Buổi sáng.
Phòng làm việc bí thư khu ủy.
Vương Ngọc Linh mới vừa đi một hồi, điện thoại của Vương An Thạch vang lên, là vợ ông gọi điện thoại tới.
"Lão Vương, nghe nói ông đem Tiểu Đổng tới trường đảng?" Nghiêm phu nhân nói.
Vương An Thạch nhíu mày nói: "Ngọc Linh nói với bà?"
"Ông đừng quản ai nói, chuyện công tác của ông tôi trước đây không
xen vào, sau này cũng sẽ không, nhưng ông đem Đổng Học Bân đi sau này
bệnh viêm ruột thừa nếu như tái phát thì làm sao?"
Vương An Thạch nở nụ cười, nói: "Toàn bộ trên đời này, chỉ có hắn có thể trị bệnh sao?"
Nghiêm phu nhân nói: "Nhưng ông xem qua hai bệnh viện, trị liệu cũng
trị không ít ngày, có hiệu quả sao? Đều hiệu quả không lớn, Tiểu Đổng
chỉ xoa bóp đã trị hết cho ông, ông. . ."
Vương An Thạch không cho là đúng nói: "Nếu thủ pháp xoa bóp của hắn làm giảm bớt đau đớn, đó chính là trung y xoa bóp trong phương diện này có
hiệu quả rất lớn, lần sau phát bệnh, trực tiếp bệnh viện tìm trung y xoa bóp là được, tôi chẳng lẽ còn cần cả đời cầu Đổng Học Bân hắn? Chuyện
bên trong bà không hiểu."
Nghiêm đại nhân thở dài "Chỉ mong là vậy, tôi cũng là nghĩ chúng ta
như vậy, có lỗi với Tiểu Đổng người ta, buổi sáng ngày hôm qua, Tiểu
Đổng còn gọi điện thoại tới quan tâm bệnh tình của ông."
Vừa nghe, Vương An Thạch có chút không nhịn được nói: "Hắn quan tâm tôi, là thật tâm sao? Đàn bà như bà thì biết gì!"
"Mặc kệ thế nào, Tiểu Đổng ít nhất cũng giúp ông giảm bớt bệnh, ông cái này. . ."
"Cũng không phải tôi muốn động hắn, ai kêu hắn ầm ĩ đi trường học đánh người?"
"Cái này cũng coi như không phải chuyện lớn gì, không đến mức cho hắn đi trường đảng."
"Tiết Khánh Vinh cầm tài liệu đến chổ tôi kiện cáo, con trai lão Tiết
bây giờ còn trong trại tạm giam, tâm tình rất kích động, lúc này tôi
có thể nói cái gì? Không trấn an ông ấy một chút, lẽ nào tôi còn phải đi trấn an Đổng Học Bân? Đổng Học Bân gây sự quá nhiều, nói thật, cho dù
hắn muốn dựa vào tôi, tôi cũng không dự định dùng hắn, sau này lỡ như
hắn gây ra đại họa gì, tôi chẳng phải thay hắn dọn dẹp? Trong lòng lão
Tiết có khúc mặc, nếu như không xử lý Đổng Học Bân một chút, khai đao
với hắn một lần, lão Tiết còn tưởng rằng lúc trước chuyện của ổng là tôi cùng Đổng Học Bân liên hợp lại chơi ổng, nếu như có hiểu lầm, quan hệ
của lão Tiết và Cảnh Nguyệt Hoa bên kia khó tránh khỏi có biến hóa, cho
nên vô luận như thế nào, Đổng Học Bân là phải gõ, chuyện bên trong, nói
bà bà cũng không hiểu, bà cũng không cần hỏi!"
Không lâu sau.
Văn phòng đường phố Quang Minh.
"Này, có phải là sự thật?"
"Sáng sớm mới nghe nói, hiện tại ai không nói, bộ tổ chức khu ủy đã thông báo với chủ nhiệm chúng ta."
"Cái hướng gió này thay đổi cũng quá nhanh? Chủ nhiệm không phải vừa
làm ra cho chúng ta đơn vị mô phạm sao, sao lại phải đi trường đảng?"
