Quyền Thần

Chương 73: Q.1 - Chương 73: Hóa phỉ vi thương




Đảo chủ đương nhiên là một người vô cùng thông minh, Hàn Mạc nói như vậy, hắn làm sao không rõ ý tứ trong đó. Hắn há hốc miệng không phát ra được chút âm thanh nào, rồi sau đó lại cau mày trầm ngâm nói:

- Ý tứ của Ngũ công tử, sẽ không phải là để cho chúng ta khai thông con đường trên biển chứ?

Hàn Mạc nghiêm mặt nói:

- Không những khai thông con đường trên biển, ý tứ của tiểu Ngũ là để cho người của Đảo chủ chuyên môn làm việc mua bán trên biển.

Lần này không phải là Đảo chủ mà ngay cả Đỗ Băng Nguyệt cũng biến sắc.

Bọn họ là hải tặc, gần trăm năm nay qua rất nhiều thế hệ ở Đông Hải mà thành cướp. Ý tứ của Hàn Mạc lần này lại muốn cho hải tặc trở thành hải thương nhân, hai người làm sao mà không cảm thấy khiếp sợ cho được.

Thật ra bọn họ cũng không là bài xích cách làm này, chẳng qua là cảm thấy loại chuyển biến này khiến họ không thể tưởng tượng nổi. Để cho hải tặc trở thành thương nhân, vị Ngũ công tử của Hàn gia này quả thật là rất có ý tứ.

Hàn Mạc nhìn ra phụ tử Đảo chủ đang kinh ngạc, mỉm cười nói:

- Đảo chủ, có phải hai người cảm thấy chuyện này có chút khó tin hay không?

Đảo chủ trì hoãn một chút rồi gật đầu nói:

- Ngũ công tử, chuyện này lão phu thật đúng là chẳng bao giờ nghĩ tới! Chúng ta mặc dù ở trên biển qua rất nhiều thế hệ, nhưng mà... Nhưng mà chuyện làm ăn buôn bán, chúng ta quả thật là chưa làm bao giờ.

- Chuyện gì cũng phải có lần đầu tiên mà!

Hàn Mạc cười nói:

- Nói thật, nếu cư dân Tiên Nhân Đảo các ngươi dời đến Đông Hải Quận, ta đương nhiên chỉ cần bỏ ra một chút sức là làm được. Nhưng mà Đảo chủ cũng nên hiểu, cư dân trên đảo có thói quen tự do, có thể thích ứng với loại cuộc sống lúc nào cũng bị quản hạt hay không đã là một vấn đề. Hơn nữa Tiểu Ngũ cũng có thể bảo đảm, một khi các người quyết định làm chuyện mua bán trên biển, nhất định cuộc sống sẽ cơm no áo ấm, so với người trên bờ còn giàu có hơn rất nhiều!

- Nhưng mà Ngũ công tử, mấy năm nay những quốc gia kia thường liên thủ để tiễu trừ hải tặc. Nếu chúng ta tùy tiện đi trước, e rằng sẽ dẫn đến xung đột với những quốc gia đó!

Đảo chủ tựa hồ đối với đề nghị này có chút hứng thú, nhưng lại càng nhiều hơn lại là đối với con đường chưa từng đi này mà mê mang và lo lắng:

- Hơn nữa người trên đảo của chúng ta mặc dù ở trên biển không tính là ít, nhưng nếu thật sự chiến đấu với những liên quân những nước nhỏ kia, thì căn bản là không đáng nhắc tới.

- Thân phận của hải tặc các ngươi có thể bỏ đi, lấy cờ hiệu của Hàn gia chúng ta mà dùng. Nhân thủ của các ngươi ít nhưng trên biển còn có các lộ nhân thủ khác, cộng dồn lại cũng không phải là ít!

Hàn Mạc cười híp mắt nói.

...

Đảo chủ biết phân lượng những lời này của Hàn Mạc.

Đại Đông Hải hôm nay mặc dù lớn nhỏ có không ít nhân thủ, nhưng làm cho Tiên Nhân Đảo sợ hãi thật sự không nhiều lắm, dù sao có một đội ngũ hải tặc hơn trăm người ở Đại Đông Hải đã là một thế lực vô cùng khổng lồ rồi.

Nghe ý tứ trong lời nói của Hàn Mạc, hiển nhiên là muốn cho Tiên Nhân Đảo thu nạp cùng thuyết phục hải tặc từ các lộ khác làm chuyện mua bán trên biển.

