Quyền Thần

Chương 183: Q.3 - Chương 183: Hoàng thượng bí mật triệu kiến..




Trong một căn buồng có lò sưởi ấm áp của cung Trường Xuân, hoàng đế đang ngồi xem sách bên thư án. Ngài đang cầm trên tay cuốn “Sử Ký”, cuốn sách ghi chép lịch sử Trung Quốc trong khoảng 3000 ngàn năm, từ thời thượng cổ đến thời kỳ Hán Vũ Đế chấp chính.

Ngài xem rất chăm chú, tuy khí sắckhông tốt, thỉnh thoảng phải dùng khăn bông che miệng ho mấy tiếng nhưng tinh thần thì hoàn toàn để vào sách, cho đến khi nghe thấy tiếng tham bái của Hàn quý phi và Hàn Mạc, ngài mới tỉnh ra, ngẩng lên nhìn Hàn Mạc đang qùy lạy trước mặt.

- Ái phi, Hàn Mạc, cả hai đứng dậy nào.

Hoàng đế nhẹ nở một nụ cười, vẫy vẫy tay, dáng vẻ rất hòa nhã.

- Tạ ơn thánh thượng!

Hoàng đế bưng trà thơm trên bàn lên, nhè nhẹ nhấp một ngụm để làm mềm giọng, rồi mới nói:

- Hàn Mạc, trẫm ban cho ngươi chức thính trưởng Tây hoa phải chăng ngươi không được vừa lòng?

Hàng mi đen mỏng của ngài nhìn xoáy vào Hàn Mạc, nét mặt tĩnh lặng. Khuôn mặt này nhìn rất bình dị, nhưng là một dạng hình không lộ tướng, chỉ có thể nhìn bên ngoài chứ khó có thể đoán được tâm tư sâu kín đằng sau.

Đây là thiên tử chí tôn của nước Yến, vốn dĩ là người có quyền lực lớn nhất, nhưng vì nguyên nhân lịch sử, ngai vàng của ngài khó lòng yên ổn hơn các hoàng đế khác.

- Tiểu thần không dám.

Hàn Mạc lập tức thưa:

- Thánh thượng long ân, tiểu thần cảm kích còn không kịp, không hề nghĩ gì khác!

Hoàng đế “ồ” một tiếng, nhìn sang phía Thục quý phi, Thục quý phi cất tiếng nhẹ nhàng:

- Nói chuyện ở đây sẽ không ai nghe thấy đâu.

Giọng nói tuy mềm mỏng, nhưng khẩu khí rất cứng rắn.

Hàn Mạc nghe nói, trong lòng bỗng gợi lên sự đồng cảm với vị hoàng đế này.

Thân là hoàng đế, nói chuyện cũng lo bị người ngoài nghe thấy, đây quả là một chuyện đáng buồn. Trong phút chốc hắn hiểu ra, Thục quý phi gọi mình đến đây là vì hoàng đế muốn gặp mình, mà ở cung Trường Xuân thì nói chuyện mới kín đáo được.

Hậu cung chỗ nào cũng có tai mắt thế gia, Thục quý phi là chủ nhân của cung Trường Xuân, còn có thể khống chế một phần nào đó nội tình trong cung. Căn phòng ấp cúng tĩnh mịch này, chắc hẳn là một nơi kín đáo tựa mật thất của cung Trường Xuân.

Hoàng đế hài lòng gật gật đầu. Thục quý phi duyên dáng cúi đầu, khẽ nói:

- Thánh thượng, thần thiếp đi ninh bát canh cho người!

Đợi Thục quý phi lui ra, hoàng đế mới nói với Hàn Mạc:

- Trẫm gọi ngươi tới, muốn nói với ngươi rằng, tất cả mọi người đều cho rằng Phòng khách phía Tây là chỗ không ra gì, là một đống bùn hôi thối, nhưng trẫm thì vẫn xem Phòng khách phía Tây như một bảo bối. Trẫm không nỡ giao bảo bối này vào tay người khác, mà trong triều lớn nhỏ nhìn ra chỗ quý giá đó thì không mấy ai, cho nên trẫm mới có cơ hội giữ lại nó, giao vào tay ngươi!

