây anh đào, nhìn về phía thiếu niên rạng rỡ trước mắt.

Hắn cầm thanh kẹo hồ lô nhai nhồm nhoàm trong miệng: “Thanh Huyên, ngươi nhìn đi, cảnh quan trước mắt chính là giang sơn Yên quốc chúng ta! Cái nơi cực kỳ cực kỳ rộng lớn này sau này sẽ thuộc về ngươi.”

Tôi mỉm cười gật đầu.

“Sau này ngươi thừa kế ngôi vị, nhất định phải cho ta làm đại tướng thống lĩnh tam quân. Ta rất rất lợi hại! Có thể giúp người giữ gìn bờ cõi!! Nhớ đó, tuyệt đối phải để ta làm đại tướng quân, không cho người khác làm!”

“Thế nhưng...” Tôi nhỏ giọng, đắn đo nói: “Sa trường hiểm trở, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Hơn nữa ngươi làm đại tướng quân, cứ cách vài hôm lại phải bôn ba ngoài biên giới. Ta lại muốn cho ngươi ở trong cung làm ngự tiền nhất đẳng thị vệ, như vậy mỗi ngày...chúng ta đều có thể kề cận bên nhau.”

Hắn nghe như vậy trên nét mặt tự nhiên thoáng qua ve hụt hẫng, hai tay chống hông, trề môi.

Lồng ngực tôi bất giác cảm thấy hồi hộp.

Chí Kiên vậy mà lại đột ngột mỉm cười, chạy lại chỗ tôi: “Như vậy cũng được.”

Hắn cầm thanh kẹo hồ lô trên tay, chạm vào môi tôi, lớp đường ngọt ngào lướt qua đầu lưỡi.

“Miễn là có thể bảo vệ cho Thanh Huyên một đời bình an, ta làm cái gì cũng được!!”

Vừa nói, hai mắt vừa tỏa sáng.

Đẹp đẽ tựa ánh mặt trời.

**2**.

Ở trong cung điện này, thật kì lạ.

Có những lúc cảm thấy xung quanh ngập tràn ánh sáng.

Thế nhưng, chớp mắt một cái lại thấy mình bị chôn vùi ở cõi tối tăm không cách nào thoát được.

**3**.

Tôi nghiêng đầu nhìn quyển sách trong tay.

Ai lại đặt quyển sách này vào tay tôi làm gì ấy nhỉ?

Tôi đâu biết đọc chữ đâu?

Đang ngây ngốc thì có người đến báo người đàn ông mặc hoàng bào lại đến.

Tôi liền đặt quyển sách xuống chạy ra ngoài.

**4**.

Tôi chạy vồ tới ôm người đàn ông mặc hoàng bào.

Hắn xoa đầu tôi, mắng tôi càn rỡ.

Tôi chẳng quan tâm lại ra sức dụi đầu vào ngực hắn.

Hắn nói tôi còn không biết quy củ như vậy sẽ cho người đánh tôi.

Không đâu.

Hắn sẽ không làm vậy đâu.

Mặc dù trước đây hắn rất đáng sợ...

Nhưng bây giờ hắn tốt với tôi lắm. Tôi chịu mấy vết xước trên tay cũng sẽ đau lòng, đừng nói là đánh.

Người đàn ông mặc hoàng bào liền cười, nói hắn chiều hư tôi rồi.

Sau đó hắn bảo tôi cùng hắn đi ăn cơm.

**5**.

Người đàn ông mặc hoàng bào biết tôi thích ăn nấm linh chi liền gấp cho tôi.

Tôi cũng hí hửng từ trên bàn gấp lấy một cái cánh gà thật lớn đưa vào chén hắn.

Cùng lúc này tôi tự nhiên nhớ ra vài việc.

Dù gì thì cũng gấp lên rồi. Tôi đặt cánh gà vào chén của Tây quốc hoàng đế, sau đó lại tiếp tục dùng cơm.