- Hắc Hồ Tử là một khúc xương rất khó gặm ở trên biển!

Đảo chủ chậm rãi nói:

- Ngũ công tử có cảm thấy Hắc Hồ Tử rất là phiền toái hay không?

Câu hỏi này của hắn rất đơn giản, nhưng trong đó ý tứ lại rất rõ ràng, hôm nay trên Đông Hải thế lực có địa vị ngang với Tiên Nhân Đảo không nhiều lắm, thế lực của Hắc Hồ Tử tuyệt đối được coi là một. Cách hỏi này của Đảo chủ nhìn như đơn giản, nhưng là dụng ý lại rất rõ ràng, chính là hi vọng Hàn gia có thể ở phía sau giúp đỡ Tiên Nhân Đảo, đả kích hết thảy các lực lượng đối kháng với Tiên Nhân Đảo.

Đây có lẽ chính là sự đa mưu túc trí của Đảo chủ và đây cũng chính là điều kiện của hắn.

Hàn Mạc thích nói điều kiện, bởi vì có đôi khi có một số chuyện nếu như chỉ lấy uy thế mà chén ép, rất có thể hiệu quả sẽ hoàn toàn ngược lại, lòng người chưa chắc có thể dùng được. Nhưng nếu nói đến điều kiện, sẽ làm cho song phương có lợi ích thiết thực, đây mới là trụ cột của sự hợp tác.

Quan phỉ hợp tác, đương nhiên sẽ kéo theo một lợi ích nhất định.

- Chuyện này nếu mà thành, ta nhất định sẽ toàn lực ủng hộ Tiên Nhân Đảo, bất kỳ thế lực nào phá hư chuyện mua bán trên biển, Hàn gia chúng ta sẽ tiến hành tiễu trừ chúng.

Hàn Mạc lại tiếp tục tống cho Đảo chủ một viên Định Tâm Hoàn:

- Hơn nữa hiện tại Hắc Hồ Tử cũng không tốt đẹp gì đâu, Trấn phủ quân đã xuất động, hẳn là đã đánh cho Hắc Hồ Tử chạy như chó nhà có tang rồi.

Ánh mắt của Đảo chủ sáng ngời, hành động của Trấn phủ quân mới bắt đầu mấy ngày qua, Đảo chủ còn chưa biết được tin tức, nghe nói Hắc Hồ Tử bị tiễu trừ, hắn cảm thấy rất là cao hứng. Ít nhất thì điều này sẽ làm cho cuộc sống mọi người ở Tiên Nhân Đảo ổn định hơn.

- Ngũ công tử, lộ tuyến trên biển, Tiên Nhân Đảo chúng ta không thành vấn đề, có thể đi làm được. Về phần nhân thủ, chỉ cần Hắc Hồ Tử rơi đài, còn những tiểu thế lực kia ta nghĩ nếu Tiên Nhân Đảo chúng ta mượn danh tiếng của Hàn gia, cũng có thể làm chúng tập trung một chỗ.

Đảo chủ vuốt râu nói:

- Bất quá chuyện buôn bán này, trên đảo chưa ai từng làm. Làm như thế nào? Làm những thứ gì để mua bán? Chúng ta không có đầu mối a!

Hàn Mạc chống cằm suy nghĩ một hồi lâu, đến nỗi cá chưng trên bàn cũng đã nguội, hắn mới mỉm cười nói:

- Ngươi yên tâm, nếu như việc này thuận lợi... thì sau khi ta trở về Đông Hải thành sẽ mở một cửa hàng mua bán. Các ngươi liền đồng hành cùng những hải tặc này, nếu họ nguyện ý đều có thể trở thành công nhân của cửa hàng mua bán ta. Ta sẽ phát tiền công cho mỗi người. Về phần hàng hóa, cửa hàng mua bán của ta sẽ mua ở các quốc gia Trung Nguyên, đó tự nhiên cũng là đặc sản của Trung Nguyên, sau đó ta sẽ phái một vài thương nhân tinh thông giao dịch cùng các ngươi ra biển mua bán. Các ngươi có thể đem hàng hóa đến các quốc gia Đông Nam giao dịch, đổi lấy đặc sản địa phương của các quốc gia đó chở về Trung Nguyên. Lợi nhuận sinh ra, ta sẽ rút ra ba thành cho hải tặc các ngươi phân phối, cho các ngươi cơm no áo ấm.