Hàn Mạc nghe mà thấy choáng váng, là vì cho đến bây giờ hắn vẫn hoàn toàn không biết gì về cái gọi là Phòng khách phía Tây.

Quần thần khinh rẻ, còn hoàng đế thì lại nói đó là bảo vật, làm cho đầu óc Hàn Mạc căng lên, chỉ muốn lập tức chạy đến Phòng khách phía Tây đó xem xét, ở đó rốt cuộc có cái gì…

- Ngươi dường như đang hoài nghi lời trẫm nói?

Hoàng đế ngồi bên thư án, lặng lẽ nhìn Hàn Mạc, giọng nói vẫn rất lãnh đạm.

Hàn Mạc vội đáp:

- Tiểu thần không dám!

Hoàng đễ vỗ vỗ tay, cười nói:

- Không cần phải quá mức nghiêng mình cung kính trước mặt trẫm, thực ra ngươi nên hiểu rằng, thần tử của trẫm, không phải ai cũng cho rằng trẫm là một hoàng đế chí cao vô thượng.

Ngài tuy đang cười, nhưng là cười một cách chua chát.

Hàn Mạc bỗng run lên, hơi nhíu mày. Thông thường mà nói, dù là trong lòng vị hoàng đế này cảm thấy uất ức, thì cũng không thể biểu lộ ra trước mặt mình được. Vậy mà vị hoàng đế trên dưới 40 tuổi ở trước mặt này, lại để lộ vẻ bất lực, giãi bày nỗi lòng trước mặt một thần tử hai mươi tuổi.

Hàn Mạc đứng thẳng người trước mặt hoàng đế, trông rất cung kính, nhưng vẫn không đáp lời.

Hoàng đế ngồi tựa lưng vào ghế, chậm rãi nói:

- Phòng khách phía Tây bỗng nhiên lắng xuống mấy năm nay, nhưng hoàn toàn không phải là không làm gì được. Một tổ chức có vững mạnh hay không, còn phải xem quan lại quản lí và dẫn dắt như thế nào. Trẫm chỉ mong rằng người có thể làm gì đó cho Phòng khách phía Tây, vì quốc gia này, cũng là vì trẫm!

- Thánh thượng răn dạy, tiểu thần luôn khắc ghi trong tim, thề đến chết báo trung tận hiếu. Thánh thượng vạn tuế!

Hàn Mạc cung kính đáp.

Hoàng đế mỉm cười nói:

- Hiếu trung? Hàn Mạc, trong lòng người thật sự nghĩ vậy ?

Hàn Mạc từ tốn đáp:

- Thần tử hiếu trung, thiên kinh địa nghĩa. Tiểu thần nghĩ như vậy ạ!

Hoàng đế cười ha ha:

- Người tuổi đời còn trẻ, lại rất biết ăn nói.

Vẻ mặt bỗng tỏ ra nể phục, khoan thai nói:

- Hàn Mạc, người nếu như thật lòng hiếu trung với trẫm, trẫm cũng sẽ không bạc đãi ngươi đâu, cố mà khôi phục uy lực của Tây hoa thính, ta từng nói, đó chính là một bảo bối, còn dùng bảo bối như thế nào, trông chờ vào bản lĩnh của ngươi đấy.

- Tiểu thần tuân chỉ.

Hoàng đế đứng dậy, khoan thai bước đến bên cửa phòng sưởi ấm, nhìn ra phía ngoài cửa sổ, đăm chiêu ngắm nhìn mấy cành mai đang trổ hoa.

Lúc Hàn Mạc rời khỏi hoàng cung, ngày đã vào chính ngọ, dọc đường, hắn cứ mãi nghĩ ngợi về những lời hoàng đế nói.

Hôm nay chỉ nhấn nhá vài lời, nhưng Hàn Mạc cảm thấy trong khẩu khí của hoàng đế hình như có ẩn chứa một ý gì đó khác hơn.

