Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 1982: Chương 1982: Mẫu tử tương nhận (4)




Edit: Sahara

Thần Tôn Giả......

Những người này, toàn bộ đều là Thần Tôn Giả?

Huyết Hổ gầm lên, nhìn Bạch Linh bằng ánh mắt lưu luyến.

Thái độ Bạch Linh rất quyết liệt, đôi con ngươi trong như nước, ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng người đàn ông kia.

“Ngươi dùng cấm thuật do sư phụ lưu lại? Chẳng lẽ ngươi không biết hậu quả của cấm thuật này là gì sao? Bất kỳ người nào bị thi triển cấm thuật này lên người, tuy có thể đột phá đến Thần Tôn trong nháy mắt, nhưng sau ba năm, người đó chắc chắn sẽ chết.”

Cũng chính vì nguyên nhân này, nên năm xưa sư phụ không tạo ra một đội quân Thần Tôn, bởi vì sư phụ không muốn gây họa cho người vô tội.

Mà lời này là Bạch Linh cố ý nói cho đám người đứng sau lưng người đàn ông kia nghe. Ai ngờ, vẻ mặt đám người kia vẫn không thay đổi chút nào, giống như không hề nghe thấy lời Bạch Linh vậy.

Tâm Bạch Linh bỗng trầm xuống.

Huyết Hổ rốt cuộc cũng hạ quyết tâm, nó đi đến cạnh Vân Lạc Phong, nhỏ giọng gầm gừ. Tuy nhiên, Vân Lạc Phong lại làm lơ Huyết Hổ, lướt qua nó đi thẳng về phía Bạch Linh.

“Mẹ lui lại xem đi!”

Bạch Linh ngẩn ra, sau đó thì nôn nóng: “Phong Nhi, con muốn làm gì?”

“Giao cho con!” Vẻ mặt Vân Lạc Phong vô cùng kiên định: “Con không cho phép bất cứ kẻ nào vũ nhục mẹ!”

Lời Vân Lạc Phong như búa tạ đánh mạnh vào lòng Bạch Linh.

Bởi vì không cho phép kẻ nào vũ nhục mình, nên dù không đủ sức, con gái bà cũng không lùi bước?

“Phong Nhi, con đừng làm loạn nữa!” Rất nhanh thì Bạch Linh đã hồi thần lại, bà vội ấn vai Vân Lạc Phong lại: “Con mau theo Huyết Hổ đi đi! Lấy thực lực của Huyết Hổ, nó nhất định có thể bảo vệ con an toàn, sau này con hãy báo thù cho mẹ cũng không muộn!”

Vân Lạc Phong nhẹ nhàng gỡ tay Bạch Linh ra khỏi vai mình: “Con nói rồi! Con không cho phép bất kỳ kẻ nào vũ nhục mẹ!”

Cũng giống như năm xưa, rõ ràng là tên hôn quân của địch quốc coi trọng Bạch Linh, nhưng dân chúng lại đổ tội cho Bạch Linh là hồng nhan họa thủy.

Nàng vì đánh tan những lời đó mà không tiếc đại khai sát giới, khiến cho cả hoàng thành máu chảy thành sông.

“Phong Nhi!”

Mắt thấy Vân Lạc Phong tiếp tục đi về phía người đàn ông kia, tâm Bạch Linh treo cao. Bà muốn đuổi theo, nhưng mới bước một bước thì cả người đã lảo đảo, suýt chút là té ngã. Bạch Linh thấy khó chịu vì cái cảm giác lực bất tòng tâm này.

Nếu không tại chất độc chết tiệt này, bà cũng không bị động đến vậy.

“Nha đầu!” Người đàn ông kia cúi đầu nhìn Vân Lạc Phong, cất tiếng cười nhạo: “Ta sẽ không nể mặt mẹ ngươi mà hạ thủ lưu tình với ngươi đâu!”

“Ta cũng sẽ không nể mặt ông là sư huynh của mẹ ta mà tha cho ông đâu!” Miệng lưỡi Vân Lạc Phong cũng sắc bén không kém.

Tức thì, ánh mắt người đàn ông kia trầm xuống, đáy mắt đầy u tối.

“Hừ, để ta chống mắt xem thử, ngươi làm cách nào không tha cho ta!”

Nói xong, chân người đàn ông kia lập tức động, tiến về phía Vân Lạc Phong.

Đám Thần Tôn Giả phía sau cũng ngo ngoe rục rịch, nhưng bị tiếng quát của người đàn ông kia ngăn lại.

“Chỉ một tiểu nha đầu, một mình bổn tôn là đủ rồi! Tránh cho người khác nói bổn tôn ỷ đông hiếp ít!”

Thời khắc này, người đàn ông kia không giữ lại chút lực nào, hơi thở áp bức tựa như cuồng phong vũ bão xông tới.

Dưới cuồng phong mịt trời, sắc mặt Vân Lạc Phong vẫn không chút thay đổi, ánh mắt bình tĩnh, trên người xuất hiện Long Lân Giáp, vẩy rồng ánh bạc phản xạ lại từng tia sáng lạnh băng.

Nhìn Vân Lạc Phong thế kia, Bạch Linh kinh ngạc há hốc mồm, hai mắt ngập tràn kích động.

“Thiên Thần Giả?”

Nữ nhi ngoan nhà mình, còn nhỏ tuổi như vậy mà đã là Thiên Thần Giả?

Nhưng Thiên Thần Giả cuối cùng vẫn là Thiên Thần Giả, trước mặt nữ nhi lại có tới mười Thần Tôn Giả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.