Quỷ Hành Thiên Hạ

Chương 1: Q.3 - Chương 1: Hải thượng quái sự (Chuyện lạ trên biển)




Cuối thu, hai bên quan đạo của vùng Tùng Giang Phủ rợp bóng hồng phong[cây phong lá đỏ], vì nhiều năm không được cắt tỉa mà cực kì rậm rạp, chen chúc nhau như một hàng cọc rào lớn, thật ra cũng có tác dụng ngăn dã thú từ rừng cây ra cắn người.

Hồng phong đã đỏ rực, lá cây thuần sắc tám nhánh một nửa còn đọng lại trên cây, một nửa đã rơi xuống, phủ thành một lớp thảm nhung thật dày.

Cưỡi ngựa đi thì rất dễ dàng, đánh xe lại khó khăn vô cùng, bánh xe thường xuyên bị vướng vào lớp lá phong, hoặc có lẽ sa xuống những hố nhỏ đã bị lá cây che khuất.

Gần chạng vạng, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cưỡi hai con ngựa một đỏ một trắng, thong thả đi trên quan đạo dẫn vào thành.

Thử tính thời gian, đoán chừng khi trời tối có thể vào đến Tùng Giang Phủ, gần đây trên biển có gió lớn, khi trời tối các nhà thuyền không ai nhổ neo. Cho nên hai người phải nghỉ lại một đêm ở khách điếm trong phủ, sáng sớm ngày mai sẽ ngồi thuyền ra Hãm Không Đảo.

Một tay Bạch Ngọc Đường vừa cầm đao vừa nắm dây cương nghĩ ngợi, Triển Chiêu thì ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, thầm khen mỹ cảnh.

“Tay có đau không?” Triển Chiêu thường xuyên hỏi Bạch Ngọc Đường câu này.

Bạch Ngọc Đường bật cười: “Miêu… Là vết thương nhẹ thôi.”

“Biết làm sao, Ngũ gia da non thịt mềm mà.” Triển Chiêu rảnh rỗi quá, lại bắt đầu chọc ghẹo Bạch Ngọc Đường: “Một vết thương này, không biết có bao nhiêu người đau lòng, ta sợ lên Hãm Không Đảo rồi sẽ bị các nha hoàn đại nương oán trách đến chết.”

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn hắn, nói: “Yên tâm, nha hoàn đại nương trên Hãm Không Đảo đều rất vừa ý ngươi, không ai nỡ mắng.”

Triển Chiêu thấy hắn còn có tâm trạng nói đùa, cũng thở phào một hơi, suốt trên đường sắc mặt Bạch Ngọc Đường đều rất nghiêm trọng, dường như đang lo lắng cho các huynh đệ ở Hãm Không Đảo.

Một vài lần Triển Chiêu cũng rất ngưỡng mộ, các ca ca của Bạch Ngọc Đường thật tốt, ai cũng thương yêu hắn. Đại ca nhà mình thì… Ai, thật không biết huynh ấy là xấu hay tốt.

.

.

Hai người đi dọc theo chỗ rẽ trên quan đạo, vòng qua một mảnh đất đầy lá phong, gần như che lấp hết cả mặt đường.

Vừa qua chỗ rẽ, hai người chợt thấy một chiếc xe ngựa đang dừng phía trước, dường như bánh xe đang bị kẹt.

Chiếc xe ngựa ấy rất nhỏ, một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi đang cố sức đẩy xe. Trước xe treo một chiếc chuông đồng nhỏ, theo động tác của hắn mà không ngừng phát ra tiếng chuông tinh tang. Nghe vừa vui tai vừa thu hút, khiến người khác không thể không liên tưởng đến trong xe là một tiểu thư khuê môn bất xuất.

Triển Chiêu thấy mặt thiếu niên đã đỏ bừng, mà vẫn chưa đẩy xe ngựa đi được chút nào, liền xuống ngựa, đi đến giúp, “Ta giúp ngươi.”

Thiếu niên ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Triển Chiêu, quên cả gật đầu.

