Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 64: Chương 64:  Kẻ xúi giục




Dịch giả: nh0ckd255

Dặn dò chú chó Susie xong, Audrey đi đi lại lại vài bước như chưa đủ yên tâm, bởi vì cô ta không rõ liệu khi làm nghi thức ma pháp hôm nay có xuất hiện điều kỳ quái gì không.

“Thế này đi...” Cô ta lặng lẽ chuyển động con ngươi, dùng thái độ người đứng xem dự đoán quá trình, nhanh chóng có ý tưởng mới. Thế là cô ta khóa trái cửa phòng lại, rồi nói với chú chó lông vàng:

“Susie, mi ngồi đây nhé. Nếu Annie với người khác mà định xông vào thì lập tức tới phòng tắm báo cho ta.”

Vì phòng trường hợp ngoài ý muốn nên mấy cô hầu gái bên người Audrey đều có được chìa khóa mở cửa khi bị khóa trái.

Susie nhìn chằm chằm cô ta, vẫy đuôi ba cái.

“Rất tốt, hôm nay ta sẽ để mi tự chọn bữa trưa!” Audrey nắm tay lại, khẽ lắc lắc.

Dặn xong, cô ta đi vào phòng tắm, thấy căn phòng tắm hình vuông dài rộng chừng 4 mét bốc hơi nước nghi ngút, hơi trắng bao phủ, hun người.

Audrey dọn sạch sẽ những chai lọ đặt đầy trên chiếc bàn hình chữ nhật, sau đó lộn ra gian ngoài chuyển những đồ vật như nến, tế phẩm và áo choàng màu trắng vào trong. Sau đó cô ta đóng cửa phòng tắm lại.

Làm xong hết thảy, Audrey thở phào một hơi, lấy một cái chai màu lam nhạt nửa trong suốt to bằng lòng bàn tay bên cạnh bốn cây nến lên. Chai này hình trụ, tỏa ra thứ ánh sáng mộng ảo dưới ánh đèn, bên trong chính là tinh dầu mà cô ta vừa chiết xuất được ngày hôm qua. Là một kẻ yêu thích thần bí học, cô ta nghiên cứu không ít thứ tương tự, nên trong nhà có rất nhiều nước tinh khiết, sữa ong chúa, dầu thơm, tinh dầu và hương xông mà cô ta tự làm, bởi vậy nên mới nhanh chóng chuẩn bị xong theo những gì Kẻ Khờ miêu tả.

“Hoa Ánh Trăng, Kim Bạc Hà, hoa Thâm Miên, cam Tay Vàng với hoa hồng Nham Thạch... Phương pháp kỳ quặc...” Audrey thì thầm: “Hừm, trước khi làm nghi thức ma pháp đều phải vệ sinh thân thể sạch sẽ, khiến tâm linh yên tĩnh, đây là tôn kính với thần linh, à không, đối tượng mình đang khẩn cầu.”

Nhớ lại quy trình một lần nữa, cô ta rót tinh dầu nghi thức vào trong bồn tắm, rồi giơ tay cởi bộ đồ mặc ở nhà.

Từng món đồ dệt tơ rơi vào trong giỏ đựng đồ, Audrey buộc tóc lại, thò tay xuống thử độ ấm của nước rồi mới nhón chân cẩn thận bước vào, sau đó đưa người vào trong làn nước ấm áp.

“Phù...” Cô nàng thoải mái thở hắt ra, cảm thấy toàn thân ấm áp, cơ thể thả lỏng.

Thật là chẳng muốn cử động lấy dù chỉ một ngón tay... Audrey ép cho mình tỉnh táo lại, nắm lấy bình nhỏ màu lam nửa trong suốt bên cạnh, nhỏ vài giọt tinh dầu nghi thức xuống nước.

Mùi thơm tỏa ra, trong sự tĩnh mịch cất giáu mùi hương. Audrey hít vài hơi, gật đầu hài lòng.

“Không tệ, rất dễ chịu. Làm cho người ta thả lỏng, thật thoải mái... Hoàn toàn không muốn động gì cả, chỉ muốn nằm như này mãi thôi... Yên yên tĩnh tĩnh... Yên tĩnh... Yên tĩnh...”

