Quỷ Hành Thiên Hạ

Chương 5: Q.2 - Chương 5: Quỷ dị nghi thức quỷ dị nhân (nghi thức quỷ dị, người quỷ dị)




Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường theo bóng đen kia đi về phía trước, ban đầu hai người còn khó hiểu, sao lại khòm xuống đến cái dạng này? Lưng còng sao? Sau đó nhìn lại mới hiểu ra… Sau lưng người nọ đeo một cái gùi.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau… Cùng nhớ đến người Bạch Ngọc Đường vừa nhắc đến, thôn cô đeo bộ xương khô lên núi đốn củi.

“Hơn nửa đêm đi đốn củi?”

Hai người giữ khoảng cách theo sát bóng người nọ vào một nơi sâu trong rừng, cách đó không xa… Có ánh lửa truyền đến. Hai người lập tức giảm tốc độ ——- xem ra không phải đơn độc hành động!

Chọn một đại thụ tương đối cao, có tầm nhìn bao quát, nấp vào, nhẹ nhàng nhấc cành cây ngăn trở trước mắt lên nhìn xuống.

Cảnh tượng thấy được có chút quỷ dị.

Trong khe suối đen âm u, được đốt một đống lửa lớn, giữa ngọn lửa còn có một tòa tượng đá đứng sừng sững, hìanh dạng cổ quái dường như là một người đầu bù tóc rối, sau thân còn có một đôi cánh.

Xung quanh đống lửa, rất nhiều người vây lại, bọn họ đều đeo gùi, lấy thứ trong gùi ném vào đống lửa, làm một trận khói mờ bốc lên… Màn khói này nếu là ban ngày nhất định sẽ thấy được rất rõ, thế nhưng giữa buổi tối đen kịt thế này, rất nhanh đã tan vào bóng đêm.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu bản năng đưa tay che mũi miệng lại, bởi vì hai người đã thấy được đám người đó ném thứ gì vào lửa —- là một đám rắn chuột sâu kiến, hơn nữa đều còn sống. Đàn chuột bị lửa thiêu không ngừng kêu chít chít, xung quanh tràn ngập mùi thịt cháy quái dị, còn có cả mùi cháy khét.

Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường nhún nhún vai —— cũng xem như là thịt nướng chứ? Tuy rằng mùi vị hơi đặc biệt một chút.

Bạch Ngọc Đường bật cười ——– làm sao có thể?!

Lại nhìn một lúc, Triển Chiêu bỗng nhiên phát hiện…Hình như mình nhìn được xa hơn rõ hơn so với trước đây, nhất là vào buổi tối, ngay cả gương mặt, chi tiết quần áo của người phía dưới đều thấy rõ rõ ràng ràng.

Hắn lắc lắc đầu, tiếp tục nhìn, nghĩ hay nhất là có thể nhìn rõ hơn một chút nữa, nhìn được hình dáng cụ thể của thần tượng kia… Quả nhiên, lại nhìn rõ hơn một chút.

Bạch Ngọc Đường thấy Triển Chiêu không có động tĩnh gì, liền đưa mắt nhìn hắn, vừa hơi xoay mặt, liền thấy giữa màn đêm, một đôi con ngươi đạm kim sắc của Triển Chiêu cực kì bắt mắt… Thực sự giống như có một con mèo ngồi xổm bên cạnh.

Vô thức hít một hơi, Bạch Ngọc Đường nhíu mày, còn làm cho Triển Chiêu không hài lòng, quay sang hắn “Hư!” Đừng lên tiếng! Cẩn thận bị phát hiện.

“Miêu.” Bạch Ngọc Đường đưa tay vỗ nhẹ hắn.

Triển Chiêu không hiểu chuyện gì quay sang nhìn hắn.

“Mắt ngươi… Có gì… Khó chịu không?”

“A?” Triển Chiêu nghe Bạch Ngọc Đường hỏi liền sửng sốt, lập tức khoát tay: “Không có, mắt đã khỏi lâu rồi.”

“Không có bất kì di chứng nào?”

Triển Chiêu nghĩ là Bạch Ngọc Đường quan tâm mình, cười lắc đầu: “Không chỉ là không có di chứng, còn càng lúc càng nhìn rõ!”

Bạch Ngọc Đường nghe được rõ ràng: “Càng lúc càng rõ? Ngươi chắc chắn?”

Triển Chiêu nhe răng gật đầu ——– đúng vậy!

“Những chỗ khác có gì khó chịu không?” Bạch Ngọc Đường còn muốn hỏi, Triển Chiêu đưa tay nhẹ nhàng che miệng hắn lại, ôm lấy mặt hắn quay sang ý bảo hắn nhìn bên dưới, đừng ồn ào nữa.