Đỗ Băng Nguyệt không nhịn được nói:

- Huynh khẳng định việc mua bán này sẽ làm ra tiền sao?

- Chuyện này ta sẽ không vội vã được, trước tiên các người có thể chuẩn bị, ta cũng muốn chuẩn bị trước một số việc.

Vẻ mặt của Hàn Mạc trở nên nghiêm nghị, việc này dù sao cũng là đại sự, không thể nào qua loa được. Mặc dù hàng hóa ở hải ngoại rất kỳ lạ và đặc sắc, nhưng ở Trung Nguyên có được hoan nghênh hay không thì quả thật là không thể biết trước được.

Hắn phải trở về khảo sát một chút, cẩn tắc vô náy náy mà.

- Đảo chủ, ta hỏi ngươi một việc, ngươi có biết rượu nho ở nước Tư Đức Ca Nhĩ Ma (Stockholm) này cần bao nhiêu tiền để mua một lọ không?

Đảo chủ lập tức nói:

- Đổi thành tiền Trung Nguyên, đại khái khoảng hai trăm đồng tiền.

Cả vùng đất Trung Nguyên mặc dù chia làm bốn nước, nhưng sử dụng tiền vẫn theo phương pháp của Tề quốc, chế độ đổi tiền cũng theo đó mà làm chuẩn.

Một lượng hoàng kim đổi mười hai lượng bạc, một lượng bạc đổi một văn tiền, cũng chính là một ngàn đồng, mà một đồng tiền tương đương với hai mao tiền đời sau, hai trăm đồng tiền rượu nho, cũng chính là bốn mươi nguyên nhân dân tệ. Giá cả này cũng không coi là đắt.

- Vậy còn nước hoa?

- Nước hoa thì tiện nghi hơn, một trăm năm mươi đồng.

Đảo chủ nói:

- Bất quá những vật phẩm này ở đây một số nước cũng đã coi như là vật phẩm xa xỉ rồi, còn những hàng hóa khác của họ, so với những thứ này còn tiện nghi hơn nhiều.

Nghe giá tiền chính thức như thế, Hàn Mạc lại càng mừng rỡ. Chỉ từ trên giá tiền Hàn Mạc đã cảm thấy lợi nhuận lớn rồi, ý niệm bỗng nhiên sinh ra trong đầu của mình chỉ sợ sẽ khai sáng một giai đoạn mới, hơn nữa một khi mua bán trên biển thành công đối với Hàn gia sẽ mang đến lợi ích không thể nào đếm được.

...

Chân mày Hàn Mạc giãn ra, hắn vỗ tay nói:

- Đảo chủ, đây cũng là chuyện mua bán tốt, Tiểu Ngũ là thực tâm muốn hoàn thành chuyện này.

Mặc dù Hàn Mạc mang theo ý cười, nhưng Đảo chủ cũng biết. Nếu Hàn Mạc đã nói như vậy, thì thực sự đã quyết tâm làm chuyện này rồi, mà thân là đệ tử Hàn gia Ngũ công tử nếu thực tâm muốn làm chuyện này, tám chín phần mười sẽ thành công.

Nguyên bản ý định chuyển nhà của Đảo chủ là muốn cư dân Tiên Nhân Đảo dưới sự che chở của Hàn gia có cuộc sống khá hơn một chút. Dù sao sau khi mình chết thì quần long vô thủ, trong đảo rất có thể sẽ phát sinh nội chiến, khi đó người mình tự xung đột không bằng quy thuận Hàn gia.

Nhưng nếu có con đường khác tốt hơn để lựa chọn, tự nhiên Đảo chủ cũng sẽ không cự tuyệt.

Đảo chủ mặc dù chưa từng làm ăn, nhưng hắn cũng biết đặc sản của những nước nhỏ kia một khi vận đến Trung Nguyên đó chính là những vật hiếm lạ, cho dù nữa bán phá giá thì lợi nhuận thu được cũng không phải là nhỏ. Hàn Mạc phân ra ba thành lợi nhuận cho hải tặc, nhìn như Hàn gia chiếm phần lớn, nhưng việc mua bán trên biển nếu đã làm thì ba thành lợi nhuận đã rất là khổng lồ rồi, điều này sẽ làm cho hải tặc cơm no áo ấm, có cuộc sống giàu có và đông đúc.