Không biết bao lâu sau, Audrey đột nhiên nghe thấy tiếng chó sủa. Cô ta mở mắt ra, mơ màng nhìn xung quanh, mới phát hiện Susie đã vào đây không biết từ lúc nào, đang đứng trước bồn tắm, và nhìn cô ta với ánh mắt đầy vẻ bất đắc dĩ.

Audrey dụi mắt, nhận ra nước đã lạnh đi không ít.

“Ta... Ta vừa ngủ à?” Cô ta hỏi theo bản năng

Susie nhìn cô ta, không sủa cũng không vẫy đuôi.

“Ha ha, tinh dầu nghi thức kia hiệu quả tốt thật, ừm, rất tốt!” Audrey gượng cười hai tiếng, giải thích với ngữ khí đùa giỡn.

Cô ta đứng lên, lấy khăn tắm vừa quấn người kiêm lau người, vừa nói với chú chó lông vàng:

“Susie, tiếp tục canh gác, không cho Annie với mấy người kia tiến vào!”

Khi chú chó lông vàng đi rồi, cô ta khẽ lè lưỡi, rồi bỏ khăn tắm, khoác luôn áo choàng màu trắng tinh kia lên người.

Audrey đóng cửa phòng tắm lại, nghiêm túc nhớ lại nghi thức một lần nữa, sau đó cô ta lấy bốn cây nến đặt ở bốn góc của chiếc bàn.

“Bánh mì trắng phía trên bên trái, mì Finebot phía trên bên phải, thơm quá, chỉ là hơi nguội rồi... Không, đây không phải lúc nghĩ tới chuyện này! Phía dưới bên trái là cơm hải sản, phía dưới bên phải là bánh nóng Dipsy...” Audrey bày biện dàn tế theo những gì Kẻ Khờ yêu cầu, trong quá trình ấy còn lắc đầu hai lần.

Chuẩn bị sẵn sàng xong, cô ta châm bốn cây nến theo thứ tự, cầm con dao bạc cắm vào trong đĩa muối thô. Sau đó đọc thần chú đã được đổi sang tiếng Hermes, Audrey rút con dao bạc với hoa văn tinh xảo ra rồi nhúng vào cốc nước trong.

Tích tụ tinh thần, cô nàng rút chiếc “lưỡi dao thánh” bằng bạc, sau đó minh tưởng cảnh tượng linh tính tràn ra từ mũi đao.

Một thứ sức mạnh vô hình tuôn ra bên ngoài, Audrey cầm dao đi một vòng quanh dàn tế, lập tức cảm thấy quả thực có một bức tường linh tính dựng lên xung quanh, bài trừ tát cả những thứ không sạch sẽ và những quấy nhiễu ra ngoài. Cô nàng duy trì trạng thái “Khán Giả”, khiến cho sự kích động vui mừng trong lòng không ảnh hưởng tới nghi thức.

Sau đó cô đặt con dao bạc xuống, cầm một bình nhỏ trong suốt màu lam nhạt lên, nhỏ mỗi một ngọn nến một giọt.

Két!

Mùi hương nhàn nhạt ngập tràn, khiến thân thể, tâm tư và linh hồn của Audrey trở nên yên tĩnh hẳn.

Cô hít vào một hơi thật sâu, cúi đầu đầy tôn kính, rồi dùng tiếng Hermes đọc thần chú chính thức:

“Hỡi Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này,

Ngài là chúa tể thần bí phía trên màn sương xám,

Ngài là vị vua Hoàng Hắc chấp chưởng vận may,

Tôi cầu xin sự giúp đỡ của ngài.

Tôi cầu xin sự chiếu cố của ngài.

Tôi cầu xin ngài cho tôi một giấc mơ đẹp.

Hoa Thâm Miên, thảo dược thuộc về trăng đỏ, xin hãy truyền sức mạnh cho thần chú của ta.

