Quy Luật Tình Yêu

Chương 33: Chương 33




Trước khi đi hẹn hò với Thẩm Huy Minh, Tác Dương có hơi hồi hộp.

Đối với cậu mà nói thì “hẹn hò” là một điều lạ lẫm, những điều cậu có thể nghĩ tới đó là ngồi trong một nhà hàng đắt đỏ, ăn một bữa cơm chẳng mấy chân thực, sau đó sẽ xem một bộ phim chẳng mấy đặc sắc như thường lệ, còn nhiều hơn nữa thì cậu chưa nghĩ tới.

Thật ra thì có vẻ nhàm chán.

Trước khi cuộc hẹn bắt đầu, cậu có hơi lo lắng, lo những thiện cảm mình dành cho Thẩm Huy Minh sẽ chạy biến đi hết sau cuộc hẹn tẻ nhạt này.

Nhưng mà sự thật đã chứng minh rằng Thẩm Huy Minh thông minh và thú vị hơn cậu tưởng rất nhiều.

Hai người đến con phố ẩm thực gần trường đại học Ngoại ngữ, nó chỉ là một con đường nhỏ hẹp mà thôi, Thẩm Huy Minh lái chậm tìm chỗ trống để đậu xe, Tác Dương ngồi ở ghế phụ lái đưa mắt trông ra những sinh viên đi ngang qua, trẻ trung và gan lì biết mấy.

Chạy khắp con đường mới tìm được chỗ đỗ xe, Thẩm Huy Minh nói:

– Quy hoạch của khu này hơi bị có vấn đề đấy.

Tác Dương cười:

– Có phải người ta quy hoạch cho mấy người như anh đâu!

Hai người xuống xe, Thẩm Huy Minh ngó một vòng, Tác Dương nói:

– Đều là sinh viên ở những trường quanh khu này tới thôi, ít ai lái ô tô lắm nên không có chỗ đỗ xe là đúng rồi.

– Là kiến thức anh hạn hẹp – Thẩm Huy Minh đùa với cậu – Thầy Tác dạy chí phải.

Tác Dương bật cười:

– Con người anh thật là…

Thật là khác với tưởng tượng của cậu.

Tuy hai người đã tiếp xúc qua với nhau rồi, thậm chí khi cùng bay tới Berlin đã ở riêng với nhau mấy tiếng đồng hồ, nhưng trước hôm nay thì ấn tượng của Tác Dương đối với Thẩm Huy Minh vẫn chỉ dừng lại ở “chững chạc chín chắn” và “thông minh lịch thiệp”, chứ đâu có ngờ người đàn ông này lại thích đùa giỡn như thế.

Tác Dương ít khi đùa giỡn với ai lắm, dưới cách nhìn của cậu thì không phải mối quan hệ nào cũng có thể vô tư bông đùa được, phải đúng người, đúng lời nói.

Lúc nào cậu cũng sống rất thận trọng, sợ mạo phạm người khác, cũng không thích người khác mạo phạm mình.

Nhưng mà mỗi khi ở cạnh Thẩm Huy Minh thì cậu hay vô thức nói đùa với anh, cũng không kháng cự những lời chọc giỡn của anh. Khả năng cao là vì những lời bông đùa của Thẩm Huy Minh cũng có chừng mực, không quá đáng mà lại còn rất đáng yêu.

Tác Dương tự cảm thấy khó tin vì suy nghĩ của mình, con người của Thẩm Huy Minh theo lý mà nói thì đáng ra chẳng mảy may dính dáng gì tới từ “đáng yêu” này cả.

– Đang nghĩ gì thế? – Thẩm Huy Minh thấy cậu im hơi lặng tiếng cả buổi, bèn đi tới bên cạnh – Ban nãy em định nói con người anh như thế nào cơ?

Tác Dương không trả lời anh, mà hỏi:

– Mình ăn gà kho tương được không?

Thẩm Huy Minh cũng hợp tác xoa bụng:

– Nước dãi chảy ròng ròng rồi đây này!

Hồi lên đại học, đám sinh viên như Tác Dương tuần nào cũng phải đến phố ẩm thực xõa cơn thèm, có lẽ là vì đối tượng khách là sinh viên cho nên đồ ăn ở đây không những ngon mà giá cả còn phải chăng.

