Quỷ Phi Trọng Sinh: Ai Dám Đụng Đến Phu Quân Ta

Chương 78: Chương 78: A! Nhẹ chút!




"Ngươi thực sự là hồ đồ, nàng ta không hiểu quy củ trong phủ, ngươi cũng không hiểu sao?" Linh Thứu nghe được Thiệu Ngôn đang chỉ trích Thiệu Lỗi.

"Ta không có hồ đồ! A! Nhẹ chút!" Thiệu Lỗi nói đột nhiên kêu lên.

"Nhẹ? Ta xem ngươi chính là da dày, ngươi liền không nghĩ tới nàng ta để ngươi cùng nàng ta đi ra ngoài phủ, có thể là muốn báo cừu lúc trước? Hoặc là nàng ta đang có âm mưu gì khác muốn hại Thái tử?"

Linh Thứu ở ngoài cửa nghe, nhíu mày, nàng đúng là muốn nghe một chút Thiệu Lỗi làm sao trả lời đây.

"Thiết, ngươi làm như người khác đều giống như ngươi sao, bụng đầy ruột méo? Nàng mới không có hại ta." Thiệu Lỗi không chút suy nghĩ liền phủ định lời Thiệu Ngôn nói.

Thiệu Ngôn rất có cảm giác chỉ tiếc mài sắt không thành kim: "Ngươi biết nàng không hại ngươi sao! Ngươi chờ bị bán còn giúp người ta kiếm tiền đi!"

"Aizz? Ta nói ngươi làm gì cứ mãi nhằm vào nàng a? Liền bởi vì nàng ta từng có danh tiếng phế vậy sao, ngươi liền bắt nạt nàng có phải không!" Thiệu Lỗi giúp Linh Thứu biện hộ nói.

"Ta! Ta nhằm vào nàng ta?!" Từ trước đến giờ trầm ổn không cùng người tính toán, Thiệu Ngôn lần thứ nhất không kìm chế được nỗi lòng, lúc trước là ai đi tra xét về tới báo tin nói Bắc Ảnh Linh Thứu có khả nghi? Là ai vì loại trừ Bắc Ảnh Linh Thứu mà đồng lõa với Nguyệt Dung hãm hại người ta? Là ai?

Muốn giết nàng nhằm vào nàng chính là hắn ta, bây giờ hắn ta dám đứng lên nói nàng là người tốt còn dám chỉ trích hắn: "Ta còn muốn hỏi ngươi! Nàng ta cho ngươi uống thuốc gì mà ngươi hôm nay lại giúp nàng ta nói chuyện"

"Ngươi mới uống thuốc!" Hừ, chờ hắn giúp Thái tử có một thế lực lớn mạnh, xem Thiệu Ngôn còn dám nói hắn như vậy hay không!

Linh Thứu ở cửa có chút buồn cười, Thiệu Lỗi này cũng thật là được người ta yêu thích như vậy a! Hừ, còn tên Thiệu Ngôn này nữa, sau lưng dám nói nàng như vậy, nàng sau này nhất định phải cố gắng chiêu đãi hắn mới được!

Bất quá, Thiệu Lỗi làm sao sẽ bị thương? Hắn với nàng đi ra ngoài lúc trở về đều tốt mà?

Nghĩ như vậy, Linh Thứu đẩy cửa ra.

Trong phòng Thiệu Lỗi nằm sấp ở trên giường, bị thương đều là quyền cước thương tổn, con mắt cũng đã biến thành mắt gấu trúc, bất quá chỉ là có một con, khiến cho người ta đặt biệt giúp hắn đem con mắt còn lại đánh luôn liền giống gấu mèo a.

Khụ khụ, nàng nghĩ xa quá rồi, Linh Thứu lắc lắc đầu.

Thiệu Lỗi với Thiệu Ngôn nghe được tiếng mở cửa liền quay đầu, vừa nhìn thấy là Linh Thứu liền là ngẩn ra.

Thiệu Lỗi vì bản thân quần áo còn không chỉnh tề mặt đỏ lên, nhanh chóng kéo chăn lên che kín người, mà vì kích động, làm vết thương trên người đau đến hàm răng đều cắn chặt.

Thiệu Ngôn đúng là vẫn cứ bình tĩnh tự nhiên, không hề có một chút chột dạ nào vì nói xấu người khác mà bị tóm, đứng dậy. "Thái tử phi."