Triển Chiêu vận nội lực, nhẹ nhàng nâng xe ngựa lên, đẩy về phía trước một cái… Bánh xe bị kẹt lập tức cũng được nâng lên, lá phong kẹt giữa trục xe cũng bị Triển Chiêu rút hết ra. Phủi phủi bụi đất trên tay, Triển Chiêu nói với thiếu niên kia: “Che một tấm gỗ hoặc một tấm da cứng sau bánh xe có thể ngăn lá cây kẹt vào trục xe.”

Thiếu niên ngẩn người, vỗ đầu: “Đúng rồi!”

Triển Chiêu thấy dáng vẻ ngây thơ của hắn, không hiểu sao bỗng nhớ tới Tiểu Tứ Tử, cười cười, quay lên ngựa, tiếp tục đi…

Chợt từ trong xe ngựa truyền ra một thanh âm đã lớn tuổi: “Đa tạ công tử.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đưa mắt nhìn nhau: A? Thì ra không phải tiểu thư, là một lão nhân.

“Tiền bối không cần khách khí.” Triển Chiêu trước nay luôn hiểu lễ nghĩa, xử thế lễ độ chu toàn chưa nói, hơn nữa còn rất ôn hòa… Nói xong thì cùng Bạch Ngọc Đường tiếp tục đi.

Vừa đi tới, Tảo Đa Đa và Bạch Vân Phàm vừa không ngừng quay đầu lại nhìn hai con ngựa kéo xe, trong hai đôi mắt to dường như có chút kinh ngạc.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng vô thức nhìn về phía hai con ngựa kia một cái, đều cảm thấy rất kì lạ: hai con ngựa kéo xe toàn thân đen tuyền, tai nhọn, miệng nhọn, kì quái nhất là hai mắt lại có ánh đỏ… Là tơ máu? Hay chỉ là do phản chiếu màu lá phong bên đường?

Bạch Ngọc Đường vô thức nhìn vào mắt Bạch Vân Phàm… Vẫn là đen bóng, Tảo Đa Đa là màu hổ phách rất đẹp, hoàn toàn không có ánh đỏ.

Nhưng vừa đi qua khu đất bị lá phong bao phủ thì lại có một ngã rẽ, hai người quay đầu, đã không còn thấy chiếc xe ngựa kia đâu nữa.

Cố ý đi chậm lại một chút, hai người muốn chờ chiếc xe ngựa ấy đi đến, nhưng chờ một lúc lâu vẫn không thấy nó xuất hiện, đi chậm như vậy sao?

“Đến Tùng Giang Phủ rồi.”

Lại đi thêm một lúc, Triển Chiêu chỉ chỉ cổng thành phía trước, nói với Bạch Ngọc Đường: “Đến khách điếm ấy nghỉ chân? Hay là đến Thái Bạch Cư? Ta muốn uống Lê Hoa Bạch ở đó.”

Bạch Ngọc Đường vui vẻ gật đầu, đương gia của tửu lâu ấy cũng quen biết với mình, vừa hay vào hỏi thăm một chút xem gần đây có xảy ra chuyện gì không.

.

.

Màn đêm buông xuống…

Vào Tùng Giang Phủ… Cảnh chợ đêm náo nhiệt đã xua tan nghi ngờ trong lòng hai người, vẫn phồn hoa như trước, thương nhân rao hàng, người đi đường rộn ràng tấp nập, xem ra không có đại sự nào xảy ra.

Hai người xuống ngựa, dắt cương chầm chậm đi tới trước.

Khi đi ngang một con ngõ nhỏ, một thiếu niên đang luyện quyền cùng một nhóm hài tử, thiếu niên vừa thấy Bạch Ngọc Đường lập tức xông ra: “Ngũ gia!”

Bạch Ngọc Đường biết hắn, là tam tiểu tử nhà Lão Vương có tay nghề đóng thuyền lão luyện ở xưởng tàu trên Hãm Không Đảo, mọi người đều gọi hắn là Tiểu Tam Tử.

“Tiểu Tam Tử, công phu luyện đến đâu rồi?” Bạch Ngọc Đường thấy hắn đã cao lớn hơn trước, cười hỏi hắn.

“Hắc hắc, vừa học được khinh công của Nhị gia, có thể trèo lên tầng ba rồi!”