**6**.

Hoàng đế Tây quốc hỏi tôi đã đi thử quần áo mới chưa.

Tôi gật đầu.

Hắn ta nhìn tôi một thoáng rồi lại hỏi quyển sách hắn đưa tôi đã đọc xong chưa?

Tôi lắc đầu.

Hắn đột ngột hỏi tôi có câm không.

Tôi dừng đũa.

Hai mắt nhìn xuống bàn.

Sau một hồi đắn đo, thì mở miệng nói.

“Không”

Trong mắt hắn thoáng qua vẻ hài lòng.

**7**.

Đêm nay, tôi đang đọc sách thì Tây quốc hoàng đế lại đến chỗ tôi.

Bảo tôi ngoan ngoãn giúp hắn cởi y phục.

Tôi lạnh giọng nói nếu hắn muốn một kẻ ngoan ngoãn vâng lời, thì phiền hắn đợi thêm vài canh giờ.

Hắn nhếch môi.

Bóp cằm tôi.

Nói rằng.

Tôi lúc kia thật sự rất đáng yêu.

Nhưng chính cái ánh mắt này mới thật sự khiến hắn sôi sục tim gan.

Bằng không, hắn nuôi Chí Kiên, chẳng phải rất tốn cơm sao.

**8**.

Tôi rõ ràng ban nãy đang ngồi chơi chong chóng.

Không hiểu tại sao bây giờ lại nằm trên giường rồi.

Người đàn ông mặc hoàng bào đang nằm ngủ bên cạnh tôi.

Tôi len lén nằm sát lại rút đầu vào dưới cánh tay hắn.

Không ngờ lại khiến hắn tỉnh giấc.

Hắn xoa đầu tôi, nói nếu tôi có thể dùng nét mặt điềm đàm, thanh tĩnh kia mà làm ra cử chỉ này thì tốt biết mấy.

Tôi chớp chớp mắt, không hiểu cho lắm.

**9**.

Chong chóng tre của tôi bay ra ngoài mất rồi.

Tôi muốn đi ra ngoài nhặt.

Nhưng người đàn ông hoàng bào đã cấm không cho tôi đi ra ngoài.

Cũng tại vì tôi cứ hay đi lạc.

Tôi buồn bã đứng ở cổng, ngó ra ngoài.

Mấy đại ca đứng giữ cổng cứ nhìn nhau, rồi lại nhìn tôi.

Họ hỏi tôi có chuyện gì sao.

Tôi trề môi, lắc đầu, mắt cứ ngó ra ngoài.

Mấy canh giờ sau người đàn ông mặc hoàng bào lại đến.

Hắn hỏi tôi tại sao lại cứ đứng ngơ ngác ở cửa như vậy.

Tôi nói chong chóng tre của tôi bay ra ngoài mất rồi nhưng vì hắn không cho tôi bước ra ngoài cửa nữa, nên tôi chỉ có thể đứng nhìn.

Người đàn ông hoàng bào nghe vậy liền xoa đầu tôi bảo tôi cứ ra ngoài nhặt chong chóng của tôi về.

Sau đó còn nói nếu sau này chong chóng của tôi lại bay ra ngoài nữa, thì cứ ra ngoài nhặt vào, không cần đợi hắn cho phép.

**10**.

Người đàn ông mặc hoàng bào đưa cho tôi một miếng ngọc quan âm.

Tôi cảm thấy miếng ngọc này rất quen, nhưng nghĩ mãi lại không nhớ ra đã nhìn thấy thứ này ở đâu rồi.

Hắn nói quốc sư xem mạng cho tôi, nói tôi thật sự cần vật này chấn mạng, bằng không sẽ không sống thọ được.

Người đàn ông mặc hoàng bào bảo tôi phải luôn đeo bên người.

**11**.

Tôi đang chơi chong chóng tre.