Linh Thứu nhíu mày, vòng qua hắn đi thẳng tới bên giường. "Làm sao bị thương?"

"Không, không có gì! Bị thương ngoài da!" Thiệu Lỗi lắc lắc tay một mặt không thèm để ý.

Linh Thứu nhíu mày, tại sao nàng thấy Thiệu Lỗi bị thương tựa hồ còn rất vui vẻ thế nhỉ?

Nghi hoặc nhìn Thiệu Lỗi, Thiệu Lỗi nhìn ra Linh Thứu ý tứ, nở nụ cười ha ha, sờ sờ con mắt gấu trúc của mình như bảo bối. "Đây là chủ tử tìm ta tỷ thí lúc đó lưu lại, chủ tử từ trước đến giờ không cùng người khác tỷ thí, không nghĩ tới dĩ nhiên để ta cùng ngài ấy luận bàn một chút, ha ha, xem ra chủ tử vẫn là rất coi trọng ta, ha ha!"

Mắt Thiệu Ngôn nhướng lên, hắn có thể làm bộ không quen biết con lợn này được hay không?

Linh Thứu cũng là sững sờ, giật giật khóe miệng, người khác khả năng không biết, thế nhưng nàng là hiểu rõ Mộ Hàn vô cùng, luận bàn? Là muốn tìm cớ đánh Thiệu Lỗi thì đúng hơn? Nguyên nhân rất có thể bởi vì nàng và Thiệu Lỗi đồng thời chuồn ra Thái tử phủ a.

Linh Thứu cười gượng hai tiếng, nàng liền nói mà, Mộ Hàn nóng giận vẫn là rất đáng sợ nha, lời nói ngày đó làm sao dễ dàng lừa dối qua ải như vậy, hóa ra là Mộ Hàn đã đem lửa giận chuyển đến trên người Thiệu Lỗi...

"Ha ha, ân, chủ tử nhà các ngươi thật sự rất coi trọng ngươi nha! Ân, làm rất tốt, cố gắng tĩnh dưỡng, khụ khụ, ta đi đây, tạm biệt..." Linh Thứu vỗ vỗ vai Thiệu Lỗi, một bộ vì trọng trách của ngươi, sau đó làm như bình tĩnh mỉm cười đi ra gian phòng.

Nàng là tuyệt đối sẽ không nói cho Thiệu Lỗi biết, hắn lần này bị đánh tất cả đều là bởi vì nàng... Liền để hắn ở bên trong mộng ảo của chính mình mà cao hứng đi... Linh Thứu phi thường không đạo đức nghĩ đến...

——

Một tháng đi qua rất nhanh, mà đoạn thời gian này cũng quá dị thường bình tĩnh, bình tĩnh đến mức làm cho Linh Thứu có chút bất an.

Lãnh Trạch Phong cũng không có đi tìm nàng, có lẽ là sợ Mộ Hàn phát hiện, dù sao Thái tử phủ vẫn là đề phòng phi thường nghiêm ngặt.

Linh Thứu nằm nhoài ở một bên bệ cửa sổ, nhìn bên ngoài, nhưng cũng không biết đến cùng là đang nhìn cái gì.

Bây giờ Cung điện dưới lòng đất đã thu phục, còn có hai tổ chức sát thủ nha, chờ qua mấy ngày để Thiệu Lỗi tự mình đi thu đi, nàng chỉ cần để Băng, Hỏa với Quỷ lão đầu bảo vệ hắn là có thể.

Đột nhiên eo bị người từ phía sau ôm lấy, Linh Thứu mới hoàn hồn, là hơi thở quen thuộc: "Mộ Hàn?" Linh Thứu xoay người ôm lấy hắn.

Cọ cọ trong lòng Lãnh Mộ Hàn. "Chàng trở về." Nàng phát hiện mình là càng ngày càng thích Mộ Hàn, yêu mỗi ngày đều sâu sắc thêm, lại sâu hơn, mãi đến tận khắc thật sâu bên trong tận xương máu.

"Vừa nãy đang suy nghĩ gì đấy, ta vào phòng cũng không phát hiện." Lãnh Mộ Hàn cũng là ôm nàng lưu luyến ngữi mùi thơm từ người Linh Thứu.

Linh Thứu nở nụ cười, nhón chân lên nghịch ngợm ở trên mặt Lãnh Mộ Hàn hôn một cái. "Là đang nghĩ làm sao ăn được chàng!"