Cam Tay Vàng, thảo thược thuộc về mặt trời, xin hãy truyền sức mạnh cho thần chú của ta.”

...

Audrey vừa đọc thần chú xong, đang định minh tưởng nội dung cầu xin thì cảm thấy có gió lao xao trong bức tường linh tính đóng kín, và thấy ngôi sao đỏ thẫm trên mu bàn tay đang lưu chuyển. Cô ta giật mình, vội khép hờ mắt lại, tĩnh tâm phác thảo, chân thành cầu khẩn.

Chờ khi mọi thứ chấm dứt, cô ta nghi ngờ nhìn bốn phía nhưng không phát hiện ra hiện tượng kỳ quái nào.

“Vậy là được rồi à?” Audrey nhíu mày, khẽ nói.

...

“Vị vua Hoàng Hắc chấp chưởng vận may... Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này...” Lúc này trong buồng thuyền trưởng trên con tàu “Kẻ báo thù U Lam”, Arges Wilson mặc áo choàng Bão Táp lặng lẽ lẩm nhẩm mấy câu mà anh ta được nghe lúc chiều, dường như muốn từ trong những câu nói ấy mà tìm được manh mối về thân phận của đối phương.

Anh lắc đầu, phiền chán đứng dậy, nhưng cuối cùng không làm gì cả.

Đối với con chiến thuyền còn sót lại của vương triều Tudor này, Arges không quá yên tâm. Tuy bản thân anh đã nắm quyền điều khiển nó, nhưng trực giác nói cho anh rằng con thuyền này còn cất giấu rất nhiều bí mật, giống như vị Huyết hoàng đế kia vậy. Cho nên anh sẽ sử dụng con thuyền này để dò xét năng lực của Kẻ Khờ, chứ không thử nghi thức ma pháp mà mình chưa biết trên thuyền.

Arges trầm tư một lát, sau đó ra khỏi phòng thuyền trưởng, đi lên boong tàu và nói với vài tên thuyền viên ít ỏi kia:

“Chúng ta sắp tới quần đảo Rorsted rồi, sẽ neo ở đó một ngày.”

Đám thủy thủ lập tức hoan hô:

“Cảm ơn ngài giám mục!”

Bởi tàu u linh này không cần thủy thủ nên có rất ít thuyền viên, cho nên bọn họ chưa bao giờ phải nghĩ tới việc tiếp tế mà ngày nào cũng có thể hưởng dụng đồ ăn tươi và nước ngọt. Nhưng ngày nào cũng lênh đênh trên biển với cảnh sắc chả mấy khi thay đổi khiến cả thân thể và tâm linh bọn họ đều mệt mỏi, dường như đang đè nén gì đó, nhẫn nại điều gì đó, mãi tới khi không thể khống chế được nữa.

Mà quần đảo Rorsted là một điểm thực dân nổi tiếng trên biển Sunia, giao thương phát đạt, có đủ mọi loại ngành nghề sản xuất.

“Tôi thực sự không chờ được nữa rồi!” Một “thủy thủ” hất hất mông, cười cái tiếng mà cánh mày râu đều hiểu.

Klein đang nhàn nhã đọc báo trên cỗ xe ngựa công cộng tới phố Zoutelande thì bỗng giật mình, dường như nghe thấy những tiếng la hét hư ảo. Tiếng thì thầm ấy vang vọng khắp đầu hắn khiến trán hắn giật giật, khó mà khống chế được.

Những tiếng kêu mà nghe không rõ ấy tới nhanh, đi cũng nhanh, chỉ chừng mười giây là biến mất. Klein bóp trán, đối kháng với cái đau đớn co rút như tới từ sâu trong đầu.

“Tiếng thì thầm mà Neil bảo? Là vì linh cảm quá cao?” Đủ loại ý tưởng hiện lên trong đầu, Klein đột nhiên thấy bốn chấm đen trên mu bàn tay phải đã nổi lên không rõ từ khi nào, trông hệt như những nốt ruồi trời sinh, không dễ thấy là bao.

Bốn chấm đen tới từ nghi thức đổi vận ấy nhanh chóng chuyển màu nhạt dần, rồi biến mất.

