Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng

Chương 142: Chương 142: Điện hạ, yêu ngài!




Editor: Miacheg

Lạc Thanh Hàn không quay đầu lại, thờ ơ hỏi: “May mắn cái gì?”

“May mắn vì đã chọn Ngài.”

“....”

“Ngài trong tương lai nhất định sẽ là một vị hoàng đế tốt.”

“...”

“Ta sẽ dốc hết sức giúp Ngài lên ngôi vị hoàng đế.”

Tiêu Hề giơ hai tay lên, tạo thành hình trái tim lớn.

“Điện Hạ, ta yêu ngài~”

Lạc Thanh Hàn rốt cuộc không thể chịu nổi nữa, quay đầu nhìn nàng: “Chỉ một lần này, không có lần sau!”

Nói xong hắn mới phản ứng lại..

Đợi đã, tại sao câu này nghe quen quen?

Hắn dường như đã nói lời này hơn một lần?

Tiêu Hề Hề nhào tới ôm hắn chặt một chút: “Đa tạ điện hạ!”

Lúc Lạc Thanh Hàn định thần lại, Tiêu Hề Hề đã buông hắn ra.

Nàng vui sướng mà chạy nhảy đi ra đi vào liên tục, trong tay ôm hạt dẻ. “

“Điện hạ, để ta bóc hạt dẻ cho Ngài ăn!”

Lạc Thanh Hàn không để ý tới nàng, hắn cầm quyển sách còn dang để dở lên yên lặng tiếp tục đọc.

Tiêu Hề Hề ngồi xuống bên cạnh hắn.

Dù sao trong phòng không có người khác, nàng cũng lười quỳ, trực tiếp ngồi xuống.

Hạt dẻ còn sống nên không dễ bóc, nàng phải dùng răng cắn hạt dẻ trước, sau đó mới dùng tay bóc vỏ.

Nàng đối với đồ ăn vẫn luôn chuyên tâm, cúi đầu, tỉ mỉ cẩn thận bóc vỏ hạt dẻ, để lộ phần thịt hạt dẻ tròn trịa, vàng ươm.

Nàng bóc xong liền đưa đến miệng Thái Tử ý bảo hắn ăn.

Lạc Thanh Hàn liếc mắt nhìn hạt dẻ trước mặt, khi nàng bóc vỏ, nàng cắn mạnh không cẩn thận cắn phải hạt ở trong, trên đó còn lưu lại hai chỗ hổng nho nhỏ.

Nữ nhân này lá gan thật lớn, nàng ấy dám cho hắn ăn đồ dính nước bọt của mình.

Lạc Thanh Hàn mặt không đổi sắc hé miệng, cắn một miếng.

Ngọt và giòn.

Hương vị ngon đến bất ngờ.

Lạc Thanh Hàn quyết định không truy cứu đến vấn đề hạt dẻ dính nước bọt, yên lặng chờ nàng cho ăn tiếp.

Tiêu Hề Hề vui vẻ tiếp tục bóc hạt dẻ.

Miếng thứ hai là của nàng.

Thứ ba là của nàng.

Thứ tư vẫn là của nàng...

Lạc Thanh Hàn nhịn không được nhìn nàng một cái hỏi: “Không phải nói muốn bóc hạt dẻ cho ta ăn sao?”

Tiêu Hề Hề vừa ăn vừa nói: “Ta cho Ngài ăn rồi còn gì.”

“...Chỉ một?”

“Một viên không đủ sao?”

Thái Tử không muốn nói chuyện với nàng nữa.

Trước kia hắn cho rằng nữ nhân này không tranh không đoạt khá tốt, nhưng hiện tại hắn lại chán ghét bộ dạng này của nàng, thật không có động lực.

Hắn đang ngồi trước mặt nàng, nàng không biết lịch sự chút nào.

Chẳng lẽ trong mắt nàng, hắn còn không bằng mấy viên hạt dẻ?

Tiêu Hề Hề nhận thấy rằng Thái Tử điện hạ có vẻ không vui lắm.

Suy nghĩ một chút, nàng bóc vỏ một hạt rồi đưa cho hắn.

“Điện hạ, đừng trách ta keo kiệt, hạt dẻ bọn họ cho không nhiều, trên đường ta còn muốn để lại ăn, chỉ có thể đưa ngài hai viên nếm thử.”

Lạc Thanh Hàn nhìn hạt dẻ trước mặt, rồi lại nhìn đống hạt dẻ chất đầy trên bàn, tâm tình càng lúc càng phức tạp.

Nếu là phi tần khác, khẳng định lúc này nhất định sẽ đem tất cả đồ ăn ngon bày ra trước mặt hắn, làm sao dám giấu diếm?

Nhưng Tiêu Lương Đệ không chỉ bí mật giấu đi, mà còn giấu ngay trước mặt hắn không chút kiêng dè.

Cái này làm cho hắn tức giận, hắn không buồn nhúc nhích.

Thấy hắn bất động, Tiêu Hề Hề hỏi: “Ngài không ăn sao? Nếu không, ta...”

Lạc Thanh Hàn không chờ nàng nói xong cúi đầu ngậm lấy viên hạt dẻ rồi cắn vào ngón tay của nàng.

Nghiến đầu ngón tay như thể đang trút giận...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.