Bạch Ngọc Đường cảm giác Triển Chiêu ôm cổ mình, cằm gác trên vai mình, tay che miệng mình, mặt cũng sắp dán lên mặt mình rồi… Bạch Ngọc Đường hắn cả đời này có lẽ cũng chưa từng thân cận với ai như thế này.

Chính lúc này, chợt nghe thấy những người vây quanh đống lửa kêu lên một tiếng quái lạ, sau đó bọn họ làm thành một vòng tròn, lấy từ trong gùi của mình ra một một cái đầu lâu, miệng lẩm bẩm, như là đang ngâm tụng kinh Phật hay một loại chú ngữ gì, trong tay cầm đầu lâu, nhịp nhàng nhảy theo một loại vũ đạo cổ quái.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường dù không biết các phong tục địa phương, cũng đều có thể đoán được đây là một loại nghi thức thần bí nào đó.

Đám người kia nhảy xong vũ điệu cổ quái kia, hành động kế tiếp khiến cho Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thiếu chút nữa rớt từ trên cây xuống. Cả đám người cả nam lẫn nữ giống như bị ma nhập, cới sạch y phục, ôm lấy nhau, nằm xuống tại chỗ bắt đầu giao hợp… Hơn nữa bất luận nam nữ, cuồng dã đến rối tinh rối mù.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thật sự không ngờ đến sẽ có tiến triển như vậy, cả kinh vội vàng xoay mặt đi, thế nhưng giữa lúc tình cảm mãnh liệt dâng trào thanh âm đương nhiên không nhỏ, khiến cho nhân tâm thật khó chịu.

Hai người vội vàng thối lui, đến một nơi cách xa một chút, bảo đảm nhìn không thấy gì, chỉ nhìn được một đám người đang ở xa xa “nhúc nhích”…

.

.

“Ha…” Bạch Ngọc Đường lắc đầu, ngồi trên cây liếc mắt nhìn Triển Chiêu.

Lỗ tai của con mèo nào đó đỏ bừng, cộng thêm biểu tình rất kinh ngạc —— có lẽ là lần đầu thấy.[thế Bạch ngũ gia không phải lần đầu?? =.=]

“Những người đó làm gì vậy chứ?” Triển Chiêu ngơ ngác: “Giữa đêm lại đến đây… làm loại chuyện đó?”

“Ta cảm thấy bọn họ dường như không được bình thường.” Bạch Ngọc Đường hoài nghi: “Ai lại cùng ái nhân làm vậy trước mặt người khác? Hơn nữa khi nãy ngươi có thấy là có khi ba người cùng nhau làm?”

“Khụ khụ.” Tuy rằng Triển Chiêu rất là hiếu kì không biết ba người cùng nhau làm thế nào, thế nhưng cũng không có hứng thú nghiên cứu lắm, chỉ hỏi: “Có khi nào là căn bản không có tình cảm không?”

“Không tình cảm vậy làm làm gì?”

Bạch Ngọc Đường phản vấn cũng rất là hợp tình hợp lý, Triển Chiêu tìm không ra lý do giải thích, chỉ cảm thấy không hiểu ra sao, nghi thức ở xa xa còn đang tiếp tục.

Bạch Ngọc Đường hỏi: “Tiếp tục xem hay…”

“Sáng mai quay lại đi.” Triển Chiêu rất lý trí đề nghị.

Bạch Ngọc Đường vội vàng gật đầu, hai người lập tức rời khỏi cánh rừng, Bạch Ngọc Đường để lại kí hiệu, hai người về nha môn.

.

.

Đêm đó, hai người tự về phòng mình nghỉ ngơi, nhưng đều mơ một giấc mộng lạ. Giấc mộng nóng bỏng ái muội dị thường, hai người đều mơ thấy mình đang cùng một người triền miên thân thiết, rung động đến trong ngực đau đớn, đến lúc thấy rõ mặt đối phương liền kinh hãi bừng tỉnh.

Bạch Ngọc Đường không thể tin được lại mơ thấy mình ôm Triển Chiêu làm chuyện thân mật như vậy, Triển Chiêu càng bị dọa, trong mơ sao mình và Bạch Ngọc Đường lại thân mật như vậy?!

Ngủ tiếp, vẫn là giấc mơ đó, hơn nữa càng làm càng bạo dạn, hai người cả kinh trợn tròn hai mắt không dám ngủ.

Nửa đêm, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường song song đứng dậy, đẩy cửa chạy ra sân.

Liếc mắt nhìn nhau không nói gì, trước tiên vọt tới cạnh giếng, kéo nước lạnh lên xối lên người… Qua mấy lượt mới định thần lại, cảm thấy cảm giác khô nóng đã biến mất, mới ngồi xuống cạnh thành giếng thở dốc.

