Quyền Lực Tuyệt Đối

Chương 369: Chương 369: Ai cũng có phiêu lưu




Sau khi ngâm hoàn toàn suối nước nóng xong, Phạm Hồng Vũ bồi Vưu Lợi Dân đến cửa phòng, cũng không vào cửa, vẫy tay chào tạm biệt.

Hắn cũng không trở về gian phòng của mình, lập tức đến một phòng khách VIP cách đó không xa.

Cao Hưng Hán ở nơi này.

Lúc Phạm Hồng Vũ vào cửa, Cao Hưng Hán đang dựa lưng vào ghế sofa trong phòng khách, trong tay cầm một quyển sách, xem một cách nhập thần. Nhìn thấy quyển sách này, Phạm Hồng Vũ không khỏi mỉm cười.

Tân Ngũ Đại sử !

Là quot;Ngũ Đại sử ký” do Âu Dương Tu biên soạn.

Thấy Phạm Hồng Vũ vào cửa, Cao Hưng Hán mí mắt nhướng lên một chút, nói:

- Ngồi đi.

Lập tức ánh mắt lại dừng ở quyển sách.

Phạm Hồng Vũ theo lời ở một bên ghế sô pha ngồi xuống. Thư ký rót cho Phạm Hồng Vũ nước trà. Thư ký của Cao Hưng Hán khoảng ba mươi mấy tuổi, rất thành thục điềm đạm, chắc chắn, hoàn toàn đúng với sở thích của Cao Hưng Hán. Cao Hưng Hán và Vưu Lợi Dân bất đồng. Ông có khuynh hướng sử dụng nhân viên thư ký lão luyện thành thục . Tuy nhiên quot;Lão thư kýquot; rất rõ ràng thân phận địa vị của vị quot;Non thư kýquot; này. Bỏ qua tấm biển thư ký của văn phòng Ủy ban nhân dân, chỉ cần nghe nói là rể hiền tương lai của Bí thư Cao là được rồi. Tin tức như vậy, đối với nhân viên thư ký là không bảo đảm chặt chẽ.

Đối với Phạm Hồng Vũ rất khách khí.

Cao Hưng Hán khoát tay áo, nói:

- Cậu đi nghỉ ngơi đi.

- Vâng, Bí thư Cao.

Thư ký hơi cúi đầu, nhẹ nhàng lui ra ngoài.

Phạm Hồng Vũ cười hỏi:

- Chú Cao, chú xem đến quyển mấy rồi? Có phải hay không đã đọc quyền thứ tám “Cao tổ”?

Hậu Tấn Cao tổ Thạch Kính Đường.

Cao Hưng Hán thản nhiên đáp:

- Cuốn năm, “An Trọng Quang Vinh truyện”.

An Trọng Quang vinh là Hậu Tấn Tiết Độ Sứ Thành Đức Quân, là người bướng bỉnh không chịu thuần phục, nhưng làm người khôn khéo, xử sự giỏi giang, cần cho chính vụ.

- quot;Thiên tử, binh cường mã tráng giả đương vi chi”, có loại này sao?

Những lời này, đúng là xuất từ miệng An Trọng Quang Vinh.

Phạm Hồng Vũ hai hàng lông mày hơi giương lên, lập tức khôi phục bình thường, cười nói:

- Vừa rồi ở suối nước nóng, thật ra có tán gẫu với Chủ tịch tỉnh Vưu về câu nói này.

Cao Hưng Hán không có đi tắm suối nước nóng, nghe vậy liền khép sách lại, nhẹ nhàng đặt trên bàn trà, ngồi thẳng thân mình. Mặc dù Phạm Hồng Vũ là con rể tương lai của ông, nhưng nếu nhắc tới Vưu Lợi Dân, Cao Hưng Hán không thể cứ dựa vào ghế mãi như vậy. Cao Hưng Hán là cán bộ học giả, tuân thủ nghiêm ngặt lễ tiết, không muốn dạy cho Phạm Hồng Vũ một tấm gương hư.

Vị con rể tương lai này, nguyên bản đủ bướng bỉnh không chịu thuần phục nhưng vẫn nên cho hắn hiểu chút quy củ cho thỏa đáng.