Việc làm ăn như vậy, nhất định phải có sự ủng hộ của Hàn gia mới được, vô luận là hải cảng, hàng hóa ban đầu, cờ hiệu hay mua bán hàng hóa của ngoại bang, hết thảy những trình tự này mà không có Hàn gia cũng chẳng làm nên chuyện gì. Cho nên Hàn gia cầm đại thủ bút cũng không phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa gì.

Dùng cờ hiệu của Hàn gia làm ăn, ngày sau không những không cần e ngại hành động tiễu trừ của Hàn gia, ngược lại sẽ nhận được sự bảo vệ Hàn gia. Ở nơi này có được sự bảo vệ sẽ đem đến ích lợi rất lớn, con đường này hiển nhiên là có quá hấp dẫn.

Làm ăn trên biển đao kiếm đổ máu càng ngày càng khó làm, cuộc sống hải tặc các lộ những năm gần đây càng ngày càng ác liệt, thuyền hàng trên biển càng ngày càng ít, cướp không được bao nhiêu đồ. Mặc dù đáy biển khắp nơi đều là bảo vật, nhưng thứ nhất hải tặc không có kỹ năng chuyên nghiệp, thứ hai cũng không có công cụ xuất thủ, cho nên cuộc sống của họ tương đối gian khổ.

Nếu để cho bọn họ có một con đường như vậy, dù chỉ là mượn hơi Đảo chủ cũng rất có lòng tin.

Đảo chủ trở nên trầm ngâm, hắn hiểu được nếu tuyến mua bán trên biển này thành công, những hải tặc này trở thành công nhân của Hàn Mạc, như vậy thì cuộc sống của họ hiển nhiên nếu so với làm hải tặc thì đầy đủ hơn rất nhiều, so với người trên bờ còn no ấm hơn rất nhiều.

Bọn họ tự nhiên là không e ngại cuộc sống cực khổ trên biển, hàng năm cuộc sống ở Đại Đông Hải này, biển rộng chính là nhà của bọn họ, ở nhà của mình mà làm ăn vậy hẳn là một chuyện rất dễ dàng.

...

Hàn Mạc thấy Đảo chủ đang trầm tư, thì khẽ mỉm cười nói:

- Đảo chủ, ngươi cũng không cần phải lo lắng liên quân các nước nhỏ trên biển sẽ công kích các ngươi, đến lúc đó các ngươi mang cờ hiệu Hàn gia ta, ta sẽ cho các ngươi tín vật chứng minh thân phận. Một số nước ở Nam Đông Hải không có lá gan lớn đến nỗi cùng Yến quốc ta chống cự sao? Ta cũng tin tưởng, mặc dù chúng ta có hứng thú đối với hàng hóa của bọn họ thì bọn họ cũng có hứng thú với hàng hóa của chúng ta. Sản vật của Trung Nguyên ta mênh mông so với bọn họ còn phong phú hơn nhiều!

Đảo chủ tuy đã hạ quyết tâm bảy phần, nhưng vẫn có chút lo lắng nói:

- Ngũ công tử, chuyện này ... phải xem tương lai thôi, bất quá... Ai, bất quá lão phu ngày tháng cũng không còn nhiều, chưa chắc có thể gánh vác phần trách nhiệm này. Hơn nữa khắp Tiên Nhân Đảo ta, người có thể gánh vác được nhiệm vụ này cũng khó mà tìm được a!

Hàn Mạc ha hả cười, nhìn về phía Đỗ Băng Nguyệt nói:

- Đảo chủ, ngươi nói Tiên Nhân Đảo không có người kế tục, bản thân ta lại cảm thấy chưa chắc. Đỗ cô nương tuy là thân nữ nhi, nhưng lại dũng cảm vô cùng, cũng rất thông minh. Ta nghĩ nếu có thời gian, Đỗ cô nương tất sẽ trở thành nữ kiệt Đông Hải đó!!

Đỗ Băng Nguyệt ngẩn ra, Hàn Mạc trực tiếp khen nàng làm cho nàng có chút ngượng ngùng, nhưng nàng cũng không xấu hổ mà nói:

- Người trên đảo ai cũng coi muội như một cô bé, muội làm sao có thể quản được bọn họ!

