Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 204: Chương 204: Người đến thăm




Dịch: VoMenh

Biên: nhockd255

Đọc đến đây, Klein và Leonard dời ánh mắt khỏi lá thư cùng một lúc, cả hai liếc nhìn nhau, đều tự lầu bầu:

“E rằng thằng này là một tên điên?”

“Lanlus là kẻ điên tiềm ẩn sao?”

Tên này quả thật là một kẻ điên mang trong người triệu chứng hoang tưởng và rối loạn nhân cách phản xã hội... Từng dòng suy nghĩ xoay vần trong tâm trí của Klein, lòng hắn siết chặt lại, vội vàng đưa mắt xuống nhìn lại bức thư:

“Chào các quý bà, quý ông, ta muốn nhắc nhở rằng, ta đã đặt một quả bom tại thành phố Tingen này, đây là một quả bom sẽ mạnh dần lên theo thời gian.

Hãy tìm nó đi, nhanh chóng tháo gỡ trước khi nó phát nổ. Nếu các người thua trong trò chơi này, bùm, cả cái thành phố Tingen này sẽ trở thành đống hoang tàn. Tin ta đi, ta không hề nói láo về chuyện này đâu.

Lanlus - kẻ thích mang đến niềm vui đáng kinh ngạc cho bạn bè.”

“Bom?” Klein nhìn Leonard, lẩm bẩm hỏi.

Leonard đưa lá thư về phía ánh sáng mặt trời, lật qua lật lại vài lần nhưng chẳng thể phát hiện ra bất cứ manh mối nào, bèn nói:

“Bom có lẽ chỉ là một danh từ thay thế, từ trước đến nay tôi chưa từng nghe qua có loại bom nào có sức công phá mạnh dần theo thời gian cả.”

Klein nhíu mày, đắn đo trả lời:

“Không, ý của tôi như thế này, đây có lẽ là loại bom mìn theo ý nghĩa của thần bí học, ví dụ như là một loại nghi thức tà ác liên tục tích trữ năng lượng nào đó...”

Đầu Leanard nghiêng nghiêng, giống như đang lắng nghe gì đó; bỗng nhiên, sắc mặt của anh chàng trở nên căng thẳng.

Tròng mắt xanh của Leonard thoáng co lại, anh ta gật đầu nói: “Có lẽ anh suy đoán chính xác đấy. Không phải phần đầu bức thư có một đoạn miêu tả hay sao? Lao động trẻ em chết yểu liên tục, có rất ít công nhân nhà máy sống sót quá mười năm vì hoàn cảnh làm việc tồi tàn, lao động nữ làm việc bất chấp nguy cơ mắc bệnh nặng mà lại chỉ nhận được từng đồng lương ít ỏi, nhà máy bị bao trùm bởi tấm màn oán hận dày đặc; có khả năng đây chính là suối nguồn của thứ sức mạnh cho ‘quả bom’ có thể mạnh dần mà Lanlus đề cập.”

“Đúng vậy... Rất có khả năng đấy!” Klein cảm thấy hơi căng thẳng: “Chúng ta phải báo cáo chuyện này cho đội trưởng ngay lập tức!”

Leonard cười nhẹ, nói:

“Không cần phải gấp gáp thế, anh phải biết là, Lanlus là một Kẻ Lừa Bịp, có lẽ chính câu “không hề nói láo” của tên này thật ra lại là nói láo đấy thôi.”

“Đương nhiên, dù sao đi nữa, chúng ta đều phải quay lại phố Zoutelande để báo cho đội trưởng biết, tốt hơn hết là có thể xin xỏ Thánh đường, làm cho họ phái một vị chuyên gia về thần bí học đến đây hỗ trợ, sau đó dựa vào sự hội tụ bất thường của những oán hận kia để tìm được vị trí của đàn tế.”

Trông anh ta thuần thục chưa kìa... Nhưng mà, hình ảnh bố trí đàn tế quen thuộc như thế này cần gì phải tìm Hood Eugene hỗ trợ? Bác Sĩ Tâm Lý thì có tác dụng gì trong chuyện này? Klein không phản đối, cùng Leonard rời khỏi số 62 khu phố Holls, thuê một chiếc xe ngựa quay lại phố Zoutelande.

