Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 70: Chương 70:  "2 - 049" đã tới




Dịch giả: nh0ckd255

Lộc cộc, lộc cộc.

Ngựa đã cất bước, bánh xe lăn đi, Klein vốn mở sẵn “linh thị” và quay người quan sát đã không thể nhìn thấy cô gái trẻ tuổi ngọt ngào kia, trong con ngươi của hắn là cảnh tượng mái che màu rám nắng di chuyển.

Lúc này hành khách vốn đứng chờ ở điểm đón xe đã lên hết, cửa xe được đóng lại, xe dần đi xa. Mà trong khoang xe ngựa phải có tới hai ba mươi vị khách, lại vì khoảng cách quá gần nhau nên khí tràng chồng chéo lên nhau, che phủ lẫn nhau. Ở trong mắt Klein, hệt như một cảnh tượng đủ mọi màu sắc, rực rỡ lóe lên, khó mà phân biệt được. Hắn lặng lẽ lắc đầu, giơ tay gõ ấn đường đóng “linh thị” lại.

Với hắn mà nói, vừa rồi là một loại gặp gỡ, nếu có thể giúp thì sẽ giúp, nhưng nếu đã bỏ lỡ, mà tình trạng cũng không rõ cho lắm, thì không phải nghĩ ngợi gì nhiều để mà làm chậm trễ chuyện của bản thân.

Klein chậm rãi bước về nhà dọc theo con phố Hoa Thủy Tiên tạm coi là náo nhiệt dưới ánh trăng đỏ rực. Vào nhà, hắn thấy Melissa đang ngồi bên bàn ăn, vùi đầu làm bài tập mà trường giao cho dưới ánh đèn khí gas. Con bé khẽ cắn nắp bút, mày nhíu lại, cố gắng suy nghĩ.

“Benson đâu rồi em?” Klein hỏi qua một câu.

“Dạ...” Melissa ngẩng đầu lên, mờ mịt vài giây rồi mới đáp: “Anh ấy bảo hôm nay đi qua nhiều khu, mệt đến mức người toàn mồ hôi, đi tắm một lát cho thư giãn rồi.”

“Ừ.” Klein cười một tiếng, rồi đột nhiên phát hiện Melissa đang mặc một chiếc váy mà hắn chưa thấy bao giờ. Chiếc váy này màu gạo trắng, có tay áo đùi dê theo mốt đương thời, cổ và vạt áo được gắn voan mỏng rìa lá sen, ngoài ra không có thiết kế gì rườm rà mà là một loại váy dài dạng nhẹ nhàng mặc hàng ngày, thể hiện hoàn mỹ vẻ tươi trẻ của cô gái mười sáu mười bảy tuổi.

“Váy mới à?” Klein mỉm cười hỏi. Đây là phần chi phí mà hắn và Benson yêu cầu mãnh liệt mới quyết định được.

Melissa đáp một tiếng “vâng”:

“Em mới lấy về từ chỗ phu nhân Rochelle, định là lát nữa chắc phải giặt nên mặc thử trước xem sao.”

Klein nghe mà nghi hoặc: “Phu nhân Rochelle?”

Không phải là hàng xóm ngày trước sao?

Melissa gật đầu, giải thích rất hẳn hoi:

“Phu nhân Rochelle là một thợ may, chẳng qua không được may mắn cho lắm nên đành phải ở nhà may vá quần áo cho người khác, sống cũng khá, ừm, vất vả. Em biết cô ấy có tay nghề tốt, giá cũng rẻ hơn mấy cửa hiệu quần áo mũ nón cho các quý cô, mà lại rất vừa nên đã đặt cô ấy làm một chiếc váy mới, chỉ mất 9 saule 5 penny, chỉ mất vài ngày. Cũng cùng một kiểu váy, ở bách hóa Harrods phải mất 1 bảng!”

Đúng là tiết kiệm... Em à, anh biết chí ít một nửa nguyên nhân là em thương phu nhân Rochelle... Klein không chỉ trích hành động này của Melissa, mà trái lại hắn cười nói:

“Em tới cửa hàng bách hóa Harrods khi nào vậy?

Đó là một cửa hàng nằm ở quảng trường Holls, gần câu lạc bộ bói toán, là nơi phải giai cấp trung lưu trở nên mới có thể chi tiêu được.

“...” Melissa nghẹn lời, một lúc sau mới nói: “Là Selina, và cả Elizabeth cứ khăng khăng bắt em đi cùng các bạn ấy. Thực ra, ừm, thực ra em thích bánh răng, thích chỗ có máy móc hơi nước hơn, ừm.”

“Con gái thi thoảng đi dạo cửa hàng bách hóa, ừm, cũng rất tốt.” Klein cười trấn an em gái mình.

Tán gẫu vài câu, hắn vội lên tầng hai đi tắm rửa mùi hỗn tạp ở quán bar. Ngay khi hắn định về phòng mình lấy quần áo thì bỗng nghe thấy tiếng động vang lên trong phòng tắm gần ban công nhỏ. Vài giây sau, Benson vừa lau tóc vừa mở cửa đi ra.