Bạch Ngọc Đường rất muốn cười, học khinh công của Nhị ca vậy chẳng phải thành vô dụng rồi sao, Nhị ca chỉ biết đào đất.

Tiểu Tam Tử gọi các tiểu oa nhi đang nơm nớp hồi hộp phía sau đến: “Mau đến hành lễ, đây là Bạch ngũ gia!”

Danh tiếng của Hãm Không Đảo Ngũ Thử, đặc biệt là Bạch Ngọc Đường ở vùng này rất vang dội, cả đoàn tiểu oa nhi đều ngửa mặt nhìn hâm mộ, trong đầu nghĩ, khó trách các tỷ muội ở nhà mỗi ngày Ngũ gia thế này Ngũ gia thế kia, thì ra nam nhân cũng có thể đẹp như vậy sao.

Trước đây Tiểu Tam Tử đã thấy Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường luôn đi cùng nhau, nhưng không biết người này là ai, phong thái tao nhã không thua Bạch Ngọc Đường, nghĩ rằng là một đại nhân vật, nhìn nhìn hắn.

“Đây là Triển Chiêu.” Bạch Ngọc Đường nói, xong thì hỏi Tiểu Tam Tử: “Đã ăn cơm chưa? Gần đây Hãm Không Đảo và xưởng thuyền vẫn ổn chứ?”

“A…” Tiểu Tam Tử nhìn nhìn xung quanh, xua các tiểu oa nhi đi tiếp tục luyện công phu, mình thì đi cùng Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu tới phía trước, hạ giọng hỏi: “Ngũ gia vì chuyện của Hà thúc mà về sao?”

Bạch Ngọc Đường ngẩn người, Hà thúc là thuyền công lâu năm của Hãm Không Đảo, trù nghệ rất tốt, món cá nấu tiêu của hắn có thể dẫn hết đám ngạ quỷ trong vòng một dặm đến.

“Hà thúc làm sao rồi?” Bạch Ngọc Đường không hiểu.

Tiểu Tam Tử mở to mắt: “Ai nha, Ngũ gia ngài không biết Hà thúc đã chết rồi sao?”

Bạch Ngọc Đường sửng sốt, Triển Chiêu cũng từng gặp Hà thúc, tính tình rất hiền hậu, dùng một cây ngư xoa, công phu rất tốt… Chết rồi?!

“Làm sao chết?” Trên mặt Bạch Ngọc Đường hoàn toàn không còn ý cười.

“Là vào nửa tháng trước, có một ngày Hà thúc không đến làm việc, nghe thê tử hắn nói, cả đêm qua hắn không về nhà. Đại gia biết là có chuyện, dẫn người đi tìm, nhìn thấy thuyền nhỏ của Hà thúc trên biển, người đã chết trong thuyền, cả thuyền đầy huyết, tim…”

“Thế nào?” Bạch Ngọc Đường nhíu mày.

“Tim… Bị moi ra.”

Triển Chiêu nghe xong cũng cau mày, nhìn Bạch Ngọc Đường, quả nhiên sắc mặt đã biến lạnh, trong mắt có sát ý: “Có biết ai làm không?”

Tiểu Tam Tử lắc đầu: “Đệ cũng chỉ nghe cha nói lại, dặn chúng ta không được ra biển, nghe nói, Hà Bang cùng Hải Long Bang và cả Tam Gia Trại, đều có người chết như vậy!”

Bạch Ngọc Đường vừa nghe đã biết có mờ ám! Cả vùng hải vực Hãm Không Đảo, thế lực của Hãm Không Đảo lớn nhất, xếp sau là Hà Bang, Hải Long Bang và Tam Gia Trại. Người ở cả ba nơi đều chết không rõ ràng, là có người cố ý khiêu chiến sao?

Triển Chiêu nghe xong trong đầu bắt đầu nghĩ lại những vụ án lớn nhỏ mình từng gặp qua, chết rồi bị moi tim thật sự rất ít gặp. Moi tim, phải là có thâm thù đại hận mới có thể làm ra được loại chuyện này! Nghĩ đến đây, liền hỏi Tiểu Tam Tử: “Vậy trái tim bị moi ra rồi… Còn không?”