Thì đột ngột nhớ ra vài chuyện.

Tôi siết chặt cây chong chóng trong tay, ném mạnh trên mặt đất.

Sau đó quay lưng, vào phòng đọc sách.

Nhưng sau khi nhìn ra đại môn...

Tôi đưa mắt liếc xuống chiếc chong chóng tre dưới chân mình.

Lặng lẽ nhặt lên.

**12**.

Tôi thả cho chong chóng bay qua vách tường.

Sau đó đi ra ngoài cổng, nhìn hai tên thị vệ, tôi cố gắng híp mắt nở một nụ cười thật lớn.

Nói rằng chong chóng tre của tôi lại bay ra ngoài nữa rồi.

Thế là bọn họ để tôi đi.

Tôi nhấc chân bước ra thềm cửa.

Cũng đã hai tháng rồi.

Không khí ngoài này thật dễ chịu.

Tôi đi ra cách đó mấy bước nhặt chong chóng tre lên.

Thị về liền nhắc nhở tôi mau chóng trở vào trong.

Tôi liền mỉm cười, tươi tắn bước vào.

Sau đó lặng lẽ nhìn cây chong chóng trong tay.

Khẽ hạ mi mắt.

**12**.

Tôi nghe mấy tỷ tỷ hay ở bên cạnh nói thèm ăn hồ lô ngào đường.

Tôi hỏi bọn họ hồ lồ ngào đường là thứ gì.

Bọn họ nói đó là món ăn dân gian làm từ quả sơn tra, bọc trong đường.

Tôi hỏi bọn họ dân gian là gì.

Bọn họ nói là ở ngoài cung đó.

Tôi lại hỏi bọn họ ngoài cung là gì?

**13**.

Người đàn ông mặc hoàng bào lại đến nữa.

Tôi bám lấy hắn hỏi hắn ngoài cung là gì.

Hắn hỏi tôi tại sao lại muốn biết.

Tôi nói là bởi vì tôi muốn ăn hô lô ngào đường.

**14**.

Người đàn ông mặc hoàng bào dẫn tôi đi đến nơi gọi là “ngoài cung.”

Mà đi ra ngoài cung thì hắn cũng không mặc hoàng bào nữa, mặc hắc y rồi.

Ở ngoài cung có rất nhiều người qua lại, cũng rất ồn ào.

Tôi sợ, liền nép vào người hắn.

Ngươi đàn ông mặc hắc y dẫn tôi ra góc này, mua cho tôi một thanh có rất nhiều viên tròn tròn màu đỏ.

Vô cùng quen thuộc...

Tôi không vội ăn, chỉ đặt nhẹ lên môi, để lớp đường ngọt ngào thoáng qua đầu lưỡi.

Nhắm mắt, nhớ lại khung cảnh những cánh hoa đào bay bay trong gió, đẹp tựa hồng tuyết.

Tây quốc hoàng đế nhìn tôi, hỏi tôi có thích không.

Tôi lặng lẽ nhìn sang quầy chong chóng tre bán ở lề đường.

Sau đó nép vào người hắn,

Tươi cười rạng rỡ nói rất thích.

**15**.

Hôm nay người đàn ông mặc hoàng bào lại đến nữa.

Tôi chạy lại đón hắn.

Hắn bảo lần vi hành kế tiếp của hắn tôi đòi đi.

Bây giờ còn giữ ý định đó không.

Tôi nghiêng đầu, không hiểu hắn đang nói gì.

Vi hành là gì? Tôi có đòi đi bao giờ đâu?

Tôi hỏi có được đi với hắn không.

Hắn gật đầu.



Vậy thì tôi đi.

_________________________

**Lời tác giả**: thụ không có bị đa nhân cách, chỉ là ký ức trước khi đến Tây quốc cứ đi đi về về. Lúc ký ức nó về, thì những ký ức ở hiện tại vẫn nhớ chứ không quên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.