Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng

Chương 133: Chương 133: Coi như xong đời rồi




* Hello mọi người!! Hiện tại mình đang tìm người edit cùng để update truyện cho nhanh. Bạn nào muốn tham gia có thể liên hệ với mình qua wattpad hoặc page của mình nhé (đã ghim ở trang cá nhân). https://www.facebook.com/inlossofautumn

Cảm ơn mọi người rất nhiều!!!

- ----

Dương Khai Quang lúc này mới chú ý tới Kim Điển Sử, lập tức nói: “Ta không nhận lầm người, vị này chính là Thái Tử Điện Hạ, người cải trang vi hành tới huyện Cam Cốc chúng ta.”

Kim Điển Sử như bị sét đánh, đầu óc trống rỗng, cả người cứng đờ. Hắn vốn theo Triệu tướng quân đi bắt bọn cướp, cứu Dương Huyện lệnh, nhờ đó lập công lao, tương lai nói không chừng còn có thể thăng quan tiến chức.

Lại không nghĩ rằng, đứng đầu đám người kia lại là Thái Tử Điện Hạ!

Coi như xong đời rồi!

Tiền đồ, tính mạng, tất cả đều xong đời rồi!

Lạc Thanh Hàn đi ra khỏi tiểu viện dưới sự bảo hộ nghiêm ngặt của thủ vệ.

Từ đầu đến cuối ngay cả nhìn hắn cũng chưa từng liếc qua Kim Điển Sử một cái.

Với hắn mà nói, Kim Điển Sử chỉ là con sâu cái kiến, nhấc chân là có thể giẫm chết, hà tất hao tổn tâm trí?

Chờ Thái Tử Điện Hạ ròi đi, Triệu Hiền lập tức hạ lệnh, đem Dương Khai Quang, Thiên Sơn cư sĩ, Kim Điển Sử toàn bộ bắt lại, nhốt vào đại lao, chờ ngày xử lý.

Đến tận lúc Tiêu Hề Hề ngồi vào trong xe ngựa vẫn còn nghe thấy tiếng Dương Khai Quang cầu xin tha thứ.

Nàng quay sang bên cạnh nhìn thái tử, hiếu kỳ hỏi: “Điện hạ định xử trí những tên kia như thế nào?”

Lạc Thanh Hàn thản nhiên nói: “Việc này không phải do ta quyết định.”

“Vậy ai quyết định ạ?”

“Do dân chúng định đoạt.”

...

Dưới sự hộ tống của Triệu Hiền, xe ngựa thuận lợi đến dịch trạm.

Thường công công cùng Thiếu phó, Thiếu Bảo nghe tin tức, vội vàng chạy đến nghênh đón thái tử.

Khi bọn họ nhìn thấy Thái Tử Điện Hạ bình an vô sự, tất cả đều thở dài một hơi.

Trên đường đi tới đây, bọn họ ngày đêm đều lo lắng cho an nguy của Thái Tử, chỉ sợ hắn trên đường gặp phải bất trắc.

Thiếu phó cùng Thiếu bảo tiến lên chào.

Ở đây không phải chỗ nói chuyện, Lạc Thanh Hàn chỉ là khẽ gật đầu, nhấc chân đi vào dịch trạm.

Những người khác theo sát phía sau.

Tiêu Hề Hề là Tiểu Thái giám bị đẩy xuống cuối cùng.

Nàng nhìn thấy thái tử bị người người bao bọc vây quanh, xem ra họ có rất nhiều điều muốn nói với hắn, chắc tạm thời hắn sẽ không chú ý tới nàng, nàng liền tự giác chạy vào phòng ngủ.

Trên bàn để một bát lê.

Tiêu Hề Hề ngồi bên bàn, tiện tay cầm lên một quả, gặm một miếng lớn.

Lúc này Hạnh nhi cũng đi đến.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hơi trắng bệch, hiển nhiên là bị trận chiến vừa rồi dọa sợ.

Nàng không thể nào ngờ được, người ra tay cứu mình lại là tiểu quận vương, người lạnh như băng không ai dám động vào kia lại là quá Tử Điện Hạ, còn thiếu niên có lòng tốt thu nhận nàng, lại là một Tiểu Thái giám.

Hạnh nhi kiến thức có hạn, thái giám thì nàng chỉ từ trong chuyện xưa nghe nói qua, nhưng chưa bao giờ tận mắt chứng kiến.

Nàng không biết nên ở chung cùng thái giám như thế nào, do dự kêu một tiếng.

“Tiểu thiếu gia.”

Tiêu Hề Hề quay đầu nhìn về phía nàng, nuốt xuống miếng hoa quả trong miệng, hỏi: “Ngươi có đói bụng không? Có muốn ăn gì không?”

Hạnh nhi nhanh chóng lắc đầu: “Dạ không cần cần, ta không đói.”

Nàng dừng một chút, lại cẩn thận nhắc nhở: “Những đồ này cũng đều là chuẩn bị cho Thái Tử Điện Hạ, tiểu thiếu gia ngài cứ như vậy ăn, điện hạ có trách tội ngài không?”

“Không đâu, nhiều lê như vậy, thiếu một hai quả hắn sẽ không phát hiện ra đâu.”

Tiêu Hề Hề vừa nói, vừa gặm quả lê ngon lành, rất nhanh nàng đã gặm xong, chỉ còn lại hột.

Nàng với tay lấy thêm một quả, tiếp tụcăn.

Trong phòng ngủ chỉ còn nghe được tiếng nàng nhai rau rảu.

Hạnh nhi vốn rất lo lắng, nhìn thấy Tiêu Tây tùy ý vô tư như vậy, cũng theo đó thả lỏng đôi chút.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.