Hoàng đế nước Yến bí mật triệu kiến một thần tử non trẻ chỉ mới hai mươi tuổi, mà kẻ thần tử này lại vừa đảm nhận một chức vị bị quần thần trong triều khinh khi, Hàn Mạc cứ cảm thấy sự việc có gì đó kì quái, những tín hiệu ẩn dấu bên trong đó mình vẫn chưa thể nhìn thấu được.

Nhưng Hàn Mạc cũng mơ hồ phán đoán, hoàng đế nhất định là muốn lợi dụng mình để làm việc gì đó, nếu không đường đường là thiên tuế đâu có rỗi tới mức ăn no rồi thì bí mật cho mình tới gặp.

Sau khi ra khỏi cung Trường Xuân, được đưa tới điện Yến An, đổi sang kiệu của mình rồi ra cửa đông, Hàn Mạc bèn đi sang Lại bộ.

Lại bộ nha môn ở sở thứ mười ba trên đường phía đông, ra khỏi Đông cung, rẽ bên trái, không đầy nửa canh giờ là có thể đến đường phía đông. Trên con đường này đều là các nha môn quan lại, phối hợp chặt chẽ với sở thứ tám của đường phía tây.

Nha môn của Lại bộ gạch xanh ngói đỏ, nằm ở chính giữa đường đông. Lúc Hàn Mạc đến nơi, đã có người đón từ trước, cung kính nói:

- Hàn thị lang đang đợi, xin hãy theo tôi.

Hàn Mạc biết nhà họ Hàn ở Lại bộ rất có thế lực, Lại bộ tả thị lang Hàn Tín Sách cũng là một nhân vật trọng yếu trong triều đình, nhóm người này đợi ở cửa nha môn, tất nhiên là do Hàn Tín Sách bố trí.

Theo viên quan của Lại bộ đến trước một cánhcửa có hai vệ sĩ đứng canh ở ngoài, người dẫn đường nói lớn:

- Đại nhân, Hàn thính trưởng đã đến rồi!

Trong nhà vọng ra tiếng của Hàn Tín Sách:

- Vào đi.

Hộ vệ mở cửa, Hàn Mạc một mình vào trong nhà, chỉ thấy trong phòng bày đầy giá sách, Hàn Tín Sách đang ngồi ở bên thư án, trên án một đống công văn chờ đợi xử lí.

- Ngũ thiếu gia!

Hàn Tín Sách thấy Hàn Mạc tiến vào, vội vàng đứng dậy bước lên đón, tươi cười thân thiết:

- Vốn dĩ sai người mang đi cũng được, có điều theo quy củ của Lại bộ, quan ấn không phải vật tầm thường, trừ phi ban ấn ngay trên điện, hoặc là có trọng binh hộ vệ ấn mới có thể đem ra khỏi Lại bộ, nếu phá vỡ quy củ, không tránh khỏi có người lên triều nói này nói nọ, cho nên để đảm bảo an toàn, mới mời ngũ thiếu gia đến đây nhận ấn.

Hàn Mạc mỉm cười nói:

- Hàn Mạc hiểu.

- Những quan ấn thiếu chức quan thì đều cất giữ trong ấn khố, ở đó có lắp máy móc và trọng binh canh giữ, rất là cẩn mật.

Hàn Tín Sách chậm rãi nói:

- Có điều ấn của Ngũ thiếu gia ta đã ghi vào sổ, cho phép đem ra rồi.

Nói xong Hàn thị lang đến bên bàn, cẩn thận nhẹ nhàng bưng chiếc hộp gỗ nhỏ lên, đi đến bên Hàn Mạc, mở hộp gỗ ra, nói:

- Mời ngũ thiếu gia xem, đây chính là ấn của cậu. Có điều không giống với các nha môn khác, Phòng khách phía Tây không có quan ấn, chỉ có một tấm Huyền Thiết bài, trên thẻ có ấn, vừa có thể dùng như lệnh bài vừa có thể làm quan ấn.

- Cái này thế mà hiếm đấy!