Tiểu Tam Tử lắc đầu: “Không thấy đâu nữa, cho nên có lời đồn là hải yêu ăn thịt người, không phải yêu quái thích ăn tim người sao. Công phu Hà thúc tốt như vậy, công phu của Thanh Long Vương của Hải Long Bang càng tốt hơn…”

“Tào Vĩ cũng chết rồi?” Bạch Ngọc Đường rất kinh ngạc, cùng Triển Chiêu đưa mắt nhìn nhau một cái, trong Hải Long Bang ngoại trừ bang chủ Lão Long Vương, còn có ba phó bang chủ, Hắc Bạch Tam Tam Đại Long Vương, đều là cao thủ. Thanh Long Vương Tào Vĩ danh tiếng rất rộng, có thể đứng hàng cao thủ trên giang hồ, vậy mà lại chết như vậy?

Tiểu Tam Tử còn muốn đi cùng Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, chợt sau lưng có một tiểu oa nhi đuổi theo gọi: “Tiểu Tam Tử, mẫu thân huynh bảo về ăn cơm, sắp đánh người rồi!”

“Ai da.” Tiểu Tam Tử giật mình chạy về, “Ngũ gia, đệ đi đây.”

Bạch Ngọc Đường cho hắn chút bạc lẻ dành mua điểm tâm, sau đó cùng Triển Chiêu quay đầu, tiếp tục chạy vội đến Thái Bạch Cư.

“Khó trách đại ca gọi ngươi về gấp như thế.” Triển Chiêu nhíu mày, nhìn nhìn cánh tay bị thương của Bạch Ngọc Đường, nói thầm may mà mình cũng cùng đến, chuyện này có vẻ rất nan giải.

.



.

Tạm gác chuyện Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường vào thành tìm khách điếm nghỉ chân lại không nói, nói về bọn Công Tôn và Triệu Phổ còn đang ở huyện Hưng Hóa.

Tiểu Tứ Tử thấy Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đã đi mất, mặc kệ hết, không chịu về Khai Phong muốn về Tiêu Dao Đảo, sau đó đến tìm Lô di di chơi, thật ra là muốn lấy lý do ấy để tiếp tục tác hợp Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường.

Tiêu Dao Đảo và Hãm Không Đảo rất gần nhau, mà Triệu Phổ đã sớm định cư tại Tiêu Dao Đảo làm Tiêu Diêu Vương rồi, Bao Chửng cũng không miễn cưỡng bắt hắn và Công Tôn quay về.

Vậy cũng tốt, chuyện của đại ca Triển Chiêu vẫn phải tiếp tục điều tra, tay Bạch Ngọc Đường lại đang bị thương, có Triệu Phổ và các ảnh vệ giúp đỡ sẽ dễ xử lý hơn, sau đó thì cùng Bàng thái sư hồi cung.

Công Tôn và Triệu Phổ đổi đường về Tiêu Dao Đảo, trước tiên đến thăm lão thái phi, ở lại vài ngày, sau đó lại đi thuyền đến Hãm Không Đảo thăm mọi người trên đảo, nhân tiện xem thử có giúp được gì không.

Tiểu Tứ Tử biết sắp được về gặp nãi nãi liền ngoan ngoãn không ồn ào đòi đi tìm Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường nữa.

.



.

Trong nhã gian của Thái Bạch Cư, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đang ngồi đối ẩm. Tiểu lâu của Thái Bạch Cư xếp theo hình chữ “Tỉnh”[井], bốn phía là đơn gian, ở trung tâm là đại đường, có khách đang uống rượu, còn có người đàn hát.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu ngồi trong nhã gian phía đông, cửa sổ hai bên đều mở.

Một bên là phố chợ náo nhiệt, nhìn ra xa có thể thấy được bến đò. Đảo nhỏ rải rác trên biển như một bàn cờ, nơi có ánh đuốc lập lòe là Hãm Không Đảo, xa hơn một chút là Tiêu Dao Đảo như thi tình họa ý[tình thơ ý họa], còn có thủy trại của Hà Bang, vùng thủy vực này tuyệt đối là nơi ngọa hổ tàng long.

Triển Chiêu đột nhiên chỉ chỉ một đảo nhỏ giữa lớp sương mù phía xa sau Tiêu Dao Đảo, hỏi Bạch Ngọc Đường: “Nơi đó là đảo gì?”