"Ài, chủ nhiệm chúng ta đắc tội với người."
"Đơn vị mô phạm đổi thành Cảnh bí thư phụ trách?"
"Ừm, công tác toàn diện của phòng làm việc ngày mai bắt đầu do Cảnh bí thư xử lý."
"Ài, Đổng chủ nhiệm lúc này thật xui xẻo, tình huống không ổn."
"Là Đổng chủ nhiệm không đứng vào hàng, lúc này mới ầm ĩ thành như
bây giờ, ngay cả một câu công đạo cũng không ai nói giúp."
"Lần này Đổng chủ nhiệm đi trường đảng, chức vụ đều bị mất, trong khu có người muốn động Đổng chủ nhiệm, có trở về hay không cũng khó mà
nói, trời sắp đổi nữa rồi."
"Này, đừng nói nữa, Đổng chủ nhiệm đã trở về!"
Ngoài cửa đại viện, một chiếc Cayenne màu đen tiến đến, đứng ở bên
ngoài ký túc xá, Đổng Học Bân từ khu ủy trở về mở cửa xuống xe, bình
tĩnh đi vào hàng hiên. Mấy người khoa viên thấy thế, chào hỏi cùng Đổng
Học Bân, vẻ phức tạp trong ánh mắt càng đậm, hiển nhiên chuyện tình đã
đồn ra, tất cả mọi người biết tình huống của Đổng Học Bân hiện tại vô
cùng không ổn, chỉ cần không tốt, chức quan có thể cũng mất.
Phòng làm việc bí thư.
Đổng Học Bân đặt mông ngồi ở phía sau bàn làm việc, áp lực trên
vai bỗng tăng lớn, khiến cho hắn đều có chút thở không nổi, Vương An
Thạch phía sau đâm một dao là điều Đổng Học Bân trăm triệu lần cũng
không ngờ, dọc đường đi tự hỏi, Đổng Học Bân đại khái cũng biết Vương An Thạch vì sao làm khó dễ mình, nghĩ đến cũng là bởi vì chuyện hai cha
con Tiết Khánh Vinh, Tiết Khánh Vinh là tâm phúc của Vương An Thạch, địa vị trong lòng của Vương An Thạch hiển nhiên cao hơn Đổng Học Bân, cho
nên Vương An Thạch mới mượn cơ hội này đâm Đổng Học Bân, thay Tiết Khánh Vinh trút giận, căn bản không có lo lắng đến cảm thụ của Đổng Học Bân! Hoặc nói là, Vương An Thạch căn bản sẽ không muốn lo lắng suy nghĩ
của Đổng Học Bân, cũng không cần phải đi lo lắng!
Tôi mua cho ông sản phẩm bảo vệ sức khỏe, lại chữa bệnh cho ông, tới cuối cùng được kết quả như thế?
Nếu như không có tôi, ngươi bây giờ còn ở trong bệnh viện đau chết đi sống lại rồi đấy!
Mẹ kiếp! Vương An Thạch ông thật quá đáng? Không có ai làm việc như thế cả?
Đổng Học Bân thật không ngờ Vương An Thạch đúng là người như thế, không thấy tình cảm, hoàn toàn từ độ lớn của lợi ích lo lắng vấn đề, đây căn
bản là không đem Đổng Học Bân để vào mắt!
Từ khi Đổng Học Bân tiền nhiệm ngày đầu tiên tới khu ủy đi gặp Vương An Thạch, ông ta đã trốn trốn tránh tránh không cho mình đi vào gặp, phái
thư ký Tàng ở bên ngoài từ chối khéo, nói rõ là gõ Đổng Học Bân, quả
thật là vô duyên vô cớ, sau đó Đổng Học Bân nghe kiến nghị của Tạ
Tuệ Lan, nhẫn nhịn cái khẩu khí này, tận lực đi hòa hoãn quan hệ
với Vương An Thạch, ai biết trị bệnh cho ông ta, tặng lễ cho ông ta, chủ động biểu lộ vào ý muốn đầu nhập, Vương An Thạch lại có thể động vào
mình, Đổng Học Bân nghĩ thành ý của mình, đổi lấy trả đũa của Vương An
Thạch? Mình là lấy cái mặt nóng đi dán vào cái mông lạnh của người ta?
