Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 254: Chương 254: Tiểu nha hoàn nổi bão




Ý cười trên khóe môi Vân Lạc Phong trước sau như một, con ngươi đen nhánh ngưng mắt nhìn nắm đấm hạ xuống trước mặt mình, trên dung nhan tuyệt mỹ không hề lộ ra một chút sợ hãi, ổn định như núi Thái Sơn.

Soạt!

Đột nhiên, một bóng dáng nhỏ nhắn dừng lại bên người Vân Lạc Phong, nhẹ nhàng tiếp được nắm đấm mạnh mẽ của Mộ Vô Sâm.

Rồi sau đó...

mọi người chỉ nghe được một tiếng vang thnah thúy, ngay sau đó một tiếng kêu rên thảm thiết chợt vang lên.

Ầm!

Một chưởng của Khinh Yên dừng lại trên lồng ngực Mộ Vô Sâm, đánh cho thân thể hắn mạnh mẽ bay ra ngoài, chợt đập vào trên vách tường quán trà, trong nháy mắt, vách tường vốn cũng không vững chắc biến thành một đống phế tích, vùi thân thể của hắn ở trong.

Mọi người đều ngây ngẩn cả người, có lẽ là không nghĩ tới, thân là Đại công tử phủ Mộ Thừa tướng, thực lực lại không bằng một đứa nha hoàn phủ tướng quân?

Chuyện này cũng giống như hung hăng đánh vào mặt Mộ Thừa tướng vậy!

Ở trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Mộ Vô Sâm chật vật bò dậy, hắn dùng ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm vào Vân Lạc Phong, tức giận nói: “Vân Lạc Phong, ta đã đồng ý thực hiện cam kết, cũng sẽ đưa tiền linh trà tới phủ tướng quân, như thế ngươi lấy tư cách gì mà ra tay với ta?”

Hai tay Vân Lạc Phong ôm ngực, tà tà liếc mắt nhìn sắc mặt khó coi của Mộ Vô Sâm: “Nếu ta được gọi là đệ nhất hoàn khố Long Nguyên quốc, vậy thì ta đánh ngươi đâu cần lý do, muốn đánh thì đánh, ngươi có thể làm gì được ta?”

Giọng nói của thiếu nữ kiêu căng mà phách lối, trên mặt hiện vẻ ngang tàn.

Coi như là ta đánh ngươi, thì ngươi có thể làm gì được ta?

Một câu nói này, trên đời này trừ hoàng thượng, ai có thể làm như chuyện đương nhiên mà nói ra?

Mộ Vô Sâm âm trầm quét mắt nhìn Vân Lạc Phong, vỗ vỗ bụi đất trên người, vẻ mặt tối tăm nói: “Coi như ngươi lợi hại! Chúng ta đi!”

Nói xong, ánh mắt hắn liếc nhìn lần cuối thiếu nữ lười biếng này, dẫn một đám người Mộ gai vội vã quay người rời khỏi, chỉ sợ mình mà chậm hơn một chút, sẽ bị nữ nhân này giữ lại.

Thực hiển nhiên, lần này, ngược lại Vân Lạc Phong không có ngăn cẳn hắn, nàng lười biếng duỗi người, tà khí nói: “Khinh Yên, chúng ta đi.”

“Chờ một chút.”

Mắt thấy Vân Lạc Phong muốn rời đi, lập tức tiểu lão đầu nóng nảy, vội vội vàng vàng chạy lên cản Vân Lạc Phong lại.

Bước chân Vân Lạc Phong nhẹ nhàng dừng lại một chút, nhợt nhạt nhướng chân mày: “Các ngươi muốn mua linh trà, buổi trưa ngyaf mai đến Vân gia, hiện tại trong tay ta không mang theo nhiều lá trà như vậy.”

“Không phải vậy,“ Tiểu lão đầu ngăn Vân Lạc Phong trước mặt, nếp nhăn trên khuôn mặt già nua cười như nở hoa, “Nha đầu, ta muốn mời ngươi ăn bữa cơm, không biết ngươi có nguyện ý nể mặt ta hay không?”

“Không có hứng thú.”

“Nha đầu, ta cho ngươi một trăm ngàn kim tệ, ngươi ăn một bữa cơm với ta được không?”

Từ trong chuyện vừa rồi, hắn cũng nhìn ra nha đầu này chắc chắn là một kẻ tham tiền, nếu như muốn nàng nể mặt, là tuyệt đối không thể không bỏ ra cái gì được.

Vân Lạc Phong tà khí liếc mắt nhìn hắn một cái: “Không nghĩ tới tuổi của ngươi đã một xấp dầy, lại còn háo sắc như vậy, nếu là ngươi muốn có người ăn cơm với ngươi, theo con dường này đi thẳng, có một cái kỹ viện, cô nương ở bên trong chỉ cần một ngàn lượng, nếu chỉ đơn thuần ăn một bữa cơm, một trăm lượng là đủ rồi.”

Thấy Vân Lạc Phong hiểu lầm ý của mình, khuôn mặt già nua của tiểu lão đầu đỏ lên, vậy mà, giọng nói của hắn còn mang theo sự đắc ý: “Lão phu là người thuần khiết như vậy, làm sao có thể đến cái loại địa phương đó? Đừng thấy hiện tại lão phu đã hơn năm mươi tuổi, nhưng thật ra thì vẫn còn là một xử nam.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.