Klein vừa bước chân qua khỏi cửa công ty bảo an Gai Đen thì gặp ngay hai người quen cũ, một vị có dáng người đẫy đà, người còn lại trông khá gầy gò, đó chính là vợ và em gái của nghị sĩ Maynard.

Hai người phụ nữ vẫn mặc váy đen, nón đen, dùng chiếc mạng màu đen che kín một nửa gương mặt.

“Các anh đúng là những chuyên gia tài giỏi trong lĩnh vực này.” Phu nhân Maynard gật nhẹ đầu, thấp giọng nói: “Tôi rất hài lòng với kết quả này, vô cùng tán thưởng phong cách làm việc của các anh, đây chính là thù lao xứng đáng mà các anh nên nhận được.”

Quý cô có thân hình gầy gò đưa một chiếc túi giấy nhỏ màu nâu nhạt cho Klein, bên trong là một xấp tiền mặt dày cộm, có mệnh giá 10 bảng, 5 bảng, 1 bảng và cũng có cả tờ 5 saule với 1 saule.

“Tổng cộng là 230 bảng.” Quý cô gầy gò nói ngắn gọn.

Hiện giờ Klein nào có tâm tình để ý đến vấn đề tiền bạc, hắn lập tức quăng túi tiền cho Roxanne rồi nói: “Cô đưa cho phu nhân Olean đi, tôi tin là hai vị phu nhân đáng kính này không đếm sai.”

Lúc này, ánh mắt của hắn liếc nhanh qua tờ “Người Thành Thật thành phố Tingen” trong tay phu nhân Maynard, có hai mẩu tin chễm chệ ở vị trí đáng chú ý nhất trên trang đầu mặt báo:

“Góa phụ lão Nam tước mất mạng vì liên quan đến vụ án mưu sát nghị sĩ Maynard.”

“Ngài thị trưởng Dennis nhận trách nhiệm và từ chức, bày tỏ lời xin lỗi vì tình trạng an ninh đang xấu dần trong ba tháng gần đây tại thành phố Tingen.”

Cuối cùng thì đã thống nhất được lời giải thích cho vụ án phu nhân Sharon rồi?? Hôm nay ta còn chưa kịp đọc báo... Klein gật đầu với hai quý bà trước mặt, cùng Leonard đi qua vách ngăn, tới phòng làm việc của đội trưởng.

“Sao rồi? Có tìm ra manh mối không?” Dunn Smith đóng lại xấp văn kiện, ngẩng đầu lên, nhìn Klein và Leonard với đôi mắt xám sâu thẳm.

“Có tìm thấy một lá thư do Lanlus để lại“. Leonard không nói gì nhiều, đưa luôn lá thư đầy những từ ngữ khiêu khích và điên rồ cho đội trưởng.

Dunn mở lá thư ra, đọc lướt qua một lượt, cuối cùng nắn bóp trán và nói:

“ Đúng là một tên điên.”

“Hắn ta chỉ ở tầm danh sách 8, cao lắm là danh sách 7 mà thôi.”

Klein thầm đồng ý, nói: “Lanlus là một đối tượng cực kỳ nguy hiểm, mang tính phá hoại rất lớn tới sự ổn định của xã hội; dù thực lực của hắn ta không cao, nhưng không nên coi thường hắn.”

Sau đó, hắn nói ra tất tần tật những điều mà hắn và Leonard suy đoán.

Dunn sờ mép tóc được vuốt ra sau, lên tiếng:

“Đây cũng là điều tôi nghĩ đến, tôi sẽ lập tức đánh điện tín cho Thánh đường, mời bọn họ điều động chuyên gia thần bí học đến đây trợ giúp.”

Không có ai biết cái mà Lanlus gọi là “quả bom” nguy hiểm đến cỡ nào, chúng ta phải thật cẩn thận.

Chờ Thánh đường hồi đáp lại, tôi sẽ đưa ra các bước hành động tiếp theo.”

Klein và Leonard liếc mắt nhìn nhau, đồng thời gật đầu nói:

“Nhất trí.”

Nhân lúc đội trưởng đánh điện tín cho Thánh đường, Klein quay lại sảnh tiếp đãi, lấy một tờ “Người Thành Thật Thành phố Tingen” từ chỗ Roxanne.