Tác Dương dẫn Thẩm Huy Minh đi dọc theo con đường, trái phải trước sau gì cũng là sinh viên đang nô đùa ồn ào, hai người trông chẳng ăn nhập gì.

Tác Dương nói:

– Thật ra có mấy quán em hay ăn ngày xưa đều dẹp cả rồi, chỉ có quán gà kho tương này là còn mở.

– Em thường tới đây sao?

– Không hẳn, lúc trước thỉnh thoảng có hẹn Chu Mạt ra đây ăn – Đột nhiên Tác Dương bật cười – Có một chuyện buồn cười lắm, hồi đại học thích ăn ở tiệm này, khi đó nghĩ, sau này có cơ hội tới Trùng Khánh thì nhất định phải thưởng thức gà kho tương chính tông của Trùng Khánh, kết quả thì tới Trùng Khánh mới biết, ở đó không hề có gà kho tương, hình như ở Trùng Khánh họ hay ăn lẩu gà hầm tương nhiều hơn.

(*) món gà kho tương là món biến tấu ở vùng khác từ lẩu gà hầm tương và gà ram cay của Trùng Khánh, 2 món đầu có dùng chung loại tương đậu cay của TK, nhưng cách nấu khác nhau, món gà ram cay mình thấy người ta nấu với ớt trái và mè.

Thẩm Huy Minh cũng bật cười:

– Giống như ở Tứ Xuyên không có lẩu tê cay Tứ Xuyên, ở Gia Châu không có mì thịt bò Gia Châu đúng không?

Hai người vừa nói cười vừa bước vào trong quán.

Đang giờ cao điểm ăn trưa, khi bọn họ vào thì trong quán đang tấp nập, Tác Dương tưởng phải đợi chỗ rồi, ai ngờ ở trong góc còn chừa một bàn cuối cùng, cứ như nó cố ý chờ hai người đến vậy.

Ông chủ dẫn họ vào ngồi, thực đơn để trên bàn bảo bọn họ gọi món.

– Anh xem trước đi – Tác Dương đẩy thực đơn tới trước mặt Thẩm Huy Minh – Anh gọi xong rồi thì em bổ sung sau.

Thẩm Huy Minh không từ chối nữa, anh cầm lấy tờ thực đơn hết sức giản dị kia xem thật nghiêm túc.

Hai người gọi một phần lẩu gà lớn, khi gọi thức ăn kèm, Thẩm Huy Minh chọn món nào cũng đều hỏi ý kiến Tác Dương, thấy cậu gật đầu thì mới nói ông chủ ghi lại. Thẩm Huy Minh gọi xong đưa thực đơn lại cho Tác Dương thì cậu nói:

– Ông chủ, thêm hai chai Bắc Băng Dương (*).

(*) Bắc Băng Dương là tên nhãn hiệu một loại nước ép cam.

Gọi xong cậu trả thực đơn lại cho ông chủ.

Thẩm Huy Minh hỏi:

– Em không gọi thêm món gì à?

– Món em thích anh đều gọi cả rồi.

Đây là ăn ý hay cố ý thì cũng chẳng quan trọng, quan trọng là hai người đều rất thích thú.

Một tiệm ăn lâu năm trên phố ẩm thực, trang trí đơn sơ, diện tích cũng chẳng lớn, vì muốn có thêm không gian cho khách nên lối đi ở giữa các bàn chỉ đủ cho một người lách qua.

Khung cảnh như thế này không thể nói là đẹp được, đừng nói Tác Dương, ngay cả bản thân Thẩm Huy Minh cũng không ngờ có ngày địa điểm hẹn hò của anh và Tác Dương lại là ở đây.

Không phải là chuyện xấu, chỉ thấy nó dung dị quá.

– Anh đang cười gì vậy? – Tác Dương hỏi.

Chủ quán đem hai chai Bắc Băng Dương ra trước, đặt cả đồ khui trên bàn, để bọn họ tự mở.

Tác Dương cầm đồ khui lên, khui nắp chai một cách thuần thục, sau đó rút khăn giấy ra lau sạch miệng chai, rồi mới đưa cho Thẩm Huy Minh.