Bạch Ngọc Đường sửng sốt, khó hiểu nhìn Triển Chiêu: “Tiêu Dao Đảo?”

“Không phải, phía sau Tiêu Dao Đảo, giữa sương mù.”

Bạch Ngọc Đường nhìn theo hướng Triển Chiêu chỉ, nhịn không được cau mày. Giữa lớp sương mù dày đặc, ở nơi giao nhau của vòm trời xanh thẫm và mặt biển, mơ hồ có một mảng đen mờ ảo… Giống như một ngọn núi hay một hòn đảo nhỏ, hoàn toàn không có ánh đèn.

“Đó…” Bạch Ngọc Đường sững sờ, hắn nhớ là nơi đó không có hòn đảo nào.

“Có lẽ là trời tối thấy ảo giác thôi.” Triển Chiêu thấy Bạch Ngọc Đường cả đêm chỉ uống rượu không ăn gì, liền gắp thức ăn cho hắn: “Ăn chút gì đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, buông chén rượu xuống, cầm đũa gắp thịt sườn ăn, chợt từ bên ngoài có tiếng đàn sáo truyền đến, không biết từ khi nào dưới lầu đã bảo một cô nương đánh đàn, giọng hát cực kì dễ nghe.

Triển Chiêu nghe xong gật đầu: “Hay, giọng hát cô nương này rất dễ nghe.”

Ngay lúc ấy, chợt từ phía sát cửa sổ tiếng một nam nhân cười nói: “Ai, nha đầu, bản thiếu gia thưởng cho ngươi, hát rất hay!”

Triển Chiêu nhìn sang liền thấy trong nhã gian cửa sổ đối diện cửa sổ nơi này, có một nhóm người.

Người vừa nói mặc một thân thanh sắc gọn gàng, tựa bên cửa sổ, ném một thỏi bạc lớn xuống lầu.

Cô nương phía dưới ngẩng đầu, trong lòng có thêm một thỏi bạc, vội vàng nói tạ ơn.

Nhìn lại nam tử cười trêu ghẹo vừa thưởng tiền, sau lưng hắn còn có hai người, một lão nhân, râu trắng bạc trắng mặc trường sam hôi sắc[màu tro], người còn lại tuổi còn trẻ, mặc cẩm bào hắc sắc, chỉ cần nhìn y phục đã biết phi phú tức quý.

Triển Chiêu hiếu kì nhìn thêm vài lần, nam tử kia nhìn thấy, cũng ngẩng đầu nhìn lại. Thấy rõ tình huống bên này thì chống cằm cười: “Ô… Ta đã nói sao gió bên ngoài thổi đến lại thơm, quả nhiên gió thơm mới có thể thổi người đến được nha.”

Triển Chiêu ngẩn người, không hiểu ý hắn, hỏi Bạch Ngọc Đường: “Hắn nói gì vậy?”

Bạch Ngọc Đường tiếp tục uống rượu, thản nhiên nói: “Xem như hắn phóng thí là được.”

… Khóe miệng Triển Chiêu giật giật.

“Này này!” Nam tử kia cười hì hì nhảy lên bệ cửa sổ, nhìn sang bên này: “Bạch huynh, sao lại giả như không nhận ra chứ? Thân thiết đã lâu mà.”

Triển Chiêu chú ý thấy trên vai hắn đeo hai vòng khuyên… Loại khuyên này rất kì lạ, màu vàng đồng, bản lề là hình bát quái… Tiểu Càn Khôn Quyển? Lại nghĩ đến hắn hoạt động ở địa giới Hãm Không Đảo, chẳng lẽ là phó bang chủ Hà Ban Đổng Hiểu Điệp? Đừng thấy tên Đổng Hiểu Điệp này giống nữ tử mà lầm, hắn là cao thủ tên tuổi trong giang hồ, đương nhiên… Là một nam nhân.

Triển Chiêu lại tỉ mỉ quan sát hắn một lượt, mặt tròn, mắt to tóc ngắn, không đến ba mươi tuổi, thân thể cũng xem như cân xứng gọn gàng, nhưng vóc dáng lại không cao.