Hắn đứng ở chỗ vách ngăn, chăm chú đọc hai mẩu tin tức ban nãy:

“...Phu nhân Sharon - vị góa phụ của lão Nam tước của gia tộc Hoy - bị tình nghi có liên quan đến cái chết đột ngột của nghị sĩ Maynard... Sở cảnh sát nhận được tin tức, đã điều động nhân lực tiến hành đánh úp lúc giữa đêm, phát hiện ra phu nhân Sharon cùng đồng bọn của ả đã ra tay gây mê người làm công trong căn nhà, tổ chức nghi thức thờ phụng ác ma tại phòng ngủ của bà ta. Bọn chúng khăng khăng không chịu giơ tay chịu trói, tổ chức đánh trả, khiến cho một đồng chí cảnh sát phải hy sinh anh dũng.”

“Cuối cùng, phu nhân Sharon cùng đồng bọn phải trả giá bằng mạng sống cho hành vi tội ác của mình.”

...

“...Ngài thị trưởng Dennis đã nộp đơn từ chức nhằm nhận trách nhiệm đối với tình hình trị an xuống cấp nghiêm trọng tại thành phố Tingen, đồng thời tuyên bố không tham dự kì tranh cử năm sau; trong vài tháng tới, chức trách thị trưởng sẽ do ngài phó thị trưởng Harry đảm nhận tạm thời.”

...

Một cảnh sát anh dũng... Đây là miêu tả về Cornley ư? Klein thở dài, hắn biết rõ đây đúng là phương pháp xử lý thỏa đáng nhất.

Căn cứ vào nội quy của Kẻ Gác Đêm, nhằm phòng tránh trường hợp các thế lực tà ác trả thù người thân, dù các thành viên có hy sinh thì tên tuổi của họ cũng không thể để người dân tuyên truyền rộng rãi.

Klein lặng lẽ gấp tờ báo, đặt lại trên quầy tiếp tân, đột nhiên hắn nhìn thấy một vị khách bước qua cửa.

Người đó cũng là một vị phu nhân, nhưng tuổi tác không lớn, cùng lắm là khoảng hai mươi tuổi. Cô ta đội một chiếc mũ cánh sen, mặc chiếc váy rộng. Với vầng trán cao, mái tóc dài vàng óng, đôi mắt ánh lên màu xanh biếc, khí chất toát lên nét u buồn nhưng cũng không kém phần trầm lắng; người phụ nữ này cơ bản là khá đẹp.

Tuy nhiên, điều làm người khác phải chú ý đầu tiên ở cô ta chính là cái bụng phồng cao, tựa như đang mang thai tầm bảy tháng hơn.

Klein thoáng nhạc nhiên, có cảm giác mình từng gặp qua thai phụ trẻ tuổi này ở đâu đó.

Bỗng nhiên, hắn nghe Leonard kinh ngạc buột miệng hỏi:

“Cô Megos?”

Megos... Đúng vậy, đó chính là cô gái trẻ tuổi bị Lanlus lừa tình. Cô ta mang thai giọt máu của Lanlus, vì vậy mà tinh thần có chút không bình thường, nói rằng đứa bé trong bụng biết ca hát, lại còn biết huýt sáo... Klein lập tức bừng tỉnh, cũng chẳng ngạc nhiên vì sao Leonard lại biết Megos.

Khi điều tra lại người và các đồ vật liên quan đến vụ án Lanlus, mỗi một thành viên Kẻ Gác Đêm đều được xem qua hình ảnh của cô gái này.

Klein thì biết đến cô ta từ trước đấy. Khi đó bà dì Christina của cô gái trẻ này, người bị Lanlus lừa sạch tiền tiết kiệm, đã dẫn theo cô ta đến câu lạc bộ bói toán nhờ hỗ trợ, thậm chí còn hỏi rằng đứa trẻ trong bụng này có được xem như một loại vật phẩm liên quan hay không.

Lúc này, nghe thấy lời của Leonard, Megos nhìn hai người với đôi mắt lờ đờ, rồi lễ phép chào hỏi:

“Chào hai anh.”

“Cô Megos, không biết cô đến công ty bảo an Gai Đen của chúng tôi có việc gì? Có chuyện gì cần ủy thác sao?” Klein tiến lên hai bước, cất tiếng hỏi.