Đảo chủ cũng có chút ngoài ý muốn, nhưng ngay sau đó ha hả cười nói:

- Nguyệt Nhi từ nhỏ đã sống ở trên đảo, tính tình hoang dã, cũng hơi có mấy phần tính khí của đàn ông, chẳng qua là tuổi quá nhỏ, kinh nghiệm quá ít, người trên đảo có uy vọng so với nó còn nhiều hơn. Con bé này… mọi người khó mà phục cho được!

- Điều này cũng chưa chắc.

Hàn Mạc lắc đầu, nghiêm mặt nói:

- Nếu muốn làm ăn, chúng ta không thể so với việc binh đao, mà phải so chính là trí khôn cùng dũng khí, Đỗ cô nương không thiếu hai điểm này. Hơn nữa Đảo chủ còn ở bên chỉ điểm mấy năm, hơn có Hàn gia chúng ta ủng hộ ở phía sau, Đỗ cô nương sẽ trở thành một hảo thủ thôi.

- Ở bên cạnh chỉ điểm mấy năm?

Đảo chủ thở dài, nói:

- Lão phu cũng có ý đó, nhưng trời không chiều lòng người, chỉ sợ không có nhiều ngày như vậy thôi.

Hàn Mạc trầm ngâm một chút rồi mới nói:

- Đảo chủ, ta xem bệnh tình của ngươi, cũng chưa chắc là bệnh bất trị a!!

Đảo chủ còn đang nghi ngờ, thì Đỗ Băng Nguyệt đã nghe được ý tứ trong lời nói của Hàn Mạc, kinh hỉ nhảy lên nói:

-Ngũ công tử, huynh... huynh nói bệnh của cha muội còn có thể cứu được sao?

Hàn Mạc nghiêm mặt nói:

-Chứng bệnh này của Đảo chủ đã bị từ lúc nào, xin nói cho Tiểu Ngũ biết?

Đảo chủ có chút ngạc nhiên, vị Ngũ công tử này cơ trí tỉnh táo, hơn nữa võ công cũng không tệ, chẳng lẽ còn biết y thuật nữa? Đây chính là thế gia đệ tử rất xuất sắc rồi. Bất quá nhìn Hàn Mạc tuổi còn trẻ, sâu trong nội tâm của Đảo chủ vẫn còn có chút hoài nghi .

Y thuật rất không tầm thường, ngoại trừ hiểu được y đạo y lý ra, còn phải có một điểm mấu chốt không thể bỏ qua, đó chính là kinh nghiệm.

Hai đại phu cùng đứng chung một chỗ, bất luận là ai, cũng sẽ nghiêng về phía đại phu có số tuổi lớn, bởi vì bình thường người ta đều thấy chỉ có trải qua thời gian rèn luyện, gặp qua nhiều chứng bệnh, thì mới có thể rèn luyện ra trình độ y thuật cao được.

Hàn Mạc tuổi còn rất trẻ, nếu không phải là do thân phận của hắn, Đảo chủ tuyệt đối không tin là hắn biết y thuật .

Chẳng qua là nhìn thần sắc nghiêm túc của Hàn Mạc, Đảo chủ nhịn không được mà sinh ra một tia hi vọng nói:

-Bệnh này là do bốn năm trước có một lần ra biển mà mắc phải, lần đó sau khi một mình mua bán trở về, cảm giác được thân thể phát rét, lúc ấy té xỉu mất ba ngày mới tỉnh. Sau này ta cảm thấy hô hấp ở ngực không thoải mái, thường xuyên có cảm giác đau đớn, hơn nữa sự thèm ăn thì giảm đi, cứ cách hai tháng sẽ bị cháng váng một lần. Thân thể cũng ngày một kém hơn, toàn thân vô lực, thậm chí có đôi khi phải có người đỡ mới có thể đi lại được.

Dừng một chút, hắn tiếp tục nói:

-Sau đó ta lên bờ tìm đại phu, đại phu kia nói nội tạng của ta sinh tật, muốn chữa khỏi thì cực kỳ khó khăn, rồi kê thuốc cho ta dùng, nhưng cũng không hiệu quả chút nào. Ta tự biết thiên mệnh đã tới, cho nên mới ủy quyền cho Lãnh Chiếu trông coi đảo, Lãnh Chiếu cũng từ đó mà đi theo con đường sai lầm không thể quay đầu lại được, ai... !!

Hắn thở dài một hơi, sau đó lại lắc đầu.

