Quỷ Ba Ba

Chương 3: Chương 3




CHƯƠNG 3 + 4

Đừng nói đúng sai

Edit – HaeHyuk8693

Ngả Diệp trong nháy mắt đã bị dọa cho ngây người. haehyuk8693

Kỳ thật, chỉ việc nắm tay thôi đã sớm vượt qua hiểu biết của Ngả Diệp về cách đối xử của quỷ hồn rồi, mà bây giờ quỷ hồn lại yêu cầu muốn ôm y…

Làm sao đây? Tay đã lạnh như vậy, mới sờ sờ đã làm cho toàn thân của y phát run, nếu như thật sự để cho hắn ôm cả thân thể, vậy chẳng phải sẽ hỏng mất sao!?

Tựa hồ đã nhìn ra sự do dự của Ngả Diệp, quỷ hồn rất tự động đem tay mình dời ra xa.

“Ta…” Ngả Diệp bước chân trái về trước một chút, hai tay dừng ở giữa không trung có chút cương cứng, y hay là…

Lần đầu tiên, y không có cách nào hoàn thành nguyện vọng của quỷ hồn, điều này làm y cảm thấy rất áy náy à.

Quỷ hồn chậm rãi nghiêng đầu về phía bên trái giật giật, sau lại làm tương tự với phía bên phải rồi mới dời về.

Ngả Diệp đang muốn xin lỗi, lúc môi khẽ nhếch, quỷ hồn đã nhẹ nhàng vươn bàn tay bưng kín miệng của y. Đầu lại làm ra động tác giống như vừa nãy…Chậm rãi hướng sang trái giật giật, lại hướng về bên phải động động rồi trở về…



Đêm hôm nay, Ngả Diệp cũng ngủ không được ngon.haehyuk8693

Đơn giản là vì vừa nãy y lại nằm mơ, y mơ thấy hai gã đàn ông đang đánh nhau, người trông có vẻ trẻ hơn đã dùng cách bỉ ối thành công giết chết người nam nhân còn lại.

Mà người bị giết chết kia, thi thể liền bị ném xuống biển, trôi bồng bềnh theo sóng nước, kết quả cuối cùng đã bị cá lớn gặm cắn hết, ngay cả chút mảng vụn cũng không chừa lại.

Hắn chết không nhắm mắt, cũng không đầu thai, trốn tránh sự đuổi bắt của Hắc Bạch Vô Thường, nhưng việc hắn làm không phải là báo thù, vậy thì là gì cơ chứ?

Ngả Diệp không biết đáp án, đơn giản là do mỗi lần vào giây phút quan trọng y đều tỉnh lại. Lần này cũng vậy, y đã bị tiếng huyên náo đánh thức.

Bên ngoài vô cùng ầm ĩ.

Hình như lại có người chết nữa rồi…

Edit – HaeHyuk8693

Trên thi thể của những người chết chìm đều có vài đặc điểm giống nhau.

Tất cả đều là đàn ông trung niên cao to lực lưỡng.haehyuk8693

Mấy năm nay, số người chết đột nhiên tăng cao, làm cho tất cả thôn dân hết sức sợ hãi.

Chỉ có Ngả Diệp vẫn lãnh tỉnh như bình thường. Y trơ mắt nhìn Hắc Tử Lược câu mất hồn phách của người đàn ông nọ. Thậm chí trước khi rời đi, Hắc Tử Lược còn nở một nụ cười ôn hòa với y.

Gió biển thổi càng lúc càng lạnh, bất quá cả người Ngả Diệp đều vô cùng ấm áp. Đơn giản là trừ nét mặt vui cười của Hắc Tử Lược ra, còn có cánh tay ấm áp của Lý Đức Tân đang vờn quanh người y, đem y bảo vệ thật kín đáo.

“Ngả Diệp, sao lại đi ra đây? Người chết không đẹp chút nào.” Ngả Diệp tùy ý để cho Lý Đức Tân ôm mình, không có trả lời.

Y cũng không thích nhìn người chết, bất quá y thích xem bộ dạng của Hắc vô thường khi câu dẫn hồn phách, y thực sự cũng không biết nguyên nhân vì sao mình lại thích điều này.

Nhìn Ngả Diệp luôn thất thần, Lý Đức Tân hơi nhíu nhíu đôi mày rậm, đầu ngón tay điểm nhẹ cặp môi thơm ngon của người trong lòng, cũng chẳng quan tâm đến mọi người trước mắt, hay thi thể đang được xử lý ở nơi kia.

Một lúc lâu sau, Ngả Diệp mới thu hồi mỉm cười ngẩng đầu quan sát Lý Đức Tân, lo lắng nói: “Đức Tân…Ngươi sau này đừng đến gần biển nữa.”

Y đã cảm nhận được một cổ oán niệm rất sậu đậm ở chỗ này, thôn dân nhất định không phải là vì ngoài ý mà chết chìm, chắc chắn là có gì đó đang tác quái. Xem ra, y mỗi đêm đều phải canh ở chỗ này để quan sát, cứu giúp những người sắp bị chết oan, cũng thuận tiện cứu vớt oan hồn đáng thương nọ.haehyuk8693

“Ngả Diệp, ngươi đang quan tâm ta sao?” Thanh âm của Lý Đức Tân không ngăn được run run, trừ một cổ tình cảm không biết tên đang trổi lên còn có một chút gì đó đang ẩn hiện, bất quá Ngả Diệp không có nghe ra được, chỉ vì y vốn chẳng biết tình yêu là gì.

Vừa nghe thấy thanh âm phát run của hắn, Ngả Diệp cứ tưởng là thân thể hắn đã không chống đỡ nổi những cơn gió rét lạnh, thế là y liền dịu dàng vòng tay quanh thân mình vạm vỡ của đối phương, chậm rãi nói:

“Ta sợ ngươi sẽ là người kế tiếp.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.