Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng

Chương 110: Chương 110: Vào thành




Nhiếp Trường Bình vẻ mặt ủy khuất: “Ngài không phải cũng không ăn hết sao?”

Lạc Thanh Hàn hỏi lại: “Ngươi có thể so với ta sao?”

Nhiếp Trường Bình giận nhưng không dám nói gì: “Tất, tất nhiên là không thể so.”

Bị Thái Tử điện hạ lãnh khốc nhìn chăm chú, Nhiếp Trường Bình chỉ có thể nuốt nước mắt ăn hết màn thầu.

Một đường gió êm sóng lặng.

Mười ngày sau, thuyền buôn đã tới gần bến Tân An ở Kinh Châu.

Đoàn người Lạc Thanh Hàn tới đây thì rời thuyền.

Bến Tân An ở gần huyện Tân An, nơi đây cũng đã bốn tháng không có mưa, nhưng bởi vì gần sông Di Giang, người dân ngày ngày gánh nước từ nơi này trở về, miễn cưỡng mới có thể sống qua ngày.

Bọn họ ở huyện thành Tân An một đêm, ngày kế mua hai chiếc xe ngựa cùng năm con ngựa, dọc theo quan đạo tiến vào quận Kinh Châu.

Theo ước định, bọn họ sẽ gặp mặt ở huyện Cam Cốc.

Huyện Cam Cốc ở trung tâm quận Kinh Châu, nếu nhánh sông được mở thành công, nước sẽ dọc theo nhánh sông chảy xuống, chỗ trũng ở đây sẽ tụ thành ao hồ.

Khi ao hồ thành hình, bọn họ sẽ ở bên hồ cử hành nghi thức cầu mưa.

Lạc Thanh Hàn ngồi ở trong xe ngựa, vén mành lên, nhìn ven đường hoa màu héo rũ, thổ nhưỡng cũng rạn nứt.

Có mấy người nông dân ngồi xổm bên bờ ruộng ôm đầu khóc rống, nghe tiếng kêu vô cùng tuyệt vọng.

Bọn họ càng đi sâu vào Kinh Châu, thấy tình cảnh càng thê lương.

Trời vẫn luôn không mưa, ruộng đồng không có gì thu hoạch, rất nhiều gia đình cùng đường, hoặc là rời xa quê hương đi đến nơi khác nương nhờ thân thích, hoặc cũng chỉ có thể bán vợ con.

Nơi nơi đều là dân chạy nạn xanh xao vàng vọt, đâu đó văng vẳng tiếng than khóc thương tâm.

Đây là điều mà Lạc Thanh Hàn cùng Nhiếp Trường Bình chưa bao giờ trải qua.

Trước kia bọn họ chỉ có thể nghe từ tấu chương của quan viên về tình hình hạn hán, nhưng điều bọn họ nói chỉ là những hậu quả của hạn hán, năm nay sản lượng giảm xuống thành ra ít lương thực, có bao nhiêu bá tánh có thể sẽ bị đói chết, hoặc là có bao nhiêu bá tánh đã bị đói chết, đều là những chuyện thường tình, nghe qua tựa hồ cũng không phải đặc biệt nghiêm trọng.

Nhưng đến thời điểm hiện tại, những con số trên giấy đó đã hóa thành hiện thực, bày ra trước mắt bọn họ, khiến bọn họ hiểu được rằng người bị đói đến mức kiệt cùng, có thể làm ra hành động điên cuồng cỡ nào.

Bán vợ bán con, phá phách cướp bóc, gặm vỏ cây ăn đất Quan Âm.

Nếu tiếp tục như vậy, sợ là đến người bọn họ cũng dám ăn.

Lạc Thanh Hàn rốt cuộc cũng không thể đọc một trang sách nào.

Hắn cùng Nhiếp Trường Bình không ghét bỏ màn thầu khó ăn nữa.

Xe ngựa dọc theo đường lớn chạy mười ngày, rốt cuộc cũng thấy được cửa thành Huyện Cam Cốc.

Huyện Cam Cốc cửa thành đóng chặt, ngoài thành tụ tập rất nhiều dân chạy nạn, đều là không trụ nổi nữa, muốn vào thành ăn xin, nhưng cửa thành đóng, bọn họ vào không được, chỉ có thể ngồi canh ở ngoài thành.

Khi bọn họ nhìn thấy có xe ngựa tới gần cửa thành, cả đám người đều như ong vỡ tổ, vây quanh xe ngựa chở lương thực muốn xin thức ăn.

Dọc đường đã gặp nhiều lần như vậy, bọn thị vệ cũng dần có kinh nghiệm, không nói hai lời trực tiếp rút đao bên hông, ánh đao sắc bén, nạn dân sợ tới mức cuống quít lui về phía sau.

Xe ngựa đi tới trước cửa thành.

Thị vệ tiến lên gọi cửa.

Trên tường thành thò ra cái đầu của nha dịch, nhòm xuống kêu: “Các ngươi là ai?”

Thị vệ nói: “Chúng ta từ phía bắc tới, muốn muốn tá túc ở đây một đêm, đây là giấy đi đường của chúng ta.”

Hắn lấy trong túi ra một tờ giấy, hướng về phía người trên thành lâu giơ lên.

Một lát sau, cửa thành mở ra.

Nha dịch tay len qua khe cửa vươn tới.

Thị vệ cho rằng hắn muốn xem giấy tờ, liền đưa qua.

Ai ngờ nha dịch lại đẩy ra, tức giận nói: “Ngươi cho ta cái này làm gì? Ta muốn chính là phí vào thành, mỗi người mười lượng bạc, nhanh lên!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.