Đỗ Băng Nguyệt cắn môi, vành mắt có chút hồng, nhìn Hàn Mạc nói:

-Ngũ công tử, huynh nếu biết y thuật, xin huynh hãy cứu cha muội, Đỗ Băng Nguyệt nguyện cảm kích đại ân đại đức của huynh!

Ánh mắt Hàn Mạc dừng lại trên người Đảo chủ quan sát trong chốc lát, rồi nói:

-Đảo chủ, thật ra thì ta cũng biết y thuật, bất quá trong phủ của ta có mấy vị đại phu y thuật cao minh, thường ngày nghe bọn họ đàm luận y đạo, cũng hiểu chút da lông thôi. Ta xem Đảo chủ mặc dù thân thể gầy yếu vô lực, nhưng ánh mắt của Đảo chủ lại không vẩn đục giống như người bị bệnh nặng. Phàm là người mang bệnh nan y, bình thường hai mắt sẽ không có ánh sáng, con ngươi ảm đạm. Mà Đảo chủ lại không như vậy, cho nên Tiểu Ngũ cho là bệnh của Đảo chủ chưa chắc đã là bệnh nan y.

Mặc dù không có nói ra ra là chứng bệnh gì, nhưng Đảo chủ vẫn cho là mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ nghe thấy lời ấy, trong nội tâm cũng có chút kích động, nhưng hắn vẫn giữ vững phong phạm của một trưởng giả, mỉm cười nói:

-Ngũ công tử cảm thấy ta mắc phải chứng bệnh gì? Có đơn thuốc chữa trị hay không?

Đỗ Băng Nguyệt cũng mang theo khuôn mặt mong đợi, gật đầu lia lịa, không che dấu được kích động mà kêu lên:

-Đúng vậy đúng vậy a! Ngũ công tử, huynh có biện pháp chữa trị hay không? Cha muội bị chứng bệnh này hành hạ thống khổ không chịu nổi suốt mấy năm nay rồi.

Trong sự kích động và tràn đầy lo lắng, vẻ mặt nàng đầy chờ mong nhìn Hàn Mạc.

Tiểu cô nương này cũng thật là hiếu thuận nha! Hàn Mạc đối với nhân phẩm của nàng vô cùng tán thưởng.

Đỗ Băng Nguyệt cùng những cô gái bình thường không giống nhau, có lẽ là do trên Đảo nhiều nam nhân cùng nhanh nhẹn dũng mãnh cùng khí lực mười phần, cho nên Đỗ Băng Nguyệt cũng không thiếu dũng khí cùng chính trực. Nàng có thể nghĩ ra kế sách dụ Lãnh Chiếu vào bẫy, đó là có đầu óc, hơn nữa tính cách dám nghĩ dám làm của nàng, đó chính là tính cách kiên quyết cùng kiên nhẫn của hải tặc.

Chỉ riêng điều này, đã làm sâu trong nội tâm của Hàn Mạc rất tán thưởng .

-Đỗ cô nương không cần gấp gáp.

Hàn Mạc mỉm cười nói:

-Nói đi cũng phải nói lại, ta cùng Đảo chủ còn có Đỗ cô nương tất cả đều đã trải qua đồng sinh cộng tử, Tiểu Ngũ ta sẽ dốc hết toàn lực .

Đỗ Băng Nguyệt lộ vẻ cảm kích ôm quyền nói:

-Cảm ơn huynh!

Đảo chủ tựa hồ cũng dấy lên hi vọng, chắp tay nói:

- Đại ân của Ngũ công tử, lão phu thật sự không biết phải báo đáp như thế nào!

-Đừng vội tạ ơn.

Hàn Mạc vội vàng khoát tay nói:

-Thành hay không cũng chưa biết được, chỉ mong biện pháp của ta sẽ có tác dụng.

Hàn Mạc đã nhìn ra, từ sự liên quan trong ánh mắt của Đảo chủ tuyệt không phải là bệnh nan y gì, mà là một chứng bệnh hắn đã từng nghe thấy, trong lòng đã có mấy phần nắm chắc. Kiếp trước hắn cũng hiểu được chút y thuật, chẳng qua hiện nay không có những dụng cụ hiện đại để chữa bệnh, cho nên không thể chẩn đoán chính xác đến tột cùng là bệnh gì.

Bất quá hắn biết, có một bệnh nhân ở ngũ tạng có máu đọng lại thành khối, cùng bệnh trạng như Đảo chủ miêu tả có mấy phần tương tự.