Lỏa lỏa khiêu khích có đúng không, Lãnh Mộ Hàn liền ôm lấy Linh Thứu vào bên trong phòng dùng hành động thực tế nói cho nàng, làm sao 'Ăn được' hắn, hắn thực rất sảng khoải được nàng ăn nha...

Sau một lúc lâu, Linh Thứu mệt đến nỗi đến nằm nhoài trên người Lãnh Mộ Hàn, mặt dán vào lồng ngực của hắn, như con chó nhỏ thở hổn hển.

Lãnh Mộ Hàn yêu thương vuốt ve đầu nàng, một mặt thỏa mãn nở nụ cười,

"Ngày mai trong cung có tiệc tối." Lãnh Mộ Hàn tay dừng một chút, giơ lên khuôn mặt nhỏ của Linh Thứu. "Muốn đi không?"

Linh Thứu nháy mắt một cái. "Đi a." nàng là Thái tử phi của hắn, có thể không đi sao? Sợ là nàng không đi, lại đến cho Mộ Hàn đưa tới phiền phức không tất yếu.

"Nhưng mà, ngày mai người Bắc Ảnh gia cũng sẽ đi, lần yến hội này là vì Đấu Linh đại hội tổ chức, vì đoán gió(chào đón) cho các hoàng thất của các nước cùng với tám đại gia tộc." Nhớ tới Bắc Ảnh gia mang đến thương tổn cho Linh Nhi, trái tim hắn liền đau.

Hóa ra là vì cái này. Linh Thứu cười nói. "Yên tâm đi, ta không có chuyện gì, ta hiện tại cũng chỉ có một ngôi nhà, một người thân, chính là chàng, Lãnh Mộ Hàn."

Lãnh Mộ Hàn nở nụ cười, nụ cười kia lóng ánh như ngôi sao trên bầu trời, Linh Thứu nhìn đến có chút si mê, ở trong trí nhớ của nàng, Mộ Hàn rất ít khi cười như vậy.

Linh Thứu cũng nở nụ cười theo, tay vỗ vỗ lên gò má của Mộ Hàn, Mộ Hàn cười thật là đẹp mắt nha, nàng sẽ để hắn vĩnh viển bảo lưu lại phần nụ cười này.

Hai người nhìn thấy thâm tình lẫn nhau, không khỏi lại một phen điên long đảo phượng.

Bởi ngày thứ hai còn muốn tiến cung, Lãnh Mộ Hàn vẫn là khắc chế không ít, chí ít không để Linh Thứu không xuống giường được.

Hôm nay, Linh Thứu mặc một bộ thân váy màu xanh nhạt, trang điểm nhẹ một chút, đẹp không sao tả xiết.

Mà Lãnh Mộ Hàn cũng là một thân trường bào màu xanh, cùng Linh Thứu vô cùng xứng đôi.

Thời gian đến dự cung yến đều là có quy định, hơn nửa thân phận càng là cao quý càng muốn tới trễ, mà Lãnh Mộ Hàn bọn họ hẳn là muốn cùng tám đại gia tộc đồng thời đến, vì thế mà hai người ăn điểm tâm một chút mới đi Hoàng cung.

Xuống kiệu, Lãnh Mộ Hàn đỡ Linh Thứu xuống, nhìn nàng ôn nhu nở nụ cười, cũng không biết cữ động này của hắn để bao nhiêu đại gia khuê tú nhìn mà đỏ mắt đố khị, hận không thể thay thế là Linh Thứu, người được hắn đỡ là chính các nàng.

Linh Thứu tất nhiên là chú ý tới ánh mắt bất thiện xung quanh, ánh mắt như vậy, kiếp trước nàng nhìn không ít, vì lẽ đó mà không có cảm giác gì.

Người của tám đại gia tộc cũng đều gần đến cùng lúc với bọn họ, Linh Thứu kiếp trước cũng chỉ là biết bọn họ, nhưng bởi vì một lòng giúp Lãnh Trạch Phong đoạt vị, bởi vậy cũng không có cùng người khác tiếp xúc bao nhiêu.

Lãnh Mộ Hàn cũng không muốn để Linh Thứu cùng những đại gia tộc tiếp xúc quá sâu, cho dù biết nàng thâm tàng bất lộ, nhưng vẫn là vì nàng lo lắng.