Tuy nhiên Phạm Hồng Vũ tuy rằng bằng cấp không tính rất cao, hơn nữa học chính là hình sự, ngày bình thường cũng đọc nhiều sách vở, đối với lịch sử rất có hiểu biết biết, có thể ứng đối được tính khí Cao Hưng Hán. Còn Lục Nguyệt, mặc dù là sinh viên giỏi thủ đô, khi nói chuyện với Cao Hưng Hán lại rất có nề nếp, thì lại tương đương buồn tẻ vô vị.

Nhìn bằng cấp một người, cũng không có nghĩa là đánh giá học thức của người đó.

Phạm Hồng Vũ liền lấy thuốc lá ra, cấp cho nhạc phụ đại nhân, rồi liên tục không ngừng đốt thuốc.

Cao Hưng Hán rút hai phần, hỏi:

- Làm sao lại nói tới đề tài này?

Phạm Hồng Vũ đêm khuya đến viếng thăm lão nhạc phụ, cũng không khiến Cao Hưng Hán bất ngờ. Nhưng vừa vào cửa liền trực tiếp nhắc tới Vưu Lợi Dân, Cao Hưng Hán chỉ biết, lần này sợ không phải đơn thuần vấn an. Hơn nữa trong thời khắc nhạy cảm như vậy thì lại không đơn giản.

- Là như thế này, chúng tôi nói tới vấn đề liên quan đến tài chính làm đường...

Lập tức Phạm Hồng Vũ đem nội dung câu chuyện nói với Vưu Lợi Dân đại khái thuật lại một lần, nhưng chỉ nói tới tài chính. Có liên quan chủ đề quot;Binh hùng tướng mạnhquot; thì tự động tóm tắt.

Hắn là thư ký củaVưu Lợi Dân thư ký là đúng, là con rể tương lai của Cao Hưng Hán cũng không sai, nhưng mà cái này cũng không tỏ vẻ hắn có thể tùy ý hướng Cao Hưng Hán nói rõ cuộc đối thoại vừa rồi với Vưu Lợi Dân. Cùng với Cao Hưng Hán đàm quot;Binh hùng tướng mạnhquot; cũng không phải hiện tại, cần tìm thời cơ khác, nửa phần cũng không thể đem Vưu Lợi Dân liên lụy vào.

- Ý tưởng này không tồi, có chút đạo lý.

Cao Hưng Hán lập tức hứng thú, hoàn toàn chỉnh lại tư thế ngồi. Ông ta trong một thời gian dài đảm nhiệm chức Chủ tịch thành phố Hồng Châu, chủ trì công tác kiến thiết kinh tế, đối với quan niệm mới về lĩnh vực kinh tế tương đối dễ dàng nhận biết.

Phạm Hồng Vũ cười khổ nói:

- Đạo lý là có đạo lý, nhưng cụ thể áp dụng, phiêu lưu không nhỏ. Nhất là ở toàn tỉnh thực thi, phiêu lưu càng lớn hơn nữa. Làm không tốt sẽ dính đến vấn đề đường lối.

Ở suối nước nóng, Vưu Lợi Dân vẫn chưa phát biểu cái nhìn với hắn về lý luận quot;Binh hùng tướng mạnh”, tuy nhiên Phạm Hồng Vũ nhìn ra được, lời nói này Vưu Lợi Dân đã nghe lọt. Nhưng mà chỉ có điều đối với đại cục quot;Đoán trướcquot;, trước khi lão nhân gia áp dụng thi thố, ván cờ chính trị đã đạt tới trình độ cực kỳ kịch liệt, tương đương một bộ phận cán bộ cao cấp sẽ bị cuốn vào trong đó. Một bước vô ý, thì có thể xảy ra vấn đề.

Bước chân bước quá nhanh, lá gan thả quá lớn, có lẽ không nhất định có thể quot;kiên trìquot; cho đến lúc này.

Ở thời khắc cuối cùng nhất của cuộc chiến đấu bị một viên đạn bắn trúng, là chuyện bi thảm nhất.

Kết quả như vậy, tuyệt đối phải tránh.

Vừa phải duy trì đường lối chính xác, vừa muốn đắn đo được vừa đúng, mức độ này thật không nắm chắc.

Cao Hưng Hán thản nhiên nói:

- Thực thi ở các thành phố cấp địa (thành phố cấp 3) phía dưới, cũng không thấy có phiêu lưu.

Hơn nữa Cao Hưng Hán ông trên đầu còn có cái mũ ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, có phần được cao tầng chú ý, giống như Khâu Minh Sơn, mặc dù chỉ là Bí thư Địa ủy, nhưng sớm có thanh danh bên ngoài, có đại nhân vật tầng cao nhất đang chú ý ông ta.