-Đảo chủ có biết có một loại tảng đá tên là ‘ hàn thạch ’ hay không?

Hàn Mạc hỏi một cách chân thành.

Đảo chủ gật đầu nói:

-Biết! Loại đá này có tính hàn, để vào nước đang sôi, có thể làm cho nhiệt độ của nước nóng giảm đi, có tác dụng giảm nhiệt.

-Đó không phải là Tứ La thạch sao? Dưới biển có rất nhiều đó!

Đỗ Băng Nguyệt chớp chớp mắt nói.

Hàn Mạc vỗ tay cười nói:

-Quả nhiên có vật này, vậy thì tốt lắm.

Hắn quay sang Đỗ Băng Nguyệt nói:

-Đỗ cô nương, làm phiền muội trở về tìm cho ta ba mươi viên Tứ La thạch bằng nắm tay, điều này rất hữu dụng đó.

Đỗ Băng Nguyệt cùng Đảo chủ nhìn nhau, đều có chút nghi ngờ, không biết vì sao Hàn Mạc phải tìm kiếm loại đá như vậy, nhưng là tất cả đều hiểu được, nếu nói cần dùng Tứ La thạch, thì tự nhiên Hàn Mạc sẽ có đạo lý.

Đỗ Băng Nguyệt cũng biết đây là đồ vật mà Hàn Mạc dùng để cứu phụ thân, nàng không chút do dự nói:

-Không thành vấn đề, hiện tại muội sẽ dẫn người đi ra biển tìm kiếm.

-Đỗ cô nương, việc này không cần phải gấp... !

Hàn Mạc còn chưa nói dứt lời, Đỗ Băng Nguyệt đã xoay người hấp tấp vọt đi, nàng cao giọng hô:

-Đại Bảo, kêu thêm mấy người nữa, cùng ta đi ra biển tìm một vật.

Lời còn chưa dứt, thì thân ảnh đã biến mất trong màn đêm.

Hàn Mạc sửng sốt, cô bé Đỗ Băng Nguyệt này làm việc cũng thật nhanh nhẹn, mạnh mẽ dứt khoát, thật có ý tứ nha!

Bất quá hắn cũng biết, Đỗ Băng Nguyệt luôn quan tâm tới bệnh nan y của phụ thân, hôm nay có hi vọng chữa khỏi, nàng cũng không muốn đợi thêm một chút nào nữa.

Đảo chủ ha hả cười nói:

-Đứa nhỏ này, làm việc vẫn còn vội vàng hấp tấp lắm.

Hàn Mạc cười nói:

- Mạnh mẽ dứt khoát không ướt át, chính là tính cách của hải tặc, đây là chuyện tốt a!

-Ngũ công tử quá khen rồi!

Đảo chủ vuốt râu mỉm cười, biết được có hi vọng chữa bệnh nan y, tâm tình Đảo chủ tựa hồ tốt hơn nhiều, chân mày giãn ra bưng một chén rượu nhỏ mang phong cách cổ xưa nói:

-Ngũ công tử, lão phu mời ngươi một chén!

Hàn Mạc cũng không khách khí, hắn nâng chén uống cạn rồi mới tiếp tục nói:

-Trừ vật đó ra, còn cần một cái thùng sắt lớn, có thể chứa được một người!

-Không thành vấn đề, trên đảo có rất nhiều thùng sắt như vậy.

Đảo chủ lập tức nói.

-Vậy thì tốt rồi!

Hàn Mạc mỉm cười nói.

-Ngũ công tử, trừ cái đó ra, còn cần gì nữa không?

-Tạm thời thì không cần, đợi Đỗ cô nương tìm được ba mươi viên Tứ La thạch, ta sẽ sắp xếp sau.

Hàn Mạc có chút tự tin, nụ cười thân thiện nói:

-Bất quá nói lời không dễ nghe, nếu biện pháp của Tiểu Ngũ không được, Đảo chủ cũng chớ trách.

-Sao dám, sao dám!!

Đảo chủ lập tức khoát tay nói:

-Ngũ công tử hạ mình chữa bệnh cho lão phu, đã là đại ân đại đức rồi, lão phu sao còn dám trách cứ. Bệnh của ta rất quái dị, nếu không phải tối nay Ngũ công tử xuất thủ, ta cũng đã hết hy vọng rồi chỉ chờ chết mà thôi. Ngũ công tử đã xuất thủ, thì còn nước còn tát lão phu sẽ cố gắng hết sức. Ha hả, mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, vô luận thành hay bại, lão phu cũng không tiếc. Ngũ công tử, chúng ta uống rượu nào!