“Hắc hắc.” Đổng Hiểu Điệp thấy Bạch Ngọc Đường lạnh nhạt hờ hững, Triển Chiêu thì lại đang quan sát, liền hỏi: “Vị huynh đài này có vẻ rất ôn hòa nha, gần đây thật sự chuyện lạ gì cũng đều có, mèo còn có thể cùng ăn chung ổ với chuột nha, ha ha.”

Triển Chiêu thấy hắn nhìn chăm chăm vào Cự Khuyết mình đặt bên tay, nói vậy hắn cũng biết thân phận mình rồi, liền nhìn hắn cười gật gật đầu. Danh tiếng của Đổng Hiểu Điệp trên giang hồ không tệ, Hà Bang và Hãm Không Đảo cũng có quan hệ tốt, có lẽ chỉ là Bạch Ngọc Đường không thích tính cách lưu manh của hắn.

“Quả nhiên ôn hòa, khác người nào đó nhiều quá!” Dường như Đổng Hiểu Điệp rất vừa ý Triển Chiêu, “Triển huynh a, có muốn cùng uống một chén không, ngưỡng mộ đã lâu… Ai da.”

Còn chưa dứt lời, chợt thấy Bạch Ngọc Đường vung tay một cái… Hạt hoa sinh[lạc, đậu phộng] trong tay hắn biến mất, Đổng Hiểu Điệp lăn dài xuống lầu, ngã nhào tới trước mặt cô nương đánh đàn, làm cô nương kia sợ đến hoa dung thất sắc. Hắn còn cười: “Không sao không sao, mỹ nhân đừng sợ, ngươi hát quá êm tai, làm bản thiếu gia nghe đến bủn rủn chân.”

Triển Chiêu đã sớm nghe nói Đổng Hiểu Điệp sống thoải mái rất thích nói đùa, quả nhiên tính tình hoạt bát, nhưng mà dám chọc Bạch Ngọc Đường như vậy, hắn cũng rất có gan nha. Mà nói lại, Bạch Ngọc Đường cũng không so đo với hắn, nói rõ quan hệ không tồi.

Lão nhân đang ngồi lắc đầu, dường như không nhìn nổi nữa, đứng lên hành lễ với Bạch Ngọc Đường: “Để Ngũ gia chê cười.”

Bạch Ngọc Đường thấy là lão phó bang chủ Hà Bang Trần Xá, liền chắp tay đáp lễ: “Lão gia tử biệt lai vô dạng.”

“Nhờ phúc nhờ phúc.”

Lúc này, nam tử bạch y ngồi bên cạnh Trần Xá cũng ngẩng đầu lên nhìn sang bên này, người này cũng không phải rất anh tuấn, chỉ là mặt mũi sáng sủa, có vẻ ôn hòa nho nhã, giống như một thư sinh.

Hắn hỏi Trần Xá: “Trần thúc, đây là ai?”

“A, thiếu chủ, đây là Ngũ gia Hãm Không Đảo, Cẩm Mao Thử Bạch Ngọc Đường, vị này là Nam Hiệp Triển Chiêu.”

“A…” Vị thiếu chủ kia vừa nghe xong đã vội vàng hành lễ: “Đại danh hai vị như lôi quá nhĩ[sấm bên tai], tiểu sinh thật sự là tam sinh hữu hạnh[phước ba đời =.=], nếu nhị vị không chê, ta xin kính nhị vị một chén.”

Trần Xá vội giới thiệu: “Nhị vị, thiếu chủ của chúng ta, Lôi Thanh Lãng.”

Mí mắt của Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều vô thức giật giật… Lôi Thanh Lãng, thiếu bang chủ Hà Bang?! Vậy chẳng phải là công tử của Lão Hà Vương Lôi Vạn Thông sao? Lôi Vạn Thông được xưng là Lôi Phách Vương, ngang ngược lại tàn bạo, làm sao sinh được một tú tài nhi tử vậy?

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một lúc, có người giang hồ tự xưng là tiểu sinh sao? Đem thư sinh nho nhã này đặt cạnh lão tử niêm ngư đầu[đầu cá trê] nặng hơn ba trăm cân nhà hắn so sánh thử… Hai người đều rất không tử tế mà lạnh run một cái.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.