“Sao vậy? Có khen váy mới của Melissa không?” Thấy Klein, anh ta mỉm cười hỏi một câu.

“Hình như em quên rồi, chỉ hỏi làm ở đâu thôi...” Klein suy nghĩ rồi đáp.

Benson bật cười, lắc đầu:

“Đúng là chả xứng với chức anh trai gì cả. Vừa nhận được váy là Melissa thích đến mức không muốn đặt xuống, vất vả nấu ăn rửa bát xong là vội vàng mặc vào, đến giờ còn chưa cởi ra.”

“... Không phải em ấy định tắm xong rồi mới thay đồ ạ? Tiện thể giặt giũ phơi khô luôn...” Klein theo bản năng giải thích giùm Melissa.

“Chậc!” Benson cảm thán: “Mấy hôm nay nóng bức như vậy, con bé lại hì hụi trong bếp lâu thế, anh thấy tắm xong rồi làm bài tập sẽ thoải mái hơn bây giờ rất nhiều.”

Cũng đúng, Klein chợt hiểu, hai anh em nhìn nhau cười.

Ra em là như vậy nha Melissa... Con gái thích chưng diện thì có gì sai, đâu cần phải kiếm cớ làm gì... Hắn mỉm cười, khẽ lắc đầu rồi đi vào phòng mình.

Tắm xong, Klein nghe mang máng tiếng gõ cửa ở tầng dưới, thầm nghĩ: Không phải đám nhân viên tới lấy tiền xu trong máy tính phí gas cứ hai tuần mới tới một lần à? Chẳng lẽ là phu nhân Shade nhà bên? Không đúng, nghe nói quý cô này tuân thủ rất nghiêm ngặt nghi lễ kết giao của giới trung lưu, sẽ không tới chơi vào thời gian không thích hợp như này.

Trong lúc nghi hoặc, Klein lau người, mặc áo lót với quần dài tuy cũ nhưng thoải mái, rồi chạy bịch bịch xuống tầng.

Hắn nhìn xung quanh nhưng không thấy người lạ nào, bèn hỏi: “Không phải ban nãy có người gõ cửa à?”

Benson đang nhàn nhã đọc báo nghe vậy bèn cười đáp:

“Là Beech Mountbatten, một trong những cảnh sát phụ trách phố Chữ Thập Sắt. Anh ta tới hỏi chúng ta là hôm nay có gặp được một cậu nhóc tầm mười tám, mười chín tuổi với khuôn mặt tròn không. À, anh ta còn cho chúng ta một bức tranh chân dung nữa, tiếc là anh với Melissa chưa gặp bao giờ, không thì đã được tiền thưởng rồi. Còn chú thì sao, Klein?”

“Không.” Klein hiểu đại khái chuyện gì xảy ra.

“Kẻ Xúi Giục” Treece trốn ra khỏi khu quán bar Ác Long ở bến cảng thành công, chạy trốn tới phố Chữ Thập Sắt và khu vực gần phố Hoa Thủy Tiên, cho nên mới có cảnh sát tới hỏi. Mà điều này cũng cho thấy hành động vây bắt “Kẻ Xúi Giục” đã tiếp cận thất bại!

Klein không nghĩ nhiều thêm, bởi hắn còn chưa bắt đầu cuộc huấn luyện đánh lộn, mà khả năng bắn súng cũng chỉ coi như là nhập môn, lúc này lại nghĩ cách đối phó “Thích Khách” bẩm sinh thì đúng là lấy tính mạng ra đùa.

Đêm nay hắn ngủ không yên ổn chút nào, cứ lo tên “Kẻ Xúi Giục” kia sẽ lẻn vào nhà mình để trốn, rồi tạo ra thêm một vụ huyết án nữa.

May là phố Hoa Thủy Tiên bình yên cả đêm, ánh nắng sáng sớm xua đi mọi âu lo.

Klein bình tĩnh lại, thay bộ vest, đội mũ phớt, tay xách gậy batoong rồi đi tới phố Zoutelande, chào hỏi Roxanne ở sảnh tiếp đãi.

“Chào buổi sáng, Klein.” Roxanne vui vẻ đáp lại, rồi hạ nhỏ giọng nói: “Nghe nói hành động lớn tối qua thất bại rồi?”

“Hành động vây bắt “Kẻ Xúi Giục” ấy hả?” Klein tò mò hỏi lại.

“Ừ!” Roxanne gật đầu thật mạnh, liếc mắt ra sau bức tường ngăn: “Hình như là người đưa tin của tiểu đội Kẻ Trừng Phạt phát hiện ra “Kẻ Xúi Giục” ở bến cảng... Bọn họ vốn định chờ những người phi phàm khác với một chi tiểu đội Hành động Đặc biệt của sở cảnh sát đến hết rồi mới triển khai để tranh thủ giải quyết, không quấy nhiễu tới người thường. Tiếc là tên “Kẻ Xúi Giục” kia quá nhạy bén đã phát hiện vấn đề đúng lúc rồi phá vây trước, đào tẩu thành công.”