Phạm Hồng Vũ gật gật đầu, nói:

- Cháu đã biết.

Cao Hưng Hán ánh mắt sáng ngời nhìn chăm chú vào Phạm Hồng Vũ, trong mắt hiện lên một chút mê hoặc. Ông và Phạm Hồng Vũ nói chuyện với nhau số lần không ít, cũng có thể cảm nhận được trên người hắn hơi thở dương quang, hoàn toàn bất đồng với Lục Nguyệt, nhưng lại cảm giác, không thể hoàn toàn nhìn thấu người thanh niên này.

Nếu như nói Lục Nguyệt quot;lòng dạ quá sâuquot; viết trên mặt, như vậy Phạm Hồng Vũ lòng dạ thì chôn sâu tận đáy lòng. Người này tuyệt không như bề ngoài của hắn, rạng rỡ như ánh mặt trời.

May mà, Cao Hưng Hán không hoài nghi ánh mắt nhìn người của mình, cho dù Phạm Hồng Vũ lòng dạ càng sâu, nhưng làm người chính trực là xác định không thể nghi ngờ.

quot;Phúc hậuquot; và quot;Đồ ngốcquot;, không có khả năng ngang bằng.

Cao Hưng Hán bởi vậy mới ngầm đồng ý cho Phạm Hồng Vũ và Cao Khiết qua lại với nhau.

- Còn Ô Nhật Tân, là chuyện gì xảy ra?

Một lát sau, Cao Hưng Hán lại hỏi.

Trong buổi hội nghị, Ô Nhật Tân liên tiếp nhìn chăm chú Phạm Hồng Vũ, Cao Hưng Hán đã phát hiện. Trong hội nghị, Ô Nhật Tân chú ý vẻ mặt Chủ tịch tỉnh là chuyện đương nhiên. Nhưng chỉ lướt qua Vưu Lợi Dân, rồi đem tiêu điểm rơi trên người Phạm Hồng Vũ, vậy thì không được bình thường.

Trong lúc này, nhất định có liên hệ nào đó ở bên trong.

Người trong quan trường, nhất là cán bộ lãnh đạo có địa vị nhất định, ai mà không mắt nhìn xung quanh tai nghe tám hướng?

Phạm Hồng Vũ liền cười, nói:

- Ở trên núi Kim Ngô gặp phải.

Lập tức đơn giản miêu tả một chút cuộc gặp gỡ bất ngờ với Ô Nhật Tân trên núi Kim Ngô, tuy nhiên có liên quan giữa mình và Khang Kỷ Đức thiếu chút nữa nảy sinh xung đột thì lại loại bỏ.

Việc này thật không thể nói cho Cao Hưng Hán biết.

Cao Hưng Hán lão luyện thành thục, duy chỉ có đứa con là quot;vảy ngược” (Rồng có vảy ngược, động vào tất nổi giận) của ông ta. Nếu để ông biết được Khang Kỷ Đức dám quấy rầy bảo bối của ông, Khang tổng liền phiền toái lớn rồi. Cao Hưng Hán tuyệt sẽ không cùng y từ bỏ ý đồ.

Phạm Hồng Vũ coi như phúc hậu, chưa từng đem thân phận chân thật của Cao Khiết tiết lộ cho Khang Kỷ Đức. Bằng không, Khang Kỷ Đức chỉ sợ sẽ tại chỗ bị dọa ngất đi.

Ở thành phố Hồng Châu kiếm ăn, lại đúng con gái của Bí thư Thành ủy “bụng dạ khó lườngquot;, đây không phải là vội vàng muốn chết sao?

- Làm bừa bãi! Cái tên Ô Nhật Tân này, là một cán bộ lãnh đạo, không ngờ lại là phần tử phong kiến mê tín.

Dù là như thế, Cao Hưng Hán cũng vô cùng không vui.

Phạm Hồng Vũ cười nói:

- Phần tử mê tín chỉ là phần tử mê tín, chỉ cần ông ta trong chuyện này làm xong bản chức công tác, cũng coi như ông ta lấy công chuộc tội.

Cao Hưng Hán quot;hừquot; một tiếng, nói:

- Tôi thật ra đã quên, Trưởng phòng Phạm trước kia đã quen làm nhân vật số một, thích nắm toàn bộ đại cục.