Đại gia tộc, có thể nói là liền ngay cả phụ hoàng của hắn đều phải lễ nhượng ba phần, nếu như nói hoàng thất là chống đỡ một quốc gia, đại gia tộc chính là chống đỡ hoàng thất, nếu như không có những gia tộc này tồn tại và phân bố bình quân, tam quốc bây giờ tình thế sợ là sớm rối loạn.

Cũng chính bởi vì thế mà trong tám đại gia tộc, đứng đầu Nam Cung gia tộc ở Dập Nham quốc, vì lẽ đó Dập Nham quốc cũng tự nhiên mà trở thành quốc gia mạnh nhất trong ba nước, cái này cũng là nguyên nhân tại sao Nam Cung Nguyên Trinh, chỉ là thứ nữ một chi, lại có thể cùng mẫu hậu hắn chống đối được.

Hiên Viên Linh Nhai với Hiên Viên Yên Nhi cũng vừa mới tới, nhìn thấy Linh Thứu, hai người liếc mắt nhìn nhau.

Nhìn ra được muội muội của mình có chút hưng phấn, Hiên Viên Linh Nhai không khỏi lên tiếng nhắc nhở. "Nhớ tới lần này ra ngoài phụ thân đã căn dặn muội như thế nào, không nên chọc chuyện."

"Muội không có gây sự a! Chính là muốn quen biết một chút thôi mà!" Hiên Viên Yên Nhi xẹp xẹp miệng, sau đó quay đầu lại ánh mặt cực nóng nhìn chăm chăm Linh Thứu.

Nóng a, ánh mắt như thế làm cho Linh Thứu căn bản không có cách nào lơ là, quay đầu nhìn liền thấy một nữ tử nhìn mình hai mắt tỏa sáng thẳng muốn chảy nước miếng...

Linh Thứu chà xát vai, vị nữ tử này nàng không quen biết chứ? Làm gì nhìn nàng như vậy? Sẽ không phải là..

Lãnh Mộ Hàn cũng cảm giác được, rất có địch ý trừng mắt nhìn thoáng qua Hiên Viên Yên Nhi một chút, cau mày, tay đem Linh Thứu ôm gần mình một chút, như đang cảnh cáo Hiên Viên Yên Nhi, nàng là nữ nhân của hắn.

Hiên Viên Linh Nhai giật giật khoé miệng, bất quá cũng đúng, nếu một nam nhân nhìn hắn như vậy, hắn cũng sẽ hiểu sai, liền kéo Hiên Viên Yên Nhi đang chảy nước miếng đi vào trong, không xong rồi, quá mất mặt hắn muốn đem muội muội tha đi.

Linh Thứu trừng mắt nhìn, nhìn Lãnh Mộ Hàn lắc lắc đầu. "Không quen biết."

Cảm giác được Lãnh Mộ Hàn đột nhiên ngẩng đầu, Linh Thứu sững sờ, theo ánh mắt của hắn nhìn lại, là một tên nam tử.

Nam tử một thân cẩm bào màu đen, tướng mạo cao ráo tuấn lãnh, mi tâm có ấn kí màu đỏ, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy hắn bất nam bất nữ, trái lại làm cho người ta cảm giác hắn rất nguy hiểm.

Nhìn ra trong mắt hai người bùm bùm chớp giật, Linh Thứu hơi nghi hoặc một chút, mãi đến tận hai người gặp thoáng qua, không biết có phải ảo giác hay không, nàng cảm giác nam tử kia đi ngang qua nàng nhìn nàng có một thâm ý khác.

Không giống như là có địch ý, trái lại có cảm giác tán thưởng, đó là vẻ mặt người bên trên đối đãi với thuộc hạ.

Linh Thứu ngẩng đầu nhìnvề Lãnh Mộ Hàn. "Mộ Hàn, hắn là ai?"

Lãnh Mộ Hàn thu tầm mắt lại, cúi đầu, vẻ mặt có chút nghiêm túc, trầm mặc một lát mới nói. "Hắn là biểu ca của Lãnh Trạch Phong, Nam Cung Mặc."

Nói đến Lãnh Trạch Phong thì, Lãnh Mộ Hàn lơ đãng nhìn Linh Thứu một chút, thấy Linh Thứu sững sốt, quả thực, nàng ấy là nhận thức Lãnh Trạch Phong...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.