“Những lúc như thế bọn họ cần một người phi phàm có năng lực lần theo dấu vết, ví dụ như tôi đây.” Klein nói đùa.

“Lúc ấy không thiếu người có năng lực đó.” Đột nhiên tiếng Dunn Smith vang lên.

Roxanne quay phắt đầu lại thì thấy đội trưởng mặc áo gió màu đen đang tựa người vào khung cửa tường ngăn, dùng đôi mắt màu xám sau thẳm nhìn mình chằm chằm. Cô ta vội giơ tay bụm miệng lại, sau đó lắc đầu liên tục tỏ vẻ mình không nói gì cả.

Dunn dời tầm mắt sang người Klein, trầm tư giây lát rồi nói:

“Kẻ Trừng Phạt, Trái Tim Máy Móc và Kẻ Gác Đêm chúng ta điều động tổng cộng sáu người phi phàm, lần theo Treece vốn bị thương vào phố dưới của phố Chữ Thập Sắt, đã phát hiện địa điểm trốn lâm thời của hắn, nhưng mọi manh mối đứt hết ở đây, cho dù là dùng cách thức siêu phàm hay điều tra bình thường đều không có tác dụng. Hắn như đột ngột bốc hơi, biến mất hoàn toàn.”

“Có cần tôi bói toán hỗ trợ không?” Klein dò hỏi.

Dunn khẽ lắc đầu: “Trái Tim Máy Móc có “Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn”, là một người phi phàm có thâm niên không thua kém lão Neil là bao, thậm chí tôi còn nghi ngờ ông ta đã ở danh sách 8 rồi, chỉ không rõ ma dược tương ứng có tên là gì.”

“Hội Linh Tri có thể tồn tại tới giờ hẳn là có điểm đặc biệt.” Klein thuận miệng trấn an đội trưởng một câu.

Cả buổi sáng hôm đó hắn tiếp tục khóa thần bí học như trước, tiếp tục lấy tư liệu lịch sử ra đọc, tiếp tục luyện tập một vài kỹ xảo. Khi bữa trưa tới gần, hắn dần không tập trung cho lắm.

Vài phút trôi đi, hắn dứt khoát thu dọn tư liệu lại, nghe theo tiếng gọi của bụng.

Đúng lúc này Dunn Smith đi vào văn phòng của nhân viên văn chức, nói với chất giọng trầm thấp và dịu dàng: “Klein, cậu đi với tôi tới cửa Chianese, vật phong ấn “2 - 049” đã được hộ tống tới rồi. Hành động tiếp theo có lẽ cần sự cảm ứng của cậu với cuốn bút ký kia.”

“... Vâng.” Klein đáp rồi đứng dậy. Hắn bắt đầu nghĩ xem rốt cuộc vật phong ấn kia có hình dáng như nào và liệu hành động lần này có nguy hiểm gì không.

Trong sự im lặng có vẻ căng thẳng đó, hắn theo Dunn xuống cầu thang, đi vào hành lang.

Sau khi đi qua ngã tư, Dunn bỗng dừng bước lại, nghiêng đầu và nói rất nghiêm túc: “Cậu làm động tác này theo tôi, phải luôn duy trì nó, không được phép dừng lại. Nhớ kỹ, không được phép dừng lại, điều này liên quan tới sự an toàn của cậu!”

Lúc nói, Dunn gập cánh tay lại, rồi lại mở ra, sau đó lại gập lại, rồi mở ra, cứ thế liên tục không hề gián đoạn.

Klein ngơ ngác nhìn đội trưởng biểu thị, đột nhiên hiểu ra: “Bởi vì đặc thù của vật phong ấn kia?”

“Đúng vậy.” Dunn gật đầu trịnh trọng: “Động tác như vậy khiến chúng tôi phát hiện rằng cậu xảy ra vấn đề trước, từ đó giải cứu đúng lúc thì sẽ không có nguy hiểm gì về mạng sống.”

“Vâng.” Klein không do dự, bắt đầu “động tác gập duỗi tay“.

“Nếu cánh tay này mỏi thì đổi sang tay khác.” Dunn lại dặn thêm một câu.

Vật phong ấn 2 - 049 này có vẻ kỳ quái nhỉ... Động tác như vậy liệu có ý nghĩa gì? Có vẻ rất nguy hiểm đây... Những ý nghĩ lóe lên trong đầu Klein, hắn thận trọng nhìn đội trưởng: “Vâng.”

Lòng hắn còn rất nhiều nghi vấn, nhưng vì cửa Chianese đã ở trước mặt nên đành phải dằn xuống. Vả lại với cấp độ bảo mật này của mình phỏng chừng không được biết nhiều hơn, chỉ có thể hành động theo lời dặn... Klein thở hắt ra, theo đội trưởng tới phòng canh gác ở ngoài cửa Chianese.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.