– Anh đang nghĩ, có khi nào em sẽ cảm thấy, sao người đàn ông này bần tiện quá vậy ta – Thẩm Huy Minh nói – Khó khăn lắm mới rủ em đi hẹn hò được, em còn phải chuyển cả ca làm, kết quả mới sáng ra thì dẫn em đi ăn bánh bao, dạo công viên, giờ thì lại đến quán ăn bé xíu này ăn gà kho tương.

Tác Dương vừa lau miệng chai của mình vừa cúi đầu cười.

– Người ta hẹn hò toàn là ở mấy nhà hàng Tây mấy nghìn tệ một người, hai người mặc com-lê mang giày da bước vào, nho nhã cắt bít tết.

– Ây, xì tốp – Tác Dương vui vẻ nhìn anh – Anh không thấy hẹn hò như vậy nhạt nhẽo lắm sao?

Thẩm Huy Minh uống một ngụm nước ngọt, cười toe nhìn Tác Dương.

– Thật ra, hình thức hẹn hò không quan trọng, quan trọng là mục đích – Ngón tay Tác Dương khều nhẹ vào thành chai – Mình muốn cùng đối phương ghé thăm cung điện pha lê, hay là muốn nhân cơ hội hiếm có này để tìm hiểu rõ về nhau? Mỗi một người sẽ có quan điểm khác nhau về hẹn hò, cho nên hướng đi cũng sẽ khác.

Cậu nhấp một hớp nước ngọt, bọt khí mát lạnh vừa kích thích vừa đã miệng.

– Em rất thích cảm giác hiện tại – Tác Dương nói – Nó chân thực hơn nhiều, không phải vậy sao?

Thẩm Huy Minh ngẩn người nhìn cậu, rồi gật gù, thấy mình lại mến người ta thêm một chút nữa rồi.

Thật ra trên thế giới này không tồn tại quan điểm nào là hoàn mỹ tuyệt đối, nhưng khi hai người đã ở bên cạnh nhau thì đồng điệu về quan điểm rất quan trọng.

Cung điện pha lê thì lãng mạn đấy, nhưng con người rồi cũng phải quay về mặt đất để sống một cuộc sống chân thực thôi. Mà huống hồ, giữa họ đã nảy sinh rất nhiều điều lãng mạn rồi không phải sao, từ những lần gặp gỡ tình cờ ba lần bốn lượt, rồi đến vụ cá cược ở bầu trời cao ba mươi nghìn feet, hôn lễ ngắn ngủi ở Berlin, tất cả những hồi ức ấy đều có cả chân thực và lãng mạn. Còn bây giờ, ngồi ở đây ăn một bữa gà kho tương vừa rẻ tiền vừa phong phú, thế mà còn chưa đủ lãng mạn à?

Ăn uống no say, Tác Dương giành tính tiền trước. Thẩm Huy Minh cũng chẳng đôi co, vì đây là chuyện không cần thiết và rất vô nghĩa.

Khi hai người đi ra thì Tác Dương đứng ở cửa ngửi áo sơ mi của mình.

– Sặc mùi gà kho tương luôn rồi – Tác Dương nói – Dẫn anh tới đây có vẻ là một sai lầm.

– Vào lúc này thì đàn anh phải biểu hiện một tí rồi đây – Thẩm Huy Minh khẽ cười – Đi thôi, về xe nào.

Tác Dương khó hiểu theo anh lên xe, sau đó thấy Thẩm Huy Minh lấy một chai xịt ra.

– Dùng để khử mùi đấy – Thẩm Huy Minh nói – Xịt một ít vào quần áo và đầu tóc là mùi sẽ bay đi ngay.

– Thần kỳ thế? – Tác Dương nhận lấy xịt nhè nhẹ lên áo sơ mi của mình.

– Thấy anh sống tinh tế không? – Thẩm Huy Minh phổng mũi, đợi Tác Dương khen mình.

Tác Dương cười:

– Cực kỳ tinh tế luôn, vậy em đòi quà của anh được không? Cái này nè, tặng em một chai đi.

Thẩm Huy Minh ngả lưng ra ghế cười khanh khách nhìn cậu:

– Anh từng thấy người ta đòi hoa, đòi đồng hồ, đòi túi xách, đòi nhà cửa, nhưng lần đầu tiên thấy có người xin chai xịt khử mùi đấy.