Phạm Hồng Vũ không khỏi gãi đầu, cười ha hả.

Cao Hưng Hán khoát tay, nói:

- Được rồi, cậu trở về đi, tôi cần nghỉ ngơi rồi.

- Vâng, chú Cao ngủ ngon.

Phạm Hồng Vũ vội đứng dậy, cúi đầu cáo lui.

Đi đến cạnh cửa, Cao Hưng Hán bỗng nhiên lại nói:

- Thời gian không còn sớm, đồng chí Minh Sơn cậu cũng đừng đi quấy rầy.

Phạm Hồng Vũ bây giờ thân phận là thư ký Chủ tịch tỉnh, đêm hôm khuya khoắt khắp nơi la cà, chạy tới phòng Cao Hưng Hán và Khâu Minh Sơn, ảnh hưởng cũng không hay, cũng có tổn hại uy vọng của Vưu Lợi Dân. Bởi vì quan hệ giữa hắn và Cao Khiết, chỉ cần đến thăm Cao Hưng Hán thì cũng còn có thể, mặc cho ai cũng không thể lên án.

- Vâng.

Phạm Hồng Vũ cung kính trả lời, rồi đi ra cửa.

Tuy nhiên Trưởng phòng Phạm như trước vẫn không trở về gian phòng của mình, mà lập tức xuống lầu, đi đến phòng của Ô Nhật Tân.

Ô Nhật Tân thật ra ăn mặc chỉnh tề, dường như vẫn luôn chờ Trưởng phòng Phạm đại giá quang lâm, nhìn thấy Phạm Hồng Vũ, lập tức mặt đầy tươi cười, liên tiếp mời Phạm Hồng Vũ đi vào, lại vội vàng cấp Phạm Hồng Vũ bưng trà rót nước, ân cần đầy đủ.

Cũng giống như Phạm Hồng Vũ, phòng của Ô Nhật Tân là phòng bình thường. Ở trong này, Giám đốc sở Ô chỉ nhận được đãi ngộ cán bộ bình thường.

Lãnh đạo nhiều lắm a.

- Trưởng phòng Phạm, mời uống trà.

Ô Nhật Tân hai tay dâng nước trà.

Phạm Hồng Vũ sớm ngồi xuống, tiếp nhận chén trà, Ô Nhật Tân liền tất cung tất kính địa đứng lặng chờ Trưởng phòng Phạm chỉ thị. Ô Nhật Tân cũng là hiểu được, đêm hôm khuya khoắt, Trưởng phòng Phạm cũng không phải là đến la cà.

- Giám đốc sở Ô, bản báo cáo khả thi của sở các người, theo góc độ thi công mà nói, là khá hoàn hảo. Tuy nhiên, có liên quan đến phương diện tìm kiếm tài chính thì vẫn còn trống. Sở Giao thông là bộ môn chủ quản việc xây dựng cải tạo đường cao tốc, hiệp trợ tỉnh tìm kiếm tài chính cũng là phân nội công tác.

Phạm Hồng Vũ cũng không quanh co lòng vòng, đi thẳng vào vấn đề.

Ô Nhật Tân vội nói:

- Vâng, chính là như vậy, Trưởng phòng Phạm phê bình rất đúng, là chúng tôi công tác không có làm đúng chỗ... Mấu chốt là thời gian tương đối ngắn, có chút vấn đề không được suy xét toàn diện.

Phạm Hồng Vũ liếc nhìn ông ta một cái, nói:

- Giám đốc sở Ô, mời ngồi.

- Vâng, vâng!

Ô Nhật Tân vội vàng ở ngồi xuống ghế ở một bên, tựa như ngồi trước mặt lãnh đạo cấp trên, chỉ ngồi nửa mông, nhìn Phạm Hồng Vũ không chuyển mắt, vẻ mặt cực kỳ chuyên chú.

- Giám đốc sở Ô, có liên quan đến vấn đề tìm kiếm tài chính, chúng ta nghiên cứu thảo luận một chút, tranh thủ đem sự tình suy xét được toàn diện, xuất ra một báo cáo khả thi được đầy đủ.

- Vâng, vâng, mời Trưởng phòng Phạm chỉ điểm.

- Chỉ điểm thì chưa nói tới, cùng nhau nghiên cứu thảo luận mà thôi.

Phạm Hồng Vũ khẽ mỉm cười, hời hợt nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.