Klein kinh ngạc nhìn, có thêm một suy đoán khác: “Chính Nghĩa hoặc Người Treo Ngược thử nghi thức ma pháp mà mình cho? Suy nghĩ của mình thực sự đúng rồi? Như vậy ba câu miêu tả kia quả thật có thể thông qua không gian thần bí trên màn sương xám mà chỉ tới mình? Nhưng mình vẫn chưa đủ mạnh, hoàn toàn không nghe rõ nội dung cầu khẩn là gì... Không biết phía trên sương mù xám ấy có “lưu trữ” tin tức không nhỉ... Hừm, đêm nay vào xác nhận mới được.”

Klein vừa không yên lại vừa kích động, vội dựng tờ báo lên che khuất khuôn mặt, không để kẻ khác nhìn ra sự biến hóa cảm xúc trên mặt mình.

Hắn nhanh chóng tới phố Zoutelande, vào công ty Bảo an Gai Đen.

Còn chưa kịp chào hỏi Roxanne, Klein đã thấy đội trưởng Dunn Smith đi ra, tay cầm một tờ giấy có hình vẽ.

“Cậu cũng xem tờ lệnh truy nã này đi, một kẻ phi phàm rất hung ác và tàn nhẫn đã tiến vào Tingen.” Dunn, mặc áo gió màu đen và không đội mũ, liếc bên này một cái, tiện tay đưa tờ giấy tới.

Klein nhận lấy, thứ đập vào mắt hắn đầu tiên là một bức tranh chân dung. Chủ nhân của bức tranh có khuôn mặt tròn, trông có vẻ thân thuộc và ngại ngùng. Tuổi của cậu ta có vẻ không lớn lắm, chừng mười tám, mười chín gì đó.

“Treece, nghi ngờ là người phi phàm, đánh giá sơ bộ là danh sách 8 “Kẻ Xúi Giục”, không loại trừ khả năng đến từ Hội Linh Tri, kẻ tạo ra thảm án tàu Cỏ Linh Lăng... Có người chứng kiến hắn rời cảng Anmatt rồi tới Tingen, hiện chưa rõ tung tích...”

Treece... Tàu Cỏ Linh Lăng... Lại là người phi phàm gây ra? Klein bỗng nhớ tới việc giải mộng xế chiều hôm qua, nhớ tới những gì Joyce Meyer miêu tả, bèn lập tức nói:

“Đội trưởng, tôi biết một đương sự, anh ta có thể là nhân chứng quan trọng.”

“Tôi biết, Joyce Meyer, tối hôm qua tôi được tiểu đội “Trái Tim Máy Móc” mời giúp nên đã nhìn thấy cậu trong giấc mộng của Joyce Meyer, cũng thông qua nhiều chi tiết xác nhận Treece đã một tay tạo ra vụ thảm án trên tàu Cỏ Linh Lăng.” Dunn khẽ cười một tiếng, đôi mắt xám không chút dao động.

Thật là không thú vị gì đội trưởng ạ... May là hôm qua tôi nghỉ, không đóng vai “Thầy Bói” trong lúc đi làm... Klein thầm oán một câu, cảm thấy sợ hãi khi suýt nữa thì bị cấp trên trực tiếp tóm được. Hắn hỏi ngược lại:

“Kẻ Xúi Giục là danh sách của đường tắt nào vậy? Hội Linh Tri là tổ chức gì?”

Xúi giục kẻ khác tàn sát lẫn nhau là cách để Treece loại trừ tai họa ngầm của ma dược hay là để thăng cấp?

Dunn suy nghĩ vài giây rồi đáp:

“Cũng đến lúc cậu tiếp xúc với các tài liệu liên quan tới người phi phàm và các tổ chức bí ẩn, khỏi cần phải suốt ngày bị lão Neil sai đọc mấy tài liệu lịch sử nữa.”

Đội trưởng, lý do anh vời tôi vào đội không phải là làm “chuyên gia lịch sử” sao? Klein không dám nói ra, mà nghiêm túc gật đầu:

“Vâng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.