Hắn hoàn toàn không hiểu vì sao Megos đột nhiên tới đây, có cảm giác như chuyện này cực kỳ, cực kỳ trùng hợp.

Bọn họ vừa phát hiện bức thư Lanlus để lại thì Megos đã tìm đến đây rồi?

Megos vuốt ve bụng của cô ta, khẽ cười nói:

“Không biết vì sao mà tôi đột nhiên muốn đến phố Zoutelande, đột nhiên muốn ghé thăm nơi đây.”

Vấn đề thần kinh của cô ta lại càng nghiêm trọng hơn rồi... Klein nhớ lần trước hắn chưa kịp mở linh thị, không thể xác nhận trạng thái của Megos, do đó hắn lập tức giương răng nanh bên trái chuẩn bị cắn xuống.

Đúng lúc này, hắn bỗng nhiên khựng lại, từng ý nghĩ mãnh liệt nảy lên trong tâm trí:

“Không được nhìn!”

“ Không được nhìn! Không được nhìn!”

“Chết đấy!

“Nhìn thấy là chết chắc!”

“Nhìn thấy là chết chắc!”

...

Klein đứng yên như trời trồng, trán rịn ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Hắn hệt như vừa trải qua một cơn ác mộng sâu hoắm, suýt nữa không bao giờ tỉnh lại được.

Bất thình lình, hắn hiểu ra một chuyện, đó chính là lần trước không phải là hắn không kịp mở linh thị, mà do linh tính của bản thân đánh hơi thấy mùi của một sự nguy hiểm cực độ có khả năng phát sinh, dẫn đến bản năng của hắn thoáng chốc trở nên chậm chạp, bỏ lỡ cơ hội, đồng thời quên lãng đến hiện tại.

Ngày đó, Klein vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa hết dược lực của ma dược Thầy Bói, hắn vẫn chưa lên được danh sách 8, sự ngăn cản của linh tính nhỏ bé đến mức hắn khó mà phát hiện được, tựa như một động tác thói quen theo bản năng, chắc chắn bản thân hắn cũng không để ý là mấy. Mà hiện tại, dựa vào năng lực dự cảm của Tên Hề, sự nhắc nhở tới từ linh tính trở nên rõ nét đến thế!

Mất mười mấy giây Klein mới có thể thoát khỏi trạng thái đổ mồ hôi hột liên tục kia. Hắn nghiêng đầu nhìn Leonard, cũng thấy khuôn mặt của vị Thi Sĩ Nửa Đêm này ướt đẫm đi kèm với ánh mắt ngập đầy sợ hãi.

Klein đột nhiên biết được “quả bom” mà Lanlus đề cập là gì!

Chính là đứa bé trong bụng Megos!

Là thai nhi mà tên khốn đó để lại!

Klein nhanh chóng liên tưởng đến sự miêu tả trong bức thư cùng lời hồi âm của Hood Eugene, sau đó thoáng nhớ lại một đoạn trong nhật ký của Russel có nói rằng:

“Tự tay tôi mở ra cuộc cách mạng công nghệ, chính tay tôi tạo ra thời đại máy móc chạy bằng hơi nước, liệu rằng đó có phải là chiếc nôi ấm áp cho Tà Thần đản sinh?”

Tròng mắt của Klein co lại, hắn nghĩ đến một khả năng, nhưng lại theo bản năng từ chối thừa nhận khả năng này:

Không! Điều này không đúng!

Đứa trẻ trong bụng Megos không phải là con của Tà thần, có lẽ chính là Tà thần đang định giáng sinh?

Không! Hood Eugene đời nào lại làm ra hành động ngu xuẩn như vậy. Mặc dù trên thực tế, dựa vào năng lực Bác Sĩ Tâm Lý của anh ta đúng thật là có thể giúp Lanlus lừa gạt Megos, làm cho cô ta bị động trở thành công cụ thai nghén trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Không! Oán niệm của những đứa bé chết yểu, nữ công nhân mất mạng cùng những người công nhân nhà máy không sống sót quá mười năm kia không giúp con của Tà thần nhanh chóng trưởng thành!

Không!

Không, không thể nhìn thẳng vào thần…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.