Liếc mắt nhìn nhau, loại xấu hổ này khó mà nói ra miệng được.

May mà hai người đều biết đối phương không có khả năng thấy được cảnh trong mơ của mình, cho nên dù trên mặt nóng như lửa cũng giả vờ trấn định.

Cuối cùng gió lạnh ban đêm thổi lên lớp y phục ướt đẫm, tinh thần hai người rốt cuộc cũng thanh tỉnh, ngẩng đầu nhìn đối phương.

Bạch Ngọc Đường đột nhiên hỏi: “Ngươi mơ thấy…”

“Không có a!” Triển Chiêu vội vàng lắc đầu, thầm nhủ không thể nào, hắn không có khả năng biết được.

“Ách…” Bạch Ngọc Đường đương nhiên là biết Triển Chiêu cũng gặp mộng xuân, nhưng mà hẳn là sẽ không hoang đường như mình mơ thấy hắn, thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng lại có chút chấp nhất, không biết con mèo này mơ thấy ai rồi.

Lại trầm mặc một lúc, vẫn là Bạch Ngọc Đường mở miệng trước: “Luồng khói có khả năng có chuyện.”

“Nga!” Triển Chiêu nghe hắn nói, thoáng cái đã hiểu ra: “Ta đã nói vô duyên vô cớ sao lại mơ giấc mộng quái lạ… như thế.”

“Vậy ngươi mơ thấy ai rồi?” Bạch Ngọc Đường hỏi Triển Chiêu.

Triển Chiêu căng thẳng nhìn hắn, hỏi lại: “Ngươi thì sao? Ý trung nhân a?”

Bạch Ngọc Đường nhún vai, mập mờ “Ân” một tiếng: “Ngươi cũng vậy?”

Triển Chiêu không hiểu sao trong lòng lại có chút trống rỗng, lắc đầu đứng lên, đột nhiên đưa hai tay vỗ mặt.

Thở ra một hơi thật dài, quay đầu lại trừng Bạch Ngọc Đường “Ngủ! Đánh thức lão tử giết không tha!” Nói xong, xông về phòng đóng cửa.

Đứng trong phòng phát ngốc một hồi, Triển Chiêu lắc lắc đầu, tự nói: “Tỉnh lại a!” Chạy đi thay quần áo ngủ.

Bạch Ngọc Đường thì mất hứng ngồi bên thành giếng chống trán thở dài, lại đứng lên tự xối một gáo nước lạnh, đêm lạnh như nước, một gáo nước giếng xối xuống thật lạnh đến xương. Bạch Ngọc Đường lắc lắc mái tóc ướt, đuổi con mèo đáng ghét trong đầu ra, sau đó mới về phòng thay y phục ngủ.

.



.

Trên quan đạo, một đội xe ngựa rong ruổi đến, chính là nhân mã của Công Tôn và Triệu Phổ.

Giả Ảnh đánh xe, Tử Ảnh dựa vào hắn ngủ gật, suốt đường đi theo yêu cầu của Công Tôn ngày đêm không nghỉ, cho nên các ảnh vệ thay ngựa đi không dừng, gấp rút chạy.

Ngoài mã xa có hai bóng lớn, nhàn nhã chạy theo, giống như hai con gấu nhỏ, một con hình thể cực lớn, lông hai màu đen trắng, uy phong lẫm lẫm. Con còn lại toàn thân nhũ bạch sắc, mập mạp cực kì đáng yêu. Là Tiễn Tử và Thạch Đầu.

Bên kia là một con hắc mã lưỡi biếng chạy, lông đen bóng, một sợi tạp mao cũng không có, đi theo bên cạnh Thạch Đầu và Tiễn Tử, là chiến mã của Triệu Phổ Hắc Kiêu.

Bên trong xe ngựa.

“A… Hắt xì.” Tiểu Tứ Tử xoa xoa mũi, đánh ra cái hắt xì thứ mười chín trong đêm.

Tiêu Lương ôm Tiểu Tứ Tử đang bị quấn thành một cục lông thỏ bự, cho bảo bối uống dược: “Cẩn Nhi, khó chịu sao?”

“Ngô… Xoay xoay.”

“Sao đột nhiên lại cảm lạnh rồi?” Triệu Phổ có chút lo lắng.

“Đi suốt đêm mệt mỏi, hơn nữa gần đây trời đột nhiên lạnh.” Công Tôn cũng đau lòng, nhưng lại không thể chậm trễ, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường hoàn toàn không có hiểu biết về Ẩn Sơn, không cẩn thận sẽ gặp chuyện không may.

“Tiểu Tứ Tử, cố nhịn thêm một chút, trước khi trời sáng là đến nơi rồi!”