Hàn Mạc cười nói, đưa tay định lấy tấm thẻ trong hộp gỗ, nửa chừng dừng lại, liếc nhìn Hàn Tín Sách một cái, cười hỏi:

- Tại hạ có thể xem thử không?

Hàn Tín Sách mỉm cười nói:

- Đây vốn là của Ngũ thiếu gia, đương nhiên có thể xem.

Hàn Mạc cười ha hả, lấy tấm thẻ bài từ trong ra thả vào lòng bàn tay. Tấm thẻ này không to lắm, sắc đen như ngựa ô, đặt trong lòng bàn tay thấy mát lạnh.

Mặt chính của Huyền Thiết bài có khắc năm chữ “Tây Hoa thính, thính trưởng lệnh ấn”. Mặt trái điêu khắc mây bay và sóng nước, mây bay ở trên, sóng biển ở dưới, mang đậm phong cách của trường phái ấn tượng. Nhưng làm Hàn Mạc thấy lạ nhất là phía trên của mặt chính tấm Huyền Thiết bài này có khắc bốn chữ “Công Nhan Đức Quang”

- Công-Nhan-Đức-Quang?

Hàn Mạc khẽ lẩm nhẩm, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc, ngước lên nhìn Hàn Tín Sách hỏi:

- Cái này nghĩa là gì?

Hàn Tín Sách nghe đến bốn chữ “công nhan đức quang”, trong con ngươi bỗng nhiễn sáng lên vẻ kính sợ, nói khẽ:

- Đây là để biểu dương công trạng của Tiết Công Nhan, tiên đế đặc biệt cho khắc lên đó để người trong Phòng khách phía Tây đều ghi nhớ Tiết Công Nhan.

- Tiết Công Nhan?

Hàn Mạc chớp chớp mắt .

- Tiết Công Nhan là ai vậy?

- Tiết Công Nhan chính là Công Nhan lão, Phòng khách phía Tây là do chính tay ông sáng lập!

Hàn Tín Sách nói nhỏ:

- Năm ấy Phòng khách phía Tây ở trong tay Công Nhan lão, không phải rách nát như hôm nay đâu.

Hàn Mạc trầm ngâm, đột nhiên nhìn Hàn Tín Sách cười nói:

- Hàn đại nhân, thực ra cho đến bây giờ tại hạ cũng không biết rốt cuộc thì cái Phòng khách phía Tây này là cái gì, ngài có thể nói sơ sơ cho tại hạ biết không?

Hàn Tín Sách nghĩ một lát, mới cười gượng nói:

- Ngũ thiếu gia, không dấu gì thiếu gia, làm thính trưởng Tây Hoa thính thật sự...thật sự không phải là chuyện hay ho gì!

- Ồ!

Hàn Mạc cười hỏi:

- Vì sao lại nói như vậy?

- Nếu Ngũ thiếu gia đã muốn biết, tôi sẽ đem những gì mình biết nói cho thiếu gia.

Hàn Tín Sách mời Hàn Mạc ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, lại tự tay rót một ly trà cho Hàn Mạc, rồi mới ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó, nhìn Hàn Mạc mà hỏi:

- Ngũ thiếu gia đã nghe qua Phòng khách phía Đông?

- Có nghe qua.

Hàn Mạc gật đầu.

- Có điều cái Phòng khách phía Đông đó rốt cuộc dùng để làm gì tại hạ không rõ lắm.

Hàn Tín Sách nhìn ngang nhìn dọc một hồi, chắc chắn bốn phía không có người, mới nói khẽ:

- Phòng khách phía Đông - Đông Hoa thính, nói trắng ra, chính là sào huyệt của các thám thính tử, nơi đó tụ hội toàn những người thám thính giỏi nhất của nước Yến.

- Thám thính?

- Không sai

Hàn Tín Sách tuy là Lại bộThị lang, nhưng nói đến đây, trên mặt vẫn lộ ra nét sợ sệt.

- Trách nhiệm của Đông Hoa thính là bí mật theo dõi hành tung của người khác, lén lút phá hoại, là một nhóm người hành tung như cứ như âm hồn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.