Tác Dương xịt lên áo mình xong thì lại xịt nhẹ lên tóc:

– Món quà như thế này là cách quan tâm thực dụng nhất.

Hai người ngồi trên xe cười đùa một hồi, sau đó Tác Dương nói muốn dẫn Thẩm Huy Minh đi dạo trong trường. Đương nhiên là Thẩm Huy Minh mừng còn không kịp, anh rất tò mò về nơi mà Tác Dương từng đi học, hoặc là nói, anh vẫn luôn tò mò về mọi thứ của Tác Dương.

Lái xe từ phố ẩm thực đến trường của Tác Dương chỉ mất chưa tới năm phút.

Vào trong trường, Thẩm Huy Minh nghe theo chỉ dẫn của Tác Dương để đậu xe. Nơi họ đậu xe nằm đối diện sân bóng rổ, qua lưới sắt có thể nhìn thấy một đám nam sinh chẳng biết lạnh là gì, mùa thu mà vẫn còn chơi rất hăng say.

Hai người tản bộ dọc theo sân bóng rổ, Tác Dương chỉ lên tòa nhà phía trước, nói:

– Tòa nhà đó là khoa của bọn em, ngày xưa hầu như môn nào cũng đều học ở đó cả.

– Ngày xưa em đi học cứ toàn đi nhầm phòng – Tác Dương cười – Chả biết khi đó bị sao nữa, như thằng khờ vậy.

Thẩm Huy Minh đi bên cạnh cậu vừa lắng tai nghe, vừa tưởng tượng ra hình ảnh sinh viên Tác Dương ôm cặp sách luống cuống chạy vào lớp, sau đó phát hiện mình đi nhầm lại luống cuống chạy ra.

Những khoảnh khắc xấu hổ của thời tuổi trẻ luôn trở nên đáng yêu lạ kỳ mỗi khi nhớ lại.

Thẩm Huy Minh cũng rất muốn làm quen với chàng trai Tác Dương ngô nghê kia.

– Hồi đi học em gặp nhiều tình huống đáng xấu hổ lắm kìa – Tác Dương kể chuyện – Em không biết chơi bóng rổ, có lần trong khoa tổ chức thi đấu, con trai lớp em không đủ quân số nên bắt buộc em phải tham gia, kết quả sau trận thi đấu đó, ai ai cũng ghi nhớ đến một người tên Tác Dương mỗi khi ra tay là đều tặng điểm cho đối thủ.

Thẩm Huy Minh cười khoái chí, cứ như được kéo về nhiều năm trước vậy, phía trước chính là sân bóng rổ kia.

– Anh chơi bóng rổ cũng cừ lắm đấy – Thẩm Huy Minh nói – Hôm nào dạy em nhé?

– Thôi – Tác Dương dở khóc dở cười – Đến cả quy tắc chơi em còn chẳng hiểu, chỉ thêm phiền cho anh thôi.

Hai người tới trước cửa tòa nhà dạy học, Tác Dương nói:

– Anh muốn vào xem không?

– Được vào không?

– Chắc là được – Tác Dương dẫn anh đi vào trong, đúng lúc bác bảo vệ đang ngủ gà ngủ gật.

Hai người khẽ chân lẻn vào như hai tên trộm, sau đó vội vàng xoay người chạy ù lên lầu, đứng trên cầu thang thoáng đãng nhìn nhau cười, như hai cậu sinh viên cúp cua thành công vậy.

Giây phút này, bọn họ dường như không còn là anh sếp xem văn kiện trên máy bay và cậu tiếp viên hàng không luôn cẩn trọng phục vụ hành khách nữa, mà chỉ là hai chàng sinh viên không gì bình thường hơn, là đàn anh dẫn đàn em đi nô đùa trong trường.

Tưởng chừng như thời thanh xuân đã rời xa họ rất lâu rồi, nhưng thật ra nó vẫn luôn hiện diện ở đó.

Về lại vườn trường như về lại thuở hai mươi mấy tuổi đầu, mọi thứ đều có thể trở nên đơn giản, kể cả việc phải lòng một người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.