Cho dù trị bệnh Vương An Thạch, ông cũng không có ý cảm kích? Còn nghĩ
là đương nhiên? Một chủ nhiệm văn phòng đường phố nho nhỏ, chữa bệnh cho bí thư khu ủy là người ta sẽ coi trọng sao? Là vốn là chuyện kinh thiên địa nghĩa?
Tôi con mẹ nó thiên kinh địa nghĩa ấy chứ!
Lão già kia! Không biết mình là ai à ?
Cốc cốc, bên ngoài có người gõ cửa, Đổng Học Bân nói vào đi, chỉ thấy chủ nhiệm Vương Ngọc Linh đẩy cửa ra, nhăn nhó vào phòng.
Đổng Học Bân nhìn cô ấy "Là Ngọc Linh."
Vương Ngọc Linh xin lỗi nói: "Chủ nhiệm, tôi. . .chú của tôi … tôi vừa rồi đi khu ủy tìm chú của tôi nói, nhưng … chủ nhiệm, xin lỗi."
Đổng Học Bân miễn cưỡng cười cười "Cô xin lỗi cái gì? Không liên quan đến cô."
"Thế nhưng. . ."
"Tôi à, đây là tự làm tự chịu, ha ha."
Đổng Học Bân tự giễu một câu, hắn không nên chữa bệnh cho lão già Vương An Thạch kia.
Vương Ngọc Linh thật sự không biết nên nói cái gì, thấy rất có lỗi với
Đổng Học Bân, trên mặt cũng vô cùng xấu hổ. Ngày mai Đổng Học Bân sẽ đi
trường đảng báo danh, công tác của phòng làm việc giao cho Cảnh Tân Khoa phụ trách, chuyện đơn vị kính lão mô phạm là Vương Ngọc Linh phân công
quản lý, tình huống hiện tại, giống như là Cảnh Tân Khoa và Vương Ngọc
Linh cùng nhau giật lấy chiến tích mà Đổng Học Bân cực cực khổ khổ làm
ra, điều này làm cho Vương Ngọc Linh không được tự nhiên.
"Chủ nhiệm." Vương Ngọc Linh nói: "Bằng không đem công tác kính lão cho Chu Chủ nhiệm phụ trách đi."
Nghe cô ấy nói như vậy, Đổng Học Bân rất vui mừng, nhưng đương nhiên
không thể đáp ứng "Ngọc Linh, cô cho rằng cái này là đồ chơi à? Nói cho
ai là cho ai? Nếu cho cô phụ trách, vậy cô làm tốt cho tôi."
"Thế nhưng tôi. . ."
Cốc cốc cốc, lại có người gõ cửa.
Đổng Học Bân vung tay lên "Được rồi, trở về đi, đừng suy nghĩ nhiều."
Vương Ngọc Linh bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là đẩy cửa đi ra ngoài.
Bên ngoài, đứng ở nơi đó chính là bí thư đảng công ủy Cảnh Tân Khoa,
nhìn Vương Ngọc Linh, Cảnh Tân Khoa nhìn thoáng qua cô ấy rồi đi vào
phòng làm việc của Đổng Học Bân, tiện tay khép cửa.
Đổng Học Bân sĩ ngẩng đầu "Cảnh bí thư."
"Đổng chủ nhiệm." Cảnh Tân Khoa chậm rãi nói: "Vừa rồi trong khu tìm
tôi nói chuyện, nói ngày mai cậu phải đi trường đảng báo danh, công tác của phòng làm việc tạm thời do tôi phụ trách, tôi đến đây cũng gặp mặt
một chút, nhìn xem còn có chuyện gì chưa xử lý xong, bàn giao đơn giản
một chút."
Ấy chà, cái này là muốn nhận ca khẩn cấp?