Hắn đứng dậy rót rượu cho Hàn Mạc một lần nữa.

...

Tứ La thạch hiển nhiên cũng không phải là loại đá dễ tìm được, trong khi Hàn Mạc đang tận hứng cùng Đảo chủ uống rượu, thì Đỗ Băng Nguyệt vẫn đang dẫn một đám người ra biển tìm kiếm Tứ La thạch. Một già một trẻ vừa uống rượu vừa nói chuyện, đơn giản là Đảo chủ nói chuyện xưa ở trên biển, Hàn Mạc thì say sưa lắng nghe, đến cuối cùng hai người cùng say mèm, Đảo chủ vịn Hàn Mạc vào nhà tạm thời nghỉ ngơi.

Đến rạng sáng, Đỗ Băng Nguyệt mới hưng phấn dẫn mấy người trở lại, hoan hỉ kêu lên:

-Cha! Ngũ công tử! Tứ La thạch tìm được rồi, con sợ không đủ, nên tìm nhiều hơn mười viên, ở đây có bốn mươi viên Tứ La thạch.

Đại Bảo cùng một gã đại hán khác mang một hòm gỗ để trên mặt đất, Hàn Mạc xoa xoa huyệt thái dương đi ra ngoài nhìn hòm gỗ, bên trong có mấy chục tảng đá to bằng nắm tay, đúng là Tứ La thạch mà mình cần.

Hắn cầm lấy một khối, lòng bàn tay có cảm giác lạnh như băng, mỉm cười gật đầu nói:

-Không sai! Chính là vật này rồi, Băng Nguyệt! Muội làm rất tốt!

Đỗ Băng Nguyệt đỏ mặt nói:

-Là mọi người một đêm không ngủ, cùng nhau tìm được. Ngũ công tử, huynhi xem còn cần gì nữa không?

-Tìm một cái thùng sắt lớn, chí ít có thể chứa được một người, còn nữa… phía dưới có đáy để có thể đốt lửa được.

Hàn Mạc híp mắt cười phân phó nói.

-Huynh muốn nấu nước nóng sao?

Đỗ Băng Nguyệt ngạc nhiên nói.

Đảo chủ nói:

-Nguyệt Nhi, không cần hỏi nhiều, cứ theo sự phân phó của Ngũ công tử đi làm là được.

-Vâng!

Đỗ Băng Nguyệt vung tay lên, nói:

-Đại Bảo, chúng ta đi chuẩn bị đi!

Hàn Mạc vội nói:

-Băng Nguyệt! Muội mang Tứ La Thạch theo, đặt ở bên cạnh thùng sắt đó, sẽ có chỗ hữu dụng đó!

Đỗ Băng Nguyệt sửng sốt, dậm chân nói:

- Sao huynh không nói sớm, đưa đến lại mang đi, mệt chết đi được.

Chợt phát hiện ra lời này của mình có chút không đúng, lại thấy đang Hàn Mạc cười híp mắt nhìn mình, nàng không khỏi xấu hổ nói:

-Đại Bảo, mang hòm gỗ đi!

Lập tức có mấy tên đại hán mang hòm gỗ đi theo sự an bài của Đỗ Băng Nguyệt.

Hàn Mạc nhìn Đỗ Băng Nguyệt ngoay ngoảy rời đi, cái mông cứ ngoảy qua ngoảy lại, thật là muốn bẹo một cái!

-Ngũ công tử, người đây là?

Đảo chủ nghi ngờ hỏi, tảng đá, rồi thùng sắt lớn, lại còn nổi lửa, Hàn Mạc đến tột cùng là muốn làm cái gì.

Hàn Mạc mỉm cười nói:

-Đảo chủ, không cần nghi ngờ, có thể trị bệnh của ngươi hay không thì phải dựa vào biện pháp này. Ta đặt tên cho nó là liệu pháp đá lửa, hy vọng sẽ cải thiện bệnh tình của ngươi.

- Liệu pháp đá lửa?

Đảo chủ lẩm bẩm tự nói, trên mặt tỏ vẻ mờ mịt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.