“Ân.” Tiểu Tứ Tử ngoan ngoãn gật đầu: “Con không sao, khụ khụ.”

Chính lúc này, con ngựa đang kéo xe bỗng nhiên hí cao một tiếng, thùng xe nảy lên, Triệu Phổ kéo choàng lấy Công Tôn, Tiêu Lương đương nhiên là ôm Tiểu Tứ Tử.

Xe ngựa bỗng nhiên ngừng lại, Công Tôn nhìn Triệu Phổ, Triệu Phổ mở màn xe, hỏi Tử Ảnh và Giả Ảnh: “Làm sao vậy?”

“Vương gia, hình như phía trước có chuyện.”

Triệu Phổ hơi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn về phía trước, liền thấy xa xa giữa quan đại, một bóng đen đang đứng.

Trăng đêm nay rất sáng, đất trên quan đạo là loại cát vàng nhỏ, không phải như loại đất đen ở phương bắc… Bởi vậy có thể phản chiếu với ánh trăng.

Giữa đêm, phía trước sương sáng mờ ảo, giữa nơi sáng tối bất phân, có người đang di chuyển. Người nọ mặc y phục cổ quái, từ xa nhìn rất tồi tàn, tóc xõa dài rối tung.

“Là ai?” Hắc Ảnh và Bạch Ảnh từ trên xe nhảy đến phía trước, chặn trước xe ngựa xem tình huống.

Công Tôn cũng hiếu kì nhô đầu ra nhìn thử, vừa nhìn đã hoảng hồn, hỏi Triệu Phổ: “Trên tay hắn là gì?!”

Triệu Phổ còn đang săm soi người này hình thể lớn, nhìn qua có vẻ lớn hơn người bình thường, không biết có biết công phu không, không biết có chịu vi quốc hiệu lực[ra sức vì nước] không… Lúc bệnh cũ còn đang phát tác được Công Tôn nhắc nhở một tiếng, hạ mắt nhìn tay hắn… Một cái đầu người máu chảy đầm đìa.

Mọi người kinh hãi.

Sắc mặt Triệu Phổ phát lạnh: “Bắt hắn!”

Lời vừa dứt, chợt nghe người nọ đột nhiên kêu lên một tiếng rất kì quái, sau đó, trên lưng mở ra một đôi cánh lớn.

Cảnh này khiến cho tất cả mọi người sợ ngây người.

“Cánh… Có cánh?!” Tiêu Lương ôm Tiểu Tứ Tử trong xe cũng nhìn thấy, cả kinh hô lên tiếng.

Các ảnh vệ cũng nhất thời choáng váng, đã thấy hắn vẫy cánh bay lên, trực tiếp ẩn vào rừng… Biến mất không thấy đâu nữa, động tác rất nhanh.

Tiểu Tứ Tử mơ mơ màng màng nhìn ra ngoài, hỏi một tiếng: “Biết bay nga, thần tiên sao?”

Hắc Ảnh Bạch Ảnh phục hồi tinh thần lại, liếc mắt nhìn nhau, muốn đuổi theo, đã bị Công Tôn gọi lại: “Đừng đuổi theo!”

“Quá trễ rồi, sơn đạo ở đây khó đi địa thế lại không rõ, chúng ta cứ đến Hưng Hóa trước đã, sáng ai hẵn dẫn người soát núi!”

“Vâng!”

Các ảnh vệ lĩnh mệnh tiếp tục lên đường.

.

.

Triệu Phổ khó hiểu nhìn Công Tôn: “Là người là quỷ hay yêu tinh?”

Công Tôn ra ý bảo hắn nhìn Hắc Kiêu và hai con trảo ly bên cạnh.

Chỉ thấy Hắc Kiêu vẫy đuôi hết nhìn đông tới nhìn tây, Thạch Đầu và Tiễn Tử càng kì lạ hơn, Thạch Đầu ngồi xuống liếm lông, Tiễn Tử chạy đến xum xoe nịnh nọt, tựa hồ hoàn toàn không xem người có cánh phía trước là uy hiếp. Trảo ly và Hắc Kiêu đều là thần vật, không có khả năng không phản ứng, trừ phi nghĩ phía trước không có gì đáng lo.

“Cái này càng kì lạ hơn rồi.” Triệu Phổ khó hiểu: “Hắc Kiêu chỉ khi nào thấy ngựa cái mới không nháo… Chẳng lẽ là ngựa cái thành tinh?”

Công Tôn thưởng cho hắn cái lườm: “Tình huống không rõ, chúng ta đến Phủ Hưng Hóa tìm Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu rồi tính toán tiếp!”

Triệu Phổ buông màn xe, Giả Ảnh vung roi giục ngựa, tiếp tục chạy.

.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.