Đổng Học Bân cười nói: "Tôi ngày mai mới đi mà?"
Cảnh Tân Khoa cũng mỉm cười "Tôi biết, bất quá có chút công tác không thể chậm trễ, bàn giao sớm một chút cũng không phải chuyện xấu."
Cảnh Tân Khoa trên danh nghĩa là người đứng thứ hai của phòng làm việc, nhưng hắn chỉ là một bí thư đảng công ủy, Đổng Học Bân kiêm bí thư đảng công ủy và chủ nhiệm văn phòng đường phố, đảng chính đều là người đứng
đầu, đều không cần phải ý kiến, hắn cũng là lãnh đạo của Cảnh Tân Khoa,
cái này so với quan hệ phụ thuộc của bí thư khu ủy và khu trưởng còn
muốn trực tiếp, cho nên vừa nghe lời này, Đổng Học Bân cường thế từ
trước đến nay cũng rất không khách khí nói: "Nếu Cảnh bí thư cũng biết
công tác không thể chẫm trễ, vậy trở lại công tác của mình xử lý tốt
trước đi! Tổng kết công tác tháng này! Buổi chiều làm giao cho tôi!"
Cảnh Tân Khoa vừa nghe, cũng không nói cái gì, người thắng luôn luôn rất khoan dung.
Chuyện Đổng Học Bân phải đi trường đảng, Cảnh Tân Khoa buổi chiều ngày
hôm qua đã biết, là thư ký của chị gọi điện thoại nói cho hắn biết,
Nguyệt Hoa khu trưởng và An Thạch bí thư cùng với Tiết Khánh Vinh thảo
luận ra, nhận được cú điện thoại kia, Cảnh Tân Khoa cũng là mừng rỡ
không ngớt, không ngờ bị Đổng Học Bân đè ép lâu như vậy, đột nhiên xoay
người, bí thư khu ủy ra tay với Đổng Học Bân, cho dù Đổng Học Bân lúc
này mọc thêm mười cái đầu cũng không đủ.
Chuyện lần này được lợi lớn nhất cũng là Cảnh Tân Khoa.
Nếu như Đổng Học Bân điều nhiệm rời đi, Cảnh Tân Khoa khẳng định có
thể thuận lợi ngồi trên vị trí lãnh đạo, cho dù Đổng Học Bân còn có thể
trở về, chiến tích kính lão mô phạm cũng sẽ nằm trong tay của Cảnh Tân
Khoa rất nhiều, loại chuyện tốt từ trên trời rơi xuống này, Cảnh Tân
Khoa tất nhiên là cầu còn không được. Lại nói tiếp, ngay từ đầu Cảnh Tân Khoa vẫn phản đối Đổng Học Bân giành danh sách của văn phòng đường phố
Bình An, ai ngờ Cảnh Tân Khoa chuyện gì cũng không làm, từ đầu tới
đuôi tất cả đều là Đổng Học Bân một mình chạy trước chạy sau làm, chiến tích khó hiểu rơi xuống trên đầu Cảnh Tân Khoa, cái này là một phần
chiến tích thoải mái nhất trong nhiều năm tiền nhiệm như vậy, dễ dàng
đến nỗi ngay cả mồm mép cũng không cần động, ngay cả khí lực cũng không
cần ra, một tay đem chiến tích đến, ngẫm lại cũng là rất buồn cười,
nhưng cũng không khó trách, ai kêu tên họ Đổng đắc tội với người nhiều, ngay cả bí thư khu ủy đều thấy hắn không vừa mắt, đây là cấp trên nhìn
bạn không vừa mắt.
Cho dù bạn có năng lực, cho dù công tác bạn làm rất tốt, nhưng trong
khu không có lãnh đạo chào hỏi giúp bạn, bạn làm cho dù tốt, chiến tích
của bạn cũng không rơi xuống trên người bạn.
Không có biện pháp.
Trong thể chế, có một số việc cũng không nói đạo lý.
Cảnh Tân Khoa biết, tám mặt là địch, ngày lành của tên